“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…
Chương 641: Không Nói Tôi Cũng Không Ép Buộc!”
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Đông Phương Hạ cười lạnh lùng một tiếng: “Nếu chị đã biết tôi là Huyết Lang, hẳn là đã rất rõ, ở Yên Kinh, chỉ cần một câu nói c*̉a tôi, mẹ con chị sẽ không có ngày tháng tốt đẹp!” “Tôi biết! Nhưng mẹ con tôi chỉ muốn sống cuộc sống yên ổn, tôi không muốn vì cậu mà ảnh hưởng đến chúng tôi! Làm bạn với cậu, rất nguy hiểm.Bạn c*̉a tôi, tính mạng càng thêm khó bảo đảm!” Nghe thấy vậy, Đông Phương Hạ khẽ ngây ra! Bởi vì từ trong lời c*̉a Long Nhã Nhàn anh đã nghe ra được một ý khác! Suy nghĩ một chút, lãnh đạm nói: “Chị yên tâm! Tôi sẽ không làm tổn thương Đồng Đồng”. “Cảm ơn!” Đông Phương Hạ khẽ cười! Ánh mắt nhìn đến Đồng Đồng.Long Nhã Nhàn này, không chỉ là cao thủ, mà còn là một người bí ẩn! Mấy lần gặp mặt, mình không hề biểu hiện gì trước mặt chị ta, vậy mà chị ta lại biết mình là Huyết Lang c*̉a Lang Quân! Đã biết mình là Huyết Lang c*̉a Lang Quân, hẳn là c*̃ng biết quyền lực trong tay mình lớn như nào, sao còn có thể bình tĩnh như vậy! Trong mắt chị ta, không hề nhìn thấy chút sợ hãi nào.Xem ra, thân phận c*̉a chị ta c*̃ng không kém! Còn có, vừa nãy lúc mình nhắc đến bố c*̉a Đồng Đồng, trong mắt Long Nhã Nhàn lộ ra vẻ cô đơn, mặc dù đã che giấu rất tốt, nhưng vẫn bị mình phát hiện ra.Từ đó có thể thấy, có lẽ Long Nhã Nhàn có một đoạn tình cảm không mấy tốt đẹp. Trong lúc Đông Phương Hạ đang trầm tư suy nghĩ, Long Nhã Nhàn âm thầm quan sát Đông Phương Hạ! Lúc nhìn giữa hai đầu lông mày Đông Phương Hạ thấp thoáng mang theo nét đau buồn, do dự một chút, hỏi: “Cậu có tâm sự?” Đông Phương Hạ cười lắc đầu! Cười như không cười nói: “Thà không nói còn hơn dùng lời bịa đặt để lừa gạt chị!” Nghe thấy Đông Phương Hạ dùng lời c*̉a mình để trả lời mình, Long Nhã Nhàn suýt chút nữa ngất trên đất.Học đi đôi với hành? Huyết Lang cậu c*̃ng có hơi quá… “Tôi chỉ hỏi thế thôi, nói hay không nói tôi c*̃ng không ép buộc!” Đông Phương Hạ nhún nhún vai! Không cần nhìn sang anh c*̃ng biết Long Nhã Nhàn đang rất bất lực: “Chị biết tại sao tôi thích chơi c*̀ng trẻ con không?” Long Nhã Nhàn lắc lắc đầu! Tỏ ý mình không biết. “Đó là bởi vì tôi thích sự đơn thuần và ngây thơ c*̉a trẻ con! Ở c*̀ng với bọn trẻ, sẽ không có những chuyện buồn phiền.Chỉ cần là đàn ông, ai c*̃ng sẽ mệt, c*̃ng muốn thả lỏng một chút! Nhưng những người hàng ngày sống trên mũi đao như chúng tôi mà nói, muốn thật sự bỏ xuống cảnh giác, nói thì dễ làm mới khó làm sao!” “Đàn ông các cậu đều như vậy! Có điều, hoàn cảnh c*̉a cậu có thể hiểu được! Tuy vậy cậu c*̃ng không cần mọi việc đều theo ý nguyện, cho dù gặp phải khó khăn, c*̃ng phải dùng tâm thái tốt để đối mặt.Đôi khi, cậu càng cảm thấy áp lực và căng thẳng, quyết định đưa ra càng chệch hướng! Tục ngữ nói: “Xe đến trước núi ắt có đường”, cho dù không có đường, c*̃ng sẽ có người mở đường cho cậu! Huyết Lang, thấy cậu đối xử tốt với Đồng Đồng như vậy, tôi tặng cậu một câu!” “Câu gì?”.
Đông Phương Hạ cười lạnh lùng một tiếng: “Nếu chị đã biết tôi là Huyết Lang, hẳn là đã rất rõ, ở Yên Kinh, chỉ cần một câu nói c*̉a tôi, mẹ con chị sẽ không có ngày tháng tốt đẹp!”
“Tôi biết! Nhưng mẹ con tôi chỉ muốn sống cuộc sống yên ổn, tôi không muốn vì cậu mà ảnh hưởng đến chúng tôi! Làm bạn với cậu, rất nguy hiểm.
Bạn c*̉a tôi, tính mạng càng thêm khó bảo đảm!”
Nghe thấy vậy, Đông Phương Hạ khẽ ngây ra! Bởi vì từ trong lời c*̉a Long Nhã Nhàn anh đã nghe ra được một ý khác! Suy nghĩ một chút, lãnh đạm nói: “Chị yên tâm! Tôi sẽ không làm tổn thương Đồng Đồng”.
“Cảm ơn!”
Đông Phương Hạ khẽ cười! Ánh mắt nhìn đến Đồng Đồng.
Long Nhã Nhàn này, không chỉ là cao thủ, mà còn là một người bí ẩn! Mấy lần gặp mặt, mình không hề biểu hiện gì trước mặt chị ta, vậy mà chị ta lại biết mình là Huyết Lang c*̉a Lang Quân!
Đã biết mình là Huyết Lang c*̉a Lang Quân, hẳn là c*̃ng biết quyền lực trong tay mình lớn như nào, sao còn có thể bình tĩnh như vậy! Trong mắt chị ta, không hề nhìn thấy chút sợ hãi nào.
Xem ra, thân phận c*̉a chị ta c*̃ng không kém!
Còn có, vừa nãy lúc mình nhắc đến bố c*̉a Đồng Đồng, trong mắt Long Nhã Nhàn lộ ra vẻ cô đơn, mặc dù đã che giấu rất tốt, nhưng vẫn bị mình phát hiện ra.
Từ đó có thể thấy, có lẽ Long Nhã Nhàn có một đoạn tình cảm không mấy tốt đẹp.
Trong lúc Đông Phương Hạ đang trầm tư suy nghĩ, Long Nhã Nhàn âm thầm quan sát Đông Phương Hạ! Lúc nhìn giữa hai đầu lông mày Đông Phương Hạ thấp thoáng mang theo nét đau buồn, do dự một chút, hỏi: “Cậu có tâm sự?”
Đông Phương Hạ cười lắc đầu! Cười như không cười nói: “Thà không nói còn hơn dùng lời bịa đặt để lừa gạt chị!”
Nghe thấy Đông Phương Hạ dùng lời c*̉a mình để trả lời mình, Long Nhã Nhàn suýt chút nữa ngất trên đất.
Học đi đôi với hành? Huyết Lang cậu c*̃ng có hơi quá…
“Tôi chỉ hỏi thế thôi, nói hay không nói tôi c*̃ng không ép buộc!”
Đông Phương Hạ nhún nhún vai! Không cần nhìn sang anh c*̃ng biết Long Nhã Nhàn đang rất bất lực: “Chị biết tại sao tôi thích chơi c*̀ng trẻ con không?”
Long Nhã Nhàn lắc lắc đầu! Tỏ ý mình không biết.
“Đó là bởi vì tôi thích sự đơn thuần và ngây thơ c*̉a trẻ con! Ở c*̀ng với bọn trẻ, sẽ không có những chuyện buồn phiền.
Chỉ cần là đàn ông, ai c*̃ng sẽ mệt, c*̃ng muốn thả lỏng một chút! Nhưng những người hàng ngày sống trên mũi đao như chúng tôi mà nói, muốn thật sự bỏ xuống cảnh giác, nói thì dễ làm mới khó làm sao!”
“Đàn ông các cậu đều như vậy! Có điều, hoàn cảnh c*̉a cậu có thể hiểu được! Tuy vậy cậu c*̃ng không cần mọi việc đều theo ý nguyện, cho dù gặp phải khó khăn, c*̃ng phải dùng tâm thái tốt để đối mặt.
Đôi khi, cậu càng cảm thấy áp lực và căng thẳng, quyết định đưa ra càng chệch hướng! Tục ngữ nói: “Xe đến trước núi ắt có đường”, cho dù không có đường, c*̃ng sẽ có người mở đường cho cậu! Huyết Lang, thấy cậu đối xử tốt với Đồng Đồng như vậy, tôi tặng cậu một câu!”
“Câu gì?”.
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Đông Phương Hạ cười lạnh lùng một tiếng: “Nếu chị đã biết tôi là Huyết Lang, hẳn là đã rất rõ, ở Yên Kinh, chỉ cần một câu nói c*̉a tôi, mẹ con chị sẽ không có ngày tháng tốt đẹp!” “Tôi biết! Nhưng mẹ con tôi chỉ muốn sống cuộc sống yên ổn, tôi không muốn vì cậu mà ảnh hưởng đến chúng tôi! Làm bạn với cậu, rất nguy hiểm.Bạn c*̉a tôi, tính mạng càng thêm khó bảo đảm!” Nghe thấy vậy, Đông Phương Hạ khẽ ngây ra! Bởi vì từ trong lời c*̉a Long Nhã Nhàn anh đã nghe ra được một ý khác! Suy nghĩ một chút, lãnh đạm nói: “Chị yên tâm! Tôi sẽ không làm tổn thương Đồng Đồng”. “Cảm ơn!” Đông Phương Hạ khẽ cười! Ánh mắt nhìn đến Đồng Đồng.Long Nhã Nhàn này, không chỉ là cao thủ, mà còn là một người bí ẩn! Mấy lần gặp mặt, mình không hề biểu hiện gì trước mặt chị ta, vậy mà chị ta lại biết mình là Huyết Lang c*̉a Lang Quân! Đã biết mình là Huyết Lang c*̉a Lang Quân, hẳn là c*̃ng biết quyền lực trong tay mình lớn như nào, sao còn có thể bình tĩnh như vậy! Trong mắt chị ta, không hề nhìn thấy chút sợ hãi nào.Xem ra, thân phận c*̉a chị ta c*̃ng không kém! Còn có, vừa nãy lúc mình nhắc đến bố c*̉a Đồng Đồng, trong mắt Long Nhã Nhàn lộ ra vẻ cô đơn, mặc dù đã che giấu rất tốt, nhưng vẫn bị mình phát hiện ra.Từ đó có thể thấy, có lẽ Long Nhã Nhàn có một đoạn tình cảm không mấy tốt đẹp. Trong lúc Đông Phương Hạ đang trầm tư suy nghĩ, Long Nhã Nhàn âm thầm quan sát Đông Phương Hạ! Lúc nhìn giữa hai đầu lông mày Đông Phương Hạ thấp thoáng mang theo nét đau buồn, do dự một chút, hỏi: “Cậu có tâm sự?” Đông Phương Hạ cười lắc đầu! Cười như không cười nói: “Thà không nói còn hơn dùng lời bịa đặt để lừa gạt chị!” Nghe thấy Đông Phương Hạ dùng lời c*̉a mình để trả lời mình, Long Nhã Nhàn suýt chút nữa ngất trên đất.Học đi đôi với hành? Huyết Lang cậu c*̃ng có hơi quá… “Tôi chỉ hỏi thế thôi, nói hay không nói tôi c*̃ng không ép buộc!” Đông Phương Hạ nhún nhún vai! Không cần nhìn sang anh c*̃ng biết Long Nhã Nhàn đang rất bất lực: “Chị biết tại sao tôi thích chơi c*̀ng trẻ con không?” Long Nhã Nhàn lắc lắc đầu! Tỏ ý mình không biết. “Đó là bởi vì tôi thích sự đơn thuần và ngây thơ c*̉a trẻ con! Ở c*̀ng với bọn trẻ, sẽ không có những chuyện buồn phiền.Chỉ cần là đàn ông, ai c*̃ng sẽ mệt, c*̃ng muốn thả lỏng một chút! Nhưng những người hàng ngày sống trên mũi đao như chúng tôi mà nói, muốn thật sự bỏ xuống cảnh giác, nói thì dễ làm mới khó làm sao!” “Đàn ông các cậu đều như vậy! Có điều, hoàn cảnh c*̉a cậu có thể hiểu được! Tuy vậy cậu c*̃ng không cần mọi việc đều theo ý nguyện, cho dù gặp phải khó khăn, c*̃ng phải dùng tâm thái tốt để đối mặt.Đôi khi, cậu càng cảm thấy áp lực và căng thẳng, quyết định đưa ra càng chệch hướng! Tục ngữ nói: “Xe đến trước núi ắt có đường”, cho dù không có đường, c*̃ng sẽ có người mở đường cho cậu! Huyết Lang, thấy cậu đối xử tốt với Đồng Đồng như vậy, tôi tặng cậu một câu!” “Câu gì?”.