- Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Ầm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người bệnh... Chỉ mong Tổ…

Chương 1110: Nhóm con dâu

Binh Vương Thần BíTác giả: Lâm Tiếu không phải cô nươngTruyện Đô Thị- Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Ầm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người bệnh... Chỉ mong Tổ… Hỏa đường nông thôn phía nam là một nơi rất ấm áp, một gian phòng có chút mờ tối, vách tường chính giữa đặt một cái ống khói. Bên dưới ống khói đào. một tiểu hỏa đường, bên trong dùng cỏ tranh hoặc cành khô dẫn hỏa, rất nhanh toàn bộ căn phòng liền ấm áp.Nhìn hỏa đường hai mươi mấy năm trống rỗng, hôm nay rốt cuộc đã đầy người, Giang lão đưa tay nhẹ nhàng lau khóe mắt, sau đó cầm khều lừa nhẹ nhàng chọt đống lửa, để ngọn lửa thêm thịnh vượng mấy phần.Một đại gia đình ngồi vây quanh hỏa đường, nhìn ngọn lửa bốc lên, chỉ cảm thấy tình người ấm áp.Tiểu Bảo nháo một hồi trong lòng Giang phu nhân, sau đó dân dần ngủ mất.- Dì, để Tiểu Bảo cho con.Tuyên Tử Nguyệt nhẹ nhàng ôm lấy Tiểu Bảo đã ngủ trong lòng Giang phu nhân, nhìn nụ cười trong giấc mơ của cậu bé, gương mặt không khỏi nở nụ cười ấm áp.Trong hỏa đường, ngọn lửa thỉnh thoảng chiếu một vệt ánh sáng màu đỏ lên mặt Giang Khương, khiến cho người nào cũng có thể nhìn thấy trên gương mặttuấn dật của hắn đang mím chặt môi.Giang phu nhân nhìn Giang Khương mím chặt môi, tất nhiên hiểu được coi trai của mình vẫn còn chưa khơi thông tư tưởng đối với vợ chồng bà.Âm thầm thở dài, Giang phu nhân mỉm cười hỏi:- Tiểu Nguyên, nghe nói bây giờ con đã là Ủy viên Hội Đồng Viện Thiên Y' Viện, hơn nữa còn được đề cử làm Ủy viên Thường vụ Hội Đồng Viện?- Vâng.Trong bóng tối, mặc dù Giang Khương không còn vẻ lạnh lùng như ban đầu, nhưng vẫn duy trì vẻ lãnh đạm, nhàn nhạt đáp một câu.Giang phu nhân đối với phản ứng của Giang Khương, ngược lại không chút phật lòng, chỉ mỉm cười nói:- Rất tốt, hơn nữa nghe Nguyệt Minh nói, lần này tỷ lệ con được làm Ủy viên thường vụ Hội Đồng Viện rất cao. Hai mươi tám tuổi đã là Ủy viên thường vụ Thiên Y Viện, trăm năm qua chưa hề xuất hiện qua. Ba mẹ thật kiêu ngạo vì con.Khóe miệng Giang Khương có chút giật giật, nhưng cũng không lên tiếng đáp lại.Cảm thấy phản ứng của con trai vẫn lạnh nhạt, Giang phu nhân và Giang Văn Ba nhìn nhau, đều thấy được sự bất đắc dĩ trong mắt đối phương.Nhưng dù sao hai người cũng là vợ chồng nhiều năm, tất nhiên biết được suy nghĩ của đối phương. Lúc này, Giang Văn Ba lên tiếng, nói:- Tiểu Nguyên, mấy năm qua thật vất vả cho con. Mặc dù ba mẹ không biết mấy năm qua con làm sao đi được đến bước này, nhưng ba mẹ biết con nhất định là đi không dễ dàng gì. Cho nên con trách ba mẹ, ba mẹ có thể hiểu.- Đúng, là ba mẹ có lỗi với con thật nhiều. Ba mẹ cũng không mong con tha thứ, nhưng bất kể thế nào, bây giờ chúng ta có thể ngồi chung với nhau, hơn nữa còn là ba thế hệ. Đây chính là thời điểm mà ba mẹ cảm thấy vui nhất trong hai mươi mấy năm qua.Nói đến đây, giọng của Giang phu nhân không nhịn được có chút nghẹn ngào. Thấy vợ mình thương tâm như vậy, Giang Văn Ba chậm rãi cầm tay vợ, nhẹnhàng vỗ một cái trấn an.Ngồi trong bóng tối, khóe miệng Giang Khương có chút giật giật.Giang lão thở dài, nhìn cháu trai bên cạnh, làm sao mà không biết cháu trai của ông đang suy nghĩ chuyện gì, nhưng bất kể thế nào, người một nhà vất vả lắm mới có thể đoàn tụ, tổng không thể để xảy ra rắc rối.Ông quay sang nhìn con trai, con dâu, chậm rãi lên tiếng: - Văn Ba, Ngọc Bình, chuyện đều đã qua rồi. Các con cũng đừng áy náy nữa. Bây giờ sức khỏe của ba cũng không tệ. Tiểu Nguyên cũng không thua kém gì.Chuyện trước kia đừng nhắc lại nữa nhé.- Bây giờ, quan trọng nhất chính là người một nhà chúng ta đều đã đoàn tụ. Sau này...sau này sế không tách ra nữa. Ba chỉ hy vọng có thể bình an mãi mãi.- Vâng, ba, ba hãy yên tâm. Bây giờ hết thảy đã ổn định, sẽ không còn vấn đề gì nữa. Hàng năm, chúng ta nhất định sẽ ở cùng với nhau.

Hỏa đường nông thôn phía nam là một nơi rất ấm áp, một gian phòng có chút mờ tối, vách tường chính giữa đặt một cái ống khói. Bên dưới ống khói đào. một tiểu hỏa đường, bên trong dùng cỏ tranh hoặc cành khô dẫn hỏa, rất nhanh toàn bộ căn phòng liền ấm áp.

Nhìn hỏa đường hai mươi mấy năm trống rỗng, hôm nay rốt cuộc đã đầy người, Giang lão đưa tay nhẹ nhàng lau khóe mắt, sau đó cầm khều lừa nhẹ nhàng chọt đống lửa, để ngọn lửa thêm thịnh vượng mấy phần.

Một đại gia đình ngồi vây quanh hỏa đường, nhìn ngọn lửa bốc lên, chỉ cảm thấy tình người ấm áp.

Tiểu Bảo nháo một hồi trong lòng Giang phu nhân, sau đó dân dần ngủ mất.

- Dì, để Tiểu Bảo cho con.

Tuyên Tử Nguyệt nhẹ nhàng ôm lấy Tiểu Bảo đã ngủ trong lòng Giang phu nhân, nhìn nụ cười trong giấc mơ của cậu bé, gương mặt không khỏi nở nụ cười ấm áp.

Trong hỏa đường, ngọn lửa thỉnh thoảng chiếu một vệt ánh sáng màu đỏ lên mặt Giang Khương, khiến cho người nào cũng có thể nhìn thấy trên gương mặt

tuấn dật của hắn đang mím chặt môi.

Giang phu nhân nhìn Giang Khương mím chặt môi, tất nhiên hiểu được coi trai của mình vẫn còn chưa khơi thông tư tưởng đối với vợ chồng bà.

Âm thầm thở dài, Giang phu nhân mỉm cười hỏi:

- Tiểu Nguyên, nghe nói bây giờ con đã là Ủy viên Hội Đồng Viện Thiên Y' Viện, hơn nữa còn được đề cử làm Ủy viên Thường vụ Hội Đồng Viện?

- Vâng.

Trong bóng tối, mặc dù Giang Khương không còn vẻ lạnh lùng như ban đầu, nhưng vẫn duy trì vẻ lãnh đạm, nhàn nhạt đáp một câu.

Giang phu nhân đối với phản ứng của Giang Khương, ngược lại không chút phật lòng, chỉ mỉm cười nói:

- Rất tốt, hơn nữa nghe Nguyệt Minh nói, lần này tỷ lệ con được làm Ủy viên thường vụ Hội Đồng Viện rất cao. Hai mươi tám tuổi đã là Ủy viên thường vụ Thiên Y Viện, trăm năm qua chưa hề xuất hiện qua. Ba mẹ thật kiêu ngạo vì con.

Khóe miệng Giang Khương có chút giật giật, nhưng cũng không lên tiếng đáp lại.

Cảm thấy phản ứng của con trai vẫn lạnh nhạt, Giang phu nhân và Giang Văn Ba nhìn nhau, đều thấy được sự bất đắc dĩ trong mắt đối phương.

Nhưng dù sao hai người cũng là vợ chồng nhiều năm, tất nhiên biết được suy nghĩ của đối phương. Lúc này, Giang Văn Ba lên tiếng, nói:

- Tiểu Nguyên, mấy năm qua thật vất vả cho con. Mặc dù ba mẹ không biết mấy năm qua con làm sao đi được đến bước này, nhưng ba mẹ biết con nhất định là đi không dễ dàng gì. Cho nên con trách ba mẹ, ba mẹ có thể hiểu.

- Đúng, là ba mẹ có lỗi với con thật nhiều. Ba mẹ cũng không mong con tha thứ, nhưng bất kể thế nào, bây giờ chúng ta có thể ngồi chung với nhau, hơn nữa còn là ba thế hệ. Đây chính là thời điểm mà ba mẹ cảm thấy vui nhất trong hai mươi mấy năm qua.

Nói đến đây, giọng của Giang phu nhân không nhịn được có chút nghẹn ngào. Thấy vợ mình thương tâm như vậy, Giang Văn Ba chậm rãi cầm tay vợ, nhẹ

nhàng vỗ một cái trấn an.

Ngồi trong bóng tối, khóe miệng Giang Khương có chút giật giật.

Giang lão thở dài, nhìn cháu trai bên cạnh, làm sao mà không biết cháu trai của ông đang suy nghĩ chuyện gì, nhưng bất kể thế nào, người một nhà vất vả lắm mới có thể đoàn tụ, tổng không thể để xảy ra rắc rối.

Ông quay sang nhìn con trai, con dâu, chậm rãi lên tiếng: - Văn Ba, Ngọc Bình, chuyện đều đã qua rồi. Các con cũng đừng áy náy nữa. Bây giờ sức khỏe của ba cũng không tệ. Tiểu Nguyên cũng không thua kém gì.

Chuyện trước kia đừng nhắc lại nữa nhé.

- Bây giờ, quan trọng nhất chính là người một nhà chúng ta đều đã đoàn tụ. Sau này...sau này sế không tách ra nữa. Ba chỉ hy vọng có thể bình an mãi mãi.

- Vâng, ba, ba hãy yên tâm. Bây giờ hết thảy đã ổn định, sẽ không còn vấn đề gì nữa. Hàng năm, chúng ta nhất định sẽ ở cùng với nhau.

Binh Vương Thần BíTác giả: Lâm Tiếu không phải cô nươngTruyện Đô Thị- Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Ầm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người bệnh... Chỉ mong Tổ… Hỏa đường nông thôn phía nam là một nơi rất ấm áp, một gian phòng có chút mờ tối, vách tường chính giữa đặt một cái ống khói. Bên dưới ống khói đào. một tiểu hỏa đường, bên trong dùng cỏ tranh hoặc cành khô dẫn hỏa, rất nhanh toàn bộ căn phòng liền ấm áp.Nhìn hỏa đường hai mươi mấy năm trống rỗng, hôm nay rốt cuộc đã đầy người, Giang lão đưa tay nhẹ nhàng lau khóe mắt, sau đó cầm khều lừa nhẹ nhàng chọt đống lửa, để ngọn lửa thêm thịnh vượng mấy phần.Một đại gia đình ngồi vây quanh hỏa đường, nhìn ngọn lửa bốc lên, chỉ cảm thấy tình người ấm áp.Tiểu Bảo nháo một hồi trong lòng Giang phu nhân, sau đó dân dần ngủ mất.- Dì, để Tiểu Bảo cho con.Tuyên Tử Nguyệt nhẹ nhàng ôm lấy Tiểu Bảo đã ngủ trong lòng Giang phu nhân, nhìn nụ cười trong giấc mơ của cậu bé, gương mặt không khỏi nở nụ cười ấm áp.Trong hỏa đường, ngọn lửa thỉnh thoảng chiếu một vệt ánh sáng màu đỏ lên mặt Giang Khương, khiến cho người nào cũng có thể nhìn thấy trên gương mặttuấn dật của hắn đang mím chặt môi.Giang phu nhân nhìn Giang Khương mím chặt môi, tất nhiên hiểu được coi trai của mình vẫn còn chưa khơi thông tư tưởng đối với vợ chồng bà.Âm thầm thở dài, Giang phu nhân mỉm cười hỏi:- Tiểu Nguyên, nghe nói bây giờ con đã là Ủy viên Hội Đồng Viện Thiên Y' Viện, hơn nữa còn được đề cử làm Ủy viên Thường vụ Hội Đồng Viện?- Vâng.Trong bóng tối, mặc dù Giang Khương không còn vẻ lạnh lùng như ban đầu, nhưng vẫn duy trì vẻ lãnh đạm, nhàn nhạt đáp một câu.Giang phu nhân đối với phản ứng của Giang Khương, ngược lại không chút phật lòng, chỉ mỉm cười nói:- Rất tốt, hơn nữa nghe Nguyệt Minh nói, lần này tỷ lệ con được làm Ủy viên thường vụ Hội Đồng Viện rất cao. Hai mươi tám tuổi đã là Ủy viên thường vụ Thiên Y Viện, trăm năm qua chưa hề xuất hiện qua. Ba mẹ thật kiêu ngạo vì con.Khóe miệng Giang Khương có chút giật giật, nhưng cũng không lên tiếng đáp lại.Cảm thấy phản ứng của con trai vẫn lạnh nhạt, Giang phu nhân và Giang Văn Ba nhìn nhau, đều thấy được sự bất đắc dĩ trong mắt đối phương.Nhưng dù sao hai người cũng là vợ chồng nhiều năm, tất nhiên biết được suy nghĩ của đối phương. Lúc này, Giang Văn Ba lên tiếng, nói:- Tiểu Nguyên, mấy năm qua thật vất vả cho con. Mặc dù ba mẹ không biết mấy năm qua con làm sao đi được đến bước này, nhưng ba mẹ biết con nhất định là đi không dễ dàng gì. Cho nên con trách ba mẹ, ba mẹ có thể hiểu.- Đúng, là ba mẹ có lỗi với con thật nhiều. Ba mẹ cũng không mong con tha thứ, nhưng bất kể thế nào, bây giờ chúng ta có thể ngồi chung với nhau, hơn nữa còn là ba thế hệ. Đây chính là thời điểm mà ba mẹ cảm thấy vui nhất trong hai mươi mấy năm qua.Nói đến đây, giọng của Giang phu nhân không nhịn được có chút nghẹn ngào. Thấy vợ mình thương tâm như vậy, Giang Văn Ba chậm rãi cầm tay vợ, nhẹnhàng vỗ một cái trấn an.Ngồi trong bóng tối, khóe miệng Giang Khương có chút giật giật.Giang lão thở dài, nhìn cháu trai bên cạnh, làm sao mà không biết cháu trai của ông đang suy nghĩ chuyện gì, nhưng bất kể thế nào, người một nhà vất vả lắm mới có thể đoàn tụ, tổng không thể để xảy ra rắc rối.Ông quay sang nhìn con trai, con dâu, chậm rãi lên tiếng: - Văn Ba, Ngọc Bình, chuyện đều đã qua rồi. Các con cũng đừng áy náy nữa. Bây giờ sức khỏe của ba cũng không tệ. Tiểu Nguyên cũng không thua kém gì.Chuyện trước kia đừng nhắc lại nữa nhé.- Bây giờ, quan trọng nhất chính là người một nhà chúng ta đều đã đoàn tụ. Sau này...sau này sế không tách ra nữa. Ba chỉ hy vọng có thể bình an mãi mãi.- Vâng, ba, ba hãy yên tâm. Bây giờ hết thảy đã ổn định, sẽ không còn vấn đề gì nữa. Hàng năm, chúng ta nhất định sẽ ở cùng với nhau.

Chương 1110: Nhóm con dâu