Tỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm…
Chương 591: Dở khóc dở cười
Bác Sĩ Nguy HiểmTác giả: Vô Ưu 95Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… Trần Thương thở dài, không biết nói cái gì.Chấn đoán bệnh quá phức tạp, ai mà có thể cam đoan mình nhất định có thể chẩn đoán bệnh chính xác?Trần Thương có hack, thế nhưng cũng không thể nhìn một cái là thấy ngay được, nếu như không phải nhẹ nhàng sở một cái, bản thân Trần Thương cũng không dám đảm bảo.Trần Thương nhìn Diêu Chí Văn, cái này không thể trách anh ta..Bệnh tật có thiên biến vạn hóa, các triệu chứng của các bệnh khác nhau, phụ trợ kiểm tra thường xuyên sẽ có liên quan, nếu như không tỉ mỉ phân rất có thể sẽ phạm sai lầm.Cho nên nóiNgười làm nghề y, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, như giẫm trên băng mỏng!Mà lúc này đây, bác sĩ Nghiêm trở về... Dẫn theo cả bác sĩ nội khoa tim.Trần Thương thở dài, nhìn Diêu Chí Văn:- Anh cực kỳ ưu tú, ít nhất cũng không có chạy...Diêu Chí Văn dở khóc dở cười, thật sự là vừa cười vừa khóc, nước mắt lốp bốp chảy xuống.- Tôi thật rất muốn làm một báo sĩ tốt!Trần Thương cười nói:- Anh đã là...Trừ an ủi anh ta, lúc này còn có thể nói gì nữa?Nghiêm Minh vội vã chạy tới:~ Tiểu Diêu, người đâu? Người bệnh đi đâu rồi?Nhìn thấy Diêu Chí Văn khóc, dọa cho Nghiêm Minh khẽ run rẩy:~ Người đi rồi?Trần Thương thở dài, lắc đầu, trở về khoa cấp cứu.Trần Đại Hải xách hành lý cho Dương Giai Tuệ, trong miệng một mực lải nhải:~ Bà nói bà mang nhiều đồ thế để làm gì? Bao lớn bao nhỏ một đống lớn, chúng ta còn có thể chừa chút cái gì?Trần Đại Hải thấy vợ cũng không để ý tới đến mình, nói tiếp vài câu:- Chúng ta chỉ ở cỡ hai ba ngày, cũng không phải dọn nhà luôn.Dương Giai Tuệ quay người trừng mắt liếc ông một cái:- Trần Đại Hải, ông nói xong chưa? Trên đường đi nói mấy trăm lần, sao cứ lải nhải như tức phụ thế?Trần Đại Hải khụ khụ một tiếng không nói.Dương Giai Tuệ bỗng nhiên xoay đầu lại:- Aizz, tôi hỏi ông? Bỗng nhiên Thương nhỉ cứ gấp gáp kêu chúng ta đến mua nhà, có phải là nhìn trúng cô gái nhà ai rồi không?Trần Đại Hải nhíu mày, nhẹ gật đầu:- Ừm, tôi cũng cảm thấy có thể là vậy!Một lát sau.Dương Giai Tuệ chợt nhớ tới cái gì, hạ giọng nói:- Ông xem thử tiền vẫn còn chứ?Trần Đại Hải trừng bà một cái- Đang ở nhà ga, nói gì thế?Sau khi nói xong, cẩn thận sờ lên túi xách tùy thân một cái, sau đó nhìn thoáng qua xung quanh, nhẹ gật đầu với Dương Giai Tuệ: - Ừm! Ở đây, ở đây!Lúc này, Dương Giai Tuệ mới thở phào nhẹ nhõm:Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Trần Thương thở dài, không biết nói cái gì.
Chấn đoán bệnh quá phức tạp, ai mà có thể cam đoan mình nhất định có thể chẩn đoán bệnh chính xác?
Trần Thương có hack, thế nhưng cũng không thể nhìn một cái là thấy ngay được, nếu như không phải nhẹ nhàng sở một cái, bản thân Trần Thương cũng không dám đảm bảo.
Trần Thương nhìn Diêu Chí Văn, cái này không thể trách anh ta..
Bệnh tật có thiên biến vạn hóa, các triệu chứng của các bệnh khác nhau, phụ trợ kiểm tra thường xuyên sẽ có liên quan, nếu như không tỉ mỉ phân rất có thể sẽ phạm sai lầm.
Cho nên nói
Người làm nghề y, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, như giẫm trên băng mỏng!
Mà lúc này đây, bác sĩ Nghiêm trở về... Dẫn theo cả bác sĩ nội khoa tim.
Trần Thương thở dài, nhìn Diêu Chí Văn:
- Anh cực kỳ ưu tú, ít nhất cũng không có chạy...
Diêu Chí Văn dở khóc dở cười, thật sự là vừa cười vừa khóc, nước mắt lốp bốp chảy xuống.
- Tôi thật rất muốn làm một báo sĩ tốt!
Trần Thương cười nói:
- Anh đã là...
Trừ an ủi anh ta, lúc này còn có thể nói gì nữa?
Nghiêm Minh vội vã chạy tới:
~ Tiểu Diêu, người đâu? Người bệnh đi đâu rồi?
Nhìn thấy Diêu Chí Văn khóc, dọa cho Nghiêm Minh khẽ run rẩy:
~ Người đi rồi?
Trần Thương thở dài, lắc đầu, trở về khoa cấp cứu.
Trần Đại Hải xách hành lý cho Dương Giai Tuệ, trong miệng một mực lải nhải:
~ Bà nói bà mang nhiều đồ thế để làm gì? Bao lớn bao nhỏ một đống lớn, chúng ta còn có thể chừa chút cái gì?
Trần Đại Hải thấy vợ cũng không để ý tới đến mình, nói tiếp vài câu:
- Chúng ta chỉ ở cỡ hai ba ngày, cũng không phải dọn nhà luôn.
Dương Giai Tuệ quay người trừng mắt liếc ông một cái:
- Trần Đại Hải, ông nói xong chưa? Trên đường đi nói mấy trăm lần, sao cứ lải nhải như tức phụ thế?
Trần Đại Hải khụ khụ một tiếng không nói.
Dương Giai Tuệ bỗng nhiên xoay đầu lại:
- Aizz, tôi hỏi ông? Bỗng nhiên Thương nhỉ cứ gấp gáp kêu chúng ta đến mua nhà, có phải là nhìn trúng cô gái nhà ai rồi không?
Trần Đại Hải nhíu mày, nhẹ gật đầu:
- Ừm, tôi cũng cảm thấy có thể là vậy!
Một lát sau.
Dương Giai Tuệ chợt nhớ tới cái gì, hạ giọng nói:
- Ông xem thử tiền vẫn còn chứ?
Trần Đại Hải trừng bà một cái
- Đang ở nhà ga, nói gì thế?
Sau khi nói xong, cẩn thận sờ lên túi xách tùy thân một cái, sau đó nhìn thoáng qua xung quanh, nhẹ gật đầu với Dương Giai Tuệ:
- Ừm! Ở đây, ở đây!
Lúc này, Dương Giai Tuệ mới thở phào nhẹ nhõm:
Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Bác Sĩ Nguy HiểmTác giả: Vô Ưu 95Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… Trần Thương thở dài, không biết nói cái gì.Chấn đoán bệnh quá phức tạp, ai mà có thể cam đoan mình nhất định có thể chẩn đoán bệnh chính xác?Trần Thương có hack, thế nhưng cũng không thể nhìn một cái là thấy ngay được, nếu như không phải nhẹ nhàng sở một cái, bản thân Trần Thương cũng không dám đảm bảo.Trần Thương nhìn Diêu Chí Văn, cái này không thể trách anh ta..Bệnh tật có thiên biến vạn hóa, các triệu chứng của các bệnh khác nhau, phụ trợ kiểm tra thường xuyên sẽ có liên quan, nếu như không tỉ mỉ phân rất có thể sẽ phạm sai lầm.Cho nên nóiNgười làm nghề y, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, như giẫm trên băng mỏng!Mà lúc này đây, bác sĩ Nghiêm trở về... Dẫn theo cả bác sĩ nội khoa tim.Trần Thương thở dài, nhìn Diêu Chí Văn:- Anh cực kỳ ưu tú, ít nhất cũng không có chạy...Diêu Chí Văn dở khóc dở cười, thật sự là vừa cười vừa khóc, nước mắt lốp bốp chảy xuống.- Tôi thật rất muốn làm một báo sĩ tốt!Trần Thương cười nói:- Anh đã là...Trừ an ủi anh ta, lúc này còn có thể nói gì nữa?Nghiêm Minh vội vã chạy tới:~ Tiểu Diêu, người đâu? Người bệnh đi đâu rồi?Nhìn thấy Diêu Chí Văn khóc, dọa cho Nghiêm Minh khẽ run rẩy:~ Người đi rồi?Trần Thương thở dài, lắc đầu, trở về khoa cấp cứu.Trần Đại Hải xách hành lý cho Dương Giai Tuệ, trong miệng một mực lải nhải:~ Bà nói bà mang nhiều đồ thế để làm gì? Bao lớn bao nhỏ một đống lớn, chúng ta còn có thể chừa chút cái gì?Trần Đại Hải thấy vợ cũng không để ý tới đến mình, nói tiếp vài câu:- Chúng ta chỉ ở cỡ hai ba ngày, cũng không phải dọn nhà luôn.Dương Giai Tuệ quay người trừng mắt liếc ông một cái:- Trần Đại Hải, ông nói xong chưa? Trên đường đi nói mấy trăm lần, sao cứ lải nhải như tức phụ thế?Trần Đại Hải khụ khụ một tiếng không nói.Dương Giai Tuệ bỗng nhiên xoay đầu lại:- Aizz, tôi hỏi ông? Bỗng nhiên Thương nhỉ cứ gấp gáp kêu chúng ta đến mua nhà, có phải là nhìn trúng cô gái nhà ai rồi không?Trần Đại Hải nhíu mày, nhẹ gật đầu:- Ừm, tôi cũng cảm thấy có thể là vậy!Một lát sau.Dương Giai Tuệ chợt nhớ tới cái gì, hạ giọng nói:- Ông xem thử tiền vẫn còn chứ?Trần Đại Hải trừng bà một cái- Đang ở nhà ga, nói gì thế?Sau khi nói xong, cẩn thận sờ lên túi xách tùy thân một cái, sau đó nhìn thoáng qua xung quanh, nhẹ gật đầu với Dương Giai Tuệ: - Ừm! Ở đây, ở đây!Lúc này, Dương Giai Tuệ mới thở phào nhẹ nhõm:Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!