Tỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm…
Chương 671: Mang quad tới làm gì
Bác Sĩ Nguy HiểmTác giả: Vô Ưu 95Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… Bỏ ra thời gian hơn hai mươi phút, Trần Thương đã đến nhà Trương Hữu Phúc.Sau khi gõ cửa, người mở cửa khiến Trần Thương lập tức mất trợn tròn!- Y? Dương lão sư?Mở cửa không phải người khác, chính là khoa trưởng giáo khoa Dương Đồng.Dương Đồng cười cười, căm dép lê đặt ở dưới chân Trần Thương, cực kỷ nhiệt tình nói:- Mau vào đi, tiểu Trần.Khoảng thời gian này, Trần Thương chạy giáo khoa không ít, bởi vì chuyện của nội soi hạn chế tối đa vết thương, cho nên hay gặp Dương Đồng.Trách không được Dương Đồng nhiệt tình với mình như vậy...Thì ra là thế.Bệnh viện có rất nhiều loại tình huống này, chồng là chủ nhiệm lâm sàng hoặc là bác sĩ, vợ làm hành chính hoặc là các chức vị khác.So sánh xí nghiệp tư nhân không cổ vũ tìm người yêu nội bộ.Mà bệnh viện là nghề nghiệp đặc thù nên đặc biệt cổ vũ tiêu thụ tại chỗ!Cũng tương đương với biến tướng lưu lại nhân tàiNhà anh đều ở nơi này, anh còn muốn đi đâu?Vì vậy, lúc đăng thông báo tuyển dụng, bệnh viện thường sẽ ưu ái hơn đối với hai vợ chồng cùng làm rong bệnh viện.Thậm chí sẽ an bài công việc đối tượng, với tư cách nhân tài dẫn vào kèm theo phúc lợiGiống như Tỉnh Nhiên và Cảnh Nghiên, cho dù là Cảnh Nghiên chỉ có trình độ khoa chính quy, nếu Đông Đại Nhất viện muốn mời Tính Nhiên ở lại, khẳng định sẽ an bài công việc cho Cảnh Nghiên, cho dù không được làm lâm sàng, chẳng lẽ còn không làm hành chính?Hơn nữa, trên cơ bản hai vợ chồng là nước lên thì thuyền lên, một người lợi hại, người kia cũng từng bước tăng lên.Trước mắt, Trương Hữu Phúc cùng Dương Đồng chính là một cái ví dụ hết sức rõ ràng.Dương Đồng xoay người chuẩn bị dép lê cho Trần Thương, Trần Thương cầm rượu trong tay đặt ở trên bàn trước cửa, cởi giày đi vào trong.Dương Đồng một chút cũng không ghét bỏ, cầm giày của Trần Thương đặt ở trên kệ để giày.Ai có thể nghĩ tới chủ nhiệm Dương Đồng trong giáo khoa ngày thường đoan trang tỉnh xảo vậy mà trong nhà lại hiền lành như thế.Trông thấy Trần Thương mang theo đồ tới, Dương Đồng lập tức trách cứ:- Tới thì tới, còn mang quà làm gì!Trần Thương cười cười, nói đùa:- Tay không tới cửa ăn uống miễn phí, sau này chủ nhiệm Trương khẳng định sẽ không mời tôi nữa.Dương Đồng nghe xong, cũng vui vẻ:- Vào đi, anh Trương đang nấu đồ ăn, tôi đi rót Trương cho cậu cốc nước.Trần Thương vội vàng khoát tay:- Dương lão sư, bà khách khí như vậy, sau này tôi cũng không dám đi giáo khoa nữa.Dương Đồng sững sở, quay người nhìn Trần Thương: - Vì sao nha?Trần Thương xấu hổ cười một tiếng:- Tôi sợ người khác cho rằng Dương lão sư là chị tôi, đã cho tôi đi cửa sau.Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
Bỏ ra thời gian hơn hai mươi phút, Trần Thương đã đến nhà Trương Hữu Phúc.
Sau khi gõ cửa, người mở cửa khiến Trần Thương lập tức mất trợn tròn!
- Y? Dương lão sư?
Mở cửa không phải người khác, chính là khoa trưởng giáo khoa Dương Đồng.
Dương Đồng cười cười, căm dép lê đặt ở dưới chân Trần Thương, cực kỷ nhiệt tình nói:
- Mau vào đi, tiểu Trần.
Khoảng thời gian này, Trần Thương chạy giáo khoa không ít, bởi vì chuyện của nội soi hạn chế tối đa vết thương, cho nên hay gặp Dương Đồng.
Trách không được Dương Đồng nhiệt tình với mình như vậy...
Thì ra là thế.
Bệnh viện có rất nhiều loại tình huống này, chồng là chủ nhiệm lâm sàng hoặc là bác sĩ, vợ làm hành chính hoặc là các chức vị khác.
So sánh xí nghiệp tư nhân không cổ vũ tìm người yêu nội bộ.
Mà bệnh viện là nghề nghiệp đặc thù nên đặc biệt cổ vũ tiêu thụ tại chỗ!
Cũng tương đương với biến tướng lưu lại nhân tài
Nhà anh đều ở nơi này, anh còn muốn đi đâu?
Vì vậy, lúc đăng thông báo tuyển dụng, bệnh viện thường sẽ ưu ái hơn đối với hai vợ chồng cùng làm rong bệnh viện.
Thậm chí sẽ an bài công việc đối tượng, với tư cách nhân tài dẫn vào kèm theo phúc lợi
Giống như Tỉnh Nhiên và Cảnh Nghiên, cho dù là Cảnh Nghiên chỉ có trình độ khoa chính quy, nếu Đông Đại Nhất viện muốn mời Tính Nhiên ở lại, khẳng định sẽ an bài công việc cho Cảnh Nghiên, cho dù không được làm lâm sàng, chẳng lẽ còn không làm hành chính?
Hơn nữa, trên cơ bản hai vợ chồng là nước lên thì thuyền lên, một người lợi hại, người kia cũng từng bước tăng lên.
Trước mắt, Trương Hữu Phúc cùng Dương Đồng chính là một cái ví dụ hết sức rõ ràng.
Dương Đồng xoay người chuẩn bị dép lê cho Trần Thương, Trần Thương cầm rượu trong tay đặt ở trên bàn trước cửa, cởi giày đi vào trong.
Dương Đồng một chút cũng không ghét bỏ, cầm giày của Trần Thương đặt ở trên kệ để giày.
Ai có thể nghĩ tới chủ nhiệm Dương Đồng trong giáo khoa ngày thường đoan trang tỉnh xảo vậy mà trong nhà lại hiền lành như thế.
Trông thấy Trần Thương mang theo đồ tới, Dương Đồng lập tức trách cứ:
- Tới thì tới, còn mang quà làm gì!
Trần Thương cười cười, nói đùa:
- Tay không tới cửa ăn uống miễn phí, sau này chủ nhiệm Trương khẳng định sẽ không mời tôi nữa.
Dương Đồng nghe xong, cũng vui vẻ:
- Vào đi, anh Trương đang nấu đồ ăn, tôi đi rót Trương cho cậu cốc nước.
Trần Thương vội vàng khoát tay:
- Dương lão sư, bà khách khí như vậy, sau này tôi cũng không dám đi giáo khoa nữa.
Dương Đồng sững sở, quay người nhìn Trần Thương:
- Vì sao nha?
Trần Thương xấu hổ cười một tiếng:
- Tôi sợ người khác cho rằng Dương lão sư là chị tôi, đã cho tôi đi cửa sau.
Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
Bác Sĩ Nguy HiểmTác giả: Vô Ưu 95Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… Bỏ ra thời gian hơn hai mươi phút, Trần Thương đã đến nhà Trương Hữu Phúc.Sau khi gõ cửa, người mở cửa khiến Trần Thương lập tức mất trợn tròn!- Y? Dương lão sư?Mở cửa không phải người khác, chính là khoa trưởng giáo khoa Dương Đồng.Dương Đồng cười cười, căm dép lê đặt ở dưới chân Trần Thương, cực kỷ nhiệt tình nói:- Mau vào đi, tiểu Trần.Khoảng thời gian này, Trần Thương chạy giáo khoa không ít, bởi vì chuyện của nội soi hạn chế tối đa vết thương, cho nên hay gặp Dương Đồng.Trách không được Dương Đồng nhiệt tình với mình như vậy...Thì ra là thế.Bệnh viện có rất nhiều loại tình huống này, chồng là chủ nhiệm lâm sàng hoặc là bác sĩ, vợ làm hành chính hoặc là các chức vị khác.So sánh xí nghiệp tư nhân không cổ vũ tìm người yêu nội bộ.Mà bệnh viện là nghề nghiệp đặc thù nên đặc biệt cổ vũ tiêu thụ tại chỗ!Cũng tương đương với biến tướng lưu lại nhân tàiNhà anh đều ở nơi này, anh còn muốn đi đâu?Vì vậy, lúc đăng thông báo tuyển dụng, bệnh viện thường sẽ ưu ái hơn đối với hai vợ chồng cùng làm rong bệnh viện.Thậm chí sẽ an bài công việc đối tượng, với tư cách nhân tài dẫn vào kèm theo phúc lợiGiống như Tỉnh Nhiên và Cảnh Nghiên, cho dù là Cảnh Nghiên chỉ có trình độ khoa chính quy, nếu Đông Đại Nhất viện muốn mời Tính Nhiên ở lại, khẳng định sẽ an bài công việc cho Cảnh Nghiên, cho dù không được làm lâm sàng, chẳng lẽ còn không làm hành chính?Hơn nữa, trên cơ bản hai vợ chồng là nước lên thì thuyền lên, một người lợi hại, người kia cũng từng bước tăng lên.Trước mắt, Trương Hữu Phúc cùng Dương Đồng chính là một cái ví dụ hết sức rõ ràng.Dương Đồng xoay người chuẩn bị dép lê cho Trần Thương, Trần Thương cầm rượu trong tay đặt ở trên bàn trước cửa, cởi giày đi vào trong.Dương Đồng một chút cũng không ghét bỏ, cầm giày của Trần Thương đặt ở trên kệ để giày.Ai có thể nghĩ tới chủ nhiệm Dương Đồng trong giáo khoa ngày thường đoan trang tỉnh xảo vậy mà trong nhà lại hiền lành như thế.Trông thấy Trần Thương mang theo đồ tới, Dương Đồng lập tức trách cứ:- Tới thì tới, còn mang quà làm gì!Trần Thương cười cười, nói đùa:- Tay không tới cửa ăn uống miễn phí, sau này chủ nhiệm Trương khẳng định sẽ không mời tôi nữa.Dương Đồng nghe xong, cũng vui vẻ:- Vào đi, anh Trương đang nấu đồ ăn, tôi đi rót Trương cho cậu cốc nước.Trần Thương vội vàng khoát tay:- Dương lão sư, bà khách khí như vậy, sau này tôi cũng không dám đi giáo khoa nữa.Dương Đồng sững sở, quay người nhìn Trần Thương: - Vì sao nha?Trần Thương xấu hổ cười một tiếng:- Tôi sợ người khác cho rằng Dương lão sư là chị tôi, đã cho tôi đi cửa sau.Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website