Tác giả:

“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…

Chương 562: Nghiêm Túc Chút Cho Em

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Ngồi dậy, ôm Diệc Phi vào lòng! Ngửi thấy mùi hương cơ thể thoang thoảng từ người yêu, Đông Phương Hạ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu! Hôn lên trán Diệc Phi, nhẹ nhàng nói: “Muộn như vậy rồi, muốn qua đây sao không nói trước với anh, anh qua đón em! Chẳng may trên đường xảy ra chuyện gì, em bảo anh sao mà yên tâm được”.Bàn tay ngọc ghì lấy eo Đông Phương Hạ, ngẩng khuôn mặt mê hoặc lòng người lên! Nhìn đến khuôn mặt có chút phờ phạc c*̉a Đông Phương Hạ, lộ ra một nụ cười dịu dàng: “Không phải anh đã bí mật phái người bảo vệ em rồi sao!”  “Em biết anh bí mật phái người bảo vệ em?”  Đông Phương Hạ có chút kinh ngạc! Việc phái người bí mật bảo vệ Diệc Phi và Lăng Vy, Đông Phương Hạ không nói cho bất kỳ ai, Diệc Phi sao lại biết được.Nhìn ánh mắt nghi hoặc c*̉a Đông Phương Hạ, Diệc Phi chỉ mỉm cười, không giải thích!  Thấy vậy, Đông Phương Hạ c*̃ng mỉm cười! Ông nội c*̉a Nam Cung Diệc Phi là người như thế nào, mặc dù người mình phái đi đều là cao thủ, nhưng sao có thể thoát khỏi tầm mắt c*̉a ông lão đó chứ.Trừ khi phái người c*̉a Huyết Sát Đường hoặc Huyết Minh Đường đi, ông lão đó mới không tra ra được.“Phải rồi, Diệc Phi! Muộn như vậy rồi em còn đến đây có phải là muốn cho mẹ sớm được ôm cháu trai không! Ha ha…anh rất sẵn lòng”.Nói xong, ánh mắt Đông Phương Hạ di chuyển từ đôi má trắng hồng c*̉a Diệc Phi xuống dưới, lướt qua chiếc cổ trắng ngần, cuối c*̀ng dừng lại trên hai “đỉnh đồi” cao vút đó, lộ ra bộ dạng háo sắc.“Bỉ ổi…c*́t…ai muốn c*̀ng anh chứ!”  Nghe thấy vậy, lại nhìn thấy nụ cười xấu xa đó c*̉a Đông Phương Hạ, mang tai Diệc Phi liền nóng lên!  “Anh…khốn kiếp! Nghiêm túc chút cho em”.“Được được được, anh sẽ nghiêm túc! Vợ, em nói đi”, Đông Phương Hạ cố nén cười.Diệc Phi c*̃ng lười cãi cọ với Đông Phương Hạ, hỏi: “Anh đoán xem em vừa nhận được điện thoại c*̉a ai!”  Trời…người thân, bạn bè c*̉a em nhiều như vậy, làm sao anh biết được em nhận được điện thoại c*̉a ai chứ, phạm vi rộng như vậy, sao mà đoán được!.

Ngồi dậy, ôm Diệc Phi vào lòng! Ngửi thấy mùi hương cơ thể thoang thoảng từ người yêu, Đông Phương Hạ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu! Hôn lên trán Diệc Phi, nhẹ nhàng nói: “Muộn như vậy rồi, muốn qua đây sao không nói trước với anh, anh qua đón em! Chẳng may trên đường xảy ra chuyện gì, em bảo anh sao mà yên tâm được”.

Bàn tay ngọc ghì lấy eo Đông Phương Hạ, ngẩng khuôn mặt mê hoặc lòng người lên! Nhìn đến khuôn mặt có chút phờ phạc c*̉a Đông Phương Hạ, lộ ra một nụ cười dịu dàng: “Không phải anh đã bí mật phái người bảo vệ em rồi sao!”  

“Em biết anh bí mật phái người bảo vệ em?”  

Đông Phương Hạ có chút kinh ngạc! Việc phái người bí mật bảo vệ Diệc Phi và Lăng Vy, Đông Phương Hạ không nói cho bất kỳ ai, Diệc Phi sao lại biết được.

Nhìn ánh mắt nghi hoặc c*̉a Đông Phương Hạ, Diệc Phi chỉ mỉm cười, không giải thích!  

Thấy vậy, Đông Phương Hạ c*̃ng mỉm cười! Ông nội c*̉a Nam Cung Diệc Phi là người như thế nào, mặc dù người mình phái đi đều là cao thủ, nhưng sao có thể thoát khỏi tầm mắt c*̉a ông lão đó chứ.

Trừ khi phái người c*̉a Huyết Sát Đường hoặc Huyết Minh Đường đi, ông lão đó mới không tra ra được.

“Phải rồi, Diệc Phi! Muộn như vậy rồi em còn đến đây có phải là muốn cho mẹ sớm được ôm cháu trai không! Ha ha…anh rất sẵn lòng”.

Nói xong, ánh mắt Đông Phương Hạ di chuyển từ đôi má trắng hồng c*̉a Diệc Phi xuống dưới, lướt qua chiếc cổ trắng ngần, cuối c*̀ng dừng lại trên hai “đỉnh đồi” cao vút đó, lộ ra bộ dạng háo sắc.

“Bỉ ổi…c*́t…ai muốn c*̀ng anh chứ!”  

Nghe thấy vậy, lại nhìn thấy nụ cười xấu xa đó c*̉a Đông Phương Hạ, mang tai Diệc Phi liền nóng lên!  

“Anh…khốn kiếp! Nghiêm túc chút cho em”.

“Được được được, anh sẽ nghiêm túc! Vợ, em nói đi”, Đông Phương Hạ cố nén cười.

Diệc Phi c*̃ng lười cãi cọ với Đông Phương Hạ, hỏi: “Anh đoán xem em vừa nhận được điện thoại c*̉a ai!”  

Trời…người thân, bạn bè c*̉a em nhiều như vậy, làm sao anh biết được em nhận được điện thoại c*̉a ai chứ, phạm vi rộng như vậy, sao mà đoán được!.

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Ngồi dậy, ôm Diệc Phi vào lòng! Ngửi thấy mùi hương cơ thể thoang thoảng từ người yêu, Đông Phương Hạ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu! Hôn lên trán Diệc Phi, nhẹ nhàng nói: “Muộn như vậy rồi, muốn qua đây sao không nói trước với anh, anh qua đón em! Chẳng may trên đường xảy ra chuyện gì, em bảo anh sao mà yên tâm được”.Bàn tay ngọc ghì lấy eo Đông Phương Hạ, ngẩng khuôn mặt mê hoặc lòng người lên! Nhìn đến khuôn mặt có chút phờ phạc c*̉a Đông Phương Hạ, lộ ra một nụ cười dịu dàng: “Không phải anh đã bí mật phái người bảo vệ em rồi sao!”  “Em biết anh bí mật phái người bảo vệ em?”  Đông Phương Hạ có chút kinh ngạc! Việc phái người bí mật bảo vệ Diệc Phi và Lăng Vy, Đông Phương Hạ không nói cho bất kỳ ai, Diệc Phi sao lại biết được.Nhìn ánh mắt nghi hoặc c*̉a Đông Phương Hạ, Diệc Phi chỉ mỉm cười, không giải thích!  Thấy vậy, Đông Phương Hạ c*̃ng mỉm cười! Ông nội c*̉a Nam Cung Diệc Phi là người như thế nào, mặc dù người mình phái đi đều là cao thủ, nhưng sao có thể thoát khỏi tầm mắt c*̉a ông lão đó chứ.Trừ khi phái người c*̉a Huyết Sát Đường hoặc Huyết Minh Đường đi, ông lão đó mới không tra ra được.“Phải rồi, Diệc Phi! Muộn như vậy rồi em còn đến đây có phải là muốn cho mẹ sớm được ôm cháu trai không! Ha ha…anh rất sẵn lòng”.Nói xong, ánh mắt Đông Phương Hạ di chuyển từ đôi má trắng hồng c*̉a Diệc Phi xuống dưới, lướt qua chiếc cổ trắng ngần, cuối c*̀ng dừng lại trên hai “đỉnh đồi” cao vút đó, lộ ra bộ dạng háo sắc.“Bỉ ổi…c*́t…ai muốn c*̀ng anh chứ!”  Nghe thấy vậy, lại nhìn thấy nụ cười xấu xa đó c*̉a Đông Phương Hạ, mang tai Diệc Phi liền nóng lên!  “Anh…khốn kiếp! Nghiêm túc chút cho em”.“Được được được, anh sẽ nghiêm túc! Vợ, em nói đi”, Đông Phương Hạ cố nén cười.Diệc Phi c*̃ng lười cãi cọ với Đông Phương Hạ, hỏi: “Anh đoán xem em vừa nhận được điện thoại c*̉a ai!”  Trời…người thân, bạn bè c*̉a em nhiều như vậy, làm sao anh biết được em nhận được điện thoại c*̉a ai chứ, phạm vi rộng như vậy, sao mà đoán được!.

Chương 562: Nghiêm Túc Chút Cho Em