Tỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm…
Chương 565: Có thể dạy tôi không?
Bác Sĩ Nguy HiểmTác giả: Vô Ưu 95Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… Sau khi Tân Duyệt nghe thấy, cười nhạo một tiếng:- Lại đem chứa....Mà mi tâm An Ngạn Quân khóa chặt, con mắt mở to nhìn chằm chằm Trần Thương: - Chính tự cậu đã nghiên cứu ra được?Trần Thương gật đầu.An Ngạn Quân bỗng nhiên chân thành nói- Có thể dạy tôi không?Tân Duyệt lập tức trợn tròn mắt, cô trông thấy bộ dáng của chủ nhiệm An thật tình nghiêm túc như vậy, không giống như là đang nói đùaChẳng lẽ... Trần Thương thật nghiên cứu ra được. cái mà anh gọi là phương pháp?Nghĩ tới đây, trên mặt Tân Duyệt tràn đây chấn kinh cùng bất khả tư nghị.Kỳ thật, Tân Duyệt cho dù là lại tra tư liệu học tập gì đi nữa, đối với hiểu biết về khâu cơ thực sự là quá có hạn, La Mã tuyệt không phải một ngày mà xây nên thành.Mà An Ngạn Quân không giống vậy, ông xuất thân ngoại khoa tay, đối với khâu cơ vốn là đầy đủ hiểu biết, mà lúc này trông thấy một loạt các thao tác của Trần Thương, tự nhiên là nhìn ra rất đa đoan.Có nhiều thứ hắn nói không nên lời, nhưng lại rất huyền diệu.Loại cảm giác này khiến An Ngạn Quân bỗng nhiên ý thức được Trần Thương cũng không phải đang nói đùa.Vì lẽ đó, ông mới hỏi Trần Thương có thể dạy cho mình không?Trần Thương cười nói:- Đương nhiên.An Ngạn Quân như trút được gánh nặng!- Cám ơn, tiểu Trần!Buổi chiều, lại tới mấy bệnh nhân bị tổn thương cơ, mấy ca phẫu thuật, mỗi một ca đều là Trần Thương làm bác sĩ mổ chính, An Ngạn Quân làm trợ thủ.Hai người Tân Duyệt và Vương Khiêm thì yên lặng đứng ở một bên hai mặt nhìn nhau.Bọn họ bỗng nhiên ý thức được, mình bị bác sĩ mổ chính của mình bỏ rơi!Trần Thương khó được thanh nhàn một lúc, bỗng nhiên nhận được cuộc gọi của Vương Ngọc Sơn ở Ma Đô.- Tiểu Trần? Mẫu đơn kia phát tới cho cậu rồi, tôi để nhân viên công tác mau chóng hoàn thành phê duyệt cho cậu, gửi giấy chứng nhận tới cho cậu. Lúc này, Trần Thương mới nhớ tới mình đã gia nhập phân hội ngoại khoa tay của Hội Y học Trung Hoa.Ngượng ngùng cười nói:- Ngại quá, viện trưởng Vương, gần đây bận việc quá nên quên mất.Vương Ngọc Sơn cười ha ha, nói:- Không sao, tôi chỉ gọi để nhắc cậu thôi, còn nữa, lễ cử hành niên hội năm nay được tổ chức ở Ma Đô, đến lúc đó cậu nhớ tới là được rồi.Cúp điện thoại, Trần Thương in phiếu điền thông tin mà Vương Ngọc Sơn gửi cho mình ra.Ngồi ở đãng kia điền vào, đều là một vài thông tin thông thường.Nhưng, càng viết Trần Thương càng cảm thấy có chút không biết viết gì, đến cuối cùng khi viết xin chức vị, Trần Thương cũng có chút đỏ mặt, nhưng vẫn nhẫn nại, viết: Quản sự!Trình độ: Khoa chính quy.Phương hướng: Cấp cứu? Có phải là không quá phù hợp hay không?Thành quả học thuật: Không. Phát biểu luận văn lĩnh vực tương quan: Không.Các tác phẩm: KhôngBạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Sau khi Tân Duyệt nghe thấy, cười nhạo một tiếng:
- Lại đem chứa....
Mà mi tâm An Ngạn Quân khóa chặt, con mắt mở to nhìn chằm chằm Trần Thương:
- Chính tự cậu đã nghiên cứu ra được?
Trần Thương gật đầu.
An Ngạn Quân bỗng nhiên chân thành nói
- Có thể dạy tôi không?
Tân Duyệt lập tức trợn tròn mắt, cô trông thấy bộ dáng của chủ nhiệm An thật tình nghiêm túc như vậy, không giống như là đang nói đùa
Chẳng lẽ... Trần Thương thật nghiên cứu ra được. cái mà anh gọi là phương pháp?
Nghĩ tới đây, trên mặt Tân Duyệt tràn đây chấn kinh cùng bất khả tư nghị.
Kỳ thật, Tân Duyệt cho dù là lại tra tư liệu học tập gì đi nữa, đối với hiểu biết về khâu cơ thực sự là quá có hạn, La Mã tuyệt không phải một ngày mà xây nên thành.
Mà An Ngạn Quân không giống vậy, ông xuất thân ngoại khoa tay, đối với khâu cơ vốn là đầy đủ hiểu biết, mà lúc này trông thấy một loạt các thao tác của Trần Thương, tự nhiên là nhìn ra rất đa đoan.
Có nhiều thứ hắn nói không nên lời, nhưng lại rất huyền diệu.
Loại cảm giác này khiến An Ngạn Quân bỗng nhiên ý thức được Trần Thương cũng không phải đang nói đùa.
Vì lẽ đó, ông mới hỏi Trần Thương có thể dạy cho mình không?
Trần Thương cười nói:
- Đương nhiên.
An Ngạn Quân như trút được gánh nặng!
- Cám ơn, tiểu Trần!
Buổi chiều, lại tới mấy bệnh nhân bị tổn thương cơ, mấy ca phẫu thuật, mỗi một ca đều là Trần Thương làm bác sĩ mổ chính, An Ngạn Quân làm trợ thủ.
Hai người Tân Duyệt và Vương Khiêm thì yên lặng đứng ở một bên hai mặt nhìn nhau.
Bọn họ bỗng nhiên ý thức được, mình bị bác sĩ mổ chính của mình bỏ rơi!
Trần Thương khó được thanh nhàn một lúc, bỗng nhiên nhận được cuộc gọi của Vương Ngọc Sơn ở Ma Đô.
- Tiểu Trần? Mẫu đơn kia phát tới cho cậu rồi, tôi để nhân viên công tác mau chóng hoàn thành phê duyệt cho cậu, gửi giấy chứng nhận tới cho cậu.
Lúc này, Trần Thương mới nhớ tới mình đã gia nhập phân hội ngoại khoa tay của Hội Y học Trung Hoa.
Ngượng ngùng cười nói:
- Ngại quá, viện trưởng Vương, gần đây bận việc quá nên quên mất.
Vương Ngọc Sơn cười ha ha, nói:
- Không sao, tôi chỉ gọi để nhắc cậu thôi, còn nữa, lễ cử hành niên hội năm nay được tổ chức ở Ma Đô, đến lúc đó cậu nhớ tới là được rồi.
Cúp điện thoại, Trần Thương in phiếu điền thông tin mà Vương Ngọc Sơn gửi cho mình ra.
Ngồi ở đãng kia điền vào, đều là một vài thông tin thông thường.
Nhưng, càng viết Trần Thương càng cảm thấy có chút không biết viết gì, đến cuối cùng khi viết xin chức vị, Trần Thương cũng có chút đỏ mặt, nhưng vẫn nhẫn nại, viết: Quản sự!
Trình độ: Khoa chính quy.
Phương hướng: Cấp cứu? Có phải là không quá phù hợp hay không?
Thành quả học thuật: Không.
Phát biểu luận văn lĩnh vực tương quan: Không.
Các tác phẩm: Không
Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Bác Sĩ Nguy HiểmTác giả: Vô Ưu 95Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… Sau khi Tân Duyệt nghe thấy, cười nhạo một tiếng:- Lại đem chứa....Mà mi tâm An Ngạn Quân khóa chặt, con mắt mở to nhìn chằm chằm Trần Thương: - Chính tự cậu đã nghiên cứu ra được?Trần Thương gật đầu.An Ngạn Quân bỗng nhiên chân thành nói- Có thể dạy tôi không?Tân Duyệt lập tức trợn tròn mắt, cô trông thấy bộ dáng của chủ nhiệm An thật tình nghiêm túc như vậy, không giống như là đang nói đùaChẳng lẽ... Trần Thương thật nghiên cứu ra được. cái mà anh gọi là phương pháp?Nghĩ tới đây, trên mặt Tân Duyệt tràn đây chấn kinh cùng bất khả tư nghị.Kỳ thật, Tân Duyệt cho dù là lại tra tư liệu học tập gì đi nữa, đối với hiểu biết về khâu cơ thực sự là quá có hạn, La Mã tuyệt không phải một ngày mà xây nên thành.Mà An Ngạn Quân không giống vậy, ông xuất thân ngoại khoa tay, đối với khâu cơ vốn là đầy đủ hiểu biết, mà lúc này trông thấy một loạt các thao tác của Trần Thương, tự nhiên là nhìn ra rất đa đoan.Có nhiều thứ hắn nói không nên lời, nhưng lại rất huyền diệu.Loại cảm giác này khiến An Ngạn Quân bỗng nhiên ý thức được Trần Thương cũng không phải đang nói đùa.Vì lẽ đó, ông mới hỏi Trần Thương có thể dạy cho mình không?Trần Thương cười nói:- Đương nhiên.An Ngạn Quân như trút được gánh nặng!- Cám ơn, tiểu Trần!Buổi chiều, lại tới mấy bệnh nhân bị tổn thương cơ, mấy ca phẫu thuật, mỗi một ca đều là Trần Thương làm bác sĩ mổ chính, An Ngạn Quân làm trợ thủ.Hai người Tân Duyệt và Vương Khiêm thì yên lặng đứng ở một bên hai mặt nhìn nhau.Bọn họ bỗng nhiên ý thức được, mình bị bác sĩ mổ chính của mình bỏ rơi!Trần Thương khó được thanh nhàn một lúc, bỗng nhiên nhận được cuộc gọi của Vương Ngọc Sơn ở Ma Đô.- Tiểu Trần? Mẫu đơn kia phát tới cho cậu rồi, tôi để nhân viên công tác mau chóng hoàn thành phê duyệt cho cậu, gửi giấy chứng nhận tới cho cậu. Lúc này, Trần Thương mới nhớ tới mình đã gia nhập phân hội ngoại khoa tay của Hội Y học Trung Hoa.Ngượng ngùng cười nói:- Ngại quá, viện trưởng Vương, gần đây bận việc quá nên quên mất.Vương Ngọc Sơn cười ha ha, nói:- Không sao, tôi chỉ gọi để nhắc cậu thôi, còn nữa, lễ cử hành niên hội năm nay được tổ chức ở Ma Đô, đến lúc đó cậu nhớ tới là được rồi.Cúp điện thoại, Trần Thương in phiếu điền thông tin mà Vương Ngọc Sơn gửi cho mình ra.Ngồi ở đãng kia điền vào, đều là một vài thông tin thông thường.Nhưng, càng viết Trần Thương càng cảm thấy có chút không biết viết gì, đến cuối cùng khi viết xin chức vị, Trần Thương cũng có chút đỏ mặt, nhưng vẫn nhẫn nại, viết: Quản sự!Trình độ: Khoa chính quy.Phương hướng: Cấp cứu? Có phải là không quá phù hợp hay không?Thành quả học thuật: Không. Phát biểu luận văn lĩnh vực tương quan: Không.Các tác phẩm: KhôngBạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!