Tác giả:

“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…

Chương 681: Sau Đó Anh Ra Sân Bay”

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Huống hồ bắt đầu từ tối qua, mình đã cảm giác thấy bị người khác theo dõi! Còn ngày đêm không ngừng theo dõi mình.Xét từ thái độ của Đông Phương Hạ, nói không chừng anh ta sẽ giết mình để xả giận!  Ở đây là Yên Kinh, tổng bộ của Lang Quân, nếu mình chết ở đây, chính là chết vô ích! Cho dù người nhà biết Đông Phương Hạ giết mình, nếu muốn báo thù, cũng không đánh đến Yên Kinh ngay được!  Trịnh Hưng Hải nghĩ vậy, lập tức nói với Tần Thư Tiệp: “Thư Tiệp, đi theo anh đi! Ngày nào Đông Phương Hạ không đồng ý hủy bỏ hôn ước, ngày đó chúng ta không thể công khai gặp nhau, anh không muốn vụng trộm, đi theo anh đi! Tìm một nơi mà người khác không tìm được chúng ta! A…”.Chương mới nhất tại ++ TRÙMTRUY ỆN.мE ++Tần Thư Tiệp bị Trịnh Hưng Hải ôm chặt, nghe thấy lời cảm động lòng người, trong lòng cô giống như bị đâm một nhát dao, rất đau!  “Anh Hải, hôn nhân không có người thân chúc phúc, chắc chắn sẽ không hạnh phúc! Cho em chút thời gian, đợi Đông Phương Hạ bớt giận, em lại đi tìm anh ta! Anh rời đi trước, em lo rằng Đông Phương Hạ sẽ gây rắc rối cho anh! Cho em thời gian, vì hạnh phúc của chúng ta, em sẽ cố gắng”.  Trịnh Hưng Hải nghe thấy lời của Tần Thư Tiệp, cảm thấy mình thật vô dụng! Nhưng đối đầu với Đông Phương Hạ ở phía Bắc, chính là chuyện hoang đường! Vì anh ta là vua ở đây, trừ phi…  Trịnh Hưng Hải nghĩ đến đây, ánh mắt của hắn liền thay đổi, hiện lên sát ý băng lạnh không dễ phát giác, ánh mắt này của hắn, nếu để Đông Phương Hạ nhìn thấy, nhất định sẽ dùng ánh mắt khác xem xét kỹ càng Trịnh Hưng Hải lần nữa!  “Thư Tiệp, anh Hải vô dụng! Xin lỗi”.  “Anh đừng nói như vậy, anh Hải! Là Đông Phương Hạ quá đáng quá.Hãy nhớ lời của em, hôm nay anh phải rời đi, không chắc chắn được Đông Phương Hạ sẽ đối phó với anh lúc nào đâu!”   “Được, anh nghe theo em hết!”, Trịnh Hưng Hải hôn lên vầng trán trắng ngần của Tần Thư Tiệp một cái, nói: “Em yêu, anh đưa em về nhà! Sau đó anh ra sân bay”.  “Vâng! Nhưng không được trực tiếp đến cổng nhà em!”  Trịnh Hưng Hải đưa Tần Thư Tiệp về đến chỗ cách nhà Tần Thư Tiệp năm trăm mét rồi một mình lái xe rời đi! Nhưng hắn không ra sân bay, mà là đến một nơi khác!  …  Sau khi Đông Phương Hạ rời khỏi quán café thì nhận được một tin nhắn giấu tên, sau khi anh xem xong tin nhắn, lần này không vội xóa tin nhắn mà giữ lại.Sau đó, anh lái chiếc siêu xe mua cho Thư Lăng Vy bắt đầu dạo quanh thành phố Yên Kinh, cũng không biết trong lòng anh đang nghĩ gì, chỉ thấy khóe miệng hiện ý cười nhàn nhạt, còn lông mày lại lúc giãn ra lúc cau lại.  Đông Phương Hạ đã biết Trịnh Hưng Hải đợi Tần Thư Tiệp trong quán café, người anh em phụ trách theo dõi Trịnh Hưng Hải đã nói việc này cho Đông Phương Hạ!.

Huống hồ bắt đầu từ tối qua, mình đã cảm giác thấy bị người khác theo dõi! Còn ngày đêm không ngừng theo dõi mình.

Xét từ thái độ của Đông Phương Hạ, nói không chừng anh ta sẽ giết mình để xả giận!  

Ở đây là Yên Kinh, tổng bộ của Lang Quân, nếu mình chết ở đây, chính là chết vô ích! Cho dù người nhà biết Đông Phương Hạ giết mình, nếu muốn báo thù, cũng không đánh đến Yên Kinh ngay được!  

Trịnh Hưng Hải nghĩ vậy, lập tức nói với Tần Thư Tiệp: “Thư Tiệp, đi theo anh đi! Ngày nào Đông Phương Hạ không đồng ý hủy bỏ hôn ước, ngày đó chúng ta không thể công khai gặp nhau, anh không muốn vụng trộm, đi theo anh đi! Tìm một nơi mà người khác không tìm được chúng ta! A…”.

Chương mới nhất tại ++ TRÙMTRUY ỆN.

мE ++

Tần Thư Tiệp bị Trịnh Hưng Hải ôm chặt, nghe thấy lời cảm động lòng người, trong lòng cô giống như bị đâm một nhát dao, rất đau!  

“Anh Hải, hôn nhân không có người thân chúc phúc, chắc chắn sẽ không hạnh phúc! Cho em chút thời gian, đợi Đông Phương Hạ bớt giận, em lại đi tìm anh ta! Anh rời đi trước, em lo rằng Đông Phương Hạ sẽ gây rắc rối cho anh! Cho em thời gian, vì hạnh phúc của chúng ta, em sẽ cố gắng”.  

Trịnh Hưng Hải nghe thấy lời của Tần Thư Tiệp, cảm thấy mình thật vô dụng! Nhưng đối đầu với Đông Phương Hạ ở phía Bắc, chính là chuyện hoang đường! Vì anh ta là vua ở đây, trừ phi…  

Trịnh Hưng Hải nghĩ đến đây, ánh mắt của hắn liền thay đổi, hiện lên sát ý băng lạnh không dễ phát giác, ánh mắt này của hắn, nếu để Đông Phương Hạ nhìn thấy, nhất định sẽ dùng ánh mắt khác xem xét kỹ càng Trịnh Hưng Hải lần nữa!  

“Thư Tiệp, anh Hải vô dụng! Xin lỗi”.  

“Anh đừng nói như vậy, anh Hải! Là Đông Phương Hạ quá đáng quá.

Hãy nhớ lời của em, hôm nay anh phải rời đi, không chắc chắn được Đông Phương Hạ sẽ đối phó với anh lúc nào đâu!”   

“Được, anh nghe theo em hết!”, Trịnh Hưng Hải hôn lên vầng trán trắng ngần của Tần Thư Tiệp một cái, nói: “Em yêu, anh đưa em về nhà! Sau đó anh ra sân bay”.  

“Vâng! Nhưng không được trực tiếp đến cổng nhà em!”  

Trịnh Hưng Hải đưa Tần Thư Tiệp về đến chỗ cách nhà Tần Thư Tiệp năm trăm mét rồi một mình lái xe rời đi! Nhưng hắn không ra sân bay, mà là đến một nơi khác!  

…  

Sau khi Đông Phương Hạ rời khỏi quán café thì nhận được một tin nhắn giấu tên, sau khi anh xem xong tin nhắn, lần này không vội xóa tin nhắn mà giữ lại.

Sau đó, anh lái chiếc siêu xe mua cho Thư Lăng Vy bắt đầu dạo quanh thành phố Yên Kinh, cũng không biết trong lòng anh đang nghĩ gì, chỉ thấy khóe miệng hiện ý cười nhàn nhạt, còn lông mày lại lúc giãn ra lúc cau lại.  

Đông Phương Hạ đã biết Trịnh Hưng Hải đợi Tần Thư Tiệp trong quán café, người anh em phụ trách theo dõi Trịnh Hưng Hải đã nói việc này cho Đông Phương Hạ!.

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Huống hồ bắt đầu từ tối qua, mình đã cảm giác thấy bị người khác theo dõi! Còn ngày đêm không ngừng theo dõi mình.Xét từ thái độ của Đông Phương Hạ, nói không chừng anh ta sẽ giết mình để xả giận!  Ở đây là Yên Kinh, tổng bộ của Lang Quân, nếu mình chết ở đây, chính là chết vô ích! Cho dù người nhà biết Đông Phương Hạ giết mình, nếu muốn báo thù, cũng không đánh đến Yên Kinh ngay được!  Trịnh Hưng Hải nghĩ vậy, lập tức nói với Tần Thư Tiệp: “Thư Tiệp, đi theo anh đi! Ngày nào Đông Phương Hạ không đồng ý hủy bỏ hôn ước, ngày đó chúng ta không thể công khai gặp nhau, anh không muốn vụng trộm, đi theo anh đi! Tìm một nơi mà người khác không tìm được chúng ta! A…”.Chương mới nhất tại ++ TRÙMTRUY ỆN.мE ++Tần Thư Tiệp bị Trịnh Hưng Hải ôm chặt, nghe thấy lời cảm động lòng người, trong lòng cô giống như bị đâm một nhát dao, rất đau!  “Anh Hải, hôn nhân không có người thân chúc phúc, chắc chắn sẽ không hạnh phúc! Cho em chút thời gian, đợi Đông Phương Hạ bớt giận, em lại đi tìm anh ta! Anh rời đi trước, em lo rằng Đông Phương Hạ sẽ gây rắc rối cho anh! Cho em thời gian, vì hạnh phúc của chúng ta, em sẽ cố gắng”.  Trịnh Hưng Hải nghe thấy lời của Tần Thư Tiệp, cảm thấy mình thật vô dụng! Nhưng đối đầu với Đông Phương Hạ ở phía Bắc, chính là chuyện hoang đường! Vì anh ta là vua ở đây, trừ phi…  Trịnh Hưng Hải nghĩ đến đây, ánh mắt của hắn liền thay đổi, hiện lên sát ý băng lạnh không dễ phát giác, ánh mắt này của hắn, nếu để Đông Phương Hạ nhìn thấy, nhất định sẽ dùng ánh mắt khác xem xét kỹ càng Trịnh Hưng Hải lần nữa!  “Thư Tiệp, anh Hải vô dụng! Xin lỗi”.  “Anh đừng nói như vậy, anh Hải! Là Đông Phương Hạ quá đáng quá.Hãy nhớ lời của em, hôm nay anh phải rời đi, không chắc chắn được Đông Phương Hạ sẽ đối phó với anh lúc nào đâu!”   “Được, anh nghe theo em hết!”, Trịnh Hưng Hải hôn lên vầng trán trắng ngần của Tần Thư Tiệp một cái, nói: “Em yêu, anh đưa em về nhà! Sau đó anh ra sân bay”.  “Vâng! Nhưng không được trực tiếp đến cổng nhà em!”  Trịnh Hưng Hải đưa Tần Thư Tiệp về đến chỗ cách nhà Tần Thư Tiệp năm trăm mét rồi một mình lái xe rời đi! Nhưng hắn không ra sân bay, mà là đến một nơi khác!  …  Sau khi Đông Phương Hạ rời khỏi quán café thì nhận được một tin nhắn giấu tên, sau khi anh xem xong tin nhắn, lần này không vội xóa tin nhắn mà giữ lại.Sau đó, anh lái chiếc siêu xe mua cho Thư Lăng Vy bắt đầu dạo quanh thành phố Yên Kinh, cũng không biết trong lòng anh đang nghĩ gì, chỉ thấy khóe miệng hiện ý cười nhàn nhạt, còn lông mày lại lúc giãn ra lúc cau lại.  Đông Phương Hạ đã biết Trịnh Hưng Hải đợi Tần Thư Tiệp trong quán café, người anh em phụ trách theo dõi Trịnh Hưng Hải đã nói việc này cho Đông Phương Hạ!.

Chương 681: Sau Đó Anh Ra Sân Bay”