Tác giả:

“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…

Chương 731: Chương 736

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… “Hai người thực sự không quen biết nhau?”, An Nhiên nhìn nụ cười xấu xa của Đông Phương Hạ rồi lại nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Lãnh Lạc.  Lãnh Lạc và Đông Phương Hạ đồng thanh nói: “Không quen biết!”  Tuy An Nhiên không tin Đông Phương Hạ và Lãnh Lạc thực sự không quen biết nhau, nhưng cậu ta vẫn nói: “Lão đại, sư tỷ tên là Lãnh Lạc! Nghe ông lão nói, là đồ đệ đầu tiên của ông ấy!”  “Nhảm nhí!”  Đông Phương Hạ nhìn An Nhiên một cái, cất bước đi về phía nơi ở của sư phụ.  Mấy người Trương Vũ Trạch đi theo sau Đông Phương Hạ! An Nhiên lại khóc không được cười không xong nhìn bóng dáng của Đông Phương Hạ, nói với Lãnh Lạc: “Sư tỷ, sao lão đại lại nóng giận như vậy? Trước đây anh ấy không phải như vậy, tôi nghĩ trước đây chắc chắn hai người quen nhau, sau đó lão đại của tôi trêu chọc tỷ, đúng không?”  “Cậu hiểu cái gì!”  Lãnh Lạc trừng mắt nhìn nụ cười xấu xa của An Nhiên, nghĩ đến chuyện mình bị Bek Ji nhìn sạch toàn bộ, trong lúc nổi giận, khuôn mặt tuyệt mỹ và lạnh lùng lại đỏ ửng, cô ấy lo lắng An Nhiên sẽ nhìn ra điều gì, liền cất bước đi về phía trước.  An Nhiên không dám tranh cãi với Lãnh Lạc, sư tỷ lạnh lùng này, mới đến có một tuần, mình đã chịu khổ không ít! Cậu ta rụt cổ, rồi đi theo.  Nơi ẩn sâu trong đỉnh núi Điêu Khê, nhìn ra xa, có thể thấp thoáng nhìn thấy mấy căn nhà nhỏ trong sơn cốc, kiến trúc và phong cách của nó khiến người ta có cảm giác trở về thời cổ đại!  Đông Phương Hạ và mọi người đi qua cây cầu trước Thương Lang Đình, tiến vào cổng, lập tức, một mùi hương thơm ập vào mũi.  Cỏ non trong sân vườn xanh tươi mơn mởn, cành liễu tơ phớt vàng.Hòn giả sơn trong đình thật tuyệt diệu, chia thành hai bên Đông Tây, cảnh sắc mỗi bên khác nhau.Đường mòn trên núi phía Đông khúc khuỷu cao thấp, trên có cây cầu, dưới có khê cốc, hấp dẫn lòng người.Phía Tây đá chất bên hồ, lung linh tinh tế, địa thế cao dốc, bên hồ có một tảng đá lớn, khắc hai chữ “Khê Cốc”.Nhìn vào trong, thực sự có khí thế “như đến vực sâu”.  Trong một vườn hoa mặt bên của tảng đá lớn, lúc này có một ông lão mặc áo dài lòng không vướng bụi trần chuyên tâm cắt tỉa cành lá cho những khóm cây xinh đẹp!  Ông lão chính là sư phụ của Đông Phương Hạ, Trác Thương Ngân! Nhìn nghiêng, mấy người Trương Vũ Trạch miễn cưỡng nhìn rõ khuôn mặt của ông lão.  Ông lão cao gần bảy thước, khuôn mặt sắc đồng cổ, hơi gày, mặc áo dài tím thêu hoa văn màu xanh lá cây, bên ngoài khoác một chiếc áo màu trắng sữa bằng lụa bóng.Vạt áo choàng lật lên gài vào thắt lưng bạch ngọc ở quanh hông.Mái tóc bạch kim được chải gọn thành búi trên đỉnh đầu, cài một chiếc miện bằng ngọc trắng tinh tế, từ hai bên miện ngọc thả xuống hai dải miện bằng tơ màu xanh nhạt, thắt sợi kết hoa dưới trán.  Cách ăn mặc của ông lão khiến mấy người Trương Vũ Trạch cảm thấy có hương vị ung dung tự tại, nhưng lại cảm thấy vô cùng thanh nhã! Cho người ta cảm giác như ma chủ từ trên trời giáng xuống, đúng là thần Thái Tuế trong nhân gian.  Đông Phương Hạ nhìn thấy ông lão, ngắm kiến trúc cổ xưa, anh chầm chậm bước tới, hai chân quỳ xuống hành lễ, rồi mới nói: “Ông lão, đừng có cả ngày làm những thứ này nữa! Con có việc tìm lão”..

“Hai người thực sự không quen biết nhau?”, An Nhiên nhìn nụ cười xấu xa của Đông Phương Hạ rồi lại nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Lãnh Lạc.  

Lãnh Lạc và Đông Phương Hạ đồng thanh nói: “Không quen biết!”  

Tuy An Nhiên không tin Đông Phương Hạ và Lãnh Lạc thực sự không quen biết nhau, nhưng cậu ta vẫn nói: “Lão đại, sư tỷ tên là Lãnh Lạc! Nghe ông lão nói, là đồ đệ đầu tiên của ông ấy!”  

“Nhảm nhí!”  

Đông Phương Hạ nhìn An Nhiên một cái, cất bước đi về phía nơi ở của sư phụ.  

Mấy người Trương Vũ Trạch đi theo sau Đông Phương Hạ! An Nhiên lại khóc không được cười không xong nhìn bóng dáng của Đông Phương Hạ, nói với Lãnh Lạc: “Sư tỷ, sao lão đại lại nóng giận như vậy? Trước đây anh ấy không phải như vậy, tôi nghĩ trước đây chắc chắn hai người quen nhau, sau đó lão đại của tôi trêu chọc tỷ, đúng không?”  

“Cậu hiểu cái gì!”  

Lãnh Lạc trừng mắt nhìn nụ cười xấu xa của An Nhiên, nghĩ đến chuyện mình bị Bek Ji nhìn sạch toàn bộ, trong lúc nổi giận, khuôn mặt tuyệt mỹ và lạnh lùng lại đỏ ửng, cô ấy lo lắng An Nhiên sẽ nhìn ra điều gì, liền cất bước đi về phía trước.  

An Nhiên không dám tranh cãi với Lãnh Lạc, sư tỷ lạnh lùng này, mới đến có một tuần, mình đã chịu khổ không ít! Cậu ta rụt cổ, rồi đi theo.  

Nơi ẩn sâu trong đỉnh núi Điêu Khê, nhìn ra xa, có thể thấp thoáng nhìn thấy mấy căn nhà nhỏ trong sơn cốc, kiến trúc và phong cách của nó khiến người ta có cảm giác trở về thời cổ đại!  

Đông Phương Hạ và mọi người đi qua cây cầu trước Thương Lang Đình, tiến vào cổng, lập tức, một mùi hương thơm ập vào mũi.  

Cỏ non trong sân vườn xanh tươi mơn mởn, cành liễu tơ phớt vàng.

Hòn giả sơn trong đình thật tuyệt diệu, chia thành hai bên Đông Tây, cảnh sắc mỗi bên khác nhau.

Đường mòn trên núi phía Đông khúc khuỷu cao thấp, trên có cây cầu, dưới có khê cốc, hấp dẫn lòng người.

Phía Tây đá chất bên hồ, lung linh tinh tế, địa thế cao dốc, bên hồ có một tảng đá lớn, khắc hai chữ “Khê Cốc”.

Nhìn vào trong, thực sự có khí thế “như đến vực sâu”.  

Trong một vườn hoa mặt bên của tảng đá lớn, lúc này có một ông lão mặc áo dài lòng không vướng bụi trần chuyên tâm cắt tỉa cành lá cho những khóm cây xinh đẹp!  

Ông lão chính là sư phụ của Đông Phương Hạ, Trác Thương Ngân! Nhìn nghiêng, mấy người Trương Vũ Trạch miễn cưỡng nhìn rõ khuôn mặt của ông lão.  

Ông lão cao gần bảy thước, khuôn mặt sắc đồng cổ, hơi gày, mặc áo dài tím thêu hoa văn màu xanh lá cây, bên ngoài khoác một chiếc áo màu trắng sữa bằng lụa bóng.

Vạt áo choàng lật lên gài vào thắt lưng bạch ngọc ở quanh hông.

Mái tóc bạch kim được chải gọn thành búi trên đỉnh đầu, cài một chiếc miện bằng ngọc trắng tinh tế, từ hai bên miện ngọc thả xuống hai dải miện bằng tơ màu xanh nhạt, thắt sợi kết hoa dưới trán.  

Cách ăn mặc của ông lão khiến mấy người Trương Vũ Trạch cảm thấy có hương vị ung dung tự tại, nhưng lại cảm thấy vô cùng thanh nhã! Cho người ta cảm giác như ma chủ từ trên trời giáng xuống, đúng là thần Thái Tuế trong nhân gian.  

Đông Phương Hạ nhìn thấy ông lão, ngắm kiến trúc cổ xưa, anh chầm chậm bước tới, hai chân quỳ xuống hành lễ, rồi mới nói: “Ông lão, đừng có cả ngày làm những thứ này nữa! Con có việc tìm lão”..

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… “Hai người thực sự không quen biết nhau?”, An Nhiên nhìn nụ cười xấu xa của Đông Phương Hạ rồi lại nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Lãnh Lạc.  Lãnh Lạc và Đông Phương Hạ đồng thanh nói: “Không quen biết!”  Tuy An Nhiên không tin Đông Phương Hạ và Lãnh Lạc thực sự không quen biết nhau, nhưng cậu ta vẫn nói: “Lão đại, sư tỷ tên là Lãnh Lạc! Nghe ông lão nói, là đồ đệ đầu tiên của ông ấy!”  “Nhảm nhí!”  Đông Phương Hạ nhìn An Nhiên một cái, cất bước đi về phía nơi ở của sư phụ.  Mấy người Trương Vũ Trạch đi theo sau Đông Phương Hạ! An Nhiên lại khóc không được cười không xong nhìn bóng dáng của Đông Phương Hạ, nói với Lãnh Lạc: “Sư tỷ, sao lão đại lại nóng giận như vậy? Trước đây anh ấy không phải như vậy, tôi nghĩ trước đây chắc chắn hai người quen nhau, sau đó lão đại của tôi trêu chọc tỷ, đúng không?”  “Cậu hiểu cái gì!”  Lãnh Lạc trừng mắt nhìn nụ cười xấu xa của An Nhiên, nghĩ đến chuyện mình bị Bek Ji nhìn sạch toàn bộ, trong lúc nổi giận, khuôn mặt tuyệt mỹ và lạnh lùng lại đỏ ửng, cô ấy lo lắng An Nhiên sẽ nhìn ra điều gì, liền cất bước đi về phía trước.  An Nhiên không dám tranh cãi với Lãnh Lạc, sư tỷ lạnh lùng này, mới đến có một tuần, mình đã chịu khổ không ít! Cậu ta rụt cổ, rồi đi theo.  Nơi ẩn sâu trong đỉnh núi Điêu Khê, nhìn ra xa, có thể thấp thoáng nhìn thấy mấy căn nhà nhỏ trong sơn cốc, kiến trúc và phong cách của nó khiến người ta có cảm giác trở về thời cổ đại!  Đông Phương Hạ và mọi người đi qua cây cầu trước Thương Lang Đình, tiến vào cổng, lập tức, một mùi hương thơm ập vào mũi.  Cỏ non trong sân vườn xanh tươi mơn mởn, cành liễu tơ phớt vàng.Hòn giả sơn trong đình thật tuyệt diệu, chia thành hai bên Đông Tây, cảnh sắc mỗi bên khác nhau.Đường mòn trên núi phía Đông khúc khuỷu cao thấp, trên có cây cầu, dưới có khê cốc, hấp dẫn lòng người.Phía Tây đá chất bên hồ, lung linh tinh tế, địa thế cao dốc, bên hồ có một tảng đá lớn, khắc hai chữ “Khê Cốc”.Nhìn vào trong, thực sự có khí thế “như đến vực sâu”.  Trong một vườn hoa mặt bên của tảng đá lớn, lúc này có một ông lão mặc áo dài lòng không vướng bụi trần chuyên tâm cắt tỉa cành lá cho những khóm cây xinh đẹp!  Ông lão chính là sư phụ của Đông Phương Hạ, Trác Thương Ngân! Nhìn nghiêng, mấy người Trương Vũ Trạch miễn cưỡng nhìn rõ khuôn mặt của ông lão.  Ông lão cao gần bảy thước, khuôn mặt sắc đồng cổ, hơi gày, mặc áo dài tím thêu hoa văn màu xanh lá cây, bên ngoài khoác một chiếc áo màu trắng sữa bằng lụa bóng.Vạt áo choàng lật lên gài vào thắt lưng bạch ngọc ở quanh hông.Mái tóc bạch kim được chải gọn thành búi trên đỉnh đầu, cài một chiếc miện bằng ngọc trắng tinh tế, từ hai bên miện ngọc thả xuống hai dải miện bằng tơ màu xanh nhạt, thắt sợi kết hoa dưới trán.  Cách ăn mặc của ông lão khiến mấy người Trương Vũ Trạch cảm thấy có hương vị ung dung tự tại, nhưng lại cảm thấy vô cùng thanh nhã! Cho người ta cảm giác như ma chủ từ trên trời giáng xuống, đúng là thần Thái Tuế trong nhân gian.  Đông Phương Hạ nhìn thấy ông lão, ngắm kiến trúc cổ xưa, anh chầm chậm bước tới, hai chân quỳ xuống hành lễ, rồi mới nói: “Ông lão, đừng có cả ngày làm những thứ này nữa! Con có việc tìm lão”..

Chương 731: Chương 736