Tỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm…
Chương 568: Đây chẳng lẽ là bởi vì sự thật hay sao?
Bác Sĩ Nguy HiểmTác giả: Vô Ưu 95Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… Lúc này, mặt Vương Khiêm lại có vẻ như đang bị ép buộc!Đó cũng không phải việc gì to tác chỉ là trong lòng lại có một chút hoài nghi nhân sinh...Anh tiếp tục nhìn vẻ mặt nghiêm túc của chủ nhiệm Đàm, cứ luôn miệng nói: không tệ không tệ, chỗ nào cũng không tệ?Anh tận mắt đọc được nội dung Trần Thương viết, ngoại trừ cái tên phía trên thì tất cả đều là “không”, chỗ nào cũng liền tốt vô cùng!Đây chẳng lẽ là bởi vì sự thật hay sao?Nghĩ tới đây, Vương Khiêm cảm thấy mình cũng nên thứ qua một lần, vạn nhất... vạn nhất có thể thành công?Dù sao người như chủ nhiệm Đàm Trung Lâm, đường đường là phó chủ tịch phân hội của tỉnh Đông Dương, lại không có năng lực ấy sao?Trần Thương bối rối nói:- Cái này... chủ nhiệm Đàm, tôi chưa thông qua bên kia xin đâu. Đàm Trung Lâm mỉm cười, không thèm để ý:- Đây không phải chuyện ván đã đóng thuyền rồi hay sao? Chủ nhiệm Vương cùng chủ nhiệm Thường chẳng phải đều mở miệng mời cậu, cái đó có thể giả được à? Hơn nữa, lại nói bảng này cậu đều điền xong hết rồi, tôi trở về rồi gửi đi là qua được rồi, gia nhập học hội không phải cũng là chuyện sớm hay muộn sao? Không ảnh hưởng, không ảnh hưởng!- Đúng rồi, sau khi Quốc Khánh kết thúc, tôi sẽ gửi chứng minh hội y học cho cậu.Đàm Trung Lâm nói một phen làm mọi người sắp hôn mê tới nơi rồi.Tất cả mọi người cùng có một cảm giác là đầu óc của mình sắp không sử dụng nữa rồi?Rốt cuộc, Đàm Trung Lâm... có ý gì vậy?Không phải ý là Trần Thương đã mù quáng điền vào nhỉ?Trần Thương thật sự là muốn gia nhập ngoại khoa tay của học hội y học Trung Hoa phải không?Vương Khiêm cảm thấy não mình chưa thông đủ, liền trưng ra bản mặt mờ mịt nhìn Trần Thương, tiểu Thương này còn là tiểu Thương của trước kia sao? Đột nhiên nó làm anh có chút lạ lẫm!Não của An Ngạn Quân cũng có chút đứng máy...Trần Phương cuối cùng là đang làm cái gì?Cậu ấy cứ như vậy mà trực tiếp tham gia ngoại khoa tay của học hội y học Trung Hoa?Lại còn đích thân Vương chủ tịch cùng Thường chủ tịch mời tới!Những người khác sẽ không biết họ là ai nhưng An Ngạn Lâm biết rất rõ nha!Đó chính là viện trưởng Vương Ngọc Sơn của Lục Viện thành phố Ma Đô cùng chủ nhiệm Thường Hồng Lôi của bệnh viện thủ đô Tích Thủy Đàm, hai lão đại rong ngành này, có tiếng tâm cao về ngoại khoa tay.Hai người đó đích thân mời, cái này đứng là có sức ảnh hướng đủ lớn rồi.Điều này thật tuyệt với, có thể thổi trong một thời gian dài.Thạch Na đối mặt với Tân Duyệt ngơ ngác, đây đến cùng là đã xảy ra chuyện gì?Tần Duyệt lại nhìn sang Trần Thương với khuôn mặt tò mò và bát quái, cậu ta cõng tôi dụ dỗ cái gì đây, hay rồi... giờ tôi hiếu kỳ biết sao bây giờ? Mở to mắt chớp chép lại nhìn Trần Thương.Trần Thương cười cười có chút xấu hổ, nhìn bộ dạng mọi người thế này đột nhiên có một loại cảm giác thoải mái Adrenalin tăng vọt lên đầu,...Nghĩ đến đây, Trần Thương nhịn không được thở dài, các cậu muốn ép tôi phải giả vờ, bây giờ có ổn không?Mọi người xấu hổ tới cỡ nào?Haizzz...Tôi muốn hạ thấp bản thân một chút, nhưng sao lại khó tới như vậy?Đôi khi, có quá nhiều tài năng rất dễ dàng lan truyền đi, và chính là cái bộ dạng bây giờ.Trần Thương nhìn Đàm Trung Lâm cười cười, nói:- Vậy làm phiền cậu, chủ nhiệm Đàm.Đàm Trung Lâm khoát tay áo:- Cái gì mà phiền toái chứ, học hội ngoại khoa tay của tỉnh Đông Dương có cậu gia nhập sẽ chỉ càng thêm rực rỡ. Dù sao ngoại khoa tay là cần máu mới!Được Đàm Trung Lâm như thế khen, Trần Thương càng đỏ mặt, đủ rồi đủ rồi, đừng nói nữa, càng nói càng quá, cảm thấy mình nhẹ bổng quá rồi này.Trần Thương tranh thủ thời gian ngất lời:Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Lúc này, mặt Vương Khiêm lại có vẻ như đang bị ép buộc!
Đó cũng không phải việc gì to tác chỉ là trong lòng lại có một chút hoài nghi nhân sinh...
Anh tiếp tục nhìn vẻ mặt nghiêm túc của chủ nhiệm Đàm, cứ luôn miệng nói: không tệ không tệ, chỗ nào cũng không tệ?
Anh tận mắt đọc được nội dung Trần Thương viết, ngoại trừ cái tên phía trên thì tất cả đều là “không”, chỗ nào cũng liền tốt vô cùng!
Đây chẳng lẽ là bởi vì sự thật hay sao?
Nghĩ tới đây, Vương Khiêm cảm thấy mình cũng nên thứ qua một lần, vạn nhất... vạn nhất có thể thành công?
Dù sao người như chủ nhiệm Đàm Trung Lâm, đường đường là phó chủ tịch phân hội của tỉnh Đông Dương, lại không có năng lực ấy sao?
Trần Thương bối rối nói:
- Cái này... chủ nhiệm Đàm, tôi chưa thông qua bên kia xin đâu.
Đàm Trung Lâm mỉm cười, không thèm để ý:
- Đây không phải chuyện ván đã đóng thuyền rồi hay sao? Chủ nhiệm Vương cùng chủ nhiệm Thường chẳng phải đều mở miệng mời cậu, cái đó có thể giả được à? Hơn nữa, lại nói bảng này cậu đều điền xong hết rồi, tôi trở về rồi gửi đi là qua được rồi, gia nhập học hội không phải cũng là chuyện sớm hay muộn sao? Không ảnh hưởng, không ảnh hưởng!
- Đúng rồi, sau khi Quốc Khánh kết thúc, tôi sẽ gửi chứng minh hội y học cho cậu.
Đàm Trung Lâm nói một phen làm mọi người sắp hôn mê tới nơi rồi.
Tất cả mọi người cùng có một cảm giác là đầu óc của mình sắp không sử dụng nữa rồi?
Rốt cuộc, Đàm Trung Lâm... có ý gì vậy?
Không phải ý là Trần Thương đã mù quáng điền vào nhỉ?
Trần Thương thật sự là muốn gia nhập ngoại khoa tay của học hội y học Trung Hoa phải không?
Vương Khiêm cảm thấy não mình chưa thông đủ, liền trưng ra bản mặt mờ mịt nhìn Trần Thương, tiểu Thương này còn là tiểu Thương của trước kia sao?
Đột nhiên nó làm anh có chút lạ lẫm!
Não của An Ngạn Quân cũng có chút đứng máy...
Trần Phương cuối cùng là đang làm cái gì?
Cậu ấy cứ như vậy mà trực tiếp tham gia ngoại khoa tay của học hội y học Trung Hoa?
Lại còn đích thân Vương chủ tịch cùng Thường chủ tịch mời tới!
Những người khác sẽ không biết họ là ai nhưng An Ngạn Lâm biết rất rõ nha!
Đó chính là viện trưởng Vương Ngọc Sơn của Lục Viện thành phố Ma Đô cùng chủ nhiệm Thường Hồng Lôi của bệnh viện thủ đô Tích Thủy Đàm, hai lão đại rong ngành này, có tiếng tâm cao về ngoại khoa tay.
Hai người đó đích thân mời, cái này đứng là có sức ảnh hướng đủ lớn rồi.
Điều này thật tuyệt với, có thể thổi trong một thời gian dài.
Thạch Na đối mặt với Tân Duyệt ngơ ngác, đây đến cùng là đã xảy ra chuyện gì?
Tần Duyệt lại nhìn sang Trần Thương với khuôn mặt tò mò và bát quái, cậu ta cõng tôi dụ dỗ cái gì đây, hay rồi... giờ tôi hiếu kỳ biết sao bây giờ?
Mở to mắt chớp chép lại nhìn Trần Thương.
Trần Thương cười cười có chút xấu hổ, nhìn bộ dạng mọi người thế này đột nhiên có một loại cảm giác thoải mái Adrenalin tăng vọt lên đầu,...
Nghĩ đến đây, Trần Thương nhịn không được thở dài, các cậu muốn ép tôi phải giả vờ, bây giờ có ổn không?
Mọi người xấu hổ tới cỡ nào?
Haizzz...
Tôi muốn hạ thấp bản thân một chút, nhưng sao lại khó tới như vậy?
Đôi khi, có quá nhiều tài năng rất dễ dàng lan truyền đi, và chính là cái bộ dạng bây giờ.
Trần Thương nhìn Đàm Trung Lâm cười cười, nói:
- Vậy làm phiền cậu, chủ nhiệm Đàm.
Đàm Trung Lâm khoát tay áo:
- Cái gì mà phiền toái chứ, học hội ngoại khoa tay của tỉnh Đông Dương có cậu gia nhập sẽ chỉ càng thêm rực rỡ. Dù sao ngoại khoa tay là cần máu mới!
Được Đàm Trung Lâm như thế khen, Trần Thương càng đỏ mặt, đủ rồi đủ rồi, đừng nói nữa, càng nói càng quá, cảm thấy mình nhẹ bổng quá rồi này.
Trần Thương tranh thủ thời gian ngất lời:
Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Bác Sĩ Nguy HiểmTác giả: Vô Ưu 95Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… Lúc này, mặt Vương Khiêm lại có vẻ như đang bị ép buộc!Đó cũng không phải việc gì to tác chỉ là trong lòng lại có một chút hoài nghi nhân sinh...Anh tiếp tục nhìn vẻ mặt nghiêm túc của chủ nhiệm Đàm, cứ luôn miệng nói: không tệ không tệ, chỗ nào cũng không tệ?Anh tận mắt đọc được nội dung Trần Thương viết, ngoại trừ cái tên phía trên thì tất cả đều là “không”, chỗ nào cũng liền tốt vô cùng!Đây chẳng lẽ là bởi vì sự thật hay sao?Nghĩ tới đây, Vương Khiêm cảm thấy mình cũng nên thứ qua một lần, vạn nhất... vạn nhất có thể thành công?Dù sao người như chủ nhiệm Đàm Trung Lâm, đường đường là phó chủ tịch phân hội của tỉnh Đông Dương, lại không có năng lực ấy sao?Trần Thương bối rối nói:- Cái này... chủ nhiệm Đàm, tôi chưa thông qua bên kia xin đâu. Đàm Trung Lâm mỉm cười, không thèm để ý:- Đây không phải chuyện ván đã đóng thuyền rồi hay sao? Chủ nhiệm Vương cùng chủ nhiệm Thường chẳng phải đều mở miệng mời cậu, cái đó có thể giả được à? Hơn nữa, lại nói bảng này cậu đều điền xong hết rồi, tôi trở về rồi gửi đi là qua được rồi, gia nhập học hội không phải cũng là chuyện sớm hay muộn sao? Không ảnh hưởng, không ảnh hưởng!- Đúng rồi, sau khi Quốc Khánh kết thúc, tôi sẽ gửi chứng minh hội y học cho cậu.Đàm Trung Lâm nói một phen làm mọi người sắp hôn mê tới nơi rồi.Tất cả mọi người cùng có một cảm giác là đầu óc của mình sắp không sử dụng nữa rồi?Rốt cuộc, Đàm Trung Lâm... có ý gì vậy?Không phải ý là Trần Thương đã mù quáng điền vào nhỉ?Trần Thương thật sự là muốn gia nhập ngoại khoa tay của học hội y học Trung Hoa phải không?Vương Khiêm cảm thấy não mình chưa thông đủ, liền trưng ra bản mặt mờ mịt nhìn Trần Thương, tiểu Thương này còn là tiểu Thương của trước kia sao? Đột nhiên nó làm anh có chút lạ lẫm!Não của An Ngạn Quân cũng có chút đứng máy...Trần Phương cuối cùng là đang làm cái gì?Cậu ấy cứ như vậy mà trực tiếp tham gia ngoại khoa tay của học hội y học Trung Hoa?Lại còn đích thân Vương chủ tịch cùng Thường chủ tịch mời tới!Những người khác sẽ không biết họ là ai nhưng An Ngạn Lâm biết rất rõ nha!Đó chính là viện trưởng Vương Ngọc Sơn của Lục Viện thành phố Ma Đô cùng chủ nhiệm Thường Hồng Lôi của bệnh viện thủ đô Tích Thủy Đàm, hai lão đại rong ngành này, có tiếng tâm cao về ngoại khoa tay.Hai người đó đích thân mời, cái này đứng là có sức ảnh hướng đủ lớn rồi.Điều này thật tuyệt với, có thể thổi trong một thời gian dài.Thạch Na đối mặt với Tân Duyệt ngơ ngác, đây đến cùng là đã xảy ra chuyện gì?Tần Duyệt lại nhìn sang Trần Thương với khuôn mặt tò mò và bát quái, cậu ta cõng tôi dụ dỗ cái gì đây, hay rồi... giờ tôi hiếu kỳ biết sao bây giờ? Mở to mắt chớp chép lại nhìn Trần Thương.Trần Thương cười cười có chút xấu hổ, nhìn bộ dạng mọi người thế này đột nhiên có một loại cảm giác thoải mái Adrenalin tăng vọt lên đầu,...Nghĩ đến đây, Trần Thương nhịn không được thở dài, các cậu muốn ép tôi phải giả vờ, bây giờ có ổn không?Mọi người xấu hổ tới cỡ nào?Haizzz...Tôi muốn hạ thấp bản thân một chút, nhưng sao lại khó tới như vậy?Đôi khi, có quá nhiều tài năng rất dễ dàng lan truyền đi, và chính là cái bộ dạng bây giờ.Trần Thương nhìn Đàm Trung Lâm cười cười, nói:- Vậy làm phiền cậu, chủ nhiệm Đàm.Đàm Trung Lâm khoát tay áo:- Cái gì mà phiền toái chứ, học hội ngoại khoa tay của tỉnh Đông Dương có cậu gia nhập sẽ chỉ càng thêm rực rỡ. Dù sao ngoại khoa tay là cần máu mới!Được Đàm Trung Lâm như thế khen, Trần Thương càng đỏ mặt, đủ rồi đủ rồi, đừng nói nữa, càng nói càng quá, cảm thấy mình nhẹ bổng quá rồi này.Trần Thương tranh thủ thời gian ngất lời:Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!