“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…
Chương 573: Khuôn Mặt Của Cậu Đây Xấu Đến Thế À
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… “Đúng thế, đúng thế.Chuyện riêng của cậu chủ mà cũng dám hỏi, có phải anh còn muốn hỏi sao cô chủ không ở bên cạnh cậu chủ không?!” Dạ Phong cũng hùa theo Dạ Ảnh.Cứ gặp bọn họ là Trình Thành lại nói luyên thuyên, nếu không e ngại thân thủ của Trình Thành thì chị em Dạ Ảnh đã rút dao ra rồi. Thấy chị em Dạ Ảnh chống đối mình, Trình Thành cũng không vui: “Nói chuyện kiểu gì thế! Hai em này, anh đâu có đắc tội các em”. “Hừ!” Dạ Ảnh và Dạ Phong đồng thanh hừ lạnh, quay mặt sang nơi khác. Thấy thế, đám Tây Môn Kiếm đều nở nụ cười, nhất là khi thấy dáng vẻ cạn lời của Trình Thành.Ở đây, ngoài những người biết chuyện thì những người khác đều không biết “cô chủ” mà Dạ Ảnh nói tới là ai, vì sao cao thủ như Trình Thành lại phải dè chừng như vậy. Trình Thành không những cạn lời, mà còn rất phiền muộn.Anh ta thầm nghĩ, sao Dạ Ảnh lại mang cả cô chủ ra đây thế? Bảo tôi hỏi cô chủ chuyện ấy, thế có khác nào tự chuốc lấy khổ không? Bên cạnh cô chủ có nhiều cao thủ như thế, tôi có to gan đến mấy thì cũng không dám nói lung tung trước mặt cô chủ.Cô cho rằng tôi là cậu chủ hay sao mà dám nói đùa với cô chủ.Đúng là tức chết mất! Đông Phương Hạ ngồi xuống, nhận trà Long Tỉnh mà Bạch Vỹ đưa cho, vừa chậm rãi thưởng thức, vừa nhìn Trình Thành đấu khẩu với chị em Dạ Ảnh.Thấy Trình Thành ăn quả đắng, trên đôi môi hoàn mỹ của Đông Phương Hạ hiện lên nụ cười ma mị. Nụ cười ấy khiến Trình Thành sởn hết tóc gáy.Anh ta hiểu cậu chủ nhà mình, bèn nhìn lén Đông Phương Hạ một cái rồi nói: “Cậu chủ, tôi bỗng nhớ ra là còn có việc phải làm.Mọi người trò chuyện nhé, tôi đi trước đây!” “Quay lại!” “Cậu chủ, tôi có việc thật mà!” Thấy thế, Đông Phương Hạ nở nụ cười.Anh liếc nhìn những người có mặt ở đây một lượt, cuối cùng dừng lại trên người Tây Môn Kiếm: “Chắc hẳn trong lòng mọi người đã chọn ra được người thích hợp rồi nhỉ?” “Ừm!” Tây Môn Kiếm nhìn Trương Vũ Trạch. “Vậy là tốt rồi.Chuyện này để đến cuộc họp ngày mai rồi quyết định.Vũ Trạch, Tào Bang đã bị tiêu diệt, trong Lang Quân có rất nhiều chuyện phải giải quyết kịp thời, không phải lúc nào tôi cũng ở đây, anh phải phát huy tài năng của mình đấy”..
“Đúng thế, đúng thế.
Chuyện riêng của cậu chủ mà cũng dám hỏi, có phải anh còn muốn hỏi sao cô chủ không ở bên cạnh cậu chủ không?!”
Dạ Phong cũng hùa theo Dạ Ảnh.
Cứ gặp bọn họ là Trình Thành lại nói luyên thuyên, nếu không e ngại thân thủ của Trình Thành thì chị em Dạ Ảnh đã rút dao ra rồi.
Thấy chị em Dạ Ảnh chống đối mình, Trình Thành cũng không vui: “Nói chuyện kiểu gì thế! Hai em này, anh đâu có đắc tội các em”.
“Hừ!”
Dạ Ảnh và Dạ Phong đồng thanh hừ lạnh, quay mặt sang nơi khác.
Thấy thế, đám Tây Môn Kiếm đều nở nụ cười, nhất là khi thấy dáng vẻ cạn lời của Trình Thành.
Ở đây, ngoài những người biết chuyện thì những người khác đều không biết “cô chủ” mà Dạ Ảnh nói tới là ai, vì sao cao thủ như Trình Thành lại phải dè chừng như vậy.
Trình Thành không những cạn lời, mà còn rất phiền muộn.
Anh ta thầm nghĩ, sao Dạ Ảnh lại mang cả cô chủ ra đây thế? Bảo tôi hỏi cô chủ chuyện ấy, thế có khác nào tự chuốc lấy khổ không? Bên cạnh cô chủ có nhiều cao thủ như thế, tôi có to gan đến mấy thì cũng không dám nói lung tung trước mặt cô chủ.
Cô cho rằng tôi là cậu chủ hay sao mà dám nói đùa với cô chủ.
Đúng là tức chết mất!
Đông Phương Hạ ngồi xuống, nhận trà Long Tỉnh mà Bạch Vỹ đưa cho, vừa chậm rãi thưởng thức, vừa nhìn Trình Thành đấu khẩu với chị em Dạ Ảnh.
Thấy Trình Thành ăn quả đắng, trên đôi môi hoàn mỹ của Đông Phương Hạ hiện lên nụ cười ma mị.
Nụ cười ấy khiến Trình Thành sởn hết tóc gáy.
Anh ta hiểu cậu chủ nhà mình, bèn nhìn lén Đông Phương Hạ một cái rồi nói: “Cậu chủ, tôi bỗng nhớ ra là còn có việc phải làm.
Mọi người trò chuyện nhé, tôi đi trước đây!”
“Quay lại!”
“Cậu chủ, tôi có việc thật mà!”
Thấy thế, Đông Phương Hạ nở nụ cười.
Anh liếc nhìn những người có mặt ở đây một lượt, cuối cùng dừng lại trên người Tây Môn Kiếm: “Chắc hẳn trong lòng mọi người đã chọn ra được người thích hợp rồi nhỉ?”
“Ừm!”
Tây Môn Kiếm nhìn Trương Vũ Trạch.
“Vậy là tốt rồi.
Chuyện này để đến cuộc họp ngày mai rồi quyết định.
Vũ Trạch, Tào Bang đã bị tiêu diệt, trong Lang Quân có rất nhiều chuyện phải giải quyết kịp thời, không phải lúc nào tôi cũng ở đây, anh phải phát huy tài năng của mình đấy”..
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… “Đúng thế, đúng thế.Chuyện riêng của cậu chủ mà cũng dám hỏi, có phải anh còn muốn hỏi sao cô chủ không ở bên cạnh cậu chủ không?!” Dạ Phong cũng hùa theo Dạ Ảnh.Cứ gặp bọn họ là Trình Thành lại nói luyên thuyên, nếu không e ngại thân thủ của Trình Thành thì chị em Dạ Ảnh đã rút dao ra rồi. Thấy chị em Dạ Ảnh chống đối mình, Trình Thành cũng không vui: “Nói chuyện kiểu gì thế! Hai em này, anh đâu có đắc tội các em”. “Hừ!” Dạ Ảnh và Dạ Phong đồng thanh hừ lạnh, quay mặt sang nơi khác. Thấy thế, đám Tây Môn Kiếm đều nở nụ cười, nhất là khi thấy dáng vẻ cạn lời của Trình Thành.Ở đây, ngoài những người biết chuyện thì những người khác đều không biết “cô chủ” mà Dạ Ảnh nói tới là ai, vì sao cao thủ như Trình Thành lại phải dè chừng như vậy. Trình Thành không những cạn lời, mà còn rất phiền muộn.Anh ta thầm nghĩ, sao Dạ Ảnh lại mang cả cô chủ ra đây thế? Bảo tôi hỏi cô chủ chuyện ấy, thế có khác nào tự chuốc lấy khổ không? Bên cạnh cô chủ có nhiều cao thủ như thế, tôi có to gan đến mấy thì cũng không dám nói lung tung trước mặt cô chủ.Cô cho rằng tôi là cậu chủ hay sao mà dám nói đùa với cô chủ.Đúng là tức chết mất! Đông Phương Hạ ngồi xuống, nhận trà Long Tỉnh mà Bạch Vỹ đưa cho, vừa chậm rãi thưởng thức, vừa nhìn Trình Thành đấu khẩu với chị em Dạ Ảnh.Thấy Trình Thành ăn quả đắng, trên đôi môi hoàn mỹ của Đông Phương Hạ hiện lên nụ cười ma mị. Nụ cười ấy khiến Trình Thành sởn hết tóc gáy.Anh ta hiểu cậu chủ nhà mình, bèn nhìn lén Đông Phương Hạ một cái rồi nói: “Cậu chủ, tôi bỗng nhớ ra là còn có việc phải làm.Mọi người trò chuyện nhé, tôi đi trước đây!” “Quay lại!” “Cậu chủ, tôi có việc thật mà!” Thấy thế, Đông Phương Hạ nở nụ cười.Anh liếc nhìn những người có mặt ở đây một lượt, cuối cùng dừng lại trên người Tây Môn Kiếm: “Chắc hẳn trong lòng mọi người đã chọn ra được người thích hợp rồi nhỉ?” “Ừm!” Tây Môn Kiếm nhìn Trương Vũ Trạch. “Vậy là tốt rồi.Chuyện này để đến cuộc họp ngày mai rồi quyết định.Vũ Trạch, Tào Bang đã bị tiêu diệt, trong Lang Quân có rất nhiều chuyện phải giải quyết kịp thời, không phải lúc nào tôi cũng ở đây, anh phải phát huy tài năng của mình đấy”..