- Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Ầm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người bệnh... Chỉ mong Tổ…
Chương 1182: Anh thấy cái túi này thế nào?
Binh Vương Thần BíTác giả: Lâm Tiếu không phải cô nươngTruyện Đô Thị- Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Ầm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người bệnh... Chỉ mong Tổ… - Honey... Anh thấy cái túi này thế nào?Lisa khoác một cái túi lên vai trái, đứng trước gương, đưa tay tạo dáng đánh giá một lúc, sau đó liền xoay người nhìn người đàn ông tóc vàng sau lưng, tạo dáng đứng mê người, cười ngọt nói.Người đàn ông tóc vàng cũng mỉm cười nhìn nhìn, sau đó nói:- Ừ... Cũng không tệ lắm... Nhưng honey, anh đề nghị chúng ta có thể chọn thêm, sau đó em lại thử thêm vài cái...Nghe người đàn ông tóc vàng nói vậy, mắt Lisa sáng lên, trên mặt lộ vẻ hưng phấn, nhảy đến hôn mạnh lên mặt người đàn ông tóc vàng một cái:- Honey, yêu anh chết đi được..- Đi đi đi đi...Dứt lời, người đàn ông gật đầu nói với nhân viên bán hàng bên cạnh: - Lấy thêm mấy cái túi đến đây để Lisa xinh đẹp nhất của tôi chọn!- Vâng, thưa ngài...Hiếm khi gặp một đại gia hào phóng như vậy, dĩ nhiên nhân viên bán hàng vội vàng gật đầu.- Được rồi... Lisa, em cứ ở đây từ từ chọn, anh ra ngoài gọi điện đã... Anh sẽ quay lại ngay, em chọn túi đi, chắc chắn anh sẽ ngắm lại, xem nó có xứng với Lisa xinh đẹp nhất của anh không...Cặp mắt của người đàn ông tóc vàng dịu dàng và tà mị, nụ cười và giọng nói đầy từ tính khiến Lisa mê mẩn.- Được... Honey, em ở đây chờ anh.Người đàn ông tóc vàng thấy Lisa đồn toàn bộ sự chú ý vào mấy cái túi nhân viên bán hàng đưa đến thì liền không nhanh không chậm bước ra ngoài.Sau khi bước ra khỏi cửa hàng, người đàn ông tóc vàng nhanh chóng lấy một chiếc kính đen đeo lên mặt, sau đó khế rụt cổ một cái, khi chất toàn thân lập tức thay đổi rất nhiều. Sau đó y chậm rãi bước nhanh sang cửa hàng có bóng dáng khiến y chú ý vừa bước vào ban nãy.Cửa hàng này là một cửa hàng quần áo tương đối nổi tiếng, người bên trong rất nhiều, đang chen nhau mua đồ.Bên trong đầy những người phương Đông da vàng tóc đen đi du lịch theo đoàn đang mua đồ khiến y hơi khó tìm được mục tiêu. Người đàn ông tóc vàng không kìm được thấp giọng mắng một tiếng:- Cái đám Trung Quốc chết tiệt này, chẳng lế ở nước các người không có quần áo để mua à?Mặc dù chân mày người đàn ông tóc vàng hơi nhíu lại nhưng vẫn khiêm tốn đi giữa đám đông, cẩn thận nhìn xung quanh, tìm kiếm bóng dáng khá quen thuộc kia.Y tin, đối phương không thể rời đi nhanh như vậ phải chỉ có một mình, bên cạnh có một người phụ n trẻ. Chỉ cần phụ nữ phương Đông bước vào đây thì không thể nào rời đi trong nửa tiếng đồng hồ.Đối phương cũng không hơn nữa còn có một đứaĐúng như những gì y nghĩ, hai phút sau, trước một giá đồ, y đã thấy bóng dáng người phụ nữ kia, còn trên ghế sa lon bên cạnh, bóng lưng quen thuộc kia lúc này đang ngồi trêu chọc đứa trẻ ban nãy.Y im lặng tiến đến gần bóng dáng kia, cách khoảng hai ba mét, trông có vẻ đang ngắm quần áo nhưng lỗ tai thì vô tình run lên.- Tiểu Bảo ngoan... Đừng làm phiền dì Hiểu Hiểu, đợi lát nữa ba đưa con đi mua đồ chơi... Mua những món thật đẹp nhé...Nghe giọng nói từ cách đó không xa truyền đến, cơ thể người đàn ông tóc vàng hơi run lên.- Là hắn... Hắn vẫn chưa chết!Trong mắt người đàn ông tóc vàng lóe lên tia tàn khốc, nhưng không hề có hành động gì. Y chỉ đứng đó, giống như đang lơ đãng đánh giá những bộ y phục xung quanh.-A... được. Nhưng bộ này cũng rất đẹp... Toàn chị Eve lựa giúp em đấy... Em cũng rất thích...- Mua, mua, mual- A... Tốt quá rồi... Chị Tử Nguyệt, bộ chị đang mặc cũng được, rất hợp với chị... Mua đi...- Ừm... Chị cũng thấy hình như cũng được...
- Honey... Anh thấy cái túi này thế nào?
Lisa khoác một cái túi lên vai trái, đứng trước gương, đưa tay tạo dáng đánh giá một lúc, sau đó liền xoay người nhìn người đàn ông tóc vàng sau lưng, tạo dáng đứng mê người, cười ngọt nói.
Người đàn ông tóc vàng cũng mỉm cười nhìn nhìn, sau đó nói:
- Ừ... Cũng không tệ lắm... Nhưng honey, anh đề nghị chúng ta có thể chọn thêm, sau đó em lại thử thêm vài cái...
Nghe người đàn ông tóc vàng nói vậy, mắt Lisa sáng lên, trên mặt lộ vẻ hưng phấn, nhảy đến hôn mạnh lên mặt người đàn ông tóc vàng một cái:
- Honey, yêu anh chết đi được..
- Đi đi đi đi...
Dứt lời, người đàn ông gật đầu nói với nhân viên bán hàng bên cạnh: - Lấy thêm mấy cái túi đến đây để Lisa xinh đẹp nhất của tôi chọn!
- Vâng, thưa ngài...
Hiếm khi gặp một đại gia hào phóng như vậy, dĩ nhiên nhân viên bán hàng vội vàng gật đầu.
- Được rồi... Lisa, em cứ ở đây từ từ chọn, anh ra ngoài gọi điện đã... Anh sẽ quay lại ngay, em chọn túi đi, chắc chắn anh sẽ ngắm lại, xem nó có xứng với Lisa xinh đẹp nhất của anh không...
Cặp mắt của người đàn ông tóc vàng dịu dàng và tà mị, nụ cười và giọng nói đầy từ tính khiến Lisa mê mẩn.
- Được... Honey, em ở đây chờ anh.
Người đàn ông tóc vàng thấy Lisa đồn toàn bộ sự chú ý vào mấy cái túi nhân viên bán hàng đưa đến thì liền không nhanh không chậm bước ra ngoài.
Sau khi bước ra khỏi cửa hàng, người đàn ông tóc vàng nhanh chóng lấy một chiếc kính đen đeo lên mặt, sau đó khế rụt cổ một cái, khi chất toàn thân lập tức thay đổi rất nhiều. Sau đó y chậm rãi bước nhanh sang cửa hàng có bóng dáng khiến y chú ý vừa bước vào ban nãy.
Cửa hàng này là một cửa hàng quần áo tương đối nổi tiếng, người bên trong rất nhiều, đang chen nhau mua đồ.
Bên trong đầy những người phương Đông da vàng tóc đen đi du lịch theo đoàn đang mua đồ khiến y hơi khó tìm được mục tiêu. Người đàn ông tóc vàng không kìm được thấp giọng mắng một tiếng:
- Cái đám Trung Quốc chết tiệt này, chẳng lế ở nước các người không có quần áo để mua à?
Mặc dù chân mày người đàn ông tóc vàng hơi nhíu lại nhưng vẫn khiêm tốn đi giữa đám đông, cẩn thận nhìn xung quanh, tìm kiếm bóng dáng khá quen thuộc kia.
Y tin, đối phương không thể rời đi nhanh như vậ phải chỉ có một mình, bên cạnh có một người phụ n trẻ. Chỉ cần phụ nữ phương Đông bước vào đây thì không thể nào rời đi trong nửa tiếng đồng hồ.
Đối phương cũng không hơn nữa còn có một đứa
Đúng như những gì y nghĩ, hai phút sau, trước một giá đồ, y đã thấy bóng dáng người phụ nữ kia, còn trên ghế sa lon bên cạnh, bóng lưng quen thuộc kia lúc này đang ngồi trêu chọc đứa trẻ ban nãy.
Y im lặng tiến đến gần bóng dáng kia, cách khoảng hai ba mét, trông có vẻ đang ngắm quần áo nhưng lỗ tai thì vô tình run lên.
- Tiểu Bảo ngoan... Đừng làm phiền dì Hiểu Hiểu, đợi lát nữa ba đưa con đi mua đồ chơi... Mua những món thật đẹp nhé...
Nghe giọng nói từ cách đó không xa truyền đến, cơ thể người đàn ông tóc vàng hơi run lên.
- Là hắn... Hắn vẫn chưa chết!
Trong mắt người đàn ông tóc vàng lóe lên tia tàn khốc, nhưng không hề có hành động gì. Y chỉ đứng đó, giống như đang lơ đãng đánh giá những bộ y phục xung quanh.
-A... được. Nhưng bộ này cũng rất đẹp... Toàn chị Eve lựa giúp em đấy... Em cũng rất thích...
- Mua, mua, mual
- A... Tốt quá rồi... Chị Tử Nguyệt, bộ chị đang mặc cũng được, rất hợp với chị... Mua đi...
- Ừm... Chị cũng thấy hình như cũng được...
Binh Vương Thần BíTác giả: Lâm Tiếu không phải cô nươngTruyện Đô Thị- Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Ầm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người bệnh... Chỉ mong Tổ… - Honey... Anh thấy cái túi này thế nào?Lisa khoác một cái túi lên vai trái, đứng trước gương, đưa tay tạo dáng đánh giá một lúc, sau đó liền xoay người nhìn người đàn ông tóc vàng sau lưng, tạo dáng đứng mê người, cười ngọt nói.Người đàn ông tóc vàng cũng mỉm cười nhìn nhìn, sau đó nói:- Ừ... Cũng không tệ lắm... Nhưng honey, anh đề nghị chúng ta có thể chọn thêm, sau đó em lại thử thêm vài cái...Nghe người đàn ông tóc vàng nói vậy, mắt Lisa sáng lên, trên mặt lộ vẻ hưng phấn, nhảy đến hôn mạnh lên mặt người đàn ông tóc vàng một cái:- Honey, yêu anh chết đi được..- Đi đi đi đi...Dứt lời, người đàn ông gật đầu nói với nhân viên bán hàng bên cạnh: - Lấy thêm mấy cái túi đến đây để Lisa xinh đẹp nhất của tôi chọn!- Vâng, thưa ngài...Hiếm khi gặp một đại gia hào phóng như vậy, dĩ nhiên nhân viên bán hàng vội vàng gật đầu.- Được rồi... Lisa, em cứ ở đây từ từ chọn, anh ra ngoài gọi điện đã... Anh sẽ quay lại ngay, em chọn túi đi, chắc chắn anh sẽ ngắm lại, xem nó có xứng với Lisa xinh đẹp nhất của anh không...Cặp mắt của người đàn ông tóc vàng dịu dàng và tà mị, nụ cười và giọng nói đầy từ tính khiến Lisa mê mẩn.- Được... Honey, em ở đây chờ anh.Người đàn ông tóc vàng thấy Lisa đồn toàn bộ sự chú ý vào mấy cái túi nhân viên bán hàng đưa đến thì liền không nhanh không chậm bước ra ngoài.Sau khi bước ra khỏi cửa hàng, người đàn ông tóc vàng nhanh chóng lấy một chiếc kính đen đeo lên mặt, sau đó khế rụt cổ một cái, khi chất toàn thân lập tức thay đổi rất nhiều. Sau đó y chậm rãi bước nhanh sang cửa hàng có bóng dáng khiến y chú ý vừa bước vào ban nãy.Cửa hàng này là một cửa hàng quần áo tương đối nổi tiếng, người bên trong rất nhiều, đang chen nhau mua đồ.Bên trong đầy những người phương Đông da vàng tóc đen đi du lịch theo đoàn đang mua đồ khiến y hơi khó tìm được mục tiêu. Người đàn ông tóc vàng không kìm được thấp giọng mắng một tiếng:- Cái đám Trung Quốc chết tiệt này, chẳng lế ở nước các người không có quần áo để mua à?Mặc dù chân mày người đàn ông tóc vàng hơi nhíu lại nhưng vẫn khiêm tốn đi giữa đám đông, cẩn thận nhìn xung quanh, tìm kiếm bóng dáng khá quen thuộc kia.Y tin, đối phương không thể rời đi nhanh như vậ phải chỉ có một mình, bên cạnh có một người phụ n trẻ. Chỉ cần phụ nữ phương Đông bước vào đây thì không thể nào rời đi trong nửa tiếng đồng hồ.Đối phương cũng không hơn nữa còn có một đứaĐúng như những gì y nghĩ, hai phút sau, trước một giá đồ, y đã thấy bóng dáng người phụ nữ kia, còn trên ghế sa lon bên cạnh, bóng lưng quen thuộc kia lúc này đang ngồi trêu chọc đứa trẻ ban nãy.Y im lặng tiến đến gần bóng dáng kia, cách khoảng hai ba mét, trông có vẻ đang ngắm quần áo nhưng lỗ tai thì vô tình run lên.- Tiểu Bảo ngoan... Đừng làm phiền dì Hiểu Hiểu, đợi lát nữa ba đưa con đi mua đồ chơi... Mua những món thật đẹp nhé...Nghe giọng nói từ cách đó không xa truyền đến, cơ thể người đàn ông tóc vàng hơi run lên.- Là hắn... Hắn vẫn chưa chết!Trong mắt người đàn ông tóc vàng lóe lên tia tàn khốc, nhưng không hề có hành động gì. Y chỉ đứng đó, giống như đang lơ đãng đánh giá những bộ y phục xung quanh.-A... được. Nhưng bộ này cũng rất đẹp... Toàn chị Eve lựa giúp em đấy... Em cũng rất thích...- Mua, mua, mual- A... Tốt quá rồi... Chị Tử Nguyệt, bộ chị đang mặc cũng được, rất hợp với chị... Mua đi...- Ừm... Chị cũng thấy hình như cũng được...