Tác giả:

“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…

Chương 647: Anh… Anh Chửi Tôi Là Đồ Đàn Bà Đanh Đá”

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Đông Phương Hạ liếc người phụ nữ một cái, khi thấy lồng ngực của cô ta phập phồng vì tức giận, anh liền liếc nhìn vào trong phòng.Người phụ nữ thấy Đông Phương Hạ nói năng hùng hồn đầy lý lẽ liền giơ tay tát Đông Phương Hạ một cái, không ngờ bị Đông Phương Hạ chặn được.Đông Phương Hạ tóm chặt cổ tay trắng ngần của người phụ nữ! Trong mắt Đông Phương Hạ lóe lên sát ý băng lạnh, cười ha ha nói: “Cô gái, muốn đánh muốn chửi thì chúng ta ra ngoài đường, đây là nơi văn minh, không thích hợp với người như cô!”  “Anh… anh chửi tôi là đồ đàn bà đanh đá?”, người phụ nữ sắp tức muốn chết.“Tôi không chửi cô là đồ đàn bà đanh đá, là tự cô nói, không liên quan đến tôi! He he…”, Đông Phương Hạ khoanh hai tay trước ngực cười trên nỗi đau người người khác, cười hi hi nhìn người phụ nữ đang trong cơn lửa giận.Đúng lúc này, người mà Đông Phương Hạ vẫn đang đợi xuất hiện! Đông Phương Hạ thấy người đàn ông khí chất bất phàm đi ra từ phòng bao, đi thẳng đến bên cạnh người phụ nữ, quan tâm hỏi người phụ nữ đã xảy ra chuyện gì, khóe miệng anh hiện lên nụ cười tà mị!.Truyện chính ở || T R Ц м t r ц у e n.м e ||Cùng lúc đó, Long Nhã Nhàn và Viên Hào ở trong phòng nghe thấy tiếng cãi nhau bên ngoài, chắc chắn là giọng nói của Đông Phương Hạ, họ lập tức mở cửa đi ra ngoài! Nhưng Đông Phương Hạ không có tâm trạng quan tâm hai mẹ con Long Nhã Nhàn và Viên Hào! Bởi vì anh nghe thấy một chữ, một chữ quen tai.“Anh Hải, dạy tên rác rưởi này một bài học đi!”, người phụ nữ mang theo cơn tức giận nói với người đàn ông vừa đi ra.Người đàn ông được người phụ nữ gọi là “anh Hải”, sau khi nghe xong lời tường thuật lại của người phụ nữ, lập tức chuyển ánh mắt phẫn nộ nhìn sang Đông Phương Hạ, khi nhìn thấy sắc mặt của người lạ như Đông Phương Hạ u tối bất định, hắn nghĩ rằng Đông Phương Hạ sợ, vậy nên, hắn nghiêm giọng nói:  “Người anh em, đều là đàn ông, hình như cách làm của anh không được quang minh lắm! Tôi cho anh hai con đường.Thứ nhất, lập tức xin lỗi người phụ nữ của tôi, người phụ nữ của tôi tha thứ cho anh thì tôi sẽ không gây rắc rối với anh.Thứ hai, để người của tôi phế luôn anh! Anh tự chọn đi”.“Anh Hải, anh nhiều lời với tên không có giáo dục này làm gì, trực tiếp phế hắn đi!”, người phụ nữ hận không thể xé xác Đông Phương Hạ thành tám mảnh, để giải nỗi hận trong lòng.“Thư Tiệp, để người anh em này lựa chọn đi! Có tha thứ cho anh ta hay không, em nói là được!”  Anh Hải này đang đùa giỡn Đông Phương Hạ, cũng đang ám thị Thư Tiệp đừng tha thứ cho Đông Phương Hạ, để hắn dễ xuống tay!  Tuy Long Nhã Nhàn và Viên Hào ở phía sau Đông Phương Hạ không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng ít nhiều cũng đoán được! Nhưng Long Nhã Nhàn không lo lắng chút nào, phải biết rằng đây là Yên Kinh, cả phía Bắc đều là địa bàn của Lang Quân, ai dám động vào Đông Phương Hạ ở địa bàn của Đông Phương Hạ, thì chính là tìm cái chết!.

Đông Phương Hạ liếc người phụ nữ một cái, khi thấy lồng ngực của cô ta phập phồng vì tức giận, anh liền liếc nhìn vào trong phòng.

Người phụ nữ thấy Đông Phương Hạ nói năng hùng hồn đầy lý lẽ liền giơ tay tát Đông Phương Hạ một cái, không ngờ bị Đông Phương Hạ chặn được.

Đông Phương Hạ tóm chặt cổ tay trắng ngần của người phụ nữ! Trong mắt Đông Phương Hạ lóe lên sát ý băng lạnh, cười ha ha nói: “Cô gái, muốn đánh muốn chửi thì chúng ta ra ngoài đường, đây là nơi văn minh, không thích hợp với người như cô!”  

“Anh… anh chửi tôi là đồ đàn bà đanh đá?”, người phụ nữ sắp tức muốn chết.

“Tôi không chửi cô là đồ đàn bà đanh đá, là tự cô nói, không liên quan đến tôi! He he…”, Đông Phương Hạ khoanh hai tay trước ngực cười trên nỗi đau người người khác, cười hi hi nhìn người phụ nữ đang trong cơn lửa giận.

Đúng lúc này, người mà Đông Phương Hạ vẫn đang đợi xuất hiện! Đông Phương Hạ thấy người đàn ông khí chất bất phàm đi ra từ phòng bao, đi thẳng đến bên cạnh người phụ nữ, quan tâm hỏi người phụ nữ đã xảy ra chuyện gì, khóe miệng anh hiện lên nụ cười tà mị!.

Truyện chính ở || T R Ц м t r ц у e n.

м e ||

Cùng lúc đó, Long Nhã Nhàn và Viên Hào ở trong phòng nghe thấy tiếng cãi nhau bên ngoài, chắc chắn là giọng nói của Đông Phương Hạ, họ lập tức mở cửa đi ra ngoài! Nhưng Đông Phương Hạ không có tâm trạng quan tâm hai mẹ con Long Nhã Nhàn và Viên Hào! Bởi vì anh nghe thấy một chữ, một chữ quen tai.

“Anh Hải, dạy tên rác rưởi này một bài học đi!”, người phụ nữ mang theo cơn tức giận nói với người đàn ông vừa đi ra.

Người đàn ông được người phụ nữ gọi là “anh Hải”, sau khi nghe xong lời tường thuật lại của người phụ nữ, lập tức chuyển ánh mắt phẫn nộ nhìn sang Đông Phương Hạ, khi nhìn thấy sắc mặt của người lạ như Đông Phương Hạ u tối bất định, hắn nghĩ rằng Đông Phương Hạ sợ, vậy nên, hắn nghiêm giọng nói:  

“Người anh em, đều là đàn ông, hình như cách làm của anh không được quang minh lắm! Tôi cho anh hai con đường.

Thứ nhất, lập tức xin lỗi người phụ nữ của tôi, người phụ nữ của tôi tha thứ cho anh thì tôi sẽ không gây rắc rối với anh.

Thứ hai, để người của tôi phế luôn anh! Anh tự chọn đi”.

“Anh Hải, anh nhiều lời với tên không có giáo dục này làm gì, trực tiếp phế hắn đi!”, người phụ nữ hận không thể xé xác Đông Phương Hạ thành tám mảnh, để giải nỗi hận trong lòng.

“Thư Tiệp, để người anh em này lựa chọn đi! Có tha thứ cho anh ta hay không, em nói là được!”  

Anh Hải này đang đùa giỡn Đông Phương Hạ, cũng đang ám thị Thư Tiệp đừng tha thứ cho Đông Phương Hạ, để hắn dễ xuống tay!  

Tuy Long Nhã Nhàn và Viên Hào ở phía sau Đông Phương Hạ không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng ít nhiều cũng đoán được! Nhưng Long Nhã Nhàn không lo lắng chút nào, phải biết rằng đây là Yên Kinh, cả phía Bắc đều là địa bàn của Lang Quân, ai dám động vào Đông Phương Hạ ở địa bàn của Đông Phương Hạ, thì chính là tìm cái chết!.

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Đông Phương Hạ liếc người phụ nữ một cái, khi thấy lồng ngực của cô ta phập phồng vì tức giận, anh liền liếc nhìn vào trong phòng.Người phụ nữ thấy Đông Phương Hạ nói năng hùng hồn đầy lý lẽ liền giơ tay tát Đông Phương Hạ một cái, không ngờ bị Đông Phương Hạ chặn được.Đông Phương Hạ tóm chặt cổ tay trắng ngần của người phụ nữ! Trong mắt Đông Phương Hạ lóe lên sát ý băng lạnh, cười ha ha nói: “Cô gái, muốn đánh muốn chửi thì chúng ta ra ngoài đường, đây là nơi văn minh, không thích hợp với người như cô!”  “Anh… anh chửi tôi là đồ đàn bà đanh đá?”, người phụ nữ sắp tức muốn chết.“Tôi không chửi cô là đồ đàn bà đanh đá, là tự cô nói, không liên quan đến tôi! He he…”, Đông Phương Hạ khoanh hai tay trước ngực cười trên nỗi đau người người khác, cười hi hi nhìn người phụ nữ đang trong cơn lửa giận.Đúng lúc này, người mà Đông Phương Hạ vẫn đang đợi xuất hiện! Đông Phương Hạ thấy người đàn ông khí chất bất phàm đi ra từ phòng bao, đi thẳng đến bên cạnh người phụ nữ, quan tâm hỏi người phụ nữ đã xảy ra chuyện gì, khóe miệng anh hiện lên nụ cười tà mị!.Truyện chính ở || T R Ц м t r ц у e n.м e ||Cùng lúc đó, Long Nhã Nhàn và Viên Hào ở trong phòng nghe thấy tiếng cãi nhau bên ngoài, chắc chắn là giọng nói của Đông Phương Hạ, họ lập tức mở cửa đi ra ngoài! Nhưng Đông Phương Hạ không có tâm trạng quan tâm hai mẹ con Long Nhã Nhàn và Viên Hào! Bởi vì anh nghe thấy một chữ, một chữ quen tai.“Anh Hải, dạy tên rác rưởi này một bài học đi!”, người phụ nữ mang theo cơn tức giận nói với người đàn ông vừa đi ra.Người đàn ông được người phụ nữ gọi là “anh Hải”, sau khi nghe xong lời tường thuật lại của người phụ nữ, lập tức chuyển ánh mắt phẫn nộ nhìn sang Đông Phương Hạ, khi nhìn thấy sắc mặt của người lạ như Đông Phương Hạ u tối bất định, hắn nghĩ rằng Đông Phương Hạ sợ, vậy nên, hắn nghiêm giọng nói:  “Người anh em, đều là đàn ông, hình như cách làm của anh không được quang minh lắm! Tôi cho anh hai con đường.Thứ nhất, lập tức xin lỗi người phụ nữ của tôi, người phụ nữ của tôi tha thứ cho anh thì tôi sẽ không gây rắc rối với anh.Thứ hai, để người của tôi phế luôn anh! Anh tự chọn đi”.“Anh Hải, anh nhiều lời với tên không có giáo dục này làm gì, trực tiếp phế hắn đi!”, người phụ nữ hận không thể xé xác Đông Phương Hạ thành tám mảnh, để giải nỗi hận trong lòng.“Thư Tiệp, để người anh em này lựa chọn đi! Có tha thứ cho anh ta hay không, em nói là được!”  Anh Hải này đang đùa giỡn Đông Phương Hạ, cũng đang ám thị Thư Tiệp đừng tha thứ cho Đông Phương Hạ, để hắn dễ xuống tay!  Tuy Long Nhã Nhàn và Viên Hào ở phía sau Đông Phương Hạ không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng ít nhiều cũng đoán được! Nhưng Long Nhã Nhàn không lo lắng chút nào, phải biết rằng đây là Yên Kinh, cả phía Bắc đều là địa bàn của Lang Quân, ai dám động vào Đông Phương Hạ ở địa bàn của Đông Phương Hạ, thì chính là tìm cái chết!.

Chương 647: Anh… Anh Chửi Tôi Là Đồ Đàn Bà Đanh Đá”