“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…
Chương 703: Tại Sao Lại Không Đến Tìm Mình!
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Lúc Bạch Vỹ nói, Tây Môn Kiếm vừa hay nhận được tin c*̉a Dạ Phong, nói đám người Trụy Huyết đã thành công chạy thoát! Thế là, sau khi xóa xong tin nhắn, vỗ bả vai Bạch Vỹ! Nói: “Đi, tôi mời anh uống rượu”.Nghe thấy vậy, Bạch Vỹ không kịp phản ứng! Lúc nhìn thấy Tây Môn Kiếm thực sự đi về hướng quán bar, liền sửng sốt! Trong lòng nghĩ không phải Tây Môn Kiếm bị bệnh rồi chứ, lúc này là lúc nào rồi anh ấy còn đi uống rượu.Lúc này, Đông Phương Hạ đang bàn bạc với Ngô Tuấn và Phạm Bân một số việc ở trong võng đạo! Dựa theo thời gian đã tính toán, cung điện dưới lòng đất chuẩn bị chính thức đi vào hoạt động! Việc lớn như vậy, Ngô Tuấn và Phạm Bân không dám tự mình làm chủ.Nhưng Đông Phương Hạ sắp rời khỏi Yên Kinh, cung điện dưới lòng đất đi vào hoạt động, anh chắc chắn sẽ không thể tham gia! Vì vậy, liền sắp xếp công việc cho Ngô Tuấn và Phạm Bân.Sau khi Ngô Tuấn và Phạm Bân rời đi, Đông Phương Hạ mới rời khỏi võng đạo, trở lại “Gone with the wind”! Phòng khách tầng bốn, Đông Phương Hạ còn chưa lại gần đã nghe thấy những tràng cười vui vẻ! Nghe kĩ liền nhận ra đó là giọng nói c*̉a Thư Lăng Vy và Trình Thành.Thư Lăng Vy và Trình Thành đều là những người thoải mái, không câu nệ tiểu tiết! Hai người ở c*̀ng nhau, nói chuyện chắc chắn sẽ khiến người ta cười bò! Thế là Đông Phương Hạ đứng yên tại chỗ! Chuẩn bị nghe xem bọn họ nói những gì.Các anh em bảo vệ nhìn thấy Huyết Lang đứng yên ở trên hành lang, đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra! Nhưng không có một anh em nào đi lên nói chuyện với Đông Phương Hạ, các anh em sợ Huyết Lang đang suy nghĩ công việc, đi lên chào hỏi sẽ làm đứt mạch suy nghĩ c*̉a Huyết Lang! Lúc này, Dạ Phong từ trong thang máy đi ra! Nhìn thấy cậu chủ nhà mình, liền đi đến! Nói: “Cậu chủ, những thứ cần chuẩn bị đều đã chuẩn bị, chuyên cơ đã được kiểm tra xong, có thể bay bất cứ lúc nào!” Đông Phương Hạ đang định nghe xem Thư Lăng Vy và Trình Thành đang tranh cãi cái gì trong phòng khách! Nào ngờ giọng nói c*̉a Dạ Phong lại vang lên bên tai mình.Quay khuôn mặt còn chút tái nhợt sang, nói: “Sáng sớm sẽ rời đi, sang đến bên đó c*̃ng là hai ba giờ chiều, nghỉ ngơi xong vừa khéo có thể ăn tối!” “Vậy có cần thông báo cho cô chủ, nói cho cô chủ biết cậu đi Châu Úc trước kế hoạch!” “Không cần, sau khi đến tôi sẽ nói cho cô ấy!” Đông Phương Hạ khẽ nói! Chỉ mới rời khỏi Châu Úc có hơn ba tháng, nhưng Đông Phương Hạ lại cảm thấy giống như vài chục năm.Chậm rãi đi đến cuối hành lang, đứng trước cửa sổ, lúc nhìn xuống ánh đèn neon chói mắt, như thật như ảo trên đường phố dưới tòa nhà, trong lòng không hiểu tại sao lại buồn! Chị Nghiên, sao chị ấy lại mất tích! Rốt cuộc chị ấy đã đi đâu? Nếu đã biết mình ở Yên Kinh, tại sao lại không đến tìm mình! Tại sao? Sau khi mình đến Châu Úc, còn có thể gặp được chị ấy không! Ở Châu Úc sáu năm, mình đã quen với chị ấy, quen những ngày tháng có chị ấy ở bên! Giờ phút này, Đông Phương Hạ thực sự rất nhớ chị Nghiên! Người phụ nữ đó giống như chị gái.Bởi vì bận rộn, Đông Phương Hạ đã gạt đi nỗi tương tư đó, nhưng trên phương diện tình cảm, không phải muốn khống chế là có thể khống chế được, bao nhiêu đêm, Đông Phương Hạ trăn trở trong mơ! Bây giờ, anh đã chắc chắn bản thân mình thực sự đã yêu chị Nghiên..
Lúc Bạch Vỹ nói, Tây Môn Kiếm vừa hay nhận được tin c*̉a Dạ Phong, nói đám người Trụy Huyết đã thành công chạy thoát! Thế là, sau khi xóa xong tin nhắn, vỗ bả vai Bạch Vỹ! Nói: “Đi, tôi mời anh uống rượu”.
Nghe thấy vậy, Bạch Vỹ không kịp phản ứng! Lúc nhìn thấy Tây Môn Kiếm thực sự đi về hướng quán bar, liền sửng sốt! Trong lòng nghĩ không phải Tây Môn Kiếm bị bệnh rồi chứ, lúc này là lúc nào rồi anh ấy còn đi uống rượu.
Lúc này, Đông Phương Hạ đang bàn bạc với Ngô Tuấn và Phạm Bân một số việc ở trong võng đạo! Dựa theo thời gian đã tính toán, cung điện dưới lòng đất chuẩn bị chính thức đi vào hoạt động! Việc lớn như vậy, Ngô Tuấn và Phạm Bân không dám tự mình làm chủ.
Nhưng Đông Phương Hạ sắp rời khỏi Yên Kinh, cung điện dưới lòng đất đi vào hoạt động, anh chắc chắn sẽ không thể tham gia! Vì vậy, liền sắp xếp công việc cho Ngô Tuấn và Phạm Bân.
Sau khi Ngô Tuấn và Phạm Bân rời đi, Đông Phương Hạ mới rời khỏi võng đạo, trở lại “Gone with the wind”!
Phòng khách tầng bốn, Đông Phương Hạ còn chưa lại gần đã nghe thấy những tràng cười vui vẻ! Nghe kĩ liền nhận ra đó là giọng nói c*̉a Thư Lăng Vy và Trình Thành.
Thư Lăng Vy và Trình Thành đều là những người thoải mái, không câu nệ tiểu tiết! Hai người ở c*̀ng nhau, nói chuyện chắc chắn sẽ khiến người ta cười bò! Thế là Đông Phương Hạ đứng yên tại chỗ! Chuẩn bị nghe xem bọn họ nói những gì.
Các anh em bảo vệ nhìn thấy Huyết Lang đứng yên ở trên hành lang, đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra! Nhưng không có một anh em nào đi lên nói chuyện với Đông Phương Hạ, các anh em sợ Huyết Lang đang suy nghĩ công việc, đi lên chào hỏi sẽ làm đứt mạch suy nghĩ c*̉a Huyết Lang!
Lúc này, Dạ Phong từ trong thang máy đi ra! Nhìn thấy cậu chủ nhà mình, liền đi đến! Nói: “Cậu chủ, những thứ cần chuẩn bị đều đã chuẩn bị, chuyên cơ đã được kiểm tra xong, có thể bay bất cứ lúc nào!”
Đông Phương Hạ đang định nghe xem Thư Lăng Vy và Trình Thành đang tranh cãi cái gì trong phòng khách! Nào ngờ giọng nói c*̉a Dạ Phong lại vang lên bên tai mình.
Quay khuôn mặt còn chút tái nhợt sang, nói: “Sáng sớm sẽ rời đi, sang đến bên đó c*̃ng là hai ba giờ chiều, nghỉ ngơi xong vừa khéo có thể ăn tối!”
“Vậy có cần thông báo cho cô chủ, nói cho cô chủ biết cậu đi Châu Úc trước kế hoạch!”
“Không cần, sau khi đến tôi sẽ nói cho cô ấy!”
Đông Phương Hạ khẽ nói! Chỉ mới rời khỏi Châu Úc có hơn ba tháng, nhưng Đông Phương Hạ lại cảm thấy giống như vài chục năm.
Chậm rãi đi đến cuối hành lang, đứng trước cửa sổ, lúc nhìn xuống ánh đèn neon chói mắt, như thật như ảo trên đường phố dưới tòa nhà, trong lòng không hiểu tại sao lại buồn!
Chị Nghiên, sao chị ấy lại mất tích! Rốt cuộc chị ấy đã đi đâu? Nếu đã biết mình ở Yên Kinh, tại sao lại không đến tìm mình! Tại sao?
Sau khi mình đến Châu Úc, còn có thể gặp được chị ấy không! Ở Châu Úc sáu năm, mình đã quen với chị ấy, quen những ngày tháng có chị ấy ở bên!
Giờ phút này, Đông Phương Hạ thực sự rất nhớ chị Nghiên! Người phụ nữ đó giống như chị gái.
Bởi vì bận rộn, Đông Phương Hạ đã gạt đi nỗi tương tư đó, nhưng trên phương diện tình cảm, không phải muốn khống chế là có thể khống chế được, bao nhiêu đêm, Đông Phương Hạ trăn trở trong mơ! Bây giờ, anh đã chắc chắn bản thân mình thực sự đã yêu chị Nghiên.
.
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Lúc Bạch Vỹ nói, Tây Môn Kiếm vừa hay nhận được tin c*̉a Dạ Phong, nói đám người Trụy Huyết đã thành công chạy thoát! Thế là, sau khi xóa xong tin nhắn, vỗ bả vai Bạch Vỹ! Nói: “Đi, tôi mời anh uống rượu”.Nghe thấy vậy, Bạch Vỹ không kịp phản ứng! Lúc nhìn thấy Tây Môn Kiếm thực sự đi về hướng quán bar, liền sửng sốt! Trong lòng nghĩ không phải Tây Môn Kiếm bị bệnh rồi chứ, lúc này là lúc nào rồi anh ấy còn đi uống rượu.Lúc này, Đông Phương Hạ đang bàn bạc với Ngô Tuấn và Phạm Bân một số việc ở trong võng đạo! Dựa theo thời gian đã tính toán, cung điện dưới lòng đất chuẩn bị chính thức đi vào hoạt động! Việc lớn như vậy, Ngô Tuấn và Phạm Bân không dám tự mình làm chủ.Nhưng Đông Phương Hạ sắp rời khỏi Yên Kinh, cung điện dưới lòng đất đi vào hoạt động, anh chắc chắn sẽ không thể tham gia! Vì vậy, liền sắp xếp công việc cho Ngô Tuấn và Phạm Bân.Sau khi Ngô Tuấn và Phạm Bân rời đi, Đông Phương Hạ mới rời khỏi võng đạo, trở lại “Gone with the wind”! Phòng khách tầng bốn, Đông Phương Hạ còn chưa lại gần đã nghe thấy những tràng cười vui vẻ! Nghe kĩ liền nhận ra đó là giọng nói c*̉a Thư Lăng Vy và Trình Thành.Thư Lăng Vy và Trình Thành đều là những người thoải mái, không câu nệ tiểu tiết! Hai người ở c*̀ng nhau, nói chuyện chắc chắn sẽ khiến người ta cười bò! Thế là Đông Phương Hạ đứng yên tại chỗ! Chuẩn bị nghe xem bọn họ nói những gì.Các anh em bảo vệ nhìn thấy Huyết Lang đứng yên ở trên hành lang, đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra! Nhưng không có một anh em nào đi lên nói chuyện với Đông Phương Hạ, các anh em sợ Huyết Lang đang suy nghĩ công việc, đi lên chào hỏi sẽ làm đứt mạch suy nghĩ c*̉a Huyết Lang! Lúc này, Dạ Phong từ trong thang máy đi ra! Nhìn thấy cậu chủ nhà mình, liền đi đến! Nói: “Cậu chủ, những thứ cần chuẩn bị đều đã chuẩn bị, chuyên cơ đã được kiểm tra xong, có thể bay bất cứ lúc nào!” Đông Phương Hạ đang định nghe xem Thư Lăng Vy và Trình Thành đang tranh cãi cái gì trong phòng khách! Nào ngờ giọng nói c*̉a Dạ Phong lại vang lên bên tai mình.Quay khuôn mặt còn chút tái nhợt sang, nói: “Sáng sớm sẽ rời đi, sang đến bên đó c*̃ng là hai ba giờ chiều, nghỉ ngơi xong vừa khéo có thể ăn tối!” “Vậy có cần thông báo cho cô chủ, nói cho cô chủ biết cậu đi Châu Úc trước kế hoạch!” “Không cần, sau khi đến tôi sẽ nói cho cô ấy!” Đông Phương Hạ khẽ nói! Chỉ mới rời khỏi Châu Úc có hơn ba tháng, nhưng Đông Phương Hạ lại cảm thấy giống như vài chục năm.Chậm rãi đi đến cuối hành lang, đứng trước cửa sổ, lúc nhìn xuống ánh đèn neon chói mắt, như thật như ảo trên đường phố dưới tòa nhà, trong lòng không hiểu tại sao lại buồn! Chị Nghiên, sao chị ấy lại mất tích! Rốt cuộc chị ấy đã đi đâu? Nếu đã biết mình ở Yên Kinh, tại sao lại không đến tìm mình! Tại sao? Sau khi mình đến Châu Úc, còn có thể gặp được chị ấy không! Ở Châu Úc sáu năm, mình đã quen với chị ấy, quen những ngày tháng có chị ấy ở bên! Giờ phút này, Đông Phương Hạ thực sự rất nhớ chị Nghiên! Người phụ nữ đó giống như chị gái.Bởi vì bận rộn, Đông Phương Hạ đã gạt đi nỗi tương tư đó, nhưng trên phương diện tình cảm, không phải muốn khống chế là có thể khống chế được, bao nhiêu đêm, Đông Phương Hạ trăn trở trong mơ! Bây giờ, anh đã chắc chắn bản thân mình thực sự đã yêu chị Nghiên..