Giữa vùng núi hoang du,một thân bạch y đứng trước một ngôi mộ. Ân Ly quỳ xuống,lấy tay chính mình lau đi bụi bặm trên bia mộ. "Ta đã trả thù cho cô rồi,Ân Mặc sẽ là tên mới của cô dưới hoàng tuyền,chị em của tôi. " Trên bia mộ,là hình ảnh của một hài nữ trẻ tuổi,gương mặt tươi cười sáng ngời,mang tên Lam Y. Ân Ly nhìn tấm bia. "Những gì ta nợ cô,ta đã trả. Mong rằng,kiếp sau,chúng ta vẫn là chủ tớ. " Một thân bạch y thoát ẩn thoát hiện rời đi nhanh chóng. Có lẽ là sẽ không bao giờ quay lại đó. Cô là Ân Ly. Một cô gái yêu đời,luôn cười. Là tế tị tiền nhiệm của đất nước,nhưng lại ở ẩn,khi có chuyện mới xuất hiện trong cung. Còn đâu là ở ngoài. Nhưng vì trả thù cho người trung thành theo mình,tự tay cô đồ sát những người đã hãm hại Lam Y,tắm máu Quan Hành Lâu_một cung đình của quân sử độc ác. Ân Ly quay về nơi ở sau núi của mình,là một tiểu viện nhỏ,thoáng gió,mát mẻ. "Chủ nhân,đã ba ngày rồi, người này vẫn chưa tỉnh. " Hồng Y đứng canh gác trước cửa,suốt ngày suốt đêm. Thấy chủ nhân về,…
Chương 95: Bạn Học Yếu Ớt Cần Giúp Đỡ 10
Tiểu Tỷ Tỷ! Đừng Lười Biếng!Tác giả: Hương GióTruyện Hệ ThốngGiữa vùng núi hoang du,một thân bạch y đứng trước một ngôi mộ. Ân Ly quỳ xuống,lấy tay chính mình lau đi bụi bặm trên bia mộ. "Ta đã trả thù cho cô rồi,Ân Mặc sẽ là tên mới của cô dưới hoàng tuyền,chị em của tôi. " Trên bia mộ,là hình ảnh của một hài nữ trẻ tuổi,gương mặt tươi cười sáng ngời,mang tên Lam Y. Ân Ly nhìn tấm bia. "Những gì ta nợ cô,ta đã trả. Mong rằng,kiếp sau,chúng ta vẫn là chủ tớ. " Một thân bạch y thoát ẩn thoát hiện rời đi nhanh chóng. Có lẽ là sẽ không bao giờ quay lại đó. Cô là Ân Ly. Một cô gái yêu đời,luôn cười. Là tế tị tiền nhiệm của đất nước,nhưng lại ở ẩn,khi có chuyện mới xuất hiện trong cung. Còn đâu là ở ngoài. Nhưng vì trả thù cho người trung thành theo mình,tự tay cô đồ sát những người đã hãm hại Lam Y,tắm máu Quan Hành Lâu_một cung đình của quân sử độc ác. Ân Ly quay về nơi ở sau núi của mình,là một tiểu viện nhỏ,thoáng gió,mát mẻ. "Chủ nhân,đã ba ngày rồi, người này vẫn chưa tỉnh. " Hồng Y đứng canh gác trước cửa,suốt ngày suốt đêm. Thấy chủ nhân về,… "Này! Người đâu!"Liễu Nhan mải la hét đến nỗi mà không để ý đến mọi thứ im lặng đến lạ kì.Đến cả bàn tay Trầm Phong đã bỏ ra từ khi nào mà cũng không biết."Người!.Aaaaaa!Đừng nhìn tôi!Tránh ra!"Liễu Nhan nhìn Trầm Phong bất ổn liền quay đầu lại nhìn thấy các bạn học,nhìn thấy trong họ là sự khinh bỉ đáng thương của mình liền trốn tránh.Bảo vệ trường học tiến đến,kéo cô đi."Thả tôi ra!Đừng chạm vào tôi!"Ân Ly đi qua Liễu Nhan,lại bị cô ta túm lấy."Tại cô,chính cô.Tại sao cô lại làm vậy?Sao lại hãm hại tôi.Cô sẽ không được sống hạnh phúc đâu.Tại sao mấy người sống hạnh phúc mà tôi lại không được!"Ân Ly vứt tay Liễu Nhan ra,ra hiệu cho mọi người tản ra rồi mới đi vào phòng."Trầm Phong,có sao không?"Ân Ly cô là rất rất mệt với thẻ bình an.Từ nãy giờ cậu ta cứ cúi gầm mặt xuống.Hình như có chút yếu đuối."Tại sao cô lại tiếp xúc với tôi?"Trầm Phong ngẩn mặt lên,sự âm u xâm lấy anh.Cô cứ thế đến với cuộc đời anh,khiến anh không thể nào thích nghi với điều này.Ân Ly nhìn Trầm Phong,khó hiểu."Vì anh là!."thẻ bình an.[Tỷ tỷ,im đi!].Nói thế, tỷ sẽ bị kéo ngược đấy."Mi mới im đi.""Vì sao,cô lại gần tôi có mục đích gì?Đừng để tôi phải hiểu nhầm."Trầm Phong nhìn Ân Ly ngấp ngứ lại càng cảm xúc dâng trào.Thiếu niên vốn thuộc về ánh sáng giờ lại âm u đến khó tả,lại còn vừa bị đánh nhau mà quần áo đến sộc sệch."Vì nhìn trúng nhan sắc và tài năng của cậu nha~".Ân Ly nhìn xung quanh,chả biết tìm cái cớ nào cho hay."Chắc tôi phải cảm ơn cô?".Giọng Trầm Phong lại càng khác thường làm cô không thích lắm."Đúng! "[Tiểu tỷ tỷ!].Tiểu hệ thống vừa lên tiếng thì y như rằng! Thiếu niên giơ tay ra tóm lấy cổ thiếu nữ,môi chạm môi.Ân Ly như quá bất ngờ với việc này mà không phản ứng được, chỉ mở to mắt nhìn cậu thiếu niên.Thiếu niên thấy vậy liền được đà xông lên,chiếm đất thành công.Trầm Phong ngày càng quấy rối loạn người Ân Ly.Ân Ly càng mở to mắt ra,nhưng Trầm Phong lại vội vàng lấy tay che đôi mắt đi,tiếp tục nụ hôn."Ân Ly,có!.Khụ,khụ!"Hàn Vương đi vào liền nhìn thấy cảnh này có chút thẹn thùng.Con bé,lưu manh quá,không biết có làm người ta sợ không nữa.Trầm Phong lúc này mới buông Ân Ly ra để thở.Ân Ly chả nói gì,đứng lên đi thẳng,tiện thể kéo Hàn Vương đi luôn.Trầm Phong ngồi đấy,sờ lên môi mình.Tay để lên mắt,môi cười.Vẫn còn đọng lại hơi thở ấy.Ha!Ân Ly,Hình như! Tôi thích em mất rồi.*****Ân Ly lấy tay quẹt môi,thử gọi hệ thống lại không gọi được.Hàn Vương nhìn môi em gái mình có chút sưng."Kiềm chế lại bản thân.Tuần nữa thi rồi."Ân Ly không uống nước nhưng lại sặc.Má!Lão nương là bị cưỡng hôn!Cưỡng hôn!Cưỡng hôn nha!Chuyện này còn phải nhắc lại đến ba lần![Tiểu tỷ tỷ, tỷ gọi ta?].Ân Ly liền ngồi nói chuyện với tiểu hệ thống."Mi ở đâu,sao lúc Trầm Phong hôn ta,ta lại không cử động được?"[Tiểu tỷ tỷ,là lỗi hệ thống.Khi nào tỷ về,sẽ giải thích rõ hơn.]"Sao mi không bảo là có bug đi?"[Tỷ tỷ! ]Sao tỷ cứ như vậy chứ!Nó có muốn như vậy đâu![Tỷ tỷ,vậy đây là nụ hôn lần đầu tiên của tỷ sao?]."Không,không phải."[Vậy người đầu tiên tỷ hôn là ai?Như thế nào]Nó,có nhiệm vụ quan trọng bây giờ.Đánh lạc hướng tiểu tỷ tỷ.Và,Yeah!Thành công!Ân Ly quẩn quanh đầu óc,mới nghĩ ra người đầu tiên mình hôn.Hình như là,Đang nghẻo trêи giường, nhỉ?[! ! ].Tỷ tỷ,là đồ lưu manh,cầm thú!Nhốt người ta trêи giường làm gì?!.Không phải là để!."Mi nghĩ đi đâu thế?"[Màn hình đang hiện lên: Tiểu yêu tinh đánh nhau@]"Mẹ!".
"Này! Người đâu!"Liễu Nhan mải la hét đến nỗi mà không để ý đến mọi thứ im lặng đến lạ kì.
Đến cả bàn tay Trầm Phong đã bỏ ra từ khi nào mà cũng không biết.
"Người!.
Aaaaaa!Đừng nhìn tôi!Tránh ra!"Liễu Nhan nhìn Trầm Phong bất ổn liền quay đầu lại nhìn thấy các bạn học,nhìn thấy trong họ là sự khinh bỉ đáng thương của mình liền trốn tránh.
Bảo vệ trường học tiến đến,kéo cô đi.
"Thả tôi ra!Đừng chạm vào tôi!"Ân Ly đi qua Liễu Nhan,lại bị cô ta túm lấy.
"Tại cô,chính cô.
Tại sao cô lại làm vậy?Sao lại hãm hại tôi.
Cô sẽ không được sống hạnh phúc đâu.
Tại sao mấy người sống hạnh phúc mà tôi lại không được!"Ân Ly vứt tay Liễu Nhan ra,ra hiệu cho mọi người tản ra rồi mới đi vào phòng.
"Trầm Phong,có sao không?"Ân Ly cô là rất rất mệt với thẻ bình an.
Từ nãy giờ cậu ta cứ cúi gầm mặt xuống.
Hình như có chút yếu đuối.
"Tại sao cô lại tiếp xúc với tôi?"Trầm Phong ngẩn mặt lên,sự âm u xâm lấy anh.
Cô cứ thế đến với cuộc đời anh,khiến anh không thể nào thích nghi với điều này.
Ân Ly nhìn Trầm Phong,khó hiểu.
"Vì anh là!.
"thẻ bình an.
[Tỷ tỷ,im đi!].
Nói thế, tỷ sẽ bị kéo ngược đấy.
"Mi mới im đi.
""Vì sao,cô lại gần tôi có mục đích gì?Đừng để tôi phải hiểu nhầm.
"Trầm Phong nhìn Ân Ly ngấp ngứ lại càng cảm xúc dâng trào.
Thiếu niên vốn thuộc về ánh sáng giờ lại âm u đến khó tả,lại còn vừa bị đánh nhau mà quần áo đến sộc sệch.
"Vì nhìn trúng nhan sắc và tài năng của cậu nha~".
Ân Ly nhìn xung quanh,chả biết tìm cái cớ nào cho hay.
"Chắc tôi phải cảm ơn cô?".
Giọng Trầm Phong lại càng khác thường làm cô không thích lắm.
"Đúng! "[Tiểu tỷ tỷ!].
Tiểu hệ thống vừa lên tiếng thì y như rằng! Thiếu niên giơ tay ra tóm lấy cổ thiếu nữ,môi chạm môi.
Ân Ly như quá bất ngờ với việc này mà không phản ứng được, chỉ mở to mắt nhìn cậu thiếu niên.
Thiếu niên thấy vậy liền được đà xông lên,chiếm đất thành công.
Trầm Phong ngày càng quấy rối loạn người Ân Ly.
Ân Ly càng mở to mắt ra,nhưng Trầm Phong lại vội vàng lấy tay che đôi mắt đi,tiếp tục nụ hôn.
"Ân Ly,có!.
Khụ,khụ!"Hàn Vương đi vào liền nhìn thấy cảnh này có chút thẹn thùng.
Con bé,lưu manh quá,không biết có làm người ta sợ không nữa.
Trầm Phong lúc này mới buông Ân Ly ra để thở.
Ân Ly chả nói gì,đứng lên đi thẳng,tiện thể kéo Hàn Vương đi luôn.
Trầm Phong ngồi đấy,sờ lên môi mình.
Tay để lên mắt,môi cười.
Vẫn còn đọng lại hơi thở ấy.
Ha!Ân Ly,Hình như! Tôi thích em mất rồi.
*****Ân Ly lấy tay quẹt môi,thử gọi hệ thống lại không gọi được.
Hàn Vương nhìn môi em gái mình có chút sưng.
"Kiềm chế lại bản thân.
Tuần nữa thi rồi.
"Ân Ly không uống nước nhưng lại sặc.
Má!Lão nương là bị cưỡng hôn!Cưỡng hôn!Cưỡng hôn nha!Chuyện này còn phải nhắc lại đến ba lần![Tiểu tỷ tỷ, tỷ gọi ta?].
Ân Ly liền ngồi nói chuyện với tiểu hệ thống.
"Mi ở đâu,sao lúc Trầm Phong hôn ta,ta lại không cử động được?"[Tiểu tỷ tỷ,là lỗi hệ thống.
Khi nào tỷ về,sẽ giải thích rõ hơn.
]"Sao mi không bảo là có bug đi?"[Tỷ tỷ! ]Sao tỷ cứ như vậy chứ!Nó có muốn như vậy đâu![Tỷ tỷ,vậy đây là nụ hôn lần đầu tiên của tỷ sao?].
"Không,không phải.
"[Vậy người đầu tiên tỷ hôn là ai?Như thế nào]Nó,có nhiệm vụ quan trọng bây giờ.
Đánh lạc hướng tiểu tỷ tỷ.
Và,Yeah!Thành công!Ân Ly quẩn quanh đầu óc,mới nghĩ ra người đầu tiên mình hôn.
Hình như là,Đang nghẻo trêи giường, nhỉ?[! ! ].
Tỷ tỷ,là đồ lưu manh,cầm thú!Nhốt người ta trêи giường làm gì?!.
Không phải là để!.
"Mi nghĩ đi đâu thế?"[Màn hình đang hiện lên: Tiểu yêu tinh đánh nhau@]"Mẹ!".
Tiểu Tỷ Tỷ! Đừng Lười Biếng!Tác giả: Hương GióTruyện Hệ ThốngGiữa vùng núi hoang du,một thân bạch y đứng trước một ngôi mộ. Ân Ly quỳ xuống,lấy tay chính mình lau đi bụi bặm trên bia mộ. "Ta đã trả thù cho cô rồi,Ân Mặc sẽ là tên mới của cô dưới hoàng tuyền,chị em của tôi. " Trên bia mộ,là hình ảnh của một hài nữ trẻ tuổi,gương mặt tươi cười sáng ngời,mang tên Lam Y. Ân Ly nhìn tấm bia. "Những gì ta nợ cô,ta đã trả. Mong rằng,kiếp sau,chúng ta vẫn là chủ tớ. " Một thân bạch y thoát ẩn thoát hiện rời đi nhanh chóng. Có lẽ là sẽ không bao giờ quay lại đó. Cô là Ân Ly. Một cô gái yêu đời,luôn cười. Là tế tị tiền nhiệm của đất nước,nhưng lại ở ẩn,khi có chuyện mới xuất hiện trong cung. Còn đâu là ở ngoài. Nhưng vì trả thù cho người trung thành theo mình,tự tay cô đồ sát những người đã hãm hại Lam Y,tắm máu Quan Hành Lâu_một cung đình của quân sử độc ác. Ân Ly quay về nơi ở sau núi của mình,là một tiểu viện nhỏ,thoáng gió,mát mẻ. "Chủ nhân,đã ba ngày rồi, người này vẫn chưa tỉnh. " Hồng Y đứng canh gác trước cửa,suốt ngày suốt đêm. Thấy chủ nhân về,… "Này! Người đâu!"Liễu Nhan mải la hét đến nỗi mà không để ý đến mọi thứ im lặng đến lạ kì.Đến cả bàn tay Trầm Phong đã bỏ ra từ khi nào mà cũng không biết."Người!.Aaaaaa!Đừng nhìn tôi!Tránh ra!"Liễu Nhan nhìn Trầm Phong bất ổn liền quay đầu lại nhìn thấy các bạn học,nhìn thấy trong họ là sự khinh bỉ đáng thương của mình liền trốn tránh.Bảo vệ trường học tiến đến,kéo cô đi."Thả tôi ra!Đừng chạm vào tôi!"Ân Ly đi qua Liễu Nhan,lại bị cô ta túm lấy."Tại cô,chính cô.Tại sao cô lại làm vậy?Sao lại hãm hại tôi.Cô sẽ không được sống hạnh phúc đâu.Tại sao mấy người sống hạnh phúc mà tôi lại không được!"Ân Ly vứt tay Liễu Nhan ra,ra hiệu cho mọi người tản ra rồi mới đi vào phòng."Trầm Phong,có sao không?"Ân Ly cô là rất rất mệt với thẻ bình an.Từ nãy giờ cậu ta cứ cúi gầm mặt xuống.Hình như có chút yếu đuối."Tại sao cô lại tiếp xúc với tôi?"Trầm Phong ngẩn mặt lên,sự âm u xâm lấy anh.Cô cứ thế đến với cuộc đời anh,khiến anh không thể nào thích nghi với điều này.Ân Ly nhìn Trầm Phong,khó hiểu."Vì anh là!."thẻ bình an.[Tỷ tỷ,im đi!].Nói thế, tỷ sẽ bị kéo ngược đấy."Mi mới im đi.""Vì sao,cô lại gần tôi có mục đích gì?Đừng để tôi phải hiểu nhầm."Trầm Phong nhìn Ân Ly ngấp ngứ lại càng cảm xúc dâng trào.Thiếu niên vốn thuộc về ánh sáng giờ lại âm u đến khó tả,lại còn vừa bị đánh nhau mà quần áo đến sộc sệch."Vì nhìn trúng nhan sắc và tài năng của cậu nha~".Ân Ly nhìn xung quanh,chả biết tìm cái cớ nào cho hay."Chắc tôi phải cảm ơn cô?".Giọng Trầm Phong lại càng khác thường làm cô không thích lắm."Đúng! "[Tiểu tỷ tỷ!].Tiểu hệ thống vừa lên tiếng thì y như rằng! Thiếu niên giơ tay ra tóm lấy cổ thiếu nữ,môi chạm môi.Ân Ly như quá bất ngờ với việc này mà không phản ứng được, chỉ mở to mắt nhìn cậu thiếu niên.Thiếu niên thấy vậy liền được đà xông lên,chiếm đất thành công.Trầm Phong ngày càng quấy rối loạn người Ân Ly.Ân Ly càng mở to mắt ra,nhưng Trầm Phong lại vội vàng lấy tay che đôi mắt đi,tiếp tục nụ hôn."Ân Ly,có!.Khụ,khụ!"Hàn Vương đi vào liền nhìn thấy cảnh này có chút thẹn thùng.Con bé,lưu manh quá,không biết có làm người ta sợ không nữa.Trầm Phong lúc này mới buông Ân Ly ra để thở.Ân Ly chả nói gì,đứng lên đi thẳng,tiện thể kéo Hàn Vương đi luôn.Trầm Phong ngồi đấy,sờ lên môi mình.Tay để lên mắt,môi cười.Vẫn còn đọng lại hơi thở ấy.Ha!Ân Ly,Hình như! Tôi thích em mất rồi.*****Ân Ly lấy tay quẹt môi,thử gọi hệ thống lại không gọi được.Hàn Vương nhìn môi em gái mình có chút sưng."Kiềm chế lại bản thân.Tuần nữa thi rồi."Ân Ly không uống nước nhưng lại sặc.Má!Lão nương là bị cưỡng hôn!Cưỡng hôn!Cưỡng hôn nha!Chuyện này còn phải nhắc lại đến ba lần![Tiểu tỷ tỷ, tỷ gọi ta?].Ân Ly liền ngồi nói chuyện với tiểu hệ thống."Mi ở đâu,sao lúc Trầm Phong hôn ta,ta lại không cử động được?"[Tiểu tỷ tỷ,là lỗi hệ thống.Khi nào tỷ về,sẽ giải thích rõ hơn.]"Sao mi không bảo là có bug đi?"[Tỷ tỷ! ]Sao tỷ cứ như vậy chứ!Nó có muốn như vậy đâu![Tỷ tỷ,vậy đây là nụ hôn lần đầu tiên của tỷ sao?]."Không,không phải."[Vậy người đầu tiên tỷ hôn là ai?Như thế nào]Nó,có nhiệm vụ quan trọng bây giờ.Đánh lạc hướng tiểu tỷ tỷ.Và,Yeah!Thành công!Ân Ly quẩn quanh đầu óc,mới nghĩ ra người đầu tiên mình hôn.Hình như là,Đang nghẻo trêи giường, nhỉ?[! ! ].Tỷ tỷ,là đồ lưu manh,cầm thú!Nhốt người ta trêи giường làm gì?!.Không phải là để!."Mi nghĩ đi đâu thế?"[Màn hình đang hiện lên: Tiểu yêu tinh đánh nhau@]"Mẹ!".