Tác giả:

“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…

Chương 727: Chương 732

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Giọng điệu của Đông Phương Hạ rất quan tâm Vương Thiến Thiến, nhưng Vô Linh lại không nghĩ như vậy, bởi vì cô ta đã ngửi thấy một ý khác của cậu chủ nhà mình! Vậy nên cô ta nhìn Vương Thiến Thiến một cái nói: “Cậu chủ khách sáo rồi!”  Vương Thiến Thiến nghe xong, khóe mắt hơi liếc nhìn Đông Phương Hạ một cái, Huyết Lang là người thế nào! Lúc mình ở Yên Kinh đã từng thấy, anh ta là người nói năng vô tội vạ, lời nào cũng dám nói, còn thích trêu chọc mỹ nữ, với tình huống này, anh ta lại quan tâm những việc này, đúng là kỳ lạ!  Vương Thiến Thiến cũng không hiểu! Bởi vì cô ta không hề nhận thấy chút giả tạo nào từ ánh mắt và vẻ mặt của Đông Phương Hạ.Người đàn ông trước mắt, trước nay không thể hiện suy nghĩ trong lòng ra bên ngoài mặt, vô cùng khôn ngoan, ra tay vô cùng đáng sợ, nói chuyện với anh ta, cũng phải cẩn thận! Nếu không, người ngã xuống chắc chắn không phải là anh ta! Mình chết thế nào cũng không biết.Đừng thấy Đông Phương Hạ bày dáng vẻ rất hòa nhã, tất cả cao thủ nhà họ Bek đều kiêng sợ anh ba phần! Ở nhà họ Bek, cậu chủ chính là linh hồn của bọn họ, không có cậu chủ, cũng như bọn họ mất đi tất cả!  Đương nhiên, uy tín và lòng can đảm của cậu chủ không phải tự nhiên có được, toàn bộ đều được đổi bằng tình nghĩa khác như chân tình, máu tươi, thủ đoạn.Cho nên, cao thủ của nhà họ Bek rất tôn kính Đông Phương Hạ, Đông Phương Hạ gọi bọn họ là “anh”, “chị”, đó là để công nhận bọn họ! Đối với bọn họ mà nói, có được sự công nhận của cậu chủ quan trọng hơn bất cứ thứ gì!   “Tây Môn, tối nay nghỉ sớm đi! Sáng sớm mai các anh cùng tôi lên núi”.“Vâng, cậu chủ!”  Tây Môn Kiếm hơi kích động, có thể đi theo cậu chủ ra sau núi, đối với những người như bọn họ mà nói, đó là vinh dự lớn thế nào! Nếu may mắn được lão tổ tông chỉ điểm, thì võ công của bọn họ có thể nói là lại tiến bộ nhảy vọt.Mấy người Vong Linh Nhìn vẻ kích động của Tây Môn Kiếm, bọn họ đều hiểu cảm nhận của Tây Môn Kiếm! Bởi vì bọn họ cũng là người đi xuống từ sau núi.…  …  Ngày hôm sau, mặt trời dần lên cao, một vài ngôi sao còn sót lại được khảm trên bầu trời xanh nhạt, cả trời đất mờ ảo, như được bao trùm bởi tầm màn màu xám bạc.Màn sương nhẹ màu trắng sữa tràn ngập trang viên nhà họ Bek, bao trùm cả bầu trời trang viên, tuy mặt trời còn chưa ló rạng, nhưng lại tỏa ra khí nóng bỏng.Sau khi Đông Phương Hạ và mọi người ăn sáng xong, cả đoàn người cùng đi về phía sau núi! Sau núi là cấm địa của nhà họ Bek, cấm địa của tất cả mọi người! Không được sự cho phép của lão tổ tông trên núi, không ai được tự ý đi vào!  Con đường đi lên núi, tuy có ít cao thủ bảo vệ hơn những chỗ khác trong trang viên, nhưng lại đều là cao thủ siêu cấp hàng đầu! Những người này mai phục trong bóng tối, không có việc gì lớn, bọn họ sẽ không xuất hiện! Sáng nay đột nhiên phát hiện có người đến gần, ai ai cũng chuẩn bị sẵn sàng, hộ vệ canh gác cũng cảnh giác!  Khi bọn họ nhìn thấy là cậu chủ, mới không tiến lên hỏi hoặc ngăn cản! Ngay cả mấy người Tây Môn Kiếm, Trương Vũ Trạch, Vương Thiến Thiến, bọn họ cũng không quản, bởi vì đều là người cậu chủ dẫn tới!  Đỉnh núi Điêu Khê.Từng ngọn núi trỗi dậy vươn cao lên từ đất, liên kết thành một dãy giống như một con rồng khổng lồ uốn lượn.Cây xanh trên núi rậm rạp trở nên u tối, nổi bật lên những loài hoa không rõ tên.Đông Phương Hạ và mọi người đã tiến vào con đường lên núi, thấp thoáng nhìn thấy mây mù lượn trên đỉnh núi, đường núi quanh co khúc khuỷu, giống như một dải ruy băng trải xuống từ tầng mây..

Giọng điệu của Đông Phương Hạ rất quan tâm Vương Thiến Thiến, nhưng Vô Linh lại không nghĩ như vậy, bởi vì cô ta đã ngửi thấy một ý khác của cậu chủ nhà mình! Vậy nên cô ta nhìn Vương Thiến Thiến một cái nói: “Cậu chủ khách sáo rồi!”  

Vương Thiến Thiến nghe xong, khóe mắt hơi liếc nhìn Đông Phương Hạ một cái, Huyết Lang là người thế nào! Lúc mình ở Yên Kinh đã từng thấy, anh ta là người nói năng vô tội vạ, lời nào cũng dám nói, còn thích trêu chọc mỹ nữ, với tình huống này, anh ta lại quan tâm những việc này, đúng là kỳ lạ!  

Vương Thiến Thiến cũng không hiểu! Bởi vì cô ta không hề nhận thấy chút giả tạo nào từ ánh mắt và vẻ mặt của Đông Phương Hạ.

Người đàn ông trước mắt, trước nay không thể hiện suy nghĩ trong lòng ra bên ngoài mặt, vô cùng khôn ngoan, ra tay vô cùng đáng sợ, nói chuyện với anh ta, cũng phải cẩn thận! Nếu không, người ngã xuống chắc chắn không phải là anh ta! Mình chết thế nào cũng không biết.

Đừng thấy Đông Phương Hạ bày dáng vẻ rất hòa nhã, tất cả cao thủ nhà họ Bek đều kiêng sợ anh ba phần! Ở nhà họ Bek, cậu chủ chính là linh hồn của bọn họ, không có cậu chủ, cũng như bọn họ mất đi tất cả!  

Đương nhiên, uy tín và lòng can đảm của cậu chủ không phải tự nhiên có được, toàn bộ đều được đổi bằng tình nghĩa khác như chân tình, máu tươi, thủ đoạn.

Cho nên, cao thủ của nhà họ Bek rất tôn kính Đông Phương Hạ, Đông Phương Hạ gọi bọn họ là “anh”, “chị”, đó là để công nhận bọn họ! Đối với bọn họ mà nói, có được sự công nhận của cậu chủ quan trọng hơn bất cứ thứ gì!   

“Tây Môn, tối nay nghỉ sớm đi! Sáng sớm mai các anh cùng tôi lên núi”.

“Vâng, cậu chủ!”  

Tây Môn Kiếm hơi kích động, có thể đi theo cậu chủ ra sau núi, đối với những người như bọn họ mà nói, đó là vinh dự lớn thế nào! Nếu may mắn được lão tổ tông chỉ điểm, thì võ công của bọn họ có thể nói là lại tiến bộ nhảy vọt.

Mấy người Vong Linh Nhìn vẻ kích động của Tây Môn Kiếm, bọn họ đều hiểu cảm nhận của Tây Môn Kiếm! Bởi vì bọn họ cũng là người đi xuống từ sau núi.

…  

…  

Ngày hôm sau, mặt trời dần lên cao, một vài ngôi sao còn sót lại được khảm trên bầu trời xanh nhạt, cả trời đất mờ ảo, như được bao trùm bởi tầm màn màu xám bạc.

Màn sương nhẹ màu trắng sữa tràn ngập trang viên nhà họ Bek, bao trùm cả bầu trời trang viên, tuy mặt trời còn chưa ló rạng, nhưng lại tỏa ra khí nóng bỏng.

Sau khi Đông Phương Hạ và mọi người ăn sáng xong, cả đoàn người cùng đi về phía sau núi! Sau núi là cấm địa của nhà họ Bek, cấm địa của tất cả mọi người! Không được sự cho phép của lão tổ tông trên núi, không ai được tự ý đi vào!  

Con đường đi lên núi, tuy có ít cao thủ bảo vệ hơn những chỗ khác trong trang viên, nhưng lại đều là cao thủ siêu cấp hàng đầu! Những người này mai phục trong bóng tối, không có việc gì lớn, bọn họ sẽ không xuất hiện! Sáng nay đột nhiên phát hiện có người đến gần, ai ai cũng chuẩn bị sẵn sàng, hộ vệ canh gác cũng cảnh giác!  

Khi bọn họ nhìn thấy là cậu chủ, mới không tiến lên hỏi hoặc ngăn cản! Ngay cả mấy người Tây Môn Kiếm, Trương Vũ Trạch, Vương Thiến Thiến, bọn họ cũng không quản, bởi vì đều là người cậu chủ dẫn tới!  

Đỉnh núi Điêu Khê.

Từng ngọn núi trỗi dậy vươn cao lên từ đất, liên kết thành một dãy giống như một con rồng khổng lồ uốn lượn.

Cây xanh trên núi rậm rạp trở nên u tối, nổi bật lên những loài hoa không rõ tên.

Đông Phương Hạ và mọi người đã tiến vào con đường lên núi, thấp thoáng nhìn thấy mây mù lượn trên đỉnh núi, đường núi quanh co khúc khuỷu, giống như một dải ruy băng trải xuống từ tầng mây.

.

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Giọng điệu của Đông Phương Hạ rất quan tâm Vương Thiến Thiến, nhưng Vô Linh lại không nghĩ như vậy, bởi vì cô ta đã ngửi thấy một ý khác của cậu chủ nhà mình! Vậy nên cô ta nhìn Vương Thiến Thiến một cái nói: “Cậu chủ khách sáo rồi!”  Vương Thiến Thiến nghe xong, khóe mắt hơi liếc nhìn Đông Phương Hạ một cái, Huyết Lang là người thế nào! Lúc mình ở Yên Kinh đã từng thấy, anh ta là người nói năng vô tội vạ, lời nào cũng dám nói, còn thích trêu chọc mỹ nữ, với tình huống này, anh ta lại quan tâm những việc này, đúng là kỳ lạ!  Vương Thiến Thiến cũng không hiểu! Bởi vì cô ta không hề nhận thấy chút giả tạo nào từ ánh mắt và vẻ mặt của Đông Phương Hạ.Người đàn ông trước mắt, trước nay không thể hiện suy nghĩ trong lòng ra bên ngoài mặt, vô cùng khôn ngoan, ra tay vô cùng đáng sợ, nói chuyện với anh ta, cũng phải cẩn thận! Nếu không, người ngã xuống chắc chắn không phải là anh ta! Mình chết thế nào cũng không biết.Đừng thấy Đông Phương Hạ bày dáng vẻ rất hòa nhã, tất cả cao thủ nhà họ Bek đều kiêng sợ anh ba phần! Ở nhà họ Bek, cậu chủ chính là linh hồn của bọn họ, không có cậu chủ, cũng như bọn họ mất đi tất cả!  Đương nhiên, uy tín và lòng can đảm của cậu chủ không phải tự nhiên có được, toàn bộ đều được đổi bằng tình nghĩa khác như chân tình, máu tươi, thủ đoạn.Cho nên, cao thủ của nhà họ Bek rất tôn kính Đông Phương Hạ, Đông Phương Hạ gọi bọn họ là “anh”, “chị”, đó là để công nhận bọn họ! Đối với bọn họ mà nói, có được sự công nhận của cậu chủ quan trọng hơn bất cứ thứ gì!   “Tây Môn, tối nay nghỉ sớm đi! Sáng sớm mai các anh cùng tôi lên núi”.“Vâng, cậu chủ!”  Tây Môn Kiếm hơi kích động, có thể đi theo cậu chủ ra sau núi, đối với những người như bọn họ mà nói, đó là vinh dự lớn thế nào! Nếu may mắn được lão tổ tông chỉ điểm, thì võ công của bọn họ có thể nói là lại tiến bộ nhảy vọt.Mấy người Vong Linh Nhìn vẻ kích động của Tây Môn Kiếm, bọn họ đều hiểu cảm nhận của Tây Môn Kiếm! Bởi vì bọn họ cũng là người đi xuống từ sau núi.…  …  Ngày hôm sau, mặt trời dần lên cao, một vài ngôi sao còn sót lại được khảm trên bầu trời xanh nhạt, cả trời đất mờ ảo, như được bao trùm bởi tầm màn màu xám bạc.Màn sương nhẹ màu trắng sữa tràn ngập trang viên nhà họ Bek, bao trùm cả bầu trời trang viên, tuy mặt trời còn chưa ló rạng, nhưng lại tỏa ra khí nóng bỏng.Sau khi Đông Phương Hạ và mọi người ăn sáng xong, cả đoàn người cùng đi về phía sau núi! Sau núi là cấm địa của nhà họ Bek, cấm địa của tất cả mọi người! Không được sự cho phép của lão tổ tông trên núi, không ai được tự ý đi vào!  Con đường đi lên núi, tuy có ít cao thủ bảo vệ hơn những chỗ khác trong trang viên, nhưng lại đều là cao thủ siêu cấp hàng đầu! Những người này mai phục trong bóng tối, không có việc gì lớn, bọn họ sẽ không xuất hiện! Sáng nay đột nhiên phát hiện có người đến gần, ai ai cũng chuẩn bị sẵn sàng, hộ vệ canh gác cũng cảnh giác!  Khi bọn họ nhìn thấy là cậu chủ, mới không tiến lên hỏi hoặc ngăn cản! Ngay cả mấy người Tây Môn Kiếm, Trương Vũ Trạch, Vương Thiến Thiến, bọn họ cũng không quản, bởi vì đều là người cậu chủ dẫn tới!  Đỉnh núi Điêu Khê.Từng ngọn núi trỗi dậy vươn cao lên từ đất, liên kết thành một dãy giống như một con rồng khổng lồ uốn lượn.Cây xanh trên núi rậm rạp trở nên u tối, nổi bật lên những loài hoa không rõ tên.Đông Phương Hạ và mọi người đã tiến vào con đường lên núi, thấp thoáng nhìn thấy mây mù lượn trên đỉnh núi, đường núi quanh co khúc khuỷu, giống như một dải ruy băng trải xuống từ tầng mây..

Chương 727: Chương 732