Quận Hoang Lâm- một quận thành phía đông của đại lục Hắc U. Nếu như đứng từ trên núi cao nhìn xuống thì một nửa quận Hoang Lâm đều bị rừng cây chiếm cứ, mà giữa những rừng cây này lại có một tòa thành trì đồ sộ đứng sừng sững. Lúc này, dưới một gốc cây cổ thụ, có hai thanh niên đang đứng. “Ngũ ca, chúng ta đã đứng đợi nửa tiếng rồi, sao người vẫn chưa tới?” Một âm thanh vang lên. Người lên tiếng là một thanh niên có dáng người cường tráng, thân cao gần hai mét. Mặc dù nhìn dáng người cao lớn, nhưng gương mặt của thanh niên này vẫn còn mang theo vẻ non nớt, hiển nhiên tuổi tác không lớn lắm. Cậu ta đang nhìn về phía một thanh niên khác. Lúc này, thanh niên kia lại đang nửa ngồi nửa đứng, thắt lưng hạ xuống, nhìn giống như đang đứng tấn. Thân thể vẫn không nhúc nhích, giống như chuyện này đối với hắn mà nói chẳng có gì khó khăn cả. Thanh niên này nhìn lớn hơn thanh niên trước một chút, dáng người hơi gầy, gương mặt tuấn dật. “Từ quận Thanh Vô đến quận Hoang Lâm đường xá xa xôi, khó có…
Chương 53: C53: Không cần lo lắng
Thiên Lục Vũ TrụTác giả: Yudy TangTruyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngQuận Hoang Lâm- một quận thành phía đông của đại lục Hắc U. Nếu như đứng từ trên núi cao nhìn xuống thì một nửa quận Hoang Lâm đều bị rừng cây chiếm cứ, mà giữa những rừng cây này lại có một tòa thành trì đồ sộ đứng sừng sững. Lúc này, dưới một gốc cây cổ thụ, có hai thanh niên đang đứng. “Ngũ ca, chúng ta đã đứng đợi nửa tiếng rồi, sao người vẫn chưa tới?” Một âm thanh vang lên. Người lên tiếng là một thanh niên có dáng người cường tráng, thân cao gần hai mét. Mặc dù nhìn dáng người cao lớn, nhưng gương mặt của thanh niên này vẫn còn mang theo vẻ non nớt, hiển nhiên tuổi tác không lớn lắm. Cậu ta đang nhìn về phía một thanh niên khác. Lúc này, thanh niên kia lại đang nửa ngồi nửa đứng, thắt lưng hạ xuống, nhìn giống như đang đứng tấn. Thân thể vẫn không nhúc nhích, giống như chuyện này đối với hắn mà nói chẳng có gì khó khăn cả. Thanh niên này nhìn lớn hơn thanh niên trước một chút, dáng người hơi gầy, gương mặt tuấn dật. “Từ quận Thanh Vô đến quận Hoang Lâm đường xá xa xôi, khó có… Nghe lời nói của Lý Thiên Dương, Trịnh Hổ lại không hề tức giận, thản nhiên nói: "Lão tổ nhà họ Trịnh ta tuối thọ lâu dài, phù hộ nhà họ Trịnh chúng ta liên tục xuất hiện thiên tài. Còn thiên tài lần này của nhà họ Lý các ông đừng có mà chết trong Dược viên, nếu. không thì, Lý Hữu Huyền của nhà họ Lý các ngươi sắp hết tuổi thọ nói không chừng sẽ tức giận từ nơi bế quan trực tiếp đi ra.”Nghe vậy, Lý Thiên Dương hờ hững nói lão tổ rất tốt, tiêu diệt nhà họ Trịnh các ngươi không thành vấn đề"“Vậy nhà họ Trịnh bọn ta đợi đến ngày đó, mà là đến lúc nhà họ Trịnh diệt nhà họ Lý các ngươi”. Trịnh Hổ cười nói, trong mất ông ta lại lóe lên ánh sáng rất nguy hiểm.Lúc họ đang nói chuyện, Triệu Lâm lại cười híp mất quan sát, không nói một lời, dáng vẻ như xem kịch hay.Lý Thiên Dương hờ hững thu hồi ánh mắt, ông nhìn nhóm người Lý Hạo và Lý Phong dặn dò: "Các cháu vào trong Dược viên, cẩn thận hành động”.Nhóm người Lý Hạo và Lý Phong đều gật đầu, nhìn về cánh cửa, sau đó nhanh chóng đi vào trong đó.Sau đó, người của nhà họ Triệu và nhà họ Trịnh cũng nhanh chóng đi vào trong...Xuyên qua cánh cửa, cảnh vật trước mặt đột nhiên thay đối, Lý Phong xuất hiện trong một không, gian kì lạLinh lực nöng đậm trong không gian tản ra, mà ở. nơi không xa, còn có một cây dược thảo cao ba tấc hơi lay động cành láXoạt!Nhóm người Lý Hạo nhanh chóng lên trước, thu. lấy linh dược này."Động tác ngược lại khá nhanh".Nhóm người Triệu Thiên Vũ đi đến, lãnh đạm nói.“Lý Phong”.Triệu Thiên Cường nhìn về Lý Phong, khóe miệng nở một nụ cười độc địa, dùng tay xoa xoa cái cổ, ý tứ không cần nói cũng biếtNhưng mà căn bản Triệu Thiên Vũ không dám ra tay, tìm đúng một hướng, rất nhanh liền biến mất,"Đi rồi" Lý Phong nhìn nhóm người kia.Ở bên cạnh, Lý Hạo mở miệng giải thích: "Vừa đi vào Dược viên, mọi người đều vì thu hoạch linh dược, sẽ không sinh ra tranh chấp, đợi tìm kiếm xong, trên cơ bản sẽ chiến đấu một trận".Đợi đến lúc mọi người thu hoạch, tranh đấu như vậy, tranh đoạt bảo vật về mới là tốt nhất.Anh ta hít sâu một hơi nóihọ Trịnh chắc chân sẽ lựa chọn liên thú, đến lúc đó linh dược chúng ta tìm kiếm có thể bảo vệ hay không, chính là xem thực lực bản thân chúng ta”.Trên mặt đám đông đều có vẻ nghiêm túc.“Không cần lo lắng”Chính lúc này, Lý Tâm Nhã mỉm cười mở miệng nói: "Phe này của chúng ta có hai người Hạo ca và Lý Phong luyện thể cảnh tăng thứ bảy, nhà họ Triệu và nhà họ Trịnh cộng lại cũng chỉ có hai người, lực chiến đấu thật sự giống nhau, mặc dù những người khác số lượng nhiều hơn chúng ta, nhưng nhiều nhất áp chế chúng ta"."Cũng không thể xem thường". Lý Hạo nói một câu.Nhưng anh ta không tiếp tục nói nhiều, nhìn về không gian trước mặt nói: "Bây giờ bắt đầu tìm kiếm linh dược thôi. Mọi người duy trì khoảng cách khoảng nghìn mét, có thể giữ liên lạc”Năm người họ đương nhiên liên hợp với nhau, không thể trực tiếp tản ra, nếu mất liên lạc, rất có thể bị nhà họ Triệu tìm thấy cơ hội ra tay.Mấy người Lý Phong đều gật đầu.“Bắt đầu tìm kiếm!"Năm bóng người bay ra, nhanh chóng đi về hướng xa.Chưa đến mấy phút, ánh mắt Lý Phong nhìn vẽ hướng xa xa, trong mắt đột nhiên lộ vẻ mừng rỡ.Ở đó sinh trưởng một cây hoa màu đỏ, trên đóa hoa còn có từng hoa văn kì lạ, từng tia linh lực tỏa ra trên đóa hoa."Hoa Hồng Văn"Trên mặt Lý Phong đầy vẻ mừng rỡ, nhanh chóng lên trước.
Nghe lời nói của Lý Thiên Dương, Trịnh Hổ lại không hề tức giận, thản nhiên nói: "Lão tổ nhà họ Trịnh ta tuối thọ lâu dài, phù hộ nhà họ Trịnh chúng ta liên tục xuất hiện thiên tài. Còn thiên tài lần này của nhà họ Lý các ông đừng có mà chết trong Dược viên, nếu. không thì, Lý Hữu Huyền của nhà họ Lý các ngươi sắp hết tuổi thọ nói không chừng sẽ tức giận từ nơi bế quan trực tiếp đi ra.”
Nghe vậy, Lý Thiên Dương hờ hững nói lão tổ rất tốt, tiêu diệt nhà họ Trịnh các ngươi không thành vấn đề"
“Vậy nhà họ Trịnh bọn ta đợi đến ngày đó, mà là đến lúc nhà họ Trịnh diệt nhà họ Lý các ngươi”. Trịnh Hổ cười nói, trong mất ông ta lại lóe lên ánh sáng rất nguy hiểm.
Lúc họ đang nói chuyện, Triệu Lâm lại cười híp mất quan sát, không nói một lời, dáng vẻ như xem kịch hay.
Lý Thiên Dương hờ hững thu hồi ánh mắt, ông nhìn nhóm người Lý Hạo và Lý Phong dặn dò: "Các cháu vào trong Dược viên, cẩn thận hành động”.
Nhóm người Lý Hạo và Lý Phong đều gật đầu, nhìn về cánh cửa, sau đó nhanh chóng đi vào trong đó.
Sau đó, người của nhà họ Triệu và nhà họ Trịnh cũng nhanh chóng đi vào trong
...
Xuyên qua cánh cửa, cảnh vật trước mặt đột nhiên thay đối, Lý Phong xuất hiện trong một không, gian kì lạ
Linh lực nöng đậm trong không gian tản ra, mà ở. nơi không xa, còn có một cây dược thảo cao ba tấc hơi lay động cành lá
Xoạt!
Nhóm người Lý Hạo nhanh chóng lên trước, thu. lấy linh dược này.
"Động tác ngược lại khá nhanh".
Nhóm người Triệu Thiên Vũ đi đến, lãnh đạm nói.
“Lý Phong”.
Triệu Thiên Cường nhìn về Lý Phong, khóe miệng nở một nụ cười độc địa, dùng tay xoa xoa cái cổ, ý tứ không cần nói cũng biết
Nhưng mà căn bản Triệu Thiên Vũ không dám ra tay, tìm đúng một hướng, rất nhanh liền biến mất,
"Đi rồi" Lý Phong nhìn nhóm người kia.
Ở bên cạnh, Lý Hạo mở miệng giải thích: "Vừa đi vào Dược viên, mọi người đều vì thu hoạch linh dược, sẽ không sinh ra tranh chấp, đợi tìm kiếm xong, trên cơ bản sẽ chiến đấu một trận".
Đợi đến lúc mọi người thu hoạch, tranh đấu như vậy, tranh đoạt bảo vật về mới là tốt nhất.
Anh ta hít sâu một hơi nói
họ Trịnh chắc chân sẽ lựa chọn liên thú, đến lúc đó linh dược chúng ta tìm kiếm có thể bảo vệ hay không, chính là xem thực lực bản thân chúng ta”.
Trên mặt đám đông đều có vẻ nghiêm túc.
“Không cần lo lắng”
Chính lúc này, Lý Tâm Nhã mỉm cười mở miệng nói: "Phe này của chúng ta có hai người Hạo ca và Lý Phong luyện thể cảnh tăng thứ bảy, nhà họ Triệu và nhà họ Trịnh cộng lại cũng chỉ có hai người, lực chiến đấu thật sự giống nhau, mặc dù những người khác số lượng nhiều hơn chúng ta, nhưng nhiều nhất áp chế chúng ta".
"Cũng không thể xem thường". Lý Hạo nói một câu.
Nhưng anh ta không tiếp tục nói nhiều, nhìn về không gian trước mặt nói: "Bây giờ bắt đầu tìm kiếm linh dược thôi. Mọi người duy trì khoảng cách khoảng nghìn mét, có thể giữ liên lạc”
Năm người họ đương nhiên liên hợp với nhau, không thể trực tiếp tản ra, nếu mất liên lạc, rất có thể bị nhà họ Triệu tìm thấy cơ hội ra tay.
Mấy người Lý Phong đều gật đầu.
“Bắt đầu tìm kiếm!"
Năm bóng người bay ra, nhanh chóng đi về hướng xa.
Chưa đến mấy phút, ánh mắt Lý Phong nhìn vẽ hướng xa xa, trong mắt đột nhiên lộ vẻ mừng rỡ.
Ở đó sinh trưởng một cây hoa màu đỏ, trên đóa hoa còn có từng hoa văn kì lạ, từng tia linh lực tỏa ra trên đóa hoa.
"Hoa Hồng Văn"
Trên mặt Lý Phong đầy vẻ mừng rỡ, nhanh chóng lên trước.
Thiên Lục Vũ TrụTác giả: Yudy TangTruyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngQuận Hoang Lâm- một quận thành phía đông của đại lục Hắc U. Nếu như đứng từ trên núi cao nhìn xuống thì một nửa quận Hoang Lâm đều bị rừng cây chiếm cứ, mà giữa những rừng cây này lại có một tòa thành trì đồ sộ đứng sừng sững. Lúc này, dưới một gốc cây cổ thụ, có hai thanh niên đang đứng. “Ngũ ca, chúng ta đã đứng đợi nửa tiếng rồi, sao người vẫn chưa tới?” Một âm thanh vang lên. Người lên tiếng là một thanh niên có dáng người cường tráng, thân cao gần hai mét. Mặc dù nhìn dáng người cao lớn, nhưng gương mặt của thanh niên này vẫn còn mang theo vẻ non nớt, hiển nhiên tuổi tác không lớn lắm. Cậu ta đang nhìn về phía một thanh niên khác. Lúc này, thanh niên kia lại đang nửa ngồi nửa đứng, thắt lưng hạ xuống, nhìn giống như đang đứng tấn. Thân thể vẫn không nhúc nhích, giống như chuyện này đối với hắn mà nói chẳng có gì khó khăn cả. Thanh niên này nhìn lớn hơn thanh niên trước một chút, dáng người hơi gầy, gương mặt tuấn dật. “Từ quận Thanh Vô đến quận Hoang Lâm đường xá xa xôi, khó có… Nghe lời nói của Lý Thiên Dương, Trịnh Hổ lại không hề tức giận, thản nhiên nói: "Lão tổ nhà họ Trịnh ta tuối thọ lâu dài, phù hộ nhà họ Trịnh chúng ta liên tục xuất hiện thiên tài. Còn thiên tài lần này của nhà họ Lý các ông đừng có mà chết trong Dược viên, nếu. không thì, Lý Hữu Huyền của nhà họ Lý các ngươi sắp hết tuổi thọ nói không chừng sẽ tức giận từ nơi bế quan trực tiếp đi ra.”Nghe vậy, Lý Thiên Dương hờ hững nói lão tổ rất tốt, tiêu diệt nhà họ Trịnh các ngươi không thành vấn đề"“Vậy nhà họ Trịnh bọn ta đợi đến ngày đó, mà là đến lúc nhà họ Trịnh diệt nhà họ Lý các ngươi”. Trịnh Hổ cười nói, trong mất ông ta lại lóe lên ánh sáng rất nguy hiểm.Lúc họ đang nói chuyện, Triệu Lâm lại cười híp mất quan sát, không nói một lời, dáng vẻ như xem kịch hay.Lý Thiên Dương hờ hững thu hồi ánh mắt, ông nhìn nhóm người Lý Hạo và Lý Phong dặn dò: "Các cháu vào trong Dược viên, cẩn thận hành động”.Nhóm người Lý Hạo và Lý Phong đều gật đầu, nhìn về cánh cửa, sau đó nhanh chóng đi vào trong đó.Sau đó, người của nhà họ Triệu và nhà họ Trịnh cũng nhanh chóng đi vào trong...Xuyên qua cánh cửa, cảnh vật trước mặt đột nhiên thay đối, Lý Phong xuất hiện trong một không, gian kì lạLinh lực nöng đậm trong không gian tản ra, mà ở. nơi không xa, còn có một cây dược thảo cao ba tấc hơi lay động cành láXoạt!Nhóm người Lý Hạo nhanh chóng lên trước, thu. lấy linh dược này."Động tác ngược lại khá nhanh".Nhóm người Triệu Thiên Vũ đi đến, lãnh đạm nói.“Lý Phong”.Triệu Thiên Cường nhìn về Lý Phong, khóe miệng nở một nụ cười độc địa, dùng tay xoa xoa cái cổ, ý tứ không cần nói cũng biếtNhưng mà căn bản Triệu Thiên Vũ không dám ra tay, tìm đúng một hướng, rất nhanh liền biến mất,"Đi rồi" Lý Phong nhìn nhóm người kia.Ở bên cạnh, Lý Hạo mở miệng giải thích: "Vừa đi vào Dược viên, mọi người đều vì thu hoạch linh dược, sẽ không sinh ra tranh chấp, đợi tìm kiếm xong, trên cơ bản sẽ chiến đấu một trận".Đợi đến lúc mọi người thu hoạch, tranh đấu như vậy, tranh đoạt bảo vật về mới là tốt nhất.Anh ta hít sâu một hơi nóihọ Trịnh chắc chân sẽ lựa chọn liên thú, đến lúc đó linh dược chúng ta tìm kiếm có thể bảo vệ hay không, chính là xem thực lực bản thân chúng ta”.Trên mặt đám đông đều có vẻ nghiêm túc.“Không cần lo lắng”Chính lúc này, Lý Tâm Nhã mỉm cười mở miệng nói: "Phe này của chúng ta có hai người Hạo ca và Lý Phong luyện thể cảnh tăng thứ bảy, nhà họ Triệu và nhà họ Trịnh cộng lại cũng chỉ có hai người, lực chiến đấu thật sự giống nhau, mặc dù những người khác số lượng nhiều hơn chúng ta, nhưng nhiều nhất áp chế chúng ta"."Cũng không thể xem thường". Lý Hạo nói một câu.Nhưng anh ta không tiếp tục nói nhiều, nhìn về không gian trước mặt nói: "Bây giờ bắt đầu tìm kiếm linh dược thôi. Mọi người duy trì khoảng cách khoảng nghìn mét, có thể giữ liên lạc”Năm người họ đương nhiên liên hợp với nhau, không thể trực tiếp tản ra, nếu mất liên lạc, rất có thể bị nhà họ Triệu tìm thấy cơ hội ra tay.Mấy người Lý Phong đều gật đầu.“Bắt đầu tìm kiếm!"Năm bóng người bay ra, nhanh chóng đi về hướng xa.Chưa đến mấy phút, ánh mắt Lý Phong nhìn vẽ hướng xa xa, trong mắt đột nhiên lộ vẻ mừng rỡ.Ở đó sinh trưởng một cây hoa màu đỏ, trên đóa hoa còn có từng hoa văn kì lạ, từng tia linh lực tỏa ra trên đóa hoa."Hoa Hồng Văn"Trên mặt Lý Phong đầy vẻ mừng rỡ, nhanh chóng lên trước.