- Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Ầm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người bệnh... Chỉ mong Tổ…
Chương 1174: Thật không?
Binh Vương Thần BíTác giả: Lâm Tiếu không phải cô nươngTruyện Đô Thị- Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Ầm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người bệnh... Chỉ mong Tổ… - Không khí ở đây tốt thật đấy... Em không muốn đi nữa... Nếu chúng ta có một biệt thự ở đây, có thể đến bất cứ lúc nào thì tốt biết mấy.Phan Hiểu Hiểu đứng ngoài ban công chống tay trên lan can, cảm nhận gió biển thổi vào mặt, nhìn mặt biển xanh thẳm phía xa, mấy chiếc cano lao đi mang theo đuôi sóng trắng, mặt cảm thán nói.- Mua, mua, mua...Giang Khương nằm tắm nắng trên ghế bên cạnh, mắt cũng lười mở ra, hừ giọng nói.- Thật không?Phan Hiểu Hiểu nghe Giang Khương nói vậy thì vội vàng nhào tới, ôm cánh tay Giang Khương nói.- Thật, thật... Nhất Minh, lát nữa anh đi hỏi thăm thử, nếu còn, chúng ta cũng chọn mua một căn!Cánh tay Giang Khương bị ôm giữa vòng ngực căng tròn mềm mại không ngừng lay đọng khiến hắn cảm thấy rạo rực trong lòng, vội vàng dặn dò Diêu Nhất Minh.- Vâng, Trưởng ban.Nghe Giang Khương nói vậy, Diêu Nhất Minh liền mỉm cười nhanh chóng đi hỏi.Phan Hiểu Hiểu thấy Giang Khương cho Diêu Nhất Minh đi hỏi thì đôi mắt to xinh đẹp lập tức sáng lên, chu miệng hôn lên mặt Giang Khương một cái, hưng phấn nói:- Giang Khương, anh tốt quá!Tuyên Tử Nguyệt ở bên nhìn bộ dạng của Phan Hiểu Hiểu không kìm được lắc đầu cười khổ.Eve lúc này đang ôm Tiểu Bảo ngồi chơi nhìn Phan Hiểu Hiểu, sau đó lại nhìn Tuyên Tử Nguyệt, thấy giữa hai người không hề có vẻ gì khúc mắc thì trong lòng cảm thấy kỳ lạ. Ngay cả mình nhìn thấy mà trong lòng cũng thấy chua chua, sao.cô nàng này không có chút vẻ gì không vui vậy?Động tác của Diêu Nhất Minh tương đối nhanh, nhanh chóng quay lại, nói với Giang Khương:- Trưởng ban... Ở đây còn ba biệt thự bỏ trống... Chúng ta có thể lựa chọn một căn!- A... Chúng ta đi xem đi, đi xem đi... Em phải chọn một căn...Phan hiểu hiểu lập tức hưng phấn nhảy cỡn lên, nhìn về phía Tuyên Tử Nguyệt, vui vẻ nói:~ Tử Nguyệt, đi... Chúng ta cùng chọn đi!- Không cần, chị tin vào con mắt của em. Em đã chọn chắc chắn bọn chị cũng thích. Em đi với anh Diêu đi...Tuyên Tử Nguyệt mỉm cười nói.--Ừm... Vậy em đi nhé. Em nhất định sẽ chọn một view đẹp nhất.Giang Khương nhìn Phan Hiểu Hiểu vui vẻ ra ngoài cùng Diêu Nhất Minh thì lúc này mới thoải mái thở ra một hơi, đưa tay nhẹ nhàng gối đầu mình, nhìn biểnkhơi phía xa, đột nhiên nói:- Tử Nguyệt... Em đi sắp xếp hành trình tiếp theo của chúng ta đi!- Hành trình kế tiếp?Tuyên Tử Nguyệt hơi sững sốt một chút.- Đúng... Đi một vòng thế giới!Giang Khương mỉm cười quay đầu nhìn về phía Tuyên Tử Nguyệt nói:- Em muốn đi nơi nào thì liệt kê ra, sau đó giao cho Nhất Minh, ngày mai chúng ta xuất phát...- Không sao, những việc anh được phân quản đều đã có người quản. Có chuyện họ chỉ cần gọi điện cho anh...Khóe miệng Giang Khương khẽ nhếch lên, nhìn bầu trời xanh thẳm với những đám mây trắng đang trôi phía xa, trong mắt lóe lên tia mệt mỏi nói:- Viện trưởng đã chuẩn bị máy bay cho anh rồi...Nếu không ra ngoài một chuyến, hình như khá có lỗi với bản thân.
- Không khí ở đây tốt thật đấy... Em không muốn đi nữa... Nếu chúng ta có một biệt thự ở đây, có thể đến bất cứ lúc nào thì tốt biết mấy.
Phan Hiểu Hiểu đứng ngoài ban công chống tay trên lan can, cảm nhận gió biển thổi vào mặt, nhìn mặt biển xanh thẳm phía xa, mấy chiếc cano lao đi mang theo đuôi sóng trắng, mặt cảm thán nói.
- Mua, mua, mua...
Giang Khương nằm tắm nắng trên ghế bên cạnh, mắt cũng lười mở ra, hừ giọng nói.
- Thật không?
Phan Hiểu Hiểu nghe Giang Khương nói vậy thì vội vàng nhào tới, ôm cánh tay Giang Khương nói.
- Thật, thật... Nhất Minh, lát nữa anh đi hỏi thăm thử, nếu còn, chúng ta cũng chọn mua một căn!
Cánh tay Giang Khương bị ôm giữa vòng ngực căng tròn mềm mại không ngừng lay đọng khiến hắn cảm thấy rạo rực trong lòng, vội vàng dặn dò Diêu Nhất Minh.
- Vâng, Trưởng ban.
Nghe Giang Khương nói vậy, Diêu Nhất Minh liền mỉm cười nhanh chóng đi hỏi.
Phan Hiểu Hiểu thấy Giang Khương cho Diêu Nhất Minh đi hỏi thì đôi mắt to xinh đẹp lập tức sáng lên, chu miệng hôn lên mặt Giang Khương một cái, hưng phấn nói:
- Giang Khương, anh tốt quá!
Tuyên Tử Nguyệt ở bên nhìn bộ dạng của Phan Hiểu Hiểu không kìm được lắc đầu cười khổ.
Eve lúc này đang ôm Tiểu Bảo ngồi chơi nhìn Phan Hiểu Hiểu, sau đó lại nhìn Tuyên Tử Nguyệt, thấy giữa hai người không hề có vẻ gì khúc mắc thì trong lòng cảm thấy kỳ lạ. Ngay cả mình nhìn thấy mà trong lòng cũng thấy chua chua, sao.
cô nàng này không có chút vẻ gì không vui vậy?
Động tác của Diêu Nhất Minh tương đối nhanh, nhanh chóng quay lại, nói với Giang Khương:
- Trưởng ban... Ở đây còn ba biệt thự bỏ trống... Chúng ta có thể lựa chọn một căn!
- A... Chúng ta đi xem đi, đi xem đi... Em phải chọn một căn...
Phan hiểu hiểu lập tức hưng phấn nhảy cỡn lên, nhìn về phía Tuyên Tử Nguyệt, vui vẻ nói:
~ Tử Nguyệt, đi... Chúng ta cùng chọn đi!
- Không cần, chị tin vào con mắt của em. Em đã chọn chắc chắn bọn chị cũng thích. Em đi với anh Diêu đi...
Tuyên Tử Nguyệt mỉm cười nói.
--Ừm... Vậy em đi nhé. Em nhất định sẽ chọn một view đẹp nhất.
Giang Khương nhìn Phan Hiểu Hiểu vui vẻ ra ngoài cùng Diêu Nhất Minh thì lúc này mới thoải mái thở ra một hơi, đưa tay nhẹ nhàng gối đầu mình, nhìn biển
khơi phía xa, đột nhiên nói:
- Tử Nguyệt... Em đi sắp xếp hành trình tiếp theo của chúng ta đi!
- Hành trình kế tiếp?
Tuyên Tử Nguyệt hơi sững sốt một chút.
- Đúng... Đi một vòng thế giới!
Giang Khương mỉm cười quay đầu nhìn về phía Tuyên Tử Nguyệt nói:
- Em muốn đi nơi nào thì liệt kê ra, sau đó giao cho Nhất Minh, ngày mai chúng ta xuất phát...
- Không sao, những việc anh được phân quản đều đã có người quản. Có chuyện họ chỉ cần gọi điện cho anh...
Khóe miệng Giang Khương khẽ nhếch lên, nhìn bầu trời xanh thẳm với những đám mây trắng đang trôi phía xa, trong mắt lóe lên tia mệt mỏi nói:
- Viện trưởng đã chuẩn bị máy bay cho anh rồi...
Nếu không ra ngoài một chuyến, hình như khá có lỗi với bản thân.
Binh Vương Thần BíTác giả: Lâm Tiếu không phải cô nươngTruyện Đô Thị- Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Ầm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người bệnh... Chỉ mong Tổ… - Không khí ở đây tốt thật đấy... Em không muốn đi nữa... Nếu chúng ta có một biệt thự ở đây, có thể đến bất cứ lúc nào thì tốt biết mấy.Phan Hiểu Hiểu đứng ngoài ban công chống tay trên lan can, cảm nhận gió biển thổi vào mặt, nhìn mặt biển xanh thẳm phía xa, mấy chiếc cano lao đi mang theo đuôi sóng trắng, mặt cảm thán nói.- Mua, mua, mua...Giang Khương nằm tắm nắng trên ghế bên cạnh, mắt cũng lười mở ra, hừ giọng nói.- Thật không?Phan Hiểu Hiểu nghe Giang Khương nói vậy thì vội vàng nhào tới, ôm cánh tay Giang Khương nói.- Thật, thật... Nhất Minh, lát nữa anh đi hỏi thăm thử, nếu còn, chúng ta cũng chọn mua một căn!Cánh tay Giang Khương bị ôm giữa vòng ngực căng tròn mềm mại không ngừng lay đọng khiến hắn cảm thấy rạo rực trong lòng, vội vàng dặn dò Diêu Nhất Minh.- Vâng, Trưởng ban.Nghe Giang Khương nói vậy, Diêu Nhất Minh liền mỉm cười nhanh chóng đi hỏi.Phan Hiểu Hiểu thấy Giang Khương cho Diêu Nhất Minh đi hỏi thì đôi mắt to xinh đẹp lập tức sáng lên, chu miệng hôn lên mặt Giang Khương một cái, hưng phấn nói:- Giang Khương, anh tốt quá!Tuyên Tử Nguyệt ở bên nhìn bộ dạng của Phan Hiểu Hiểu không kìm được lắc đầu cười khổ.Eve lúc này đang ôm Tiểu Bảo ngồi chơi nhìn Phan Hiểu Hiểu, sau đó lại nhìn Tuyên Tử Nguyệt, thấy giữa hai người không hề có vẻ gì khúc mắc thì trong lòng cảm thấy kỳ lạ. Ngay cả mình nhìn thấy mà trong lòng cũng thấy chua chua, sao.cô nàng này không có chút vẻ gì không vui vậy?Động tác của Diêu Nhất Minh tương đối nhanh, nhanh chóng quay lại, nói với Giang Khương:- Trưởng ban... Ở đây còn ba biệt thự bỏ trống... Chúng ta có thể lựa chọn một căn!- A... Chúng ta đi xem đi, đi xem đi... Em phải chọn một căn...Phan hiểu hiểu lập tức hưng phấn nhảy cỡn lên, nhìn về phía Tuyên Tử Nguyệt, vui vẻ nói:~ Tử Nguyệt, đi... Chúng ta cùng chọn đi!- Không cần, chị tin vào con mắt của em. Em đã chọn chắc chắn bọn chị cũng thích. Em đi với anh Diêu đi...Tuyên Tử Nguyệt mỉm cười nói.--Ừm... Vậy em đi nhé. Em nhất định sẽ chọn một view đẹp nhất.Giang Khương nhìn Phan Hiểu Hiểu vui vẻ ra ngoài cùng Diêu Nhất Minh thì lúc này mới thoải mái thở ra một hơi, đưa tay nhẹ nhàng gối đầu mình, nhìn biểnkhơi phía xa, đột nhiên nói:- Tử Nguyệt... Em đi sắp xếp hành trình tiếp theo của chúng ta đi!- Hành trình kế tiếp?Tuyên Tử Nguyệt hơi sững sốt một chút.- Đúng... Đi một vòng thế giới!Giang Khương mỉm cười quay đầu nhìn về phía Tuyên Tử Nguyệt nói:- Em muốn đi nơi nào thì liệt kê ra, sau đó giao cho Nhất Minh, ngày mai chúng ta xuất phát...- Không sao, những việc anh được phân quản đều đã có người quản. Có chuyện họ chỉ cần gọi điện cho anh...Khóe miệng Giang Khương khẽ nhếch lên, nhìn bầu trời xanh thẳm với những đám mây trắng đang trôi phía xa, trong mắt lóe lên tia mệt mỏi nói:- Viện trưởng đã chuẩn bị máy bay cho anh rồi...Nếu không ra ngoài một chuyến, hình như khá có lỗi với bản thân.