“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…
Chương 607: Chương 612
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Tô Phác Du lướt nhìn mọi người một lượt, sau đó nhìn sang Đông Phương Hạ, Tô Phác Du anh ta đã nghe rất nhiều lời đồn trong cả hai thế giới ngầm và giới chính trị Yên Kinh! Anh ta cũng vô cùng hiếu kỳ về Đông Phương Hạ hiện tại! Vừa nãy thấy Đông Phương Hạ lại thay đổi tính khí của sáu năm trước, cười đùa với Hác Hiên, Tô Phác Du cũng biết ít nhiều! Đông Phương Hạ hiện tại, thực sự là một nhân vật lợi hại! Đôi mắt của anh khiến người ta sợ hãi! Đông Phương Hạ sáu năm trước chắc chắn không thể có được.“Cậu Đông Phương, tối nay Tô Phác Du tôi mượn hoa kính phật, anh gặp đại nạn mà không chết, trở về Yên Kinh, là vinh hạnh của tất cả cậu ấm Yên Kinh, tôi kính anh một ly!” “Cậu Tô khách sáo rồi!” “Cạch” một tiếng, ly rượu của Đông Phương Hạ và Tô Phác Du chạm vào nhau, sau đó, hai người nho nhã nhấp một ngụm rượu vang đỏ.Đông Phương Hạ đặt ly rượu xuống, khóe miệng nở nụ cười âm lạnh không dễ phát giác, ra ý bảo Tô Phác Du cứ tự nhiên, sau đó anh chuyển ánh mắt sang khuôn mặt trắng ngần của Văn Quân, quan tâm hỏi: “Em dâu, nghe nói cô bị ốm, không biết đã đỡ chưa?” “Đông Phương Hạ, tính theo tuổi tác, cậu phải phải gọi là chị dâu!”, Hác Hiên nghe thấy Đông Phương Hạ gọi Văn Quân là “em dâu”, nên rất không vui! Đông Phương Hạ cười liếc Hác Hiên một cái: “Người lớn nói chuyện, trẻ con cút sang một bên!” Hác Hiên gọi vợ trước mặt mọi người, Văn Quân hơi đỏ mặt, khách sáo nói với Đông Phương Hạ: “Cảm ơn cậu Đông Phương quan tâm, Văn Quân đã khỏi bệnh rồi!” “Ồ, vậy thì tốt!”, lúc này nụ cười của Đông Phương Hạ hơi tà mị, gật đầu, lại nói: “Buổi tối mấy ngày trước suýt nữa tôi đi đời nhà ma rồi! Em dâu, bây giờ tôi khỏe mạnh đứng trước mặt cô, có phải cảm thấy rất thất vọng không!” Văn Quân nghe xong hơi chột dạ, cười nói: “Văn Quân bị bệnh, không thể đến thăm cậu Đông Phương, là lỗi của Văn Quân! Cậu Đông Phương có thể vượt qua đại nạn, Văn Quân và Hác Hiên nên cảm thấy vui mừng, sao lại thất vọng chứ! Cậu Đông Phương nói đùa rồi”.“Đông Phương Hạ, cậu nói gì vậy!”.
Tô Phác Du lướt nhìn mọi người một lượt, sau đó nhìn sang Đông Phương Hạ, Tô Phác Du anh ta đã nghe rất nhiều lời đồn trong cả hai thế giới ngầm và giới chính trị Yên Kinh! Anh ta cũng vô cùng hiếu kỳ về Đông Phương Hạ hiện tại! Vừa nãy thấy Đông Phương Hạ lại thay đổi tính khí của sáu năm trước, cười đùa với Hác Hiên, Tô Phác Du cũng biết ít nhiều!
Đông Phương Hạ hiện tại, thực sự là một nhân vật lợi hại! Đôi mắt của anh khiến người ta sợ hãi! Đông Phương Hạ sáu năm trước chắc chắn không thể có được.
“Cậu Đông Phương, tối nay Tô Phác Du tôi mượn hoa kính phật, anh gặp đại nạn mà không chết, trở về Yên Kinh, là vinh hạnh của tất cả cậu ấm Yên Kinh, tôi kính anh một ly!”
“Cậu Tô khách sáo rồi!”
“Cạch” một tiếng, ly rượu của Đông Phương Hạ và Tô Phác Du chạm vào nhau, sau đó, hai người nho nhã nhấp một ngụm rượu vang đỏ.
Đông Phương Hạ đặt ly rượu xuống, khóe miệng nở nụ cười âm lạnh không dễ phát giác, ra ý bảo Tô Phác Du cứ tự nhiên, sau đó anh chuyển ánh mắt sang khuôn mặt trắng ngần của Văn Quân, quan tâm hỏi: “Em dâu, nghe nói cô bị ốm, không biết đã đỡ chưa?”
“Đông Phương Hạ, tính theo tuổi tác, cậu phải phải gọi là chị dâu!”, Hác Hiên nghe thấy Đông Phương Hạ gọi Văn Quân là “em dâu”, nên rất không vui!
Đông Phương Hạ cười liếc Hác Hiên một cái: “Người lớn nói chuyện, trẻ con cút sang một bên!”
Hác Hiên gọi vợ trước mặt mọi người, Văn Quân hơi đỏ mặt, khách sáo nói với Đông Phương Hạ: “Cảm ơn cậu Đông Phương quan tâm, Văn Quân đã khỏi bệnh rồi!”
“Ồ, vậy thì tốt!”, lúc này nụ cười của Đông Phương Hạ hơi tà mị, gật đầu, lại nói: “Buổi tối mấy ngày trước suýt nữa tôi đi đời nhà ma rồi! Em dâu, bây giờ tôi khỏe mạnh đứng trước mặt cô, có phải cảm thấy rất thất vọng không!”
Văn Quân nghe xong hơi chột dạ, cười nói: “Văn Quân bị bệnh, không thể đến thăm cậu Đông Phương, là lỗi của Văn Quân! Cậu Đông Phương có thể vượt qua đại nạn, Văn Quân và Hác Hiên nên cảm thấy vui mừng, sao lại thất vọng chứ! Cậu Đông Phương nói đùa rồi”.
“Đông Phương Hạ, cậu nói gì vậy!”.
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Tô Phác Du lướt nhìn mọi người một lượt, sau đó nhìn sang Đông Phương Hạ, Tô Phác Du anh ta đã nghe rất nhiều lời đồn trong cả hai thế giới ngầm và giới chính trị Yên Kinh! Anh ta cũng vô cùng hiếu kỳ về Đông Phương Hạ hiện tại! Vừa nãy thấy Đông Phương Hạ lại thay đổi tính khí của sáu năm trước, cười đùa với Hác Hiên, Tô Phác Du cũng biết ít nhiều! Đông Phương Hạ hiện tại, thực sự là một nhân vật lợi hại! Đôi mắt của anh khiến người ta sợ hãi! Đông Phương Hạ sáu năm trước chắc chắn không thể có được.“Cậu Đông Phương, tối nay Tô Phác Du tôi mượn hoa kính phật, anh gặp đại nạn mà không chết, trở về Yên Kinh, là vinh hạnh của tất cả cậu ấm Yên Kinh, tôi kính anh một ly!” “Cậu Tô khách sáo rồi!” “Cạch” một tiếng, ly rượu của Đông Phương Hạ và Tô Phác Du chạm vào nhau, sau đó, hai người nho nhã nhấp một ngụm rượu vang đỏ.Đông Phương Hạ đặt ly rượu xuống, khóe miệng nở nụ cười âm lạnh không dễ phát giác, ra ý bảo Tô Phác Du cứ tự nhiên, sau đó anh chuyển ánh mắt sang khuôn mặt trắng ngần của Văn Quân, quan tâm hỏi: “Em dâu, nghe nói cô bị ốm, không biết đã đỡ chưa?” “Đông Phương Hạ, tính theo tuổi tác, cậu phải phải gọi là chị dâu!”, Hác Hiên nghe thấy Đông Phương Hạ gọi Văn Quân là “em dâu”, nên rất không vui! Đông Phương Hạ cười liếc Hác Hiên một cái: “Người lớn nói chuyện, trẻ con cút sang một bên!” Hác Hiên gọi vợ trước mặt mọi người, Văn Quân hơi đỏ mặt, khách sáo nói với Đông Phương Hạ: “Cảm ơn cậu Đông Phương quan tâm, Văn Quân đã khỏi bệnh rồi!” “Ồ, vậy thì tốt!”, lúc này nụ cười của Đông Phương Hạ hơi tà mị, gật đầu, lại nói: “Buổi tối mấy ngày trước suýt nữa tôi đi đời nhà ma rồi! Em dâu, bây giờ tôi khỏe mạnh đứng trước mặt cô, có phải cảm thấy rất thất vọng không!” Văn Quân nghe xong hơi chột dạ, cười nói: “Văn Quân bị bệnh, không thể đến thăm cậu Đông Phương, là lỗi của Văn Quân! Cậu Đông Phương có thể vượt qua đại nạn, Văn Quân và Hác Hiên nên cảm thấy vui mừng, sao lại thất vọng chứ! Cậu Đông Phương nói đùa rồi”.“Đông Phương Hạ, cậu nói gì vậy!”.