“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…
Chương 570: Chuyện Ở Yên Kinh Cũng Kết Thúc Rồi Đúng Không
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Dạ Phong có thể hiểu được sự bất đắc dĩ của cậu chủ.Là cậu chủ nhà họ Bek, là Huyết Lang của Lang Quân, có đôi khi, cậu chủ luôn phải đưa ra những lựa chọn trái với suy nghĩ trong lòng anh.Cậu chủ không chỉ có một mình, mà còn phải gánh vác nhà họ Bek, nhà họ Đông Phương, cùng với Lang Quân, phải chú trọng cục diện chung, không thể làm chuyện gì thiên vị được, nhất là chuyện liên quan đến nhà họ Bek. Dạ Phong hiểu suy nghĩ của cậu chủ nhà mình rồi nên mới hỏi ra câu ấy, cô ấy chỉ muốn xác nhận lại thôi.Cậu chủ đã nghĩ tới chuyện cử người đi giúp Lục Phong, vậy thì sẽ không để Lục Phong quản tiền, đồng thời cũng khảo nghiệm anh ta.Nếu Chung Nhã Nhu không có ý đồ gì khác, Lục Phong lại trung thành với Lang Quân, chắc hẳn cậu chủ sẽ trao lại quyền hành cho anh ta. “Con nhóc chết tiệt, chuyện đó mà cũng phải hỏi à!”, Đông Phương Hạ lườm Dạ Phong. Dạ Phong bất đắc dĩ nở nụ cười: “Cậu chủ, tôi hiểu ý của cậu.Chu Tước Đường có nhân tài như thế chứ, chỉ không biết cậu cần nam hay nữ thôi”. “Nam hay nữ đều được, quan trọng là có thể hoàn thành được nhiệm vụ này”. Nghe vậy, Dạ Phong ngẫm nghĩ rồi nói: “Lúc Lang Quân mới thành lập, có một cô gái sở hữu năng lực tổng hợp rất mạnh.Lúc đó chị ấy được phân vào Chu Tước Đường, khoảng thời gian qua luôn làm việc cho tôi.Chị ấy tên là Thẩm Linh Hủy.An Nhiên đi châu Úc, tôi đã để chị ấy tạm thời làm phó đường chủ.Cậu chủ, hay là tôi bảo chị ấy đi trợ giúp Lục Phong? Cậu thấy thế nào?” “Tự cô cân nhắc đi.Đến ngày kia bảo chị đó tới họp, sau đó sẽ tiến hành bổ nhiệm.Trong cuộc họp lần này, mặc dù chức vụ của các thành viên cao cấp không thay đổi nhiều, nhưng tuyệt đối không thể để nhân tài bị mai một được”. Dạ Phong là người một nhà, Đông Phương Hạ yên tâm tuyệt đối. Tối hôm qua lúc ở căn cứ, anh đã có cảm giác như thế rồi, còn có một vài suy luận nữa. Đông Phương Hạ lắc đầu, đôi mắt thâm thúy nheo lại: “Trên cơ bản thì chuyện ở Yên Kinh kết thúc rồi”. “Vậy bước tiếp theo anh định làm gì? Chuyện ở Yên Kinh kết thúc rồi, theo sự hiểu biết của em về anh, con người bận rộn như anh sẽ chẳng nhàn nhã được đâu nhỉ?”.
Dạ Phong có thể hiểu được sự bất đắc dĩ của cậu chủ.
Là cậu chủ nhà họ Bek, là Huyết Lang của Lang Quân, có đôi khi, cậu chủ luôn phải đưa ra những lựa chọn trái với suy nghĩ trong lòng anh.
Cậu chủ không chỉ có một mình, mà còn phải gánh vác nhà họ Bek, nhà họ Đông Phương, cùng với Lang Quân, phải chú trọng cục diện chung, không thể làm chuyện gì thiên vị được, nhất là chuyện liên quan đến nhà họ Bek.
Dạ Phong hiểu suy nghĩ của cậu chủ nhà mình rồi nên mới hỏi ra câu ấy, cô ấy chỉ muốn xác nhận lại thôi.
Cậu chủ đã nghĩ tới chuyện cử người đi giúp Lục Phong, vậy thì sẽ không để Lục Phong quản tiền, đồng thời cũng khảo nghiệm anh ta.
Nếu Chung Nhã Nhu không có ý đồ gì khác, Lục Phong lại trung thành với Lang Quân, chắc hẳn cậu chủ sẽ trao lại quyền hành cho anh ta.
“Con nhóc chết tiệt, chuyện đó mà cũng phải hỏi à!”, Đông Phương Hạ lườm Dạ Phong.
Dạ Phong bất đắc dĩ nở nụ cười: “Cậu chủ, tôi hiểu ý của cậu.
Chu Tước Đường có nhân tài như thế chứ, chỉ không biết cậu cần nam hay nữ thôi”.
“Nam hay nữ đều được, quan trọng là có thể hoàn thành được nhiệm vụ này”.
Nghe vậy, Dạ Phong ngẫm nghĩ rồi nói: “Lúc Lang Quân mới thành lập, có một cô gái sở hữu năng lực tổng hợp rất mạnh.
Lúc đó chị ấy được phân vào Chu Tước Đường, khoảng thời gian qua luôn làm việc cho tôi.
Chị ấy tên là Thẩm Linh Hủy.
An Nhiên đi châu Úc, tôi đã để chị ấy tạm thời làm phó đường chủ.
Cậu chủ, hay là tôi bảo chị ấy đi trợ giúp Lục Phong? Cậu thấy thế nào?”
“Tự cô cân nhắc đi.
Đến ngày kia bảo chị đó tới họp, sau đó sẽ tiến hành bổ nhiệm.
Trong cuộc họp lần này, mặc dù chức vụ của các thành viên cao cấp không thay đổi nhiều, nhưng tuyệt đối không thể để nhân tài bị mai một được”.
Dạ Phong là người một nhà, Đông Phương Hạ yên tâm tuyệt đối.
Tối hôm qua lúc ở căn cứ, anh đã có cảm giác như thế rồi, còn có một vài suy luận nữa.
Đông Phương Hạ lắc đầu, đôi mắt thâm thúy nheo lại: “Trên cơ bản thì chuyện ở Yên Kinh kết thúc rồi”.
“Vậy bước tiếp theo anh định làm gì? Chuyện ở Yên Kinh kết thúc rồi, theo sự hiểu biết của em về anh, con người bận rộn như anh sẽ chẳng nhàn nhã được đâu nhỉ?”.
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Dạ Phong có thể hiểu được sự bất đắc dĩ của cậu chủ.Là cậu chủ nhà họ Bek, là Huyết Lang của Lang Quân, có đôi khi, cậu chủ luôn phải đưa ra những lựa chọn trái với suy nghĩ trong lòng anh.Cậu chủ không chỉ có một mình, mà còn phải gánh vác nhà họ Bek, nhà họ Đông Phương, cùng với Lang Quân, phải chú trọng cục diện chung, không thể làm chuyện gì thiên vị được, nhất là chuyện liên quan đến nhà họ Bek. Dạ Phong hiểu suy nghĩ của cậu chủ nhà mình rồi nên mới hỏi ra câu ấy, cô ấy chỉ muốn xác nhận lại thôi.Cậu chủ đã nghĩ tới chuyện cử người đi giúp Lục Phong, vậy thì sẽ không để Lục Phong quản tiền, đồng thời cũng khảo nghiệm anh ta.Nếu Chung Nhã Nhu không có ý đồ gì khác, Lục Phong lại trung thành với Lang Quân, chắc hẳn cậu chủ sẽ trao lại quyền hành cho anh ta. “Con nhóc chết tiệt, chuyện đó mà cũng phải hỏi à!”, Đông Phương Hạ lườm Dạ Phong. Dạ Phong bất đắc dĩ nở nụ cười: “Cậu chủ, tôi hiểu ý của cậu.Chu Tước Đường có nhân tài như thế chứ, chỉ không biết cậu cần nam hay nữ thôi”. “Nam hay nữ đều được, quan trọng là có thể hoàn thành được nhiệm vụ này”. Nghe vậy, Dạ Phong ngẫm nghĩ rồi nói: “Lúc Lang Quân mới thành lập, có một cô gái sở hữu năng lực tổng hợp rất mạnh.Lúc đó chị ấy được phân vào Chu Tước Đường, khoảng thời gian qua luôn làm việc cho tôi.Chị ấy tên là Thẩm Linh Hủy.An Nhiên đi châu Úc, tôi đã để chị ấy tạm thời làm phó đường chủ.Cậu chủ, hay là tôi bảo chị ấy đi trợ giúp Lục Phong? Cậu thấy thế nào?” “Tự cô cân nhắc đi.Đến ngày kia bảo chị đó tới họp, sau đó sẽ tiến hành bổ nhiệm.Trong cuộc họp lần này, mặc dù chức vụ của các thành viên cao cấp không thay đổi nhiều, nhưng tuyệt đối không thể để nhân tài bị mai một được”. Dạ Phong là người một nhà, Đông Phương Hạ yên tâm tuyệt đối. Tối hôm qua lúc ở căn cứ, anh đã có cảm giác như thế rồi, còn có một vài suy luận nữa. Đông Phương Hạ lắc đầu, đôi mắt thâm thúy nheo lại: “Trên cơ bản thì chuyện ở Yên Kinh kết thúc rồi”. “Vậy bước tiếp theo anh định làm gì? Chuyện ở Yên Kinh kết thúc rồi, theo sự hiểu biết của em về anh, con người bận rộn như anh sẽ chẳng nhàn nhã được đâu nhỉ?”.