- Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Ầm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người bệnh... Chỉ mong Tổ…

Chương 1166: Ông nội cũng đến Kim Lăng?

Binh Vương Thần BíTác giả: Lâm Tiếu không phải cô nươngTruyện Đô Thị- Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Ầm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người bệnh... Chỉ mong Tổ… Người kia cũng không có tâm tư để mọi người cùng ôn chuyện cũ, trầm giọng nói một câu, sau đó sải bước về phía trước.Đám đại thiếu cũng không có tâm trạng hàn huyên, vội vàng đi theo. Bị nhốt một tháng ở đây, mọi người sợ không thể ra được.Mọi người đi theo người đẳng trước, vòng vo mấy khúc cua, cuối cùng bước vào một căn phòng tương đối lớn. Khi vừa mới bước vào căn phòng này, sắc mặtai nấy đều thay đổi.- Làm gì vậy? Không phải nói sẽ thả chúng tôi ra ngoài sao? Các người muốn làm gì?Hoảng sợ kêu to, chư vị đại thiếu bị lột quần áo, cột vào trên mấy cột sắt.- Tôi phụng lệnh của ban Giám sát, các vị còn thừa mười một tháng thi hành án, đổi lại thành mười roi.Nhìn gương mặt của người trước mắt tràn đầy nghiêm túc, mọi người liền hiểu được mấy cái thứ đen đen dài dài treo trên tường là gì, chính là roi.- Chịu mười roi xong thì có thể đi về. Ngô thiếu, chúng ta nhịn một chút đi, tổng vẫn còn tốt hơn là bị nhốt mười một tháng.Lương thiếu cười khan an ủi Ngô đại thiếu sắc mặt đang trắng bệch bên cạnh:- Khi tôi còn bé bị ông nội đánh nhiều rồi, không cần sợ hãi, sẽ không đau đâu.- Đây cũng không phải là roi của ông nội anh mà. Anh có bao giờ nhìn thấy roi hình của Singapore chưa?Giọng nói của Ngô Quân Quân có chút run lên.Rõ ràng kiến thức của Ngô đại thiếu nhiều hơn một chút. Nhìn những người đàn ông cầm roi bước đến, sắc mặt một lần nữa trắng bệch, nhưng trong lòng vẫn còn ôm hy vọng. Bọn họ được thả ra trước thời hạn, bị đánh có lẽ...có lẽ chỉ là làm dáng thôi.Bốp. AILúc này, bên cạnh truyền đến tiếng roi và tiếng kêu thảm thiết, trong nháy mắt cắt đứt hy vọng của Ngô thiếu và chút nghi ngờ của Lương thiếu.- Cứu mạng. Bất kể Ngô lão nghĩ như thế nào, ít nhất vị Ngô công tử tiếng tăm lừng lẫy ở Bắc Kinh mất tích hơn một tháng đã trở lại thủ đô. Đám người Lương thiếu, nhờphúc của Ngô công tử, sau khi chịu mười roi thì đều được khiêng về nhà.Nhìn trên mông cháu trai bảo bối hẵn mười vết roi màu đỏ bầm, Ngô nãi nãi kêu lên một tiếng rồi bất tỉnh.- Lão đầu tử, chúng ta đã tạo nghiệt gì chứ? Tại sao bảo bối nhà chúng ta lại bị đánh như vậy? Người nào mà ác vậy chứ? Ai ui, tôi không muốn sống nữa.- Lão già vô dụng ông, ngay cả cháu của mình cũng không bảo vệ được, ông làm lãnh đạo cái gì chứ? A...Ngô đại thiếu nằm trên giường rên hừ hừ, nghe tiếng khóc của bà nội, cảm giác đau rát trên mông không chịu được, liền kêu gào thêm.- Ông nội, đau quá. Đám người kia đúng là đáng chết, ra tay thật ác độc. Ông nội, ông phải báo thù cho cháu.Bị vợ vừa khóc vừa mắng, Ngô lão gia tử rốt cuộc chịu hết nổi, tức giận quát lên:- Im miệng, tất cả im miệng hết cho tôi. Bị Ngô lão gầm lên một tiếng như vậy, Ngô đại thiếu trong nháy mắt liền ngậm miệng lại, ngay cả Ngô nãi nãi cũng sợ ngẩn người, một lát sau mới hoànhồn lại, vừa lau nước mắt vừa gào khóc:- Lão già vô dụng kia, cháu trai bảo bối bị đánh thành như vậy, ông còn nổi giận với tôi? Tôi không sống nổi nữa.- Hừ, bà còn nói nữa? Còn không phải do bà quá cưng chìu nó sao? Kết quả tiểu súc sinh này người nào cũng dám chọc.Nhìn biểu hiện của vợ, Ngô lão tức giận hét lớn:- Mấy người đó tôi còn không dám chọc nữa là. Có thể đem được nó ra, ngay cả mặt mũi tôi cũng vứt, đi khắp nơi cầu người, các người còn ở đó mà náo lên.- Tất cả im miệng hết cho tôi đi.Hung hăng bỏ lại một câu, Ngô lão phất tay bỏ đi, chỉ để lại hai bà cháu mặt đầy kinh ngạc.- Bà nội, Giang Khương rốt cuộc có lai lịch gì vậy?Lần đầu tiên thấy ông nội có biểu hiện như thế, Ngô đại thiếu quên mất đau đớn, tò mò hỏi.Ngô nãi nãi nhìn thấy Ngô lão phất tay bỏ đi, đưa tay lau nước mắt, khẽ hừ một tiếng, sau đó quay sang nhìn cái mông đã được thoa cao thật dày của cháu trai, thở dài nói:Nhưng bị đánh thành cái dạng này, nếu còn không lấy lại mặt mũi, sau này làm sao mà ngẩng đầu ở Hoa Hạ đây. Vốn y cho rằng Giang Khương là người của đối thủ cạnh tranh với lão gia tử, cho nên mới không nể mặt. Nhưng lại không nghĩ đến sự việc lại khác.Bây giờ nghe qua, sắc mặt Ngô Quân Quân xám như tro tràn, cắn răng không nghĩ đến chuyện báo thù nữa.Ngay cả mấy vị đại thiếu của Kim Lăng cùng với vị đại thiếu trong quân đội, sau khi trở về cũng không dám lên tiếng đòi báo thù. Ngô đại thiếu nghe được tin tức, sau khi mấy người kia trở về, liền bị đưa ra nước ngoài, căn bản không dám để ở trong thành Kim Lăng nữa.Không bao lâu sau, các vị phụ huynh của những người đó đều bị điều đi nơi khác, còn không thì bị giáng chức. Ngay cả vị đại thiếu ở quân khu cũng làm liên lụy đến cha y. Vị chủ quản quân khu bị điều đến ban Hậu cần đảm nhiệm một cái chức ngồi chơi xơi nước.

Người kia cũng không có tâm tư để mọi người cùng ôn chuyện cũ, trầm giọng nói một câu, sau đó sải bước về phía trước.

Đám đại thiếu cũng không có tâm trạng hàn huyên, vội vàng đi theo. Bị nhốt một tháng ở đây, mọi người sợ không thể ra được.

Mọi người đi theo người đẳng trước, vòng vo mấy khúc cua, cuối cùng bước vào một căn phòng tương đối lớn. Khi vừa mới bước vào căn phòng này, sắc mặt

ai nấy đều thay đổi.

- Làm gì vậy? Không phải nói sẽ thả chúng tôi ra ngoài sao? Các người muốn làm gì?

Hoảng sợ kêu to, chư vị đại thiếu bị lột quần áo, cột vào trên mấy cột sắt.

- Tôi phụng lệnh của ban Giám sát, các vị còn thừa mười một tháng thi hành án, đổi lại thành mười roi.

Nhìn gương mặt của người trước mắt tràn đầy nghiêm túc, mọi người liền hiểu được mấy cái thứ đen đen dài dài treo trên tường là gì, chính là roi.

- Chịu mười roi xong thì có thể đi về. Ngô thiếu, chúng ta nhịn một chút đi, tổng vẫn còn tốt hơn là bị nhốt mười một tháng.

Lương thiếu cười khan an ủi Ngô đại thiếu sắc mặt đang trắng bệch bên cạnh:

- Khi tôi còn bé bị ông nội đánh nhiều rồi, không cần sợ hãi, sẽ không đau đâu.

- Đây cũng không phải là roi của ông nội anh mà. Anh có bao giờ nhìn thấy roi hình của Singapore chưa?

Giọng nói của Ngô Quân Quân có chút run lên.

Rõ ràng kiến thức của Ngô đại thiếu nhiều hơn một chút. Nhìn những người đàn ông cầm roi bước đến, sắc mặt một lần nữa trắng bệch, nhưng trong lòng vẫn còn ôm hy vọng. Bọn họ được thả ra trước thời hạn, bị đánh có lẽ...có lẽ chỉ là làm dáng thôi.

Bốp. AI

Lúc này, bên cạnh truyền đến tiếng roi và tiếng kêu thảm thiết, trong nháy mắt cắt đứt hy vọng của Ngô thiếu và chút nghi ngờ của Lương thiếu.

- Cứu mạng. Bất kể Ngô lão nghĩ như thế nào, ít nhất vị Ngô công tử tiếng tăm lừng lẫy ở Bắc Kinh mất tích hơn một tháng đã trở lại thủ đô. Đám người Lương thiếu, nhờ

phúc của Ngô công tử, sau khi chịu mười roi thì đều được khiêng về nhà.

Nhìn trên mông cháu trai bảo bối hẵn mười vết roi màu đỏ bầm, Ngô nãi nãi kêu lên một tiếng rồi bất tỉnh.

- Lão đầu tử, chúng ta đã tạo nghiệt gì chứ? Tại sao bảo bối nhà chúng ta lại bị đánh như vậy? Người nào mà ác vậy chứ? Ai ui, tôi không muốn sống nữa.

- Lão già vô dụng ông, ngay cả cháu của mình cũng không bảo vệ được, ông làm lãnh đạo cái gì chứ? A...

Ngô đại thiếu nằm trên giường rên hừ hừ, nghe tiếng khóc của bà nội, cảm giác đau rát trên mông không chịu được, liền kêu gào thêm.

- Ông nội, đau quá. Đám người kia đúng là đáng chết, ra tay thật ác độc. Ông nội, ông phải báo thù cho cháu.

Bị vợ vừa khóc vừa mắng, Ngô lão gia tử rốt cuộc chịu hết nổi, tức giận quát lên:

- Im miệng, tất cả im miệng hết cho tôi. Bị Ngô lão gầm lên một tiếng như vậy, Ngô đại thiếu trong nháy mắt liền ngậm miệng lại, ngay cả Ngô nãi nãi cũng sợ ngẩn người, một lát sau mới hoàn

hồn lại, vừa lau nước mắt vừa gào khóc:

- Lão già vô dụng kia, cháu trai bảo bối bị đánh thành như vậy, ông còn nổi giận với tôi? Tôi không sống nổi nữa.

- Hừ, bà còn nói nữa? Còn không phải do bà quá cưng chìu nó sao? Kết quả tiểu súc sinh này người nào cũng dám chọc.

Nhìn biểu hiện của vợ, Ngô lão tức giận hét lớn:

- Mấy người đó tôi còn không dám chọc nữa là. Có thể đem được nó ra, ngay cả mặt mũi tôi cũng vứt, đi khắp nơi cầu người, các người còn ở đó mà náo lên.

- Tất cả im miệng hết cho tôi đi.

Hung hăng bỏ lại một câu, Ngô lão phất tay bỏ đi, chỉ để lại hai bà cháu mặt đầy kinh ngạc.

- Bà nội, Giang Khương rốt cuộc có lai lịch gì vậy?

Lần đầu tiên thấy ông nội có biểu hiện như thế, Ngô đại thiếu quên mất đau đớn, tò mò hỏi.

Ngô nãi nãi nhìn thấy Ngô lão phất tay bỏ đi, đưa tay lau nước mắt, khẽ hừ một tiếng, sau đó quay sang nhìn cái mông đã được thoa cao thật dày của cháu trai, thở dài nói:

Nhưng bị đánh thành cái dạng này, nếu còn không lấy lại mặt mũi, sau này làm sao mà ngẩng đầu ở Hoa Hạ đây. Vốn y cho rằng Giang Khương là người của đối thủ cạnh tranh với lão gia tử, cho nên mới không nể mặt. Nhưng lại không nghĩ đến sự việc lại khác.

Bây giờ nghe qua, sắc mặt Ngô Quân Quân xám như tro tràn, cắn răng không nghĩ đến chuyện báo thù nữa.

Ngay cả mấy vị đại thiếu của Kim Lăng cùng với vị đại thiếu trong quân đội, sau khi trở về cũng không dám lên tiếng đòi báo thù. Ngô đại thiếu nghe được tin tức, sau khi mấy người kia trở về, liền bị đưa ra nước ngoài, căn bản không dám để ở trong thành Kim Lăng nữa.

Không bao lâu sau, các vị phụ huynh của những người đó đều bị điều đi nơi khác, còn không thì bị giáng chức. Ngay cả vị đại thiếu ở quân khu cũng làm liên lụy đến cha y. Vị chủ quản quân khu bị điều đến ban Hậu cần đảm nhiệm một cái chức ngồi chơi xơi nước.

Binh Vương Thần BíTác giả: Lâm Tiếu không phải cô nươngTruyện Đô Thị- Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Ầm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người bệnh... Chỉ mong Tổ… Người kia cũng không có tâm tư để mọi người cùng ôn chuyện cũ, trầm giọng nói một câu, sau đó sải bước về phía trước.Đám đại thiếu cũng không có tâm trạng hàn huyên, vội vàng đi theo. Bị nhốt một tháng ở đây, mọi người sợ không thể ra được.Mọi người đi theo người đẳng trước, vòng vo mấy khúc cua, cuối cùng bước vào một căn phòng tương đối lớn. Khi vừa mới bước vào căn phòng này, sắc mặtai nấy đều thay đổi.- Làm gì vậy? Không phải nói sẽ thả chúng tôi ra ngoài sao? Các người muốn làm gì?Hoảng sợ kêu to, chư vị đại thiếu bị lột quần áo, cột vào trên mấy cột sắt.- Tôi phụng lệnh của ban Giám sát, các vị còn thừa mười một tháng thi hành án, đổi lại thành mười roi.Nhìn gương mặt của người trước mắt tràn đầy nghiêm túc, mọi người liền hiểu được mấy cái thứ đen đen dài dài treo trên tường là gì, chính là roi.- Chịu mười roi xong thì có thể đi về. Ngô thiếu, chúng ta nhịn một chút đi, tổng vẫn còn tốt hơn là bị nhốt mười một tháng.Lương thiếu cười khan an ủi Ngô đại thiếu sắc mặt đang trắng bệch bên cạnh:- Khi tôi còn bé bị ông nội đánh nhiều rồi, không cần sợ hãi, sẽ không đau đâu.- Đây cũng không phải là roi của ông nội anh mà. Anh có bao giờ nhìn thấy roi hình của Singapore chưa?Giọng nói của Ngô Quân Quân có chút run lên.Rõ ràng kiến thức của Ngô đại thiếu nhiều hơn một chút. Nhìn những người đàn ông cầm roi bước đến, sắc mặt một lần nữa trắng bệch, nhưng trong lòng vẫn còn ôm hy vọng. Bọn họ được thả ra trước thời hạn, bị đánh có lẽ...có lẽ chỉ là làm dáng thôi.Bốp. AILúc này, bên cạnh truyền đến tiếng roi và tiếng kêu thảm thiết, trong nháy mắt cắt đứt hy vọng của Ngô thiếu và chút nghi ngờ của Lương thiếu.- Cứu mạng. Bất kể Ngô lão nghĩ như thế nào, ít nhất vị Ngô công tử tiếng tăm lừng lẫy ở Bắc Kinh mất tích hơn một tháng đã trở lại thủ đô. Đám người Lương thiếu, nhờphúc của Ngô công tử, sau khi chịu mười roi thì đều được khiêng về nhà.Nhìn trên mông cháu trai bảo bối hẵn mười vết roi màu đỏ bầm, Ngô nãi nãi kêu lên một tiếng rồi bất tỉnh.- Lão đầu tử, chúng ta đã tạo nghiệt gì chứ? Tại sao bảo bối nhà chúng ta lại bị đánh như vậy? Người nào mà ác vậy chứ? Ai ui, tôi không muốn sống nữa.- Lão già vô dụng ông, ngay cả cháu của mình cũng không bảo vệ được, ông làm lãnh đạo cái gì chứ? A...Ngô đại thiếu nằm trên giường rên hừ hừ, nghe tiếng khóc của bà nội, cảm giác đau rát trên mông không chịu được, liền kêu gào thêm.- Ông nội, đau quá. Đám người kia đúng là đáng chết, ra tay thật ác độc. Ông nội, ông phải báo thù cho cháu.Bị vợ vừa khóc vừa mắng, Ngô lão gia tử rốt cuộc chịu hết nổi, tức giận quát lên:- Im miệng, tất cả im miệng hết cho tôi. Bị Ngô lão gầm lên một tiếng như vậy, Ngô đại thiếu trong nháy mắt liền ngậm miệng lại, ngay cả Ngô nãi nãi cũng sợ ngẩn người, một lát sau mới hoànhồn lại, vừa lau nước mắt vừa gào khóc:- Lão già vô dụng kia, cháu trai bảo bối bị đánh thành như vậy, ông còn nổi giận với tôi? Tôi không sống nổi nữa.- Hừ, bà còn nói nữa? Còn không phải do bà quá cưng chìu nó sao? Kết quả tiểu súc sinh này người nào cũng dám chọc.Nhìn biểu hiện của vợ, Ngô lão tức giận hét lớn:- Mấy người đó tôi còn không dám chọc nữa là. Có thể đem được nó ra, ngay cả mặt mũi tôi cũng vứt, đi khắp nơi cầu người, các người còn ở đó mà náo lên.- Tất cả im miệng hết cho tôi đi.Hung hăng bỏ lại một câu, Ngô lão phất tay bỏ đi, chỉ để lại hai bà cháu mặt đầy kinh ngạc.- Bà nội, Giang Khương rốt cuộc có lai lịch gì vậy?Lần đầu tiên thấy ông nội có biểu hiện như thế, Ngô đại thiếu quên mất đau đớn, tò mò hỏi.Ngô nãi nãi nhìn thấy Ngô lão phất tay bỏ đi, đưa tay lau nước mắt, khẽ hừ một tiếng, sau đó quay sang nhìn cái mông đã được thoa cao thật dày của cháu trai, thở dài nói:Nhưng bị đánh thành cái dạng này, nếu còn không lấy lại mặt mũi, sau này làm sao mà ngẩng đầu ở Hoa Hạ đây. Vốn y cho rằng Giang Khương là người của đối thủ cạnh tranh với lão gia tử, cho nên mới không nể mặt. Nhưng lại không nghĩ đến sự việc lại khác.Bây giờ nghe qua, sắc mặt Ngô Quân Quân xám như tro tràn, cắn răng không nghĩ đến chuyện báo thù nữa.Ngay cả mấy vị đại thiếu của Kim Lăng cùng với vị đại thiếu trong quân đội, sau khi trở về cũng không dám lên tiếng đòi báo thù. Ngô đại thiếu nghe được tin tức, sau khi mấy người kia trở về, liền bị đưa ra nước ngoài, căn bản không dám để ở trong thành Kim Lăng nữa.Không bao lâu sau, các vị phụ huynh của những người đó đều bị điều đi nơi khác, còn không thì bị giáng chức. Ngay cả vị đại thiếu ở quân khu cũng làm liên lụy đến cha y. Vị chủ quản quân khu bị điều đến ban Hậu cần đảm nhiệm một cái chức ngồi chơi xơi nước.

Chương 1166: Ông nội cũng đến Kim Lăng?