Tác giả:

“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…

Chương 671: Dì Đưa Con Đi Gặp Bà Nội”

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Đồng Đồng nghe thấy Đông Phương Hạ nhận định mình là con gái của anh, cô bé cười không khép được miệng, dính lấy người Đông Phương Hạ, khuôn mặt nhìn lòng Đông Phương Hạ siết chặt.Diệc Phi và Lăng Vy thấy vậy liền bật cười! Tuy Đồng Đồng không phải do bọn họ sinh ra, nhưng bọn họ đều thích cô bé này, vừa hiểu chuyện lại vừa đáng yêu!  Chiếc Rolls-Royce đến trang viên nhà mình, Đông Phương Hạ và mọi người xuống xe, đứng ở trước biệt thự, Đông Phương Hạ cảm khái mình mới có một tuần không về nhà, mà có cảm giác xa cách nhiều năm!  Các chiến sĩ canh gác thấy cậu chủ về nhà! Từng người đều đứng thẳng, cười nói, bây giờ cậu chủ là bá chủ thế giới ngầm phía Bắc, các cậu ấm Yên Kinh có thể có được thành tựu như này không! “Bố ơi, đây là nhà của bà nội ạ?”, Đồng Đồng đứng ở giữa Đông Phương Hạ và Nam Cung Diệc Phi, cô bé nhìn ngó xung quanh.“Đồng Đồng, đi thôi! Dì đưa con đi gặp bà nội”.Thư Lăng Vy đi đến, kéo bàn tay nhỏ hơi lạnh của Đồng Đồng, cất bước đi về phía cổng lớn.Đông Phương Hạ và Diệc Phi đi theo phía sau, khi nhìn thấy cô bé nhảy chân sáo phía trước, Diệc Phi nói với Đông Phương Hạ: “Trước nay em không biết anh thích trẻ con như vậy!”  “Bản thân anh không có con, làm sao em biết anh có thích hay không! Diệc Phi, xem vẻ mặt của em kìa! Chắc không phải em muốn có con rồi chứ!”, Đông Phương Hạ cười ha ha nói.Nếu là trước đây, chắc chắn Diệc Phi sẽ mắng Đông Phương Hạ mấy câu! Nhưng lúc này, Diệc Phi lại trầm mặc bất thường, nhìn Đông Phương Hạ đang cười một cái rồi bước nhanh đi.Đông Phương Hạ thấy vậy, nụ cười chói mắt lập tức ngưng lại trên khuôn mặt, hai con ngươi màu đen giống như bị người ta ấn nút tạm dừng, không chuyển động! Lát sau, Đông Phương Hạ xoa gáy của mình, ánh mắt đặt vào bóng dáng đầy đặn của Nam Cung Diệc Phi.Diệc Phi cô ấy chắc không phải là muốn có con rồi chứ! Nếu không sao lại bất thường như vậy, ánh mắt trống rỗng và dáng vẻ cô đơn của cô ấy đều đang thể hiện một hiện tượng! Mẹ ơi, Diệc Phi, không phải chứ… Bây giờ mình bận như vậy, có con thì ai chăm sóc, hơn nữa, mình còn chưa có suy nghĩ đó!  Đông Phương Hạ suy nghĩ mãi, có chút băn khoăn lưỡng lự! Đông Phương Hạ vốn là người ham chơi, bây giờ anh bị một đứa con trói buộc, phân tâm vào đứa con, anh vẫn chưa chuẩn bị tâm lý!  Hơn nữa, Đông Phương Hạ vẫn còn rất nhiều chuyện chưa xử lý xong! Sau khi có con, khó tránh khiến anh thêm một phần bận tâm, tạm thời Đông Phương Hạ không muốn như vậy!.

Đồng Đồng nghe thấy Đông Phương Hạ nhận định mình là con gái của anh, cô bé cười không khép được miệng, dính lấy người Đông Phương Hạ, khuôn mặt nhìn lòng Đông Phương Hạ siết chặt.

Diệc Phi và Lăng Vy thấy vậy liền bật cười! Tuy Đồng Đồng không phải do bọn họ sinh ra, nhưng bọn họ đều thích cô bé này, vừa hiểu chuyện lại vừa đáng yêu!  

Chiếc Rolls-Royce đến trang viên nhà mình, Đông Phương Hạ và mọi người xuống xe, đứng ở trước biệt thự, Đông Phương Hạ cảm khái mình mới có một tuần không về nhà, mà có cảm giác xa cách nhiều năm!  

Các chiến sĩ canh gác thấy cậu chủ về nhà! Từng người đều đứng thẳng, cười nói, bây giờ cậu chủ là bá chủ thế giới ngầm phía Bắc, các cậu ấm Yên Kinh có thể có được thành tựu như này không! 

“Bố ơi, đây là nhà của bà nội ạ?”, Đồng Đồng đứng ở giữa Đông Phương Hạ và Nam Cung Diệc Phi, cô bé nhìn ngó xung quanh.

“Đồng Đồng, đi thôi! Dì đưa con đi gặp bà nội”.

Thư Lăng Vy đi đến, kéo bàn tay nhỏ hơi lạnh của Đồng Đồng, cất bước đi về phía cổng lớn.

Đông Phương Hạ và Diệc Phi đi theo phía sau, khi nhìn thấy cô bé nhảy chân sáo phía trước, Diệc Phi nói với Đông Phương Hạ: “Trước nay em không biết anh thích trẻ con như vậy!”  

“Bản thân anh không có con, làm sao em biết anh có thích hay không! Diệc Phi, xem vẻ mặt của em kìa! Chắc không phải em muốn có con rồi chứ!”, Đông Phương Hạ cười ha ha nói.

Nếu là trước đây, chắc chắn Diệc Phi sẽ mắng Đông Phương Hạ mấy câu! Nhưng lúc này, Diệc Phi lại trầm mặc bất thường, nhìn Đông Phương Hạ đang cười một cái rồi bước nhanh đi.

Đông Phương Hạ thấy vậy, nụ cười chói mắt lập tức ngưng lại trên khuôn mặt, hai con ngươi màu đen giống như bị người ta ấn nút tạm dừng, không chuyển động! Lát sau, Đông Phương Hạ xoa gáy của mình, ánh mắt đặt vào bóng dáng đầy đặn của Nam Cung Diệc Phi.

Diệc Phi cô ấy chắc không phải là muốn có con rồi chứ! Nếu không sao lại bất thường như vậy, ánh mắt trống rỗng và dáng vẻ cô đơn của cô ấy đều đang thể hiện một hiện tượng! Mẹ ơi, Diệc Phi, không phải chứ… Bây giờ mình bận như vậy, có con thì ai chăm sóc, hơn nữa, mình còn chưa có suy nghĩ đó!  

Đông Phương Hạ suy nghĩ mãi, có chút băn khoăn lưỡng lự! Đông Phương Hạ vốn là người ham chơi, bây giờ anh bị một đứa con trói buộc, phân tâm vào đứa con, anh vẫn chưa chuẩn bị tâm lý!  

Hơn nữa, Đông Phương Hạ vẫn còn rất nhiều chuyện chưa xử lý xong! Sau khi có con, khó tránh khiến anh thêm một phần bận tâm, tạm thời Đông Phương Hạ không muốn như vậy!.

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Đồng Đồng nghe thấy Đông Phương Hạ nhận định mình là con gái của anh, cô bé cười không khép được miệng, dính lấy người Đông Phương Hạ, khuôn mặt nhìn lòng Đông Phương Hạ siết chặt.Diệc Phi và Lăng Vy thấy vậy liền bật cười! Tuy Đồng Đồng không phải do bọn họ sinh ra, nhưng bọn họ đều thích cô bé này, vừa hiểu chuyện lại vừa đáng yêu!  Chiếc Rolls-Royce đến trang viên nhà mình, Đông Phương Hạ và mọi người xuống xe, đứng ở trước biệt thự, Đông Phương Hạ cảm khái mình mới có một tuần không về nhà, mà có cảm giác xa cách nhiều năm!  Các chiến sĩ canh gác thấy cậu chủ về nhà! Từng người đều đứng thẳng, cười nói, bây giờ cậu chủ là bá chủ thế giới ngầm phía Bắc, các cậu ấm Yên Kinh có thể có được thành tựu như này không! “Bố ơi, đây là nhà của bà nội ạ?”, Đồng Đồng đứng ở giữa Đông Phương Hạ và Nam Cung Diệc Phi, cô bé nhìn ngó xung quanh.“Đồng Đồng, đi thôi! Dì đưa con đi gặp bà nội”.Thư Lăng Vy đi đến, kéo bàn tay nhỏ hơi lạnh của Đồng Đồng, cất bước đi về phía cổng lớn.Đông Phương Hạ và Diệc Phi đi theo phía sau, khi nhìn thấy cô bé nhảy chân sáo phía trước, Diệc Phi nói với Đông Phương Hạ: “Trước nay em không biết anh thích trẻ con như vậy!”  “Bản thân anh không có con, làm sao em biết anh có thích hay không! Diệc Phi, xem vẻ mặt của em kìa! Chắc không phải em muốn có con rồi chứ!”, Đông Phương Hạ cười ha ha nói.Nếu là trước đây, chắc chắn Diệc Phi sẽ mắng Đông Phương Hạ mấy câu! Nhưng lúc này, Diệc Phi lại trầm mặc bất thường, nhìn Đông Phương Hạ đang cười một cái rồi bước nhanh đi.Đông Phương Hạ thấy vậy, nụ cười chói mắt lập tức ngưng lại trên khuôn mặt, hai con ngươi màu đen giống như bị người ta ấn nút tạm dừng, không chuyển động! Lát sau, Đông Phương Hạ xoa gáy của mình, ánh mắt đặt vào bóng dáng đầy đặn của Nam Cung Diệc Phi.Diệc Phi cô ấy chắc không phải là muốn có con rồi chứ! Nếu không sao lại bất thường như vậy, ánh mắt trống rỗng và dáng vẻ cô đơn của cô ấy đều đang thể hiện một hiện tượng! Mẹ ơi, Diệc Phi, không phải chứ… Bây giờ mình bận như vậy, có con thì ai chăm sóc, hơn nữa, mình còn chưa có suy nghĩ đó!  Đông Phương Hạ suy nghĩ mãi, có chút băn khoăn lưỡng lự! Đông Phương Hạ vốn là người ham chơi, bây giờ anh bị một đứa con trói buộc, phân tâm vào đứa con, anh vẫn chưa chuẩn bị tâm lý!  Hơn nữa, Đông Phương Hạ vẫn còn rất nhiều chuyện chưa xử lý xong! Sau khi có con, khó tránh khiến anh thêm một phần bận tâm, tạm thời Đông Phương Hạ không muốn như vậy!.

Chương 671: Dì Đưa Con Đi Gặp Bà Nội”