Tác giả:

Tỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm…

Chương 733: Còn mặt mũi nữa sao?

Bác Sĩ Nguy HiểmTác giả: Vô Ưu 95Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… Chỉ một chữ, nhưng đã bao hàm tất cả oán khí trong người Trần Thương lúc này, một chữ đã bao hàm tất cả những cái gọi là không cam tâm trong Trần Thương.Con mẹ nó chứ, anh đường đường là một bác sĩ, bác sĩ cấp cứu!Còn mặt mũi nữa sao?Có thể trở nên có trách nhiệm hơn chút không?Lúc này, Thường Lệ Na cầm bệnh án người bệnh chạy tới.- Bệnh nhân nam 62 tuổi, khi đến bệnh viện ngực. đau một giờ, làm điện tâm đồ, nhìn thấy ST-T rõ ràng có đoạn thay đổi, nhưng khi rút máu xét nghiệm Troponin thì vẫn bình thường, người bệnh là người bị cao huyết áp, lần này lại đau ngực, khả năng mắc hội chứng sơ vữa động mạch vành cấp tính là rất lớn.Trần Thương và Triệu Kiến Hải nhịn không được. liếc nhau.Là đàn ông đã bước đến tuổi già, đau ngực, chắc chân việc đầu tiên cần cân nhắc chính là nhồi máu cơ tim. Đây là suy nghĩ cấp cứu vô cùng đơn giản.Sở dĩ người bệnh ở lại bệnh viện, chắc chắn là lo lắng vấn đề nhồi máu cơ tìm cấp tính phát tác, mặc dù Troponin là bình thường, nhưng cũng không thể loại trừ khả năng này.Hiện tại, lại nảy sinh thêm vấn đề bị sốc tim mạch...Kỳ thật hậu quả không cần nói cũng biếtNếu như xác định bệnh nhân là bị nhồi máu cơ tim, nhồi máu cơ tim nếu nghiêm trọng sẽ khiến công năng của trái tim suy kiệt trong nháy mắt, và khi trái tìm không có cách nào để bơm máu, sẽ xuất hiện hiện tượng bị sốc tim mạch, biểu hiện là huyết áp thấp, hô hấp khó khăn, cảm giác sắp chết, vân vân.Mà tương tự!Một khi phát sinh vấn đề bị sốc tim mạch, thì chỉ có thể nói là cửu tử nhất sinh!Đúng lúc này, trái tìm người bệnh đột nhiên ngừng đập.Mọi thứ tới quá mức đột nhiên, hầu hết mọi người cũng không kịp chuẩn bị bất cứ cái gìTrần Thương vẫn hành động như cũ, anh không ngừng nén Ngoại lồng ngực cho người bệnh.Cứ cách mấy phút y tá lại cho một mũi adrenalin, nhưng tâm điện đõ vẫn đứng nguyên, không hề có bất kỳ biểu hiện khởi sắc nào.Bác sĩ nội khoa tim đã tới, nhưng tiếc là vào giờ phút này sẽ không thể giải quyết được vấn đề gì nữa.Chỉ có thể đứng nhìn Triệu Kiến Hải, Trần Thương và y tá đang dốc toàn lực cấp cứu!Giờ phút này, người nhà người bệnh cũng tới, một cậu con trai và ba người con gái, bọn họ đứng ngoài cửa phòng cấp cứu, Thường Lệ Na đã bàn giao bệnh tình.Cả bốn người ai cũng nôn nóng bất an, nhìn ba cô con gái, trẻ tuổi nhất cũng phải hơn bốn mươi tuổi, còn cậu con trai là em út, nhìn chắc cũng chỉ hơn ba mươi.Lúc này, cậu con trai đứng ở một nơi riêng biệt, ánh mắt tràn đầy chờ mong nhìn cửa phòng cấp cứu.Còn ba cô con gái thì khóc ồ lên.......Hiện giờ, bên trong phòng cấp cứu, Triệu Kiến Hải ngẩng đồng nhìn đồng hồ gắn trên tường, đã cấp cứu  40 phút, đoán chừng đừng đùa.Hắn nhịn không được thở dài, kéo Trần Thương một cái:- Được rồi.Sau khi Trần Thương nghe thấy hai chữ này, anh cũng không dừng tay, ngược lại còn tiếp tục ấn thêm mấy lần nữaThế nhưng ông ta là người!Ấn liên tục hơn bốn mươi phút đồng hồ, hai tay lúc này gần như đã mất tri giác.Nhưng khi nghe thấy Triệu Kiến Hải nói ra hai từ “Được rồi", anh biến sắc.Anh hiểu rõ điều này có ý vị gì.Điều này có nghĩa, một sinh mạng đã kết thức.Tuy là nói làm ở khoa cấp cứu đã thấy qua nhiều lăn sinh ly tử biệt.Thế như vào thời khắc này, liệu ai có thể có được cái gọi là ý chí sắt đá nữa chứ?Trần Thương cũng đã thấy nhiều ca cấp cứu thất bại.Như dù là vậy, vào lúc bản thân để sinh mệnh người ta tuột khỏi tay mình, cảm giác bất đắc dĩ này thật sự khó mà miêu tả được!Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chỉ một chữ, nhưng đã bao hàm tất cả oán khí trong người Trần Thương lúc này, một chữ đã bao hàm tất cả những cái gọi là không cam tâm trong Trần Thương.

Con mẹ nó chứ, anh đường đường là một bác sĩ, bác sĩ cấp cứu!

Còn mặt mũi nữa sao?

Có thể trở nên có trách nhiệm hơn chút không?

Lúc này, Thường Lệ Na cầm bệnh án người bệnh chạy tới.

- Bệnh nhân nam 62 tuổi, khi đến bệnh viện ngực. đau một giờ, làm điện tâm đồ, nhìn thấy ST-T rõ ràng có đoạn thay đổi, nhưng khi rút máu xét nghiệm Troponin thì vẫn bình thường, người bệnh là người bị cao huyết áp, lần này lại đau ngực, khả năng mắc hội chứng sơ vữa động mạch vành cấp tính là rất lớn.

Trần Thương và Triệu Kiến Hải nhịn không được. liếc nhau.

Là đàn ông đã bước đến tuổi già, đau ngực, chắc chân việc đầu tiên cần cân nhắc chính là nhồi máu cơ tim. 

Đây là suy nghĩ cấp cứu vô cùng đơn giản.

Sở dĩ người bệnh ở lại bệnh viện, chắc chắn là lo lắng vấn đề nhồi máu cơ tìm cấp tính phát tác, mặc dù Troponin là bình thường, nhưng cũng không thể loại trừ khả năng này.

Hiện tại, lại nảy sinh thêm vấn đề bị sốc tim mạch...

Kỳ thật hậu quả không cần nói cũng biết

Nếu như xác định bệnh nhân là bị nhồi máu cơ tim, nhồi máu cơ tim nếu nghiêm trọng sẽ khiến công năng của trái tim suy kiệt trong nháy mắt, và khi trái tìm không có cách nào để bơm máu, sẽ xuất hiện hiện tượng bị sốc tim mạch, biểu hiện là huyết áp thấp, hô hấp khó khăn, cảm giác sắp chết, vân vân.

Mà tương tự!

Một khi phát sinh vấn đề bị sốc tim mạch, thì chỉ có thể nói là cửu tử nhất sinh!

Đúng lúc này, trái tìm người bệnh đột nhiên ngừng đập.

Mọi thứ tới quá mức đột nhiên, hầu hết mọi người cũng không kịp chuẩn bị bất cứ cái gì

Trần Thương vẫn hành động như cũ, anh không ngừng nén Ngoại lồng ngực cho người bệnh.

Cứ cách mấy phút y tá lại cho một mũi adrenalin, nhưng tâm điện đõ vẫn đứng nguyên, không hề có bất kỳ biểu hiện khởi sắc nào.

Bác sĩ nội khoa tim đã tới, nhưng tiếc là vào giờ phút này sẽ không thể giải quyết được vấn đề gì nữa.

Chỉ có thể đứng nhìn Triệu Kiến Hải, Trần Thương và y tá đang dốc toàn lực cấp cứu!

Giờ phút này, người nhà người bệnh cũng tới, một cậu con trai và ba người con gái, bọn họ đứng ngoài cửa phòng cấp cứu, Thường Lệ Na đã bàn giao bệnh tình.

Cả bốn người ai cũng nôn nóng bất an, nhìn ba cô con gái, trẻ tuổi nhất cũng phải hơn bốn mươi tuổi, còn cậu con trai là em út, nhìn chắc cũng chỉ hơn ba mươi.

Lúc này, cậu con trai đứng ở một nơi riêng biệt, ánh mắt tràn đầy chờ mong nhìn cửa phòng cấp cứu.

Còn ba cô con gái thì khóc ồ lên.

...

...

Hiện giờ, bên trong phòng cấp cứu, Triệu Kiến Hải ngẩng đồng nhìn đồng hồ gắn trên tường, đã cấp cứu  40 phút, đoán chừng đừng đùa.

Hắn nhịn không được thở dài, kéo Trần Thương một cái:

- Được rồi.

Sau khi Trần Thương nghe thấy hai chữ này, anh cũng không dừng tay, ngược lại còn tiếp tục ấn thêm mấy lần nữa

Thế nhưng ông ta là người!

Ấn liên tục hơn bốn mươi phút đồng hồ, hai tay lúc này gần như đã mất tri giác.

Nhưng khi nghe thấy Triệu Kiến Hải nói ra hai từ “Được rồi", anh biến sắc.

Anh hiểu rõ điều này có ý vị gì.

Điều này có nghĩa, một sinh mạng đã kết thức.

Tuy là nói làm ở khoa cấp cứu đã thấy qua nhiều lăn sinh ly tử biệt.

Thế như vào thời khắc này, liệu ai có thể có được cái gọi là ý chí sắt đá nữa chứ?

Trần Thương cũng đã thấy nhiều ca cấp cứu thất bại.

Như dù là vậy, vào lúc bản thân để sinh mệnh người ta tuột khỏi tay mình, cảm giác bất đắc dĩ này thật sự khó mà miêu tả được!

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Bác Sĩ Nguy HiểmTác giả: Vô Ưu 95Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… Chỉ một chữ, nhưng đã bao hàm tất cả oán khí trong người Trần Thương lúc này, một chữ đã bao hàm tất cả những cái gọi là không cam tâm trong Trần Thương.Con mẹ nó chứ, anh đường đường là một bác sĩ, bác sĩ cấp cứu!Còn mặt mũi nữa sao?Có thể trở nên có trách nhiệm hơn chút không?Lúc này, Thường Lệ Na cầm bệnh án người bệnh chạy tới.- Bệnh nhân nam 62 tuổi, khi đến bệnh viện ngực. đau một giờ, làm điện tâm đồ, nhìn thấy ST-T rõ ràng có đoạn thay đổi, nhưng khi rút máu xét nghiệm Troponin thì vẫn bình thường, người bệnh là người bị cao huyết áp, lần này lại đau ngực, khả năng mắc hội chứng sơ vữa động mạch vành cấp tính là rất lớn.Trần Thương và Triệu Kiến Hải nhịn không được. liếc nhau.Là đàn ông đã bước đến tuổi già, đau ngực, chắc chân việc đầu tiên cần cân nhắc chính là nhồi máu cơ tim. Đây là suy nghĩ cấp cứu vô cùng đơn giản.Sở dĩ người bệnh ở lại bệnh viện, chắc chắn là lo lắng vấn đề nhồi máu cơ tìm cấp tính phát tác, mặc dù Troponin là bình thường, nhưng cũng không thể loại trừ khả năng này.Hiện tại, lại nảy sinh thêm vấn đề bị sốc tim mạch...Kỳ thật hậu quả không cần nói cũng biếtNếu như xác định bệnh nhân là bị nhồi máu cơ tim, nhồi máu cơ tim nếu nghiêm trọng sẽ khiến công năng của trái tim suy kiệt trong nháy mắt, và khi trái tìm không có cách nào để bơm máu, sẽ xuất hiện hiện tượng bị sốc tim mạch, biểu hiện là huyết áp thấp, hô hấp khó khăn, cảm giác sắp chết, vân vân.Mà tương tự!Một khi phát sinh vấn đề bị sốc tim mạch, thì chỉ có thể nói là cửu tử nhất sinh!Đúng lúc này, trái tìm người bệnh đột nhiên ngừng đập.Mọi thứ tới quá mức đột nhiên, hầu hết mọi người cũng không kịp chuẩn bị bất cứ cái gìTrần Thương vẫn hành động như cũ, anh không ngừng nén Ngoại lồng ngực cho người bệnh.Cứ cách mấy phút y tá lại cho một mũi adrenalin, nhưng tâm điện đõ vẫn đứng nguyên, không hề có bất kỳ biểu hiện khởi sắc nào.Bác sĩ nội khoa tim đã tới, nhưng tiếc là vào giờ phút này sẽ không thể giải quyết được vấn đề gì nữa.Chỉ có thể đứng nhìn Triệu Kiến Hải, Trần Thương và y tá đang dốc toàn lực cấp cứu!Giờ phút này, người nhà người bệnh cũng tới, một cậu con trai và ba người con gái, bọn họ đứng ngoài cửa phòng cấp cứu, Thường Lệ Na đã bàn giao bệnh tình.Cả bốn người ai cũng nôn nóng bất an, nhìn ba cô con gái, trẻ tuổi nhất cũng phải hơn bốn mươi tuổi, còn cậu con trai là em út, nhìn chắc cũng chỉ hơn ba mươi.Lúc này, cậu con trai đứng ở một nơi riêng biệt, ánh mắt tràn đầy chờ mong nhìn cửa phòng cấp cứu.Còn ba cô con gái thì khóc ồ lên.......Hiện giờ, bên trong phòng cấp cứu, Triệu Kiến Hải ngẩng đồng nhìn đồng hồ gắn trên tường, đã cấp cứu  40 phút, đoán chừng đừng đùa.Hắn nhịn không được thở dài, kéo Trần Thương một cái:- Được rồi.Sau khi Trần Thương nghe thấy hai chữ này, anh cũng không dừng tay, ngược lại còn tiếp tục ấn thêm mấy lần nữaThế nhưng ông ta là người!Ấn liên tục hơn bốn mươi phút đồng hồ, hai tay lúc này gần như đã mất tri giác.Nhưng khi nghe thấy Triệu Kiến Hải nói ra hai từ “Được rồi", anh biến sắc.Anh hiểu rõ điều này có ý vị gì.Điều này có nghĩa, một sinh mạng đã kết thức.Tuy là nói làm ở khoa cấp cứu đã thấy qua nhiều lăn sinh ly tử biệt.Thế như vào thời khắc này, liệu ai có thể có được cái gọi là ý chí sắt đá nữa chứ?Trần Thương cũng đã thấy nhiều ca cấp cứu thất bại.Như dù là vậy, vào lúc bản thân để sinh mệnh người ta tuột khỏi tay mình, cảm giác bất đắc dĩ này thật sự khó mà miêu tả được!Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 733: Còn mặt mũi nữa sao?