Tác giả:

Tỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm…

Chương 714: Hôn mê

Bác Sĩ Nguy HiểmTác giả: Vô Ưu 95Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… Nhưng đúng lúc này, người đàn ông lực lưỡng cỡ tuổi trung niên kia lại lên tiếng:- Phía trước là Tỉnh Nhị Viện, hãy nhân lúc này liên hệ với bên cấp cứu của Tỉnh Nhị Viện đi, ở trước cửa ra vào của Tỉnh Nhị Viện cũng có trạm dừng xe buýt!Cuối cùng, chiếc xe buýt cũng đã dừng lại một cách an toàn, ngực Tôn Bảo Dân đau đến mức khiến hắn thốt không lên tiếng, cố nén cơn đau, cầm micro, ngữ điệu yếu ớt nói:- Tôi sẽ giúp mọi người gọi một chuyến xe buýt mới, mong mọi người hãy xuống dưới đợi một chút, thành thật xin lỗiTôn Bảo Dân muốn nhấc tay sát lên kéo đèn khẩn cấp xuống, nhưng thực sự là bất lực không làm được.Mới cong eo lại một chút, một trận đau đớn kinh khủng từ tim truyền tới, khiến ông lập tức ngã nhào xuống đất........Khoa cấp cứu Tỉnh Nhị Viện đột nhiên nhận điện báo của 120, ở trạm xe buýt 818 bên cạnh Tỉnh Nhị Viện, ngực trái tài xế xe buýt đột nhiên đau đớn khó chịu, hiện tại đã hôn mê!Đúng lúc Trần Thương và Tân Duyệt đang đứng ở đó, cả hai biến sắc, vội vàng đẩy xe chạy ra.Khoảng cách giữa khoa cấp cứu và trạm xe buýt rất gần!Tính ra cũng chưa có đến 100 mét.Thế nhưng vào thời khắc này, 100 mét có thể coi là khoảng cách giữa hai thế cực sinh - tử.Trần Thương chạy rất nhanh, giường xe bị đẩy đến nỗi bánh xe tạo ra lực ma sát cực lớn với mặt đất, phát ra âm thanh “Chỉ chỉ nha nha”Tân Duyệt tuy là tay không, nhưng cũng phải dùng hết sức để đuổi kịp Trần Thương!Phần ngực trước đau nhức kịch liệt!Té xỉu!Cái này... Không phải là do bị sốc tim... Hoặc là đột tử đấy chứ?Hai người không dám nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ có thể dốc hết sức chạy về phía trước.Cấp cứu là chiến đấu giành từng phút từng giây!Thời gian từng giây từng phút đều là đầy đủ trân quý.Không người nào dám buông lỏng cảnh giác!Trần Thương đẩy xe, Tân Duyệt vượt tại trên xe nhỏ hẹp, hai tay duỗi thắng nén lồ ng ngực khôi phục tìm phổi chưa từng đình chỉ.Mà từ người đàn ông to lớn trên xe buýt xuống không hề rời đi, trợ giúp Trần Thương đẩy xe.Ba giờ chiều, mặt trời mười phần nóng bức, thế nhưng ba người lại cảm thấy sống lưng phát lạnh.Tần Duyệt ép lồ ng ngực chưa từng có chút nào dừng lại.Rất nhanh, tổ hợp ba người tiến vào cửa lớn khoa cấp cứu.Trần Thương đối với y tá trạm hô:- Tiểu Lâm chuẩn bị giám sát tâm điện, để bên giường siêu âm..Cấp cứu hết sức căng thẳng!Tần Duyệt cảm giác hai cánh tay của mình đều nhanh mất đi trực giác, thế nhưng cô cũng không dám dừng lại, đây là... Sinh mệnh một người, ai dám dừng lại? Ngay lúc này, Tần Duyệt bỗng nhiên cảm giác nhịp tim từ từ phục hồi...Tâm điện giám sát lên!Người bệnh sinh mệnh kiểm tra triệu chứng bệnh tật rất mau đã ra kết quảÝ tá Tiểu Lâm hô lên!- Huyết áp: 60/30 mmHg!- Nhịp tim 120 lần mỗi phút!- Hô hấp 32 lần mỗi phút!Có nhịp tim, như vậy cũng tốt, Tân Duyệt đầu đầy mồ hôi, sợi tóc đính trên mặt, có chút lộn xộn, trước ngực áo khoác trắng đã ướt đẫm, dán trên người, lần đầu tiên phác hoạ ra đường cong hiếm thấy.Rất nhanh, điện tâm đồ đã có kết quả, Tân Duyệt đưa cho Trần Thương:- Trần Thương, điện tâm đồiBạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Nhưng đúng lúc này, người đàn ông lực lưỡng cỡ tuổi trung niên kia lại lên tiếng:

- Phía trước là Tỉnh Nhị Viện, hãy nhân lúc này liên hệ với bên cấp cứu của Tỉnh Nhị Viện đi, ở trước cửa ra vào của Tỉnh Nhị Viện cũng có trạm dừng xe buýt!

Cuối cùng, chiếc xe buýt cũng đã dừng lại một cách an toàn, ngực Tôn Bảo Dân đau đến mức khiến hắn thốt không lên tiếng, cố nén cơn đau, cầm micro, ngữ điệu yếu ớt nói:

- Tôi sẽ giúp mọi người gọi một chuyến xe buýt mới, mong mọi người hãy xuống dưới đợi một chút, thành thật xin lỗi

Tôn Bảo Dân muốn nhấc tay sát lên kéo đèn khẩn cấp xuống, nhưng thực sự là bất lực không làm được.

Mới cong eo lại một chút, một trận đau đớn kinh khủng từ tim truyền tới, khiến ông lập tức ngã nhào xuống đất.

...

....

Khoa cấp cứu Tỉnh Nhị Viện đột nhiên nhận điện báo của 120, ở trạm xe buýt 818 bên cạnh Tỉnh Nhị Viện, ngực trái tài xế xe buýt đột nhiên đau đớn khó chịu, hiện tại đã hôn mê!

Đúng lúc Trần Thương và Tân Duyệt đang đứng ở đó, cả hai biến sắc, vội vàng đẩy xe chạy ra.

Khoảng cách giữa khoa cấp cứu và trạm xe buýt rất gần!

Tính ra cũng chưa có đến 100 mét.

Thế nhưng vào thời khắc này, 100 mét có thể coi là khoảng cách giữa hai thế cực sinh - tử.

Trần Thương chạy rất nhanh, giường xe bị đẩy đến nỗi bánh xe tạo ra lực ma sát cực lớn với mặt đất, phát ra âm thanh “Chỉ chỉ nha nha”

Tân Duyệt tuy là tay không, nhưng cũng phải dùng hết sức để đuổi kịp Trần Thương!

Phần ngực trước đau nhức kịch liệt!

Té xỉu!

Cái này... Không phải là do bị sốc tim... Hoặc là đột tử đấy chứ?

Hai người không dám nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ có thể dốc hết sức chạy về phía trước.

Cấp cứu là chiến đấu giành từng phút từng giây!

Thời gian từng giây từng phút đều là đầy đủ trân quý.

Không người nào dám buông lỏng cảnh giác!

Trần Thương đẩy xe, Tân Duyệt vượt tại trên xe nhỏ hẹp, hai tay duỗi thắng nén lồ ng ngực khôi phục tìm phổi chưa từng đình chỉ.

Mà từ người đàn ông to lớn trên xe buýt xuống không hề rời đi, trợ giúp Trần Thương đẩy xe.

Ba giờ chiều, mặt trời mười phần nóng bức, thế nhưng ba người lại cảm thấy sống lưng phát lạnh.

Tần Duyệt ép lồ ng ngực chưa từng có chút nào dừng lại.

Rất nhanh, tổ hợp ba người tiến vào cửa lớn khoa cấp cứu.

Trần Thương đối với y tá trạm hô:

- Tiểu Lâm chuẩn bị giám sát tâm điện, để bên giường siêu âm..

Cấp cứu hết sức căng thẳng!

Tần Duyệt cảm giác hai cánh tay của mình đều nhanh mất đi trực giác, thế nhưng cô cũng không dám dừng lại, đây là... Sinh mệnh một người, ai dám dừng lại? 

Ngay lúc này, Tần Duyệt bỗng nhiên cảm giác nhịp tim từ từ phục hồi...

Tâm điện giám sát lên!

Người bệnh sinh mệnh kiểm tra triệu chứng bệnh tật rất mau đã ra kết quả

Ý tá Tiểu Lâm hô lên!

- Huyết áp: 60/30 mmHg!

- Nhịp tim 120 lần mỗi phút!

- Hô hấp 32 lần mỗi phút!

Có nhịp tim, như vậy cũng tốt, Tân Duyệt đầu đầy mồ hôi, sợi tóc đính trên mặt, có chút lộn xộn, trước ngực áo khoác trắng đã ướt đẫm, dán trên người, lần đầu tiên phác hoạ ra đường cong hiếm thấy.

Rất nhanh, điện tâm đồ đã có kết quả, Tân Duyệt đưa cho Trần Thương:

- Trần Thương, điện tâm đồi

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Bác Sĩ Nguy HiểmTác giả: Vô Ưu 95Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… Nhưng đúng lúc này, người đàn ông lực lưỡng cỡ tuổi trung niên kia lại lên tiếng:- Phía trước là Tỉnh Nhị Viện, hãy nhân lúc này liên hệ với bên cấp cứu của Tỉnh Nhị Viện đi, ở trước cửa ra vào của Tỉnh Nhị Viện cũng có trạm dừng xe buýt!Cuối cùng, chiếc xe buýt cũng đã dừng lại một cách an toàn, ngực Tôn Bảo Dân đau đến mức khiến hắn thốt không lên tiếng, cố nén cơn đau, cầm micro, ngữ điệu yếu ớt nói:- Tôi sẽ giúp mọi người gọi một chuyến xe buýt mới, mong mọi người hãy xuống dưới đợi một chút, thành thật xin lỗiTôn Bảo Dân muốn nhấc tay sát lên kéo đèn khẩn cấp xuống, nhưng thực sự là bất lực không làm được.Mới cong eo lại một chút, một trận đau đớn kinh khủng từ tim truyền tới, khiến ông lập tức ngã nhào xuống đất........Khoa cấp cứu Tỉnh Nhị Viện đột nhiên nhận điện báo của 120, ở trạm xe buýt 818 bên cạnh Tỉnh Nhị Viện, ngực trái tài xế xe buýt đột nhiên đau đớn khó chịu, hiện tại đã hôn mê!Đúng lúc Trần Thương và Tân Duyệt đang đứng ở đó, cả hai biến sắc, vội vàng đẩy xe chạy ra.Khoảng cách giữa khoa cấp cứu và trạm xe buýt rất gần!Tính ra cũng chưa có đến 100 mét.Thế nhưng vào thời khắc này, 100 mét có thể coi là khoảng cách giữa hai thế cực sinh - tử.Trần Thương chạy rất nhanh, giường xe bị đẩy đến nỗi bánh xe tạo ra lực ma sát cực lớn với mặt đất, phát ra âm thanh “Chỉ chỉ nha nha”Tân Duyệt tuy là tay không, nhưng cũng phải dùng hết sức để đuổi kịp Trần Thương!Phần ngực trước đau nhức kịch liệt!Té xỉu!Cái này... Không phải là do bị sốc tim... Hoặc là đột tử đấy chứ?Hai người không dám nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ có thể dốc hết sức chạy về phía trước.Cấp cứu là chiến đấu giành từng phút từng giây!Thời gian từng giây từng phút đều là đầy đủ trân quý.Không người nào dám buông lỏng cảnh giác!Trần Thương đẩy xe, Tân Duyệt vượt tại trên xe nhỏ hẹp, hai tay duỗi thắng nén lồ ng ngực khôi phục tìm phổi chưa từng đình chỉ.Mà từ người đàn ông to lớn trên xe buýt xuống không hề rời đi, trợ giúp Trần Thương đẩy xe.Ba giờ chiều, mặt trời mười phần nóng bức, thế nhưng ba người lại cảm thấy sống lưng phát lạnh.Tần Duyệt ép lồ ng ngực chưa từng có chút nào dừng lại.Rất nhanh, tổ hợp ba người tiến vào cửa lớn khoa cấp cứu.Trần Thương đối với y tá trạm hô:- Tiểu Lâm chuẩn bị giám sát tâm điện, để bên giường siêu âm..Cấp cứu hết sức căng thẳng!Tần Duyệt cảm giác hai cánh tay của mình đều nhanh mất đi trực giác, thế nhưng cô cũng không dám dừng lại, đây là... Sinh mệnh một người, ai dám dừng lại? Ngay lúc này, Tần Duyệt bỗng nhiên cảm giác nhịp tim từ từ phục hồi...Tâm điện giám sát lên!Người bệnh sinh mệnh kiểm tra triệu chứng bệnh tật rất mau đã ra kết quảÝ tá Tiểu Lâm hô lên!- Huyết áp: 60/30 mmHg!- Nhịp tim 120 lần mỗi phút!- Hô hấp 32 lần mỗi phút!Có nhịp tim, như vậy cũng tốt, Tân Duyệt đầu đầy mồ hôi, sợi tóc đính trên mặt, có chút lộn xộn, trước ngực áo khoác trắng đã ướt đẫm, dán trên người, lần đầu tiên phác hoạ ra đường cong hiếm thấy.Rất nhanh, điện tâm đồ đã có kết quả, Tân Duyệt đưa cho Trần Thương:- Trần Thương, điện tâm đồiBạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 714: Hôn mê