“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…
Chương 770: Biết Mà Cậu Còn Cười
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nghe vậy, Lãnh Lạc thật sự muốn rút dao chém về phía An Nhiên: "Muốn hỏi thì cứ hỏi, có trả lời hay không là chuyện của tôi, có đánh hay không thì phải xem cậu hỏi cái gì!" "Em...!Vậy thì em không hỏi nữa.Em đi luyện công đây". An Nhiên cũng sợ Lãnh Lạc lắm, nói xong chỉ nhìn cô ấy một cái rồi định quay người đi. Dáng vẻ muốn hỏi nhưng không dám hỏi ấy của An Nhiên gợi lên sự tò mò của Lãnh Lạc.Thấy cậu ta định chuồn mất, cô ấy đứng lên hô to. "Đứng lại!" Giọng nói lạnh lẽo ấy khiến An Nhiên run rẩy.Cậu ta quay người lại, cầu xin: "Sư tỷ, sư tỷ tốt...!Chị bỏ qua cho em đi! Em không hỏi nữa là được mà, chị cứ coi như vừa rồi em không nói gì cả..." "Hừ!" Tiếng hừ lạnh ấy làm An Nhiên sợ đến mức lùi về phía sau liên tục. Thấy Lãnh Lạc có dấu hiệu ra tay, vẻ mặt của An Nhiên trở nên kiên quyết, không còn nhu nhược như vừa rồi nữa.Cậu ta cắn răng nói: "Hỏi thì hỏi, cùng lắm thì bị chị đánh một trận thôi.Kiểu gì lão đại cũng sẽ báo thù cho em, chị cũng không dám đánh lão đại.Vả lại, vì lão đại, em sẵn lòng để chị đánh". Nghe vậy, Lãnh Lạc chẳng hiểu gì cả.Sao thằng nhóc An Nhiên này lại lôi Bek Ji vào? "Sư tỷ, em muốn hỏi là, chị có thích lão đại của em không". "Không thích!" Nghe Lãnh Lạc nói vậy, An Nhiên cười phá lên, mừng rỡ và đắc ý. Thấy thế, Lãnh Lạc hỏi: "Cậu cười cái gì?" "Không có gì, ha ha ha...!Sư tỷ, em biết chị có thích lão đại của em không rồi". "Biết mà cậu còn cười". An Nhiên ngồi xổm xuống đất, ôm bụng cười ngặt nghẽo: "Đương nhiên là phải cười chứ, em cười vì chị nói dối mà không đỏ mặt.Lúc ở đại học Yên Kinh, lão đại từng nói, khi hỏi một cô gái có thích mình hay không, nếu cô ấy nói là không thích thì tuyệt đối đừng tức giận, bởi vì con gái luôn ngại ngùng, rụt rè, nói không thích thì có nghĩa là thích". Nghe lời giải thích của An Nhiên, Lãnh Lạc siết chặt nắm đấm, nhìn chằm chằm vào An Nhiên: "Vậy nếu tôi nói thích thì sao?" "Nếu sư tỷ nói thích thì có nghĩa là..." "Bụp...!A..." "Có nghĩa là cậu muốn chết rồi!" .
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Nghe vậy, Lãnh Lạc thật sự muốn rút dao chém về phía An Nhiên: "Muốn hỏi thì cứ hỏi, có trả lời hay không là chuyện của tôi, có đánh hay không thì phải xem cậu hỏi cái gì!"
"Em...!Vậy thì em không hỏi nữa.
Em đi luyện công đây".
An Nhiên cũng sợ Lãnh Lạc lắm, nói xong chỉ nhìn cô ấy một cái rồi định quay người đi.
Dáng vẻ muốn hỏi nhưng không dám hỏi ấy của An Nhiên gợi lên sự tò mò của Lãnh Lạc.
Thấy cậu ta định chuồn mất, cô ấy đứng lên hô to.
"Đứng lại!"
Giọng nói lạnh lẽo ấy khiến An Nhiên run rẩy.
Cậu ta quay người lại, cầu xin: "Sư tỷ, sư tỷ tốt...!Chị bỏ qua cho em đi! Em không hỏi nữa là được mà, chị cứ coi như vừa rồi em không nói gì cả..."
"Hừ!"
Tiếng hừ lạnh ấy làm An Nhiên sợ đến mức lùi về phía sau liên tục.
Thấy Lãnh Lạc có dấu hiệu ra tay, vẻ mặt của An Nhiên trở nên kiên quyết, không còn nhu nhược như vừa rồi nữa.
Cậu ta cắn răng nói: "Hỏi thì hỏi, cùng lắm thì bị chị đánh một trận thôi.
Kiểu gì lão đại cũng sẽ báo thù cho em, chị cũng không dám đánh lão đại.
Vả lại, vì lão đại, em sẵn lòng để chị đánh".
Nghe vậy, Lãnh Lạc chẳng hiểu gì cả.
Sao thằng nhóc An Nhiên này lại lôi Bek Ji vào?
"Sư tỷ, em muốn hỏi là, chị có thích lão đại của em không".
"Không thích!"
Nghe Lãnh Lạc nói vậy, An Nhiên cười phá lên, mừng rỡ và đắc ý.
Thấy thế, Lãnh Lạc hỏi: "Cậu cười cái gì?"
"Không có gì, ha ha ha...!Sư tỷ, em biết chị có thích lão đại của em không rồi".
"Biết mà cậu còn cười".
An Nhiên ngồi xổm xuống đất, ôm bụng cười ngặt nghẽo: "Đương nhiên là phải cười chứ, em cười vì chị nói dối mà không đỏ mặt.
Lúc ở đại học Yên Kinh, lão đại từng nói, khi hỏi một cô gái có thích mình hay không, nếu cô ấy nói là không thích thì tuyệt đối đừng tức giận, bởi vì con gái luôn ngại ngùng, rụt rè, nói không thích thì có nghĩa là thích".
Nghe lời giải thích của An Nhiên, Lãnh Lạc siết chặt nắm đấm, nhìn chằm chằm vào An Nhiên: "Vậy nếu tôi nói thích thì sao?"
"Nếu sư tỷ nói thích thì có nghĩa là..."
"Bụp...!A..."
"Có nghĩa là cậu muốn chết rồi!"
.
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nghe vậy, Lãnh Lạc thật sự muốn rút dao chém về phía An Nhiên: "Muốn hỏi thì cứ hỏi, có trả lời hay không là chuyện của tôi, có đánh hay không thì phải xem cậu hỏi cái gì!" "Em...!Vậy thì em không hỏi nữa.Em đi luyện công đây". An Nhiên cũng sợ Lãnh Lạc lắm, nói xong chỉ nhìn cô ấy một cái rồi định quay người đi. Dáng vẻ muốn hỏi nhưng không dám hỏi ấy của An Nhiên gợi lên sự tò mò của Lãnh Lạc.Thấy cậu ta định chuồn mất, cô ấy đứng lên hô to. "Đứng lại!" Giọng nói lạnh lẽo ấy khiến An Nhiên run rẩy.Cậu ta quay người lại, cầu xin: "Sư tỷ, sư tỷ tốt...!Chị bỏ qua cho em đi! Em không hỏi nữa là được mà, chị cứ coi như vừa rồi em không nói gì cả..." "Hừ!" Tiếng hừ lạnh ấy làm An Nhiên sợ đến mức lùi về phía sau liên tục. Thấy Lãnh Lạc có dấu hiệu ra tay, vẻ mặt của An Nhiên trở nên kiên quyết, không còn nhu nhược như vừa rồi nữa.Cậu ta cắn răng nói: "Hỏi thì hỏi, cùng lắm thì bị chị đánh một trận thôi.Kiểu gì lão đại cũng sẽ báo thù cho em, chị cũng không dám đánh lão đại.Vả lại, vì lão đại, em sẵn lòng để chị đánh". Nghe vậy, Lãnh Lạc chẳng hiểu gì cả.Sao thằng nhóc An Nhiên này lại lôi Bek Ji vào? "Sư tỷ, em muốn hỏi là, chị có thích lão đại của em không". "Không thích!" Nghe Lãnh Lạc nói vậy, An Nhiên cười phá lên, mừng rỡ và đắc ý. Thấy thế, Lãnh Lạc hỏi: "Cậu cười cái gì?" "Không có gì, ha ha ha...!Sư tỷ, em biết chị có thích lão đại của em không rồi". "Biết mà cậu còn cười". An Nhiên ngồi xổm xuống đất, ôm bụng cười ngặt nghẽo: "Đương nhiên là phải cười chứ, em cười vì chị nói dối mà không đỏ mặt.Lúc ở đại học Yên Kinh, lão đại từng nói, khi hỏi một cô gái có thích mình hay không, nếu cô ấy nói là không thích thì tuyệt đối đừng tức giận, bởi vì con gái luôn ngại ngùng, rụt rè, nói không thích thì có nghĩa là thích". Nghe lời giải thích của An Nhiên, Lãnh Lạc siết chặt nắm đấm, nhìn chằm chằm vào An Nhiên: "Vậy nếu tôi nói thích thì sao?" "Nếu sư tỷ nói thích thì có nghĩa là..." "Bụp...!A..." "Có nghĩa là cậu muốn chết rồi!" .