Ly: Trước khi đọc, tôi nhắc mọi người trước hai chuyện. Thứ nhất: Việc mà tôi ghi thêm mấy thứ cảm nhận hay gì đó vào ấy. Sang đến thế giới thứ 3 thì tôi đã bỏ vì có nhiều người nói và công nhận nó khó chịu với các bạn. Nhưng những chương beta lại như thế này rồi thì tôi sẽ không xóa hay sửa bất cứ thứ gì nữa, đơn giản là vì lười. Nếu bạn cảm thấy quá khó chịu thì bạn có thể đọc convert hai thế giới đầu và quay lại vào thế giới thứ ba hoặc nếu khó chịu hơn nữa thì làm ơn ấn vào dấu x trêи góc trêи bên phải. Làm ơn đừng ghi thêm comt bảo nhìn khó chịu vì tôi đã biết nhưng sẽ không sửa, tôi edit truyện này phần lớn là để tự thẩm, không muốn đọc thì làm ơn ra ngoài. Thứ hai: Phew hết nghiêm túc rồi thì đổi giọng thôi. Đây là truyện đầu tiên tui edit nên văn nói và từ ngữ có rất nhiều rất nhiều lỗi. Hiện nay tui đang dừng lại ở giữa thế giới thứ 5 để quay lại beta cho cẩn thận lại. Nên truyện sẽ tạm ngưng một thời gian. À quên tui đang beta từ thế giới thứ hai nhé. Mọi người đọc thấy thế…
Chương 2
Một Trăm Loại Phương Pháp Tẩy Trắng Nhân Vật Phản DiệnTác giả: oái Thanh TrầnTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngLy: Trước khi đọc, tôi nhắc mọi người trước hai chuyện. Thứ nhất: Việc mà tôi ghi thêm mấy thứ cảm nhận hay gì đó vào ấy. Sang đến thế giới thứ 3 thì tôi đã bỏ vì có nhiều người nói và công nhận nó khó chịu với các bạn. Nhưng những chương beta lại như thế này rồi thì tôi sẽ không xóa hay sửa bất cứ thứ gì nữa, đơn giản là vì lười. Nếu bạn cảm thấy quá khó chịu thì bạn có thể đọc convert hai thế giới đầu và quay lại vào thế giới thứ ba hoặc nếu khó chịu hơn nữa thì làm ơn ấn vào dấu x trêи góc trêи bên phải. Làm ơn đừng ghi thêm comt bảo nhìn khó chịu vì tôi đã biết nhưng sẽ không sửa, tôi edit truyện này phần lớn là để tự thẩm, không muốn đọc thì làm ơn ra ngoài. Thứ hai: Phew hết nghiêm túc rồi thì đổi giọng thôi. Đây là truyện đầu tiên tui edit nên văn nói và từ ngữ có rất nhiều rất nhiều lỗi. Hiện nay tui đang dừng lại ở giữa thế giới thứ 5 để quay lại beta cho cẩn thận lại. Nên truyện sẽ tạm ngưng một thời gian. À quên tui đang beta từ thế giới thứ hai nhé. Mọi người đọc thấy thế… Edit: Lam Lưu LyBeta: Phong Linh#gần đây thật bận làm thủ tục về trung @[email protected] so sorry chủ nhà vì sự muộn màng này.Trong sơn động không lớn, ánh lửa mỏng manh không ngừng lay động.Thiếu niên thân hình đơn bạc nằm trêи mặt đất, hai mắt nhắm nghiền, che kín trêи trán là mồ hôi tinh mịn. Hai hàng lông mày của hắn gắt gao nhăn lại, trêи mặt ửng hồng đầy bệnh sắc, giống như đang lâm vào một cơn ác mộng nào đó, trong miệng không ngừng mê mang nói sảng.Vệ Tử An biết mình đang nằm mơ. Những tiếng khóc la cùng tiếng thét đó, dường như chỉ thật sự cách một tầng mạng mỏng, mơ mơ hồ hồ không nghe rõ ràng. Ngọn lửa nóng rực quay cuồng, đem mọi thứ đều cuốn vào trong đó, những gương mặt quen thuộc trở nên vặn vẹo dữ tợn, như ác quỷ hiện lên trêи ngọn lửa. Hắn muốn thét chói tai, muốn chạy trốn, nhưng mà hai chân lại giống như bị dính gắt gao trêи mặt đất, không thể nhúc nhích chút nào, chỉ có thể trơ mắt mà nhìn ngọn lửa kia ɭϊếʍ đến mũi chân, từng chút một mà hướng về phía trước."Ngoan, đừng sợ." Không biết từ chỗ nào truyền đến thanh âm như suối mát, dập tắt ngọn lửa đang hừng hực thiêu đốt kia, tay được người ôn nhu mà nắm lấy, nhiệt độ cơ thể của một người khác theo nơi đó truyền đến, khỏ hiểu mà làm cho người ta an tâm. "Tin tưởng ta, ngươi không có việc gì." (Ly: A Anh Trạch cũng chẳng phải dạng vừa nha)(linh: ly edit mà cắt xén nội dung nhoa *tố cáo* làm ta beta mệt quá *ôm* trời đang mưa hơi bị lạnh cho ôm ik huề *^^ ăn đậu hủ*)Vệ Tử An mở mắt ra, chiếu vào mi mắt, lại chỉ là vách núi đầy rêu xanh.Sửng sốt một hồi lâu, Vệ Tử An mới hồi phục lại tinh thần. Hắn vịn vào vách núi chậm rãi ngồi dậy, đau đớn trêи người truyền đến làm cho hắn nhịn không được hít vào một hơi. Áo khoác trêи người vì động tác của hắn mà trượt xuống bên hông, lộ ra thân thể bên dưới tràn đầy vết thương.Nghiêm trọng nhất là hai miệng vết thương đã được thượng dược, còn rất nhiều vết thương nhỏ khác, cũng đã được cẩn thận rửa sạch, Vệ Tử An ngẩn người, không biết làm sao, trong lòng đột nhiên lại trở nên bình ổn. Đem kiện áo khoác có chút rộng choàng lên người, Vệ Tử An tựa vào vách núi đá, bắt đầu quan sát xung quanh nơi bản thân đang ở.Đó là một sơn động không lớn, chỉ đủ cho năm ba người dung thân. Cửa hang động bị một khối đá ngăn lại, chỉ để lại một cái khe hở nho nhỏ, lộ ra ánh sáng bên ngoài. Trêи tảng đá đầy dây leo xanh biếc, nhìn qua cành lá sum xuê, dù có người đi qua cũng khó có thể phát hiện nơi này có một cửa động bí mật – điều này Vệ Tử An là người rõ ràng nhất. Hắn từng vô số lần trốn trong sơn động này, nghe những thanh âm nhục nhã hắn bên ngoài, lại vì tìm khắp nơi không thấy bóng hắn, liền tức đến khó thở mà lên tiếng chửi mắng.Mỗi khi Vệ Tử An chịu ủy khuất, hoặc là sau khi bị đánh, hắn phần lớn sẽ trốn trong sơn động này, trong bóng đêm một mình ɭϊếʍ miệng* vết thương. (linh: nguyên văn cv là "ɭϊếʍ ɭϊếʍ miệng vết thương" theo mình hiểu là tự an ủi vết thương trong lòng hắn chứ không phải dùng lưỡi ɭϊếʍ đâu chủ nhà ạ >.
Edit: Lam Lưu Ly
Beta: Phong Linh
#gần đây thật bận làm thủ tục về trung @[email protected] so sorry chủ nhà vì sự muộn màng này.
Trong sơn động không lớn, ánh lửa mỏng manh không ngừng lay động.
Thiếu niên thân hình đơn bạc nằm trêи mặt đất, hai mắt nhắm nghiền, che kín trêи trán là mồ hôi tinh mịn. Hai hàng lông mày của hắn gắt gao nhăn lại, trêи mặt ửng hồng đầy bệnh sắc, giống như đang lâm vào một cơn ác mộng nào đó, trong miệng không ngừng mê mang nói sảng.
Vệ Tử An biết mình đang nằm mơ. Những tiếng khóc la cùng tiếng thét đó, dường như chỉ thật sự cách một tầng mạng mỏng, mơ mơ hồ hồ không nghe rõ ràng. Ngọn lửa nóng rực quay cuồng, đem mọi thứ đều cuốn vào trong đó, những gương mặt quen thuộc trở nên vặn vẹo dữ tợn, như ác quỷ hiện lên trêи ngọn lửa. Hắn muốn thét chói tai, muốn chạy trốn, nhưng mà hai chân lại giống như bị dính gắt gao trêи mặt đất, không thể nhúc nhích chút nào, chỉ có thể trơ mắt mà nhìn ngọn lửa kia ɭϊếʍ đến mũi chân, từng chút một mà hướng về phía trước.
"Ngoan, đừng sợ." Không biết từ chỗ nào truyền đến thanh âm như suối mát, dập tắt ngọn lửa đang hừng hực thiêu đốt kia, tay được người ôn nhu mà nắm lấy, nhiệt độ cơ thể của một người khác theo nơi đó truyền đến, khỏ hiểu mà làm cho người ta an tâm. "Tin tưởng ta, ngươi không có việc gì." (Ly: A Anh Trạch cũng chẳng phải dạng vừa nha)(linh: ly edit mà cắt xén nội dung nhoa *tố cáo* làm ta beta mệt quá *ôm* trời đang mưa hơi bị lạnh cho ôm ik huề *^^ ăn đậu hủ*)
Vệ Tử An mở mắt ra, chiếu vào mi mắt, lại chỉ là vách núi đầy rêu xanh.
Sửng sốt một hồi lâu, Vệ Tử An mới hồi phục lại tinh thần. Hắn vịn vào vách núi chậm rãi ngồi dậy, đau đớn trêи người truyền đến làm cho hắn nhịn không được hít vào một hơi. Áo khoác trêи người vì động tác của hắn mà trượt xuống bên hông, lộ ra thân thể bên dưới tràn đầy vết thương.
Nghiêm trọng nhất là hai miệng vết thương đã được thượng dược, còn rất nhiều vết thương nhỏ khác, cũng đã được cẩn thận rửa sạch, Vệ Tử An ngẩn người, không biết làm sao, trong lòng đột nhiên lại trở nên bình ổn. Đem kiện áo khoác có chút rộng choàng lên người, Vệ Tử An tựa vào vách núi đá, bắt đầu quan sát xung quanh nơi bản thân đang ở.
Đó là một sơn động không lớn, chỉ đủ cho năm ba người dung thân. Cửa hang động bị một khối đá ngăn lại, chỉ để lại một cái khe hở nho nhỏ, lộ ra ánh sáng bên ngoài. Trêи tảng đá đầy dây leo xanh biếc, nhìn qua cành lá sum xuê, dù có người đi qua cũng khó có thể phát hiện nơi này có một cửa động bí mật – điều này Vệ Tử An là người rõ ràng nhất. Hắn từng vô số lần trốn trong sơn động này, nghe những thanh âm nhục nhã hắn bên ngoài, lại vì tìm khắp nơi không thấy bóng hắn, liền tức đến khó thở mà lên tiếng chửi mắng.
Mỗi khi Vệ Tử An chịu ủy khuất, hoặc là sau khi bị đánh, hắn phần lớn sẽ trốn trong sơn động này, trong bóng đêm một mình ɭϊếʍ miệng* vết thương. (linh: nguyên văn cv là "ɭϊếʍ ɭϊếʍ miệng vết thương" theo mình hiểu là tự an ủi vết thương trong lòng hắn chứ không phải dùng lưỡi ɭϊếʍ đâu chủ nhà ạ >.
Một Trăm Loại Phương Pháp Tẩy Trắng Nhân Vật Phản DiệnTác giả: oái Thanh TrầnTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngLy: Trước khi đọc, tôi nhắc mọi người trước hai chuyện. Thứ nhất: Việc mà tôi ghi thêm mấy thứ cảm nhận hay gì đó vào ấy. Sang đến thế giới thứ 3 thì tôi đã bỏ vì có nhiều người nói và công nhận nó khó chịu với các bạn. Nhưng những chương beta lại như thế này rồi thì tôi sẽ không xóa hay sửa bất cứ thứ gì nữa, đơn giản là vì lười. Nếu bạn cảm thấy quá khó chịu thì bạn có thể đọc convert hai thế giới đầu và quay lại vào thế giới thứ ba hoặc nếu khó chịu hơn nữa thì làm ơn ấn vào dấu x trêи góc trêи bên phải. Làm ơn đừng ghi thêm comt bảo nhìn khó chịu vì tôi đã biết nhưng sẽ không sửa, tôi edit truyện này phần lớn là để tự thẩm, không muốn đọc thì làm ơn ra ngoài. Thứ hai: Phew hết nghiêm túc rồi thì đổi giọng thôi. Đây là truyện đầu tiên tui edit nên văn nói và từ ngữ có rất nhiều rất nhiều lỗi. Hiện nay tui đang dừng lại ở giữa thế giới thứ 5 để quay lại beta cho cẩn thận lại. Nên truyện sẽ tạm ngưng một thời gian. À quên tui đang beta từ thế giới thứ hai nhé. Mọi người đọc thấy thế… Edit: Lam Lưu LyBeta: Phong Linh#gần đây thật bận làm thủ tục về trung @[email protected] so sorry chủ nhà vì sự muộn màng này.Trong sơn động không lớn, ánh lửa mỏng manh không ngừng lay động.Thiếu niên thân hình đơn bạc nằm trêи mặt đất, hai mắt nhắm nghiền, che kín trêи trán là mồ hôi tinh mịn. Hai hàng lông mày của hắn gắt gao nhăn lại, trêи mặt ửng hồng đầy bệnh sắc, giống như đang lâm vào một cơn ác mộng nào đó, trong miệng không ngừng mê mang nói sảng.Vệ Tử An biết mình đang nằm mơ. Những tiếng khóc la cùng tiếng thét đó, dường như chỉ thật sự cách một tầng mạng mỏng, mơ mơ hồ hồ không nghe rõ ràng. Ngọn lửa nóng rực quay cuồng, đem mọi thứ đều cuốn vào trong đó, những gương mặt quen thuộc trở nên vặn vẹo dữ tợn, như ác quỷ hiện lên trêи ngọn lửa. Hắn muốn thét chói tai, muốn chạy trốn, nhưng mà hai chân lại giống như bị dính gắt gao trêи mặt đất, không thể nhúc nhích chút nào, chỉ có thể trơ mắt mà nhìn ngọn lửa kia ɭϊếʍ đến mũi chân, từng chút một mà hướng về phía trước."Ngoan, đừng sợ." Không biết từ chỗ nào truyền đến thanh âm như suối mát, dập tắt ngọn lửa đang hừng hực thiêu đốt kia, tay được người ôn nhu mà nắm lấy, nhiệt độ cơ thể của một người khác theo nơi đó truyền đến, khỏ hiểu mà làm cho người ta an tâm. "Tin tưởng ta, ngươi không có việc gì." (Ly: A Anh Trạch cũng chẳng phải dạng vừa nha)(linh: ly edit mà cắt xén nội dung nhoa *tố cáo* làm ta beta mệt quá *ôm* trời đang mưa hơi bị lạnh cho ôm ik huề *^^ ăn đậu hủ*)Vệ Tử An mở mắt ra, chiếu vào mi mắt, lại chỉ là vách núi đầy rêu xanh.Sửng sốt một hồi lâu, Vệ Tử An mới hồi phục lại tinh thần. Hắn vịn vào vách núi chậm rãi ngồi dậy, đau đớn trêи người truyền đến làm cho hắn nhịn không được hít vào một hơi. Áo khoác trêи người vì động tác của hắn mà trượt xuống bên hông, lộ ra thân thể bên dưới tràn đầy vết thương.Nghiêm trọng nhất là hai miệng vết thương đã được thượng dược, còn rất nhiều vết thương nhỏ khác, cũng đã được cẩn thận rửa sạch, Vệ Tử An ngẩn người, không biết làm sao, trong lòng đột nhiên lại trở nên bình ổn. Đem kiện áo khoác có chút rộng choàng lên người, Vệ Tử An tựa vào vách núi đá, bắt đầu quan sát xung quanh nơi bản thân đang ở.Đó là một sơn động không lớn, chỉ đủ cho năm ba người dung thân. Cửa hang động bị một khối đá ngăn lại, chỉ để lại một cái khe hở nho nhỏ, lộ ra ánh sáng bên ngoài. Trêи tảng đá đầy dây leo xanh biếc, nhìn qua cành lá sum xuê, dù có người đi qua cũng khó có thể phát hiện nơi này có một cửa động bí mật – điều này Vệ Tử An là người rõ ràng nhất. Hắn từng vô số lần trốn trong sơn động này, nghe những thanh âm nhục nhã hắn bên ngoài, lại vì tìm khắp nơi không thấy bóng hắn, liền tức đến khó thở mà lên tiếng chửi mắng.Mỗi khi Vệ Tử An chịu ủy khuất, hoặc là sau khi bị đánh, hắn phần lớn sẽ trốn trong sơn động này, trong bóng đêm một mình ɭϊếʍ miệng* vết thương. (linh: nguyên văn cv là "ɭϊếʍ ɭϊếʍ miệng vết thương" theo mình hiểu là tự an ủi vết thương trong lòng hắn chứ không phải dùng lưỡi ɭϊếʍ đâu chủ nhà ạ >.