Tỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm…
Chương 356
Bác Sĩ Nguy HiểmTác giả: Vô Ưu 95Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… Vương Khiêm giống như nhìn một con trâu cái nhỏ, nhìn chằm chằm Tần Duyệt: "Tân Duyệt? Sao trước kia ta không phát hiện ngươi ngưu như vậy chứ?”Tân Duyệt bị nói vậy cũng có chút ngượng ngùng: "Thật ra... Trong bài luận văn này, công lao của ta không lớn như vậy, lão sư ta sửa cho ta một đống lớn, tăng thêm giáo sư Ngô giúp ta phiên dịch, ngay cả phát luận văn, cũng là lão sư ta gọi giúp ta!""Vì vậy! Trần Thương nếu như ngươi không mời ăn cơm, cái này lương tâm của ngươi không cắn rứt sao?"Trần Thương cầm điện thoại xem Baidu nửa ngày, cũng không tìm thấy « cấy ghép lá gan », tất cả kết quả tìm kiếm trên Baidu đều là phẫu thuật cấy ghép lá gan bao nhiêu tiền, phẫu thuật cấy ghép lá gan có khó không, sau khi cấy ghép lá gan có thể ăn không...Trần Thương vẻ mặt hoài nghỉ nhìn Tân Duyệt cùng Vương Khiêm: "Ta hoài nghỉ hai ngươi liên hợp lại gạt ta không có học thức."Vương Dũng gật đầu: "Ta cũng cảm thấy..."Từ trong quán lẩu hải sản đi ra, Trần Thương vẻ mặt u oán nhìn Tần Duyệt: "Ngươi gọi món ăn không nhìn giá hay sao?" Tần Duyệt sờ lấy bụng nhỏ tròn vo: "Có nhìn, nhưng ngươi mời nên không điTrần Thương thở dài: "Ngươi đổi tên đi, đừng gọi là Tần Duyệt làm gì nữa, gọi là cầm thú được rồi!"Vương Khiêm cười nói: "Thương nhỉ, ngươi bây giờ là người có tiền nhất trong bốn người chúng ta, chúng ta còn phải sống chết kiếm tiền lương, ngươi đã đi ra ngoài làm phi đao, không cướp giàu giúp nghèo, chúng ta không đành lòng a!"Vương Dũng giữ im lặng, gần đây đánh phụ trợ đánh dễ chịu a, Trần Thương ph*t d*c quá tốt rồi, công sức. mình đi theo hỗ trợ đều đổi thành gió bão đại kiếm, Ẩm Huyết đao còn xa sao?Buổi chiều Trần Thương không đi bệnh viện, về nhà chuẩn bị tư liệu kỹ càng, trực tiếp đi Đại học Y Đông Dương, vì là trường học cũ, Trần Thương đối với nơi này hết sức quen thuộc.Ba năm không tới đây, vẫn không thay đổi chút nào.Đi vào sân trường, nhìn trên đường thưa thớt sinh viên, Trần Thương đột nhiên cảm giác được chính mình đã già, thậm chí có cảm giác không hợp với nơi này, ánh mắt nhìn đám sinh viên này cũng như nhìn một đám tiểu hài nhi, tốt nghiệp ba năm...Thời gian đại học năm năm, nói nhiều không nhiều, nói ít cũng không ít. Từ non nớt đến ngây ngô, mê mang đến càng thêm mê mang.Trong đại học, Trần Thương học được rất nhiều thứ, thế nhưng lúc tốt nghiệp lại phát hiện mất đi càng nhiều hơn.Nhìn cả đám học đệ học muội đi ở sân trường trong chuẩn bị khoa học buổi trưa. Lúc này, Trần Thương lại vô cùng hoài niệm.Nơi này là trường học, hắn đã từng học ở đây suốt năm năm.Mặc dù không phải là trường đại học danh giá gì, không có quá nhiều vinh dự, nhưng con không chê mẹ xấu, chó không chê nhà nghèo.Xuyên qua đám người, không bao lâu sau Trần Thương đã đi tới tòa hành chính chỗ văn phòng nghiên cứu sinh.Sau khi gõ cửa."Vào đi!"Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Khiêm giống như nhìn một con trâu cái nhỏ, nhìn chằm chằm Tần Duyệt: "Tân Duyệt? Sao trước kia ta không phát hiện ngươi ngưu như vậy chứ?”
Tân Duyệt bị nói vậy cũng có chút ngượng ngùng: "Thật ra... Trong bài luận văn này, công lao của ta không lớn như vậy, lão sư ta sửa cho ta một đống lớn, tăng thêm giáo sư Ngô giúp ta phiên dịch, ngay cả phát luận văn, cũng là lão sư ta gọi giúp ta!"
"Vì vậy! Trần Thương nếu như ngươi không mời ăn cơm, cái này lương tâm của ngươi không cắn rứt sao?"
Trần Thương cầm điện thoại xem Baidu nửa ngày, cũng không tìm thấy « cấy ghép lá gan », tất cả kết quả tìm kiếm trên Baidu đều là phẫu thuật cấy ghép lá gan bao nhiêu tiền, phẫu thuật cấy ghép lá gan có khó không, sau khi cấy ghép lá gan có thể ăn không...
Trần Thương vẻ mặt hoài nghỉ nhìn Tân Duyệt cùng Vương Khiêm: "Ta hoài nghỉ hai ngươi liên hợp lại gạt ta không có học thức."
Vương Dũng gật đầu: "Ta cũng cảm thấy..."
Từ trong quán lẩu hải sản đi ra, Trần Thương vẻ mặt u oán nhìn Tần Duyệt: "Ngươi gọi món ăn không nhìn giá hay sao?"
Tần Duyệt sờ lấy bụng nhỏ tròn vo: "Có nhìn, nhưng ngươi mời nên không đi
Trần Thương thở dài: "Ngươi đổi tên đi, đừng gọi là Tần Duyệt làm gì nữa, gọi là cầm thú được rồi!"
Vương Khiêm cười nói: "Thương nhỉ, ngươi bây giờ là người có tiền nhất trong bốn người chúng ta, chúng ta còn phải sống chết kiếm tiền lương, ngươi đã đi ra ngoài làm phi đao, không cướp giàu giúp nghèo, chúng ta không đành lòng a!"
Vương Dũng giữ im lặng, gần đây đánh phụ trợ đánh dễ chịu a, Trần Thương ph*t d*c quá tốt rồi, công sức. mình đi theo hỗ trợ đều đổi thành gió bão đại kiếm, Ẩm Huyết đao còn xa sao?
Buổi chiều Trần Thương không đi bệnh viện, về nhà chuẩn bị tư liệu kỹ càng, trực tiếp đi Đại học Y Đông Dương, vì là trường học cũ, Trần Thương đối với nơi này hết sức quen thuộc.
Ba năm không tới đây, vẫn không thay đổi chút nào.
Đi vào sân trường, nhìn trên đường thưa thớt sinh viên, Trần Thương đột nhiên cảm giác được chính mình đã già, thậm chí có cảm giác không hợp với nơi này, ánh mắt nhìn đám sinh viên này cũng như nhìn một đám tiểu hài nhi, tốt nghiệp ba năm...
Thời gian đại học năm năm, nói nhiều không nhiều, nói ít cũng không ít.
Từ non nớt đến ngây ngô, mê mang đến càng thêm mê mang.
Trong đại học, Trần Thương học được rất nhiều thứ, thế nhưng lúc tốt nghiệp lại phát hiện mất đi càng nhiều hơn.
Nhìn cả đám học đệ học muội đi ở sân trường trong chuẩn bị khoa học buổi trưa. Lúc này, Trần Thương lại vô cùng hoài niệm.
Nơi này là trường học, hắn đã từng học ở đây suốt năm năm.
Mặc dù không phải là trường đại học danh giá gì, không có quá nhiều vinh dự, nhưng con không chê mẹ xấu, chó không chê nhà nghèo.
Xuyên qua đám người, không bao lâu sau Trần Thương đã đi tới tòa hành chính chỗ văn phòng nghiên cứu sinh.
Sau khi gõ cửa.
"Vào đi!"
Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Bác Sĩ Nguy HiểmTác giả: Vô Ưu 95Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… Vương Khiêm giống như nhìn một con trâu cái nhỏ, nhìn chằm chằm Tần Duyệt: "Tân Duyệt? Sao trước kia ta không phát hiện ngươi ngưu như vậy chứ?”Tân Duyệt bị nói vậy cũng có chút ngượng ngùng: "Thật ra... Trong bài luận văn này, công lao của ta không lớn như vậy, lão sư ta sửa cho ta một đống lớn, tăng thêm giáo sư Ngô giúp ta phiên dịch, ngay cả phát luận văn, cũng là lão sư ta gọi giúp ta!""Vì vậy! Trần Thương nếu như ngươi không mời ăn cơm, cái này lương tâm của ngươi không cắn rứt sao?"Trần Thương cầm điện thoại xem Baidu nửa ngày, cũng không tìm thấy « cấy ghép lá gan », tất cả kết quả tìm kiếm trên Baidu đều là phẫu thuật cấy ghép lá gan bao nhiêu tiền, phẫu thuật cấy ghép lá gan có khó không, sau khi cấy ghép lá gan có thể ăn không...Trần Thương vẻ mặt hoài nghỉ nhìn Tân Duyệt cùng Vương Khiêm: "Ta hoài nghỉ hai ngươi liên hợp lại gạt ta không có học thức."Vương Dũng gật đầu: "Ta cũng cảm thấy..."Từ trong quán lẩu hải sản đi ra, Trần Thương vẻ mặt u oán nhìn Tần Duyệt: "Ngươi gọi món ăn không nhìn giá hay sao?" Tần Duyệt sờ lấy bụng nhỏ tròn vo: "Có nhìn, nhưng ngươi mời nên không điTrần Thương thở dài: "Ngươi đổi tên đi, đừng gọi là Tần Duyệt làm gì nữa, gọi là cầm thú được rồi!"Vương Khiêm cười nói: "Thương nhỉ, ngươi bây giờ là người có tiền nhất trong bốn người chúng ta, chúng ta còn phải sống chết kiếm tiền lương, ngươi đã đi ra ngoài làm phi đao, không cướp giàu giúp nghèo, chúng ta không đành lòng a!"Vương Dũng giữ im lặng, gần đây đánh phụ trợ đánh dễ chịu a, Trần Thương ph*t d*c quá tốt rồi, công sức. mình đi theo hỗ trợ đều đổi thành gió bão đại kiếm, Ẩm Huyết đao còn xa sao?Buổi chiều Trần Thương không đi bệnh viện, về nhà chuẩn bị tư liệu kỹ càng, trực tiếp đi Đại học Y Đông Dương, vì là trường học cũ, Trần Thương đối với nơi này hết sức quen thuộc.Ba năm không tới đây, vẫn không thay đổi chút nào.Đi vào sân trường, nhìn trên đường thưa thớt sinh viên, Trần Thương đột nhiên cảm giác được chính mình đã già, thậm chí có cảm giác không hợp với nơi này, ánh mắt nhìn đám sinh viên này cũng như nhìn một đám tiểu hài nhi, tốt nghiệp ba năm...Thời gian đại học năm năm, nói nhiều không nhiều, nói ít cũng không ít. Từ non nớt đến ngây ngô, mê mang đến càng thêm mê mang.Trong đại học, Trần Thương học được rất nhiều thứ, thế nhưng lúc tốt nghiệp lại phát hiện mất đi càng nhiều hơn.Nhìn cả đám học đệ học muội đi ở sân trường trong chuẩn bị khoa học buổi trưa. Lúc này, Trần Thương lại vô cùng hoài niệm.Nơi này là trường học, hắn đã từng học ở đây suốt năm năm.Mặc dù không phải là trường đại học danh giá gì, không có quá nhiều vinh dự, nhưng con không chê mẹ xấu, chó không chê nhà nghèo.Xuyên qua đám người, không bao lâu sau Trần Thương đã đi tới tòa hành chính chỗ văn phòng nghiên cứu sinh.Sau khi gõ cửa."Vào đi!"Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!