Tác giả:

Tỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm…

Chương 729: Nhất định phải nắm rõ trong lòng!

Bác Sĩ Nguy HiểmTác giả: Vô Ưu 95Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… Tâm tình Trần Thương không tệ.Người gặp việc vui tỉnh thần sẽ thoải mái, nhìn mấy cái phẫu thuật màng tim của mình nguyên một đám không phải cấp cao thì chính là cấp đại sư, Trần Thương nói thật, có chút bành trướng.Duy nhất có chút khó chịu chính là tối nay phải trực ca đêm, không có cách nào đến Đông Đại Nhất Viện khoe tài.Nghĩ tới đây, Trần Thương cảm thấy vẫn nên nhịn một chút đi.Lúc sắp tan tầm, Trần Thương vô tình thấy một cái bóng người quen thuộc, trong lòng lập tức lộp bộp. một tiếng.Mẹ nó!Tại sao lại là hắn!?Không sai, tối nay Trần Thương sẽ cùng bác sĩ Nghiêm Minh trực ca đêm.Nghĩ đến cái này, Trần Thương cảm thấy tìm có chút đập mạnh và loạn nhịp.Khoa cấp cứu có câu nói thật sự rõ ràng, không sợ đối thủ giống như thần, chỉ sợ đồng đội như heo.Gặp phải Nghiêm Minh, Trần Thương thật sự chỉ muốn chửi má nó.Nhưng mà... Thôi được rồi!Ổn định rồi nói sau, gặp phải chuyện gì cũng nên lưu ý một chút.Kỳ thật không phải Trần Thương đi có quá nhiều thành kiến Nghiêm Minh, mà bác sĩ này thật sự có chút không biết chịu trách nhiệm.Màn đêm dần buông xuống, Trần Thương ăn thức ăn ngoài, bắt đầu lần lượt kiểm tra các phòng một lần.Đây là thói quen mà Trần Binh Sinh dạy cho Trần Thương, không quản lúc nào, trước khi anh làm ca đêm nhất định phải hiểu rõ đầy đủ về bệnh nhân của cậu.Nhất định phải nắm rõ trong lòng!Bởi vì cứ như vậy, cho dù xảy ra chuyện đặc biệt gì, cũng có thể kịp thời đưa ra điều chỉnh.Hơn nữa phải giảng giải cho người bệnh mấy câu, dù sao bọn họ cũng không hiểu nhiều về bệnh tật.Điểm này Trần Binh Sinh làm rất không tệ, người bệnh của ông trên cơ bản tất cả thông tin đều có thể rõ ràng trong lòng, đây không phải bởi vì lão Trần có Thiên phú dị bẩm nên đã gặp qua là không quên được.Mà bởi vì ông quá mức chuyên chú cùng nghiêm. túc đối với người bệnh, bất kỳ một ngón tay đánh dấu cái gì đều sẽ vừa vặn lúc đi ra liền phân tích rất lâu, cho nên mới thuần thục như thế.Đây là thói quen tốt mà Trần Thương học được ở trên người lão Trần.Sau khi bận rộn một lần, đã gần mười giờ rồi.Chuẩn bị trở về phòng làm việc, Trần Thương vừa vặn thấy Nghiêm Minh bưng một ly nước giữ ấm ngöi chỗ y tá, cười nói với một đám tiểu y tá, trò chuyện quên cả trời đất, Thường Lệ Na ở một bên làm việc.Trần Thương cũng không muốn quản, nhưng vừa nghĩ đến vừa rồi khi kiểm tra phòng, có một ngườibệnh hình như là nhồi máu cơ tim hôm nay mới được. chuyển tới, thế là nhịn không được nhắc nhở một câu.- Nghiêm lão sư, để ý người bệnh giường số 13 một chút, hôm nay tìm bị đau thắt cấp tính nên được chuyển vào, đừng để xảy ra chút chuyện gì?Nghe thấy Trần Thương nói vậy, Nghiêm Minh mỉm cười, nhàn nhạt nhẹ gật đầu: - Được rồi tiểu Trần, một lát nữa tôi sẽ đi qua nhìn xem.Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Tâm tình Trần Thương không tệ.

Người gặp việc vui tỉnh thần sẽ thoải mái, nhìn mấy cái phẫu thuật màng tim của mình nguyên một đám không phải cấp cao thì chính là cấp đại sư, Trần Thương nói thật, có chút bành trướng.

Duy nhất có chút khó chịu chính là tối nay phải trực ca đêm, không có cách nào đến Đông Đại Nhất Viện khoe tài.

Nghĩ tới đây, Trần Thương cảm thấy vẫn nên nhịn một chút đi.

Lúc sắp tan tầm, Trần Thương vô tình thấy một cái bóng người quen thuộc, trong lòng lập tức lộp bộp. một tiếng.

Mẹ nó!

Tại sao lại là hắn!?

Không sai, tối nay Trần Thương sẽ cùng bác sĩ Nghiêm Minh trực ca đêm.

Nghĩ đến cái này, Trần Thương cảm thấy tìm có chút đập mạnh và loạn nhịp.

Khoa cấp cứu có câu nói thật sự rõ ràng, không sợ đối thủ giống như thần, chỉ sợ đồng đội như heo.

Gặp phải Nghiêm Minh, Trần Thương thật sự chỉ muốn chửi má nó.

Nhưng mà... Thôi được rồi!

Ổn định rồi nói sau, gặp phải chuyện gì cũng nên lưu ý một chút.

Kỳ thật không phải Trần Thương đi có quá nhiều thành kiến Nghiêm Minh, mà bác sĩ này thật sự có chút không biết chịu trách nhiệm.

Màn đêm dần buông xuống, Trần Thương ăn thức ăn ngoài, bắt đầu lần lượt kiểm tra các phòng một lần.

Đây là thói quen mà Trần Binh Sinh dạy cho Trần Thương, không quản lúc nào, trước khi anh làm ca đêm nhất định phải hiểu rõ đầy đủ về bệnh nhân của cậu.

Nhất định phải nắm rõ trong lòng!

Bởi vì cứ như vậy, cho dù xảy ra chuyện đặc biệt gì, cũng có thể kịp thời đưa ra điều chỉnh.

Hơn nữa phải giảng giải cho người bệnh mấy câu, dù sao bọn họ cũng không hiểu nhiều về bệnh tật.

Điểm này Trần Binh Sinh làm rất không tệ, người bệnh của ông trên cơ bản tất cả thông tin đều có thể rõ ràng trong lòng, đây không phải bởi vì lão Trần có Thiên phú dị bẩm nên đã gặp qua là không quên được.

Mà bởi vì ông quá mức chuyên chú cùng nghiêm. túc đối với người bệnh, bất kỳ một ngón tay đánh dấu cái gì đều sẽ vừa vặn lúc đi ra liền phân tích rất lâu, cho nên mới thuần thục như thế.

Đây là thói quen tốt mà Trần Thương học được ở trên người lão Trần.

Sau khi bận rộn một lần, đã gần mười giờ rồi.

Chuẩn bị trở về phòng làm việc, Trần Thương vừa vặn thấy Nghiêm Minh bưng một ly nước giữ ấm ngöi chỗ y tá, cười nói với một đám tiểu y tá, trò chuyện quên cả trời đất, Thường Lệ Na ở một bên làm việc.

Trần Thương cũng không muốn quản, nhưng vừa nghĩ đến vừa rồi khi kiểm tra phòng, có một người

bệnh hình như là nhồi máu cơ tim hôm nay mới được. chuyển tới, thế là nhịn không được nhắc nhở một câu.

- Nghiêm lão sư, để ý người bệnh giường số 13 một chút, hôm nay tìm bị đau thắt cấp tính nên được chuyển vào, đừng để xảy ra chút chuyện gì?

Nghe thấy Trần Thương nói vậy, Nghiêm Minh mỉm cười, nhàn nhạt nhẹ gật đầu: 

- Được rồi tiểu Trần, một lát nữa tôi sẽ đi qua nhìn xem.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Bác Sĩ Nguy HiểmTác giả: Vô Ưu 95Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… Tâm tình Trần Thương không tệ.Người gặp việc vui tỉnh thần sẽ thoải mái, nhìn mấy cái phẫu thuật màng tim của mình nguyên một đám không phải cấp cao thì chính là cấp đại sư, Trần Thương nói thật, có chút bành trướng.Duy nhất có chút khó chịu chính là tối nay phải trực ca đêm, không có cách nào đến Đông Đại Nhất Viện khoe tài.Nghĩ tới đây, Trần Thương cảm thấy vẫn nên nhịn một chút đi.Lúc sắp tan tầm, Trần Thương vô tình thấy một cái bóng người quen thuộc, trong lòng lập tức lộp bộp. một tiếng.Mẹ nó!Tại sao lại là hắn!?Không sai, tối nay Trần Thương sẽ cùng bác sĩ Nghiêm Minh trực ca đêm.Nghĩ đến cái này, Trần Thương cảm thấy tìm có chút đập mạnh và loạn nhịp.Khoa cấp cứu có câu nói thật sự rõ ràng, không sợ đối thủ giống như thần, chỉ sợ đồng đội như heo.Gặp phải Nghiêm Minh, Trần Thương thật sự chỉ muốn chửi má nó.Nhưng mà... Thôi được rồi!Ổn định rồi nói sau, gặp phải chuyện gì cũng nên lưu ý một chút.Kỳ thật không phải Trần Thương đi có quá nhiều thành kiến Nghiêm Minh, mà bác sĩ này thật sự có chút không biết chịu trách nhiệm.Màn đêm dần buông xuống, Trần Thương ăn thức ăn ngoài, bắt đầu lần lượt kiểm tra các phòng một lần.Đây là thói quen mà Trần Binh Sinh dạy cho Trần Thương, không quản lúc nào, trước khi anh làm ca đêm nhất định phải hiểu rõ đầy đủ về bệnh nhân của cậu.Nhất định phải nắm rõ trong lòng!Bởi vì cứ như vậy, cho dù xảy ra chuyện đặc biệt gì, cũng có thể kịp thời đưa ra điều chỉnh.Hơn nữa phải giảng giải cho người bệnh mấy câu, dù sao bọn họ cũng không hiểu nhiều về bệnh tật.Điểm này Trần Binh Sinh làm rất không tệ, người bệnh của ông trên cơ bản tất cả thông tin đều có thể rõ ràng trong lòng, đây không phải bởi vì lão Trần có Thiên phú dị bẩm nên đã gặp qua là không quên được.Mà bởi vì ông quá mức chuyên chú cùng nghiêm. túc đối với người bệnh, bất kỳ một ngón tay đánh dấu cái gì đều sẽ vừa vặn lúc đi ra liền phân tích rất lâu, cho nên mới thuần thục như thế.Đây là thói quen tốt mà Trần Thương học được ở trên người lão Trần.Sau khi bận rộn một lần, đã gần mười giờ rồi.Chuẩn bị trở về phòng làm việc, Trần Thương vừa vặn thấy Nghiêm Minh bưng một ly nước giữ ấm ngöi chỗ y tá, cười nói với một đám tiểu y tá, trò chuyện quên cả trời đất, Thường Lệ Na ở một bên làm việc.Trần Thương cũng không muốn quản, nhưng vừa nghĩ đến vừa rồi khi kiểm tra phòng, có một ngườibệnh hình như là nhồi máu cơ tim hôm nay mới được. chuyển tới, thế là nhịn không được nhắc nhở một câu.- Nghiêm lão sư, để ý người bệnh giường số 13 một chút, hôm nay tìm bị đau thắt cấp tính nên được chuyển vào, đừng để xảy ra chút chuyện gì?Nghe thấy Trần Thương nói vậy, Nghiêm Minh mỉm cười, nhàn nhạt nhẹ gật đầu: - Được rồi tiểu Trần, một lát nữa tôi sẽ đi qua nhìn xem.Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 729: Nhất định phải nắm rõ trong lòng!