“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…
Chương 565: Anh Bình Tĩnh Một Chút
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Mặc dù Đông Phương Hạ không có hứng thú với những ngôi sao nổi tiếng ấy, nhưng ít nhiều gì cũng biết tính cách của bọn họ, đa phần đều rất kiêu ngạo. Diệc Phi cũng không định bao che cho Tần Thư Tiệp, bởi vì cô muốn Đông Phương Hạ và Tần Thư Tiệp hòa hợp với nhau, như vậy thì cái nhà này mới hoàn chỉnh được.Cô nói: “Cô ấy nói, kiểu cậu ấm nhà giàu như anh chẳng có tài cán gì, suốt ngày chỉ biết chơi bời lêu lổng.Cô ấy sẽ không lấy một người mà đến cả việc ăn ở đi lại đều cần ngửa tay xin tiền bố mẹ, dựa dẫm vào thế lực gia đình.Cô ấy còn nói, tuy rằng hôn ước được quyết định rồi, nhưng từ đầu đến cuối cô ấy đều không thừa nhận, bảo anh đừng mơ mộng hão huyền.Sở dĩ cô ấy về sớm như thế là để hủy bỏ hôn ước với anh”. Nói đến câu cuối cùng, Diệc Phi lo lắng nhìn Đông Phương Hạ.Những gì cô nói chính là nguyên văn, nhưng Đông Phương Hạ nghe xong thì chỉ cười khổ một tiếng, sau đó sắc mặt dần trở nên u ám. Ngay từ lúc biết Tần Thư Tiệp là ngôi sao quốc tế, Đông Phương Hạ đã thấy không ổn rồi.Anh vốn định tiếp xúc dần với Tần Thư Tiệp, từ từ tìm hiểu nhau.Tần Thư Tiệp hiểu lầm anh như thế, anh định nhân cơ hội tìm hiểu nhau để chứng minh bản thân.Nhưng chưa thấy mặt mà Tần Thư Tiệp đã nghĩ anh không ra gì, anh có thể vui được sao? “Đông Phương Hạ, anh bình tĩnh một chút!” Trong suy nghĩ của Đông Phương Hạ, tuy rằng Đông Phương Hạ luôn cười đùa tí tởn, không đứng đắn chút nào, nhưng làm việc gì cũng suy xét chu đáo, cô chưa thấy anh nổi cáu trước mặt mình bao giờ. “Không sao, anh chỉ xả giận thế thôi.Diệc Phi, bao giờ cô ta về thì em nói cho anh biết, anh muốn biết cô vợ chưa cưới ấy là người như thế nào.Dám chọc anh điên lên, anh cóc cần biết cô ta có phải là em gái của Tần Hạo Kiệt hay không, ăn vài cái bạt tai là được.Chẳng phải cô ta nói anh là cậu ấm Yên Kinh sao? Anh sẽ cho cô ta biết sự kiêu ngạo của cậu ấm Yên Kinh là như thế nào!” “Đông Phương Hạ…”.
Mặc dù Đông Phương Hạ không có hứng thú với những ngôi sao nổi tiếng ấy, nhưng ít nhiều gì cũng biết tính cách của bọn họ, đa phần đều rất kiêu ngạo.
Diệc Phi cũng không định bao che cho Tần Thư Tiệp, bởi vì cô muốn Đông Phương Hạ và Tần Thư Tiệp hòa hợp với nhau, như vậy thì cái nhà này mới hoàn chỉnh được.
Cô nói:
“Cô ấy nói, kiểu cậu ấm nhà giàu như anh chẳng có tài cán gì, suốt ngày chỉ biết chơi bời lêu lổng.
Cô ấy sẽ không lấy một người mà đến cả việc ăn ở đi lại đều cần ngửa tay xin tiền bố mẹ, dựa dẫm vào thế lực gia đình.
Cô ấy còn nói, tuy rằng hôn ước được quyết định rồi, nhưng từ đầu đến cuối cô ấy đều không thừa nhận, bảo anh đừng mơ mộng hão huyền.
Sở dĩ cô ấy về sớm như thế là để hủy bỏ hôn ước với anh”.
Nói đến câu cuối cùng, Diệc Phi lo lắng nhìn Đông Phương Hạ.
Những gì cô nói chính là nguyên văn, nhưng Đông Phương Hạ nghe xong thì chỉ cười khổ một tiếng, sau đó sắc mặt dần trở nên u ám.
Ngay từ lúc biết Tần Thư Tiệp là ngôi sao quốc tế, Đông Phương Hạ đã thấy không ổn rồi.
Anh vốn định tiếp xúc dần với Tần Thư Tiệp, từ từ tìm hiểu nhau.
Tần Thư Tiệp hiểu lầm anh như thế, anh định nhân cơ hội tìm hiểu nhau để chứng minh bản thân.
Nhưng chưa thấy mặt mà Tần Thư Tiệp đã nghĩ anh không ra gì, anh có thể vui được sao?
“Đông Phương Hạ, anh bình tĩnh một chút!”
Trong suy nghĩ của Đông Phương Hạ, tuy rằng Đông Phương Hạ luôn cười đùa tí tởn, không đứng đắn chút nào, nhưng làm việc gì cũng suy xét chu đáo, cô chưa thấy anh nổi cáu trước mặt mình bao giờ.
“Không sao, anh chỉ xả giận thế thôi.
Diệc Phi, bao giờ cô ta về thì em nói cho anh biết, anh muốn biết cô vợ chưa cưới ấy là người như thế nào.
Dám chọc anh điên lên, anh cóc cần biết cô ta có phải là em gái của Tần Hạo Kiệt hay không, ăn vài cái bạt tai là được.
Chẳng phải cô ta nói anh là cậu ấm Yên Kinh sao? Anh sẽ cho cô ta biết sự kiêu ngạo của cậu ấm Yên Kinh là như thế nào!”
“Đông Phương Hạ…”.
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Mặc dù Đông Phương Hạ không có hứng thú với những ngôi sao nổi tiếng ấy, nhưng ít nhiều gì cũng biết tính cách của bọn họ, đa phần đều rất kiêu ngạo. Diệc Phi cũng không định bao che cho Tần Thư Tiệp, bởi vì cô muốn Đông Phương Hạ và Tần Thư Tiệp hòa hợp với nhau, như vậy thì cái nhà này mới hoàn chỉnh được.Cô nói: “Cô ấy nói, kiểu cậu ấm nhà giàu như anh chẳng có tài cán gì, suốt ngày chỉ biết chơi bời lêu lổng.Cô ấy sẽ không lấy một người mà đến cả việc ăn ở đi lại đều cần ngửa tay xin tiền bố mẹ, dựa dẫm vào thế lực gia đình.Cô ấy còn nói, tuy rằng hôn ước được quyết định rồi, nhưng từ đầu đến cuối cô ấy đều không thừa nhận, bảo anh đừng mơ mộng hão huyền.Sở dĩ cô ấy về sớm như thế là để hủy bỏ hôn ước với anh”. Nói đến câu cuối cùng, Diệc Phi lo lắng nhìn Đông Phương Hạ.Những gì cô nói chính là nguyên văn, nhưng Đông Phương Hạ nghe xong thì chỉ cười khổ một tiếng, sau đó sắc mặt dần trở nên u ám. Ngay từ lúc biết Tần Thư Tiệp là ngôi sao quốc tế, Đông Phương Hạ đã thấy không ổn rồi.Anh vốn định tiếp xúc dần với Tần Thư Tiệp, từ từ tìm hiểu nhau.Tần Thư Tiệp hiểu lầm anh như thế, anh định nhân cơ hội tìm hiểu nhau để chứng minh bản thân.Nhưng chưa thấy mặt mà Tần Thư Tiệp đã nghĩ anh không ra gì, anh có thể vui được sao? “Đông Phương Hạ, anh bình tĩnh một chút!” Trong suy nghĩ của Đông Phương Hạ, tuy rằng Đông Phương Hạ luôn cười đùa tí tởn, không đứng đắn chút nào, nhưng làm việc gì cũng suy xét chu đáo, cô chưa thấy anh nổi cáu trước mặt mình bao giờ. “Không sao, anh chỉ xả giận thế thôi.Diệc Phi, bao giờ cô ta về thì em nói cho anh biết, anh muốn biết cô vợ chưa cưới ấy là người như thế nào.Dám chọc anh điên lên, anh cóc cần biết cô ta có phải là em gái của Tần Hạo Kiệt hay không, ăn vài cái bạt tai là được.Chẳng phải cô ta nói anh là cậu ấm Yên Kinh sao? Anh sẽ cho cô ta biết sự kiêu ngạo của cậu ấm Yên Kinh là như thế nào!” “Đông Phương Hạ…”.