…. Một đêm mưa tầm tả! Đứng dưới mưa một thanh niên lặng yên ngước nhìn bầu trời, không vui cũng không buồn! Hắn nhớ đến 1 câu nói của người mà hắn từng yêu làm hắn đau lòng vô cùng:” Chia tay đi, em cảm thấy mình không xứng với anh!” Hắn nhìn biểu cảm, nhìn ánh mắt của cô ấy,hắn liền biết cô ấy đã có ai khác ngoài hắn! Hắn tuy rằng thất lạc nhưng cũng không có biểu hiện ra mặt càng không níu kéo! Vớ vẩn! Níu kéo không có tác dụng vậy níu kéo làm gì? Mà đáp trả:” Ừm,anh cũng thấy mình không hợp nhau nữa! Chúc em hạnh phúc!” Trải qua chuyện này khiến hắn muốn khép kín nội tâm! Hắn cảm giác mình không muốn yêu ai cả,mà muốn cô độc suốt đời rồi xuống mồ yên nghĩ! Phản bội nó không tưởng tượng dễ dàng dứt bỏ như thế! Cô ấy cũng buồn rầu áy náy, vì nàng hiểu rõ hắn,biết mọi chuyện mình giấu diếm đã không qua mắt được người tình cũ trước mắt của nàng! Đành nói:” Xin lỗi, em rất cần tiền cho nên...xin lỗi anh rồi, tương lai của em rất cần anh ta! Nếu được thì chúng ta có thể là bạn!” Nói…
Chương 4: Cùng Raz luyện võ!
Đa Chức Năng Nhị Thứ Nguyên Hệ ThốngTác giả: NanosoldierTruyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên Không…. Một đêm mưa tầm tả! Đứng dưới mưa một thanh niên lặng yên ngước nhìn bầu trời, không vui cũng không buồn! Hắn nhớ đến 1 câu nói của người mà hắn từng yêu làm hắn đau lòng vô cùng:” Chia tay đi, em cảm thấy mình không xứng với anh!” Hắn nhìn biểu cảm, nhìn ánh mắt của cô ấy,hắn liền biết cô ấy đã có ai khác ngoài hắn! Hắn tuy rằng thất lạc nhưng cũng không có biểu hiện ra mặt càng không níu kéo! Vớ vẩn! Níu kéo không có tác dụng vậy níu kéo làm gì? Mà đáp trả:” Ừm,anh cũng thấy mình không hợp nhau nữa! Chúc em hạnh phúc!” Trải qua chuyện này khiến hắn muốn khép kín nội tâm! Hắn cảm giác mình không muốn yêu ai cả,mà muốn cô độc suốt đời rồi xuống mồ yên nghĩ! Phản bội nó không tưởng tượng dễ dàng dứt bỏ như thế! Cô ấy cũng buồn rầu áy náy, vì nàng hiểu rõ hắn,biết mọi chuyện mình giấu diếm đã không qua mắt được người tình cũ trước mắt của nàng! Đành nói:” Xin lỗi, em rất cần tiền cho nên...xin lỗi anh rồi, tương lai của em rất cần anh ta! Nếu được thì chúng ta có thể là bạn!” Nói… ….Đối với Đạt thì hắn vốn không có tâm hồn kiên định!Thế nhưng, hắn rất rõ ràng tu luyện đều lấy đến sự kiên trì xuất phát!Cho nên hắn thả lỏng tâm hồn, phải chứng minh cho Raz tán thành!Và nhứ thế hắn ngồi đó thiền tu suốt giờ liền không động đậy!Raz cũng giống hắn thiền tu!Rồi lần lượt đến giờ thứ 2...giờ thứ 3!Hắn cảm giác đến hai đầu gối bản thân bắt đầu tê dại, thậm chí run rẫy, hắn cũng ngứa ngáy khó nhịn và thậm chí chán nản vô cùng!Nhưng không thấy Raz Muay Thái lên tiếng nên hắn vẫn cứ tiếp tục thiền!Hắn không muốn lãng phí cái thẻ truyền thừa này, nó là cơ hội duy nhất để hắn có thể thay đổi!Thiền 1 lần không được vậy thì thiền 1000 lần 1 vạn lần!Dù thất bại ta cũng phải thử!Thế nhưng Đạt không biết rằng từng cử chỉ,ý nghĩ của hắn đều đã được Raz Muay Thái để ý.….Vì thế hắn tiềm thu càng lúc càng lâu!Và hắn giữ vững bản thân tĩnh táo, và tận lực để đầu óc trống rỗng!Và tầm vài giờ sau hắn cảm giác được, nghe được Raz Muay Thái đã đứng dậy nên hắn mới mở ra đôi mắt đã nhắm nghiền lại!Thì thấy Raz Muay Thái nhìn hắn nói chuyện:” Ngươi rất kiên trì tiểu tử!Nếu như muốn đạt sự thừa nhận của ta thì phải càng thêm kiên trì nhẫn nại, vì huấn luyện ngươi ta tuyệt sẽ không cho ngươi có bất kỳ cơ hội th* d*c!”Nghe vậy Đạt đứng dậy ánh mắt hàm hồ hô:” Rõ!”….Và cứ thế càng lâu hơn thời gian, và để học nghệ hắn còn phải vượt qua mấy cái khảo nghiệm nữa!Ví như sáng sớm hắn phải quét sân!Đến trưa thì lại thiền tu!Khoảng chiều thì dùng quyền cước đánh vào cột đá!Hắn thực sự không biết hắn đang tập cái gì! Nhưng đã Raz Muay Thái bảo hắn phải tập luyện như thế chắc chắn có lý do của ổng nên hắn cứ theo thế mà làm!Vẫn còn hơn tu bậy tu bạ dẫn tới tốn tận cả chục năm mới đạt được tiểu thành!Và thời gian tiếp tục trôi qua, ở nơi này không có khái niệm nên hắn cũng không rõ rốt cuộc đã trôi qua bao nhiêu ngày!Dù sao phân biệt sáng trưa chiều đều là do Raz chỉ định cho hắn như thế!Thực chất hắn không biết tẹo nào!…..Và cứ như thế thời gian trôi qua!Hắn cũng dưỡng thành 1 thói quen, dù vô cùng tẻ nhạt!Nhiều khi hắn cũng oán thầm thật chán chết!Tốc độ: +5 ( ban đầu chỉ số tốc độ là 7)+5+5….Int:+5Int hiện tại: 20 ( cộng kiến thức, tĩnh tâm, đa ngôn ngữ)
….
Đối với Đạt thì hắn vốn không có tâm hồn kiên định!
Thế nhưng, hắn rất rõ ràng tu luyện đều lấy đến sự kiên trì xuất phát!
Cho nên hắn thả lỏng tâm hồn, phải chứng minh cho Raz tán thành!
Và nhứ thế hắn ngồi đó thiền tu suốt giờ liền không động đậy!
Raz cũng giống hắn thiền tu!
Rồi lần lượt đến giờ thứ 2...giờ thứ 3!
Hắn cảm giác đến hai đầu gối bản thân bắt đầu tê dại, thậm chí run rẫy, hắn cũng ngứa ngáy khó nhịn và thậm chí chán nản vô cùng!
Nhưng không thấy Raz Muay Thái lên tiếng nên hắn vẫn cứ tiếp tục thiền!
Hắn không muốn lãng phí cái thẻ truyền thừa này, nó là cơ hội duy nhất để hắn có thể thay đổi!
Thiền 1 lần không được vậy thì thiền 1000 lần 1 vạn lần!
Dù thất bại ta cũng phải thử!
Thế nhưng Đạt không biết rằng từng cử chỉ,ý nghĩ của hắn đều đã được Raz Muay Thái để ý.
….
Vì thế hắn tiềm thu càng lúc càng lâu!
Và hắn giữ vững bản thân tĩnh táo, và tận lực để đầu óc trống rỗng!
Và tầm vài giờ sau hắn cảm giác được, nghe được Raz Muay Thái đã đứng dậy nên hắn mới mở ra đôi mắt đã nhắm nghiền lại!
Thì thấy Raz Muay Thái nhìn hắn nói chuyện:” Ngươi rất kiên trì tiểu tử!Nếu như muốn đạt sự thừa nhận của ta thì phải càng thêm kiên trì nhẫn nại, vì huấn luyện ngươi ta tuyệt sẽ không cho ngươi có bất kỳ cơ hội th* d*c!”
Nghe vậy Đạt đứng dậy ánh mắt hàm hồ hô:” Rõ!”
….
Và cứ thế càng lâu hơn thời gian, và để học nghệ hắn còn phải vượt qua mấy cái khảo nghiệm nữa!
Ví như sáng sớm hắn phải quét sân!
Đến trưa thì lại thiền tu!
Khoảng chiều thì dùng quyền cước đánh vào cột đá!
Hắn thực sự không biết hắn đang tập cái gì! Nhưng đã Raz Muay Thái bảo hắn phải tập luyện như thế chắc chắn có lý do của ổng nên hắn cứ theo thế mà làm!
Vẫn còn hơn tu bậy tu bạ dẫn tới tốn tận cả chục năm mới đạt được tiểu thành!
Và thời gian tiếp tục trôi qua, ở nơi này không có khái niệm nên hắn cũng không rõ rốt cuộc đã trôi qua bao nhiêu ngày!
Dù sao phân biệt sáng trưa chiều đều là do Raz chỉ định cho hắn như thế!
Thực chất hắn không biết tẹo nào!
…..
Và cứ như thế thời gian trôi qua!
Hắn cũng dưỡng thành 1 thói quen, dù vô cùng tẻ nhạt!
Nhiều khi hắn cũng oán thầm thật chán chết!
Tốc độ: +5 ( ban đầu chỉ số tốc độ là 7)
+5
+5
….
Int:+5
Int hiện tại: 20 ( cộng kiến thức, tĩnh tâm, đa ngôn ngữ)
Đa Chức Năng Nhị Thứ Nguyên Hệ ThốngTác giả: NanosoldierTruyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên Không…. Một đêm mưa tầm tả! Đứng dưới mưa một thanh niên lặng yên ngước nhìn bầu trời, không vui cũng không buồn! Hắn nhớ đến 1 câu nói của người mà hắn từng yêu làm hắn đau lòng vô cùng:” Chia tay đi, em cảm thấy mình không xứng với anh!” Hắn nhìn biểu cảm, nhìn ánh mắt của cô ấy,hắn liền biết cô ấy đã có ai khác ngoài hắn! Hắn tuy rằng thất lạc nhưng cũng không có biểu hiện ra mặt càng không níu kéo! Vớ vẩn! Níu kéo không có tác dụng vậy níu kéo làm gì? Mà đáp trả:” Ừm,anh cũng thấy mình không hợp nhau nữa! Chúc em hạnh phúc!” Trải qua chuyện này khiến hắn muốn khép kín nội tâm! Hắn cảm giác mình không muốn yêu ai cả,mà muốn cô độc suốt đời rồi xuống mồ yên nghĩ! Phản bội nó không tưởng tượng dễ dàng dứt bỏ như thế! Cô ấy cũng buồn rầu áy náy, vì nàng hiểu rõ hắn,biết mọi chuyện mình giấu diếm đã không qua mắt được người tình cũ trước mắt của nàng! Đành nói:” Xin lỗi, em rất cần tiền cho nên...xin lỗi anh rồi, tương lai của em rất cần anh ta! Nếu được thì chúng ta có thể là bạn!” Nói… ….Đối với Đạt thì hắn vốn không có tâm hồn kiên định!Thế nhưng, hắn rất rõ ràng tu luyện đều lấy đến sự kiên trì xuất phát!Cho nên hắn thả lỏng tâm hồn, phải chứng minh cho Raz tán thành!Và nhứ thế hắn ngồi đó thiền tu suốt giờ liền không động đậy!Raz cũng giống hắn thiền tu!Rồi lần lượt đến giờ thứ 2...giờ thứ 3!Hắn cảm giác đến hai đầu gối bản thân bắt đầu tê dại, thậm chí run rẫy, hắn cũng ngứa ngáy khó nhịn và thậm chí chán nản vô cùng!Nhưng không thấy Raz Muay Thái lên tiếng nên hắn vẫn cứ tiếp tục thiền!Hắn không muốn lãng phí cái thẻ truyền thừa này, nó là cơ hội duy nhất để hắn có thể thay đổi!Thiền 1 lần không được vậy thì thiền 1000 lần 1 vạn lần!Dù thất bại ta cũng phải thử!Thế nhưng Đạt không biết rằng từng cử chỉ,ý nghĩ của hắn đều đã được Raz Muay Thái để ý.….Vì thế hắn tiềm thu càng lúc càng lâu!Và hắn giữ vững bản thân tĩnh táo, và tận lực để đầu óc trống rỗng!Và tầm vài giờ sau hắn cảm giác được, nghe được Raz Muay Thái đã đứng dậy nên hắn mới mở ra đôi mắt đã nhắm nghiền lại!Thì thấy Raz Muay Thái nhìn hắn nói chuyện:” Ngươi rất kiên trì tiểu tử!Nếu như muốn đạt sự thừa nhận của ta thì phải càng thêm kiên trì nhẫn nại, vì huấn luyện ngươi ta tuyệt sẽ không cho ngươi có bất kỳ cơ hội th* d*c!”Nghe vậy Đạt đứng dậy ánh mắt hàm hồ hô:” Rõ!”….Và cứ thế càng lâu hơn thời gian, và để học nghệ hắn còn phải vượt qua mấy cái khảo nghiệm nữa!Ví như sáng sớm hắn phải quét sân!Đến trưa thì lại thiền tu!Khoảng chiều thì dùng quyền cước đánh vào cột đá!Hắn thực sự không biết hắn đang tập cái gì! Nhưng đã Raz Muay Thái bảo hắn phải tập luyện như thế chắc chắn có lý do của ổng nên hắn cứ theo thế mà làm!Vẫn còn hơn tu bậy tu bạ dẫn tới tốn tận cả chục năm mới đạt được tiểu thành!Và thời gian tiếp tục trôi qua, ở nơi này không có khái niệm nên hắn cũng không rõ rốt cuộc đã trôi qua bao nhiêu ngày!Dù sao phân biệt sáng trưa chiều đều là do Raz chỉ định cho hắn như thế!Thực chất hắn không biết tẹo nào!…..Và cứ như thế thời gian trôi qua!Hắn cũng dưỡng thành 1 thói quen, dù vô cùng tẻ nhạt!Nhiều khi hắn cũng oán thầm thật chán chết!Tốc độ: +5 ( ban đầu chỉ số tốc độ là 7)+5+5….Int:+5Int hiện tại: 20 ( cộng kiến thức, tĩnh tâm, đa ngôn ngữ)