Tác giả:

Tỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm…

Chương 784: Lừa người quá đáng

Bác Sĩ Nguy HiểmTác giả: Vô Ưu 95Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… Có thể hai chân sẽ bị cắt đi!Nói đến đây, người đàn ông lo lắng bất an:- Tôi nghe nói có thế là bởi vì sau khi vận động mạnh, các tĩnh mạch bên trong cơ thể sẽ không ổn định, khi đó các mạch máu ở chỉ dưới sẽ bị tắc nghẽn, sẽ xây ra triệu chứng như thế này.Người đàn ông nói chuyện còn rất chuyên nghiệp, còn Vương Dũng ngược lại giống như một người ngoài ngành, xém chút nữa thì bị người đàn ông này thuyết phục.Có điều...Tần Duyệt nhìn hai chân của người đàn ông, phát hiện hai chân của người đàn ông không giống như bị bệnh, bởi vì... Khu vực hai chân bị đen đến tím bầm dường như nó phân bố quá đều?Bởi vì ranh giới màu sắc của hai chân rất rõ ràng , ranh giới rõ rằng...Giống như... giống như mang tất chân cao để bảo vệ hoặc tất dành cho bóng đa thường xuyênTần Duyệt như có điều suy nghĩ hỏi:- Có phải chiều nay anh mang tất chân đúng không? - Là cái loại tất thể thao bó sát, cực kì bó sát đúng không?Người đàn ông sững sờ một lúc, lập tức sững người:- Làm sao cô biết?Buổi chiều khi anh ta đá bóng, mang loại tất thể thao cao tới dùi, nhằm bảo vệ mình khỏi bị thương.Chính vì vậy mà lúc đá bóng anh ta cũng không nhận ra chân mình bị thương, mà phải đợi tới lúc tắm rửa mới phát hiện.Nghĩ tới đây, Tân Duyệt đứng dậy đi đến bồn rửa tay ở bên cạnh, lấy xà phòng đưa đến.Đưa cho người đàn ông:- Anh cầm lấy rửa đi, xem có thể rửa sạch không.Người đàn ông sững sờ, trợn tròn mắt ngay lập tức:- Ý cô là... Nhạt bớt?Tân Duyệt mỉm cười:- Anh thử rửa xem có nhạt bớt hay không rồi nói tiếp.Người đàn ông nghe xong, cảm thấy điều Tần Duyệt nói rất có khả năng, đứng dậy đến bồn rửa tay bên cạnh, dùng xà phòng chà mạnh lên châm, sau đó dùng nước rửa lại thật sạch.Chờ một chút!Màu sắc trên chân có vẻ đã nhạt đi không ít.Điều này đã làm người đàn ông vui vẻ, và có chút kích động.-Ôi trời, CMN? Nó thật sự nhạt đi?Nói tới đây, người đàn ông cũng bị chính mình làm phì cười, cầm xà phòng chà xát chân bên kia, phát hiện chân bên kia cũng bị phai màu, lập tức cười ha ha một tiếng.- Thật ngại quá, ngại quá, bác sĩ, đã làm phiền đến các anh rồi, chân của tôi có thể phai màu.Sau khi nói xong, người đàn ông lấy từ trong chiếc túi mà anh ta mang theo một đôi tất chân thể thao:- Buổi chiều tôi mang đôi tất này để đá bóng, tôi vừa mới mua đôi tất này!- Tôi nói thật vất vả mới chờ đến hôm nay là ngày cuối tuần, tôi mang đôi tất mới để đi đá bóng, không nghĩ đến đôi tất này có thể phai màu! Cũng lừa người quá đi?Sau khi nói xong, người đàn ông có chút xấu hổ.- Thật sự doạ tôi rồi, Baidu, chính là Baidu, nó nói phải cắt gái chân, lừa người quá đáng!Ba người Trần Thương cùng Tân Duyệt và Vương Dũng, cũng không nhịn không được bật cườiBạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Có thể hai chân sẽ bị cắt đi!

Nói đến đây, người đàn ông lo lắng bất an:

- Tôi nghe nói có thế là bởi vì sau khi vận động mạnh, các tĩnh mạch bên trong cơ thể sẽ không ổn định, khi đó các mạch máu ở chỉ dưới sẽ bị tắc nghẽn, sẽ xây ra triệu chứng như thế này.

Người đàn ông nói chuyện còn rất chuyên nghiệp, còn Vương Dũng ngược lại giống như một người ngoài ngành, xém chút nữa thì bị người đàn ông này thuyết phục.

Có điều...

Tần Duyệt nhìn hai chân của người đàn ông, phát hiện hai chân của người đàn ông không giống như bị bệnh, bởi vì... Khu vực hai chân bị đen đến tím bầm dường như nó phân bố quá đều?

Bởi vì ranh giới màu sắc của hai chân rất rõ ràng , ranh giới rõ rằng...

Giống như... giống như mang tất chân cao để bảo vệ hoặc tất dành cho bóng đa thường xuyên

Tần Duyệt như có điều suy nghĩ hỏi:

- Có phải chiều nay anh mang tất chân đúng không? 

- Là cái loại tất thể thao bó sát, cực kì bó sát đúng không?

Người đàn ông sững sờ một lúc, lập tức sững người:

- Làm sao cô biết?

Buổi chiều khi anh ta đá bóng, mang loại tất thể thao cao tới dùi, nhằm bảo vệ mình khỏi bị thương.

Chính vì vậy mà lúc đá bóng anh ta cũng không nhận ra chân mình bị thương, mà phải đợi tới lúc tắm rửa mới phát hiện.

Nghĩ tới đây, Tân Duyệt đứng dậy đi đến bồn rửa tay ở bên cạnh, lấy xà phòng đưa đến.

Đưa cho người đàn ông:

- Anh cầm lấy rửa đi, xem có thể rửa sạch không.

Người đàn ông sững sờ, trợn tròn mắt ngay lập tức:

- Ý cô là... Nhạt bớt?

Tân Duyệt mỉm cười:

- Anh thử rửa xem có nhạt bớt hay không rồi nói tiếp.

Người đàn ông nghe xong, cảm thấy điều Tần Duyệt nói rất có khả năng, đứng dậy đến bồn rửa tay bên cạnh, dùng xà phòng chà mạnh lên châm, sau đó dùng nước rửa lại thật sạch.

Chờ một chút!

Màu sắc trên chân có vẻ đã nhạt đi không ít.

Điều này đã làm người đàn ông vui vẻ, và có chút kích động.

-Ôi trời, CMN? Nó thật sự nhạt đi?

Nói tới đây, người đàn ông cũng bị chính mình làm phì cười, cầm xà phòng chà xát chân bên kia, phát hiện chân bên kia cũng bị phai màu, lập tức cười ha ha một tiếng.

- Thật ngại quá, ngại quá, bác sĩ, đã làm phiền đến các anh rồi, chân của tôi có thể phai màu.

Sau khi nói xong, người đàn ông lấy từ trong chiếc túi mà anh ta mang theo một đôi tất chân thể thao:

- Buổi chiều tôi mang đôi tất này để đá bóng, tôi vừa mới mua đôi tất này!

- Tôi nói thật vất vả mới chờ đến hôm nay là ngày cuối tuần, tôi mang đôi tất mới để đi đá bóng, không nghĩ đến đôi tất này có thể phai màu! Cũng lừa người quá đi?

Sau khi nói xong, người đàn ông có chút xấu hổ.

- Thật sự doạ tôi rồi, Baidu, chính là Baidu, nó nói phải cắt gái chân, lừa người quá đáng!

Ba người Trần Thương cùng Tân Duyệt và Vương Dũng, cũng không nhịn không được bật cười

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Bác Sĩ Nguy HiểmTác giả: Vô Ưu 95Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… Có thể hai chân sẽ bị cắt đi!Nói đến đây, người đàn ông lo lắng bất an:- Tôi nghe nói có thế là bởi vì sau khi vận động mạnh, các tĩnh mạch bên trong cơ thể sẽ không ổn định, khi đó các mạch máu ở chỉ dưới sẽ bị tắc nghẽn, sẽ xây ra triệu chứng như thế này.Người đàn ông nói chuyện còn rất chuyên nghiệp, còn Vương Dũng ngược lại giống như một người ngoài ngành, xém chút nữa thì bị người đàn ông này thuyết phục.Có điều...Tần Duyệt nhìn hai chân của người đàn ông, phát hiện hai chân của người đàn ông không giống như bị bệnh, bởi vì... Khu vực hai chân bị đen đến tím bầm dường như nó phân bố quá đều?Bởi vì ranh giới màu sắc của hai chân rất rõ ràng , ranh giới rõ rằng...Giống như... giống như mang tất chân cao để bảo vệ hoặc tất dành cho bóng đa thường xuyênTần Duyệt như có điều suy nghĩ hỏi:- Có phải chiều nay anh mang tất chân đúng không? - Là cái loại tất thể thao bó sát, cực kì bó sát đúng không?Người đàn ông sững sờ một lúc, lập tức sững người:- Làm sao cô biết?Buổi chiều khi anh ta đá bóng, mang loại tất thể thao cao tới dùi, nhằm bảo vệ mình khỏi bị thương.Chính vì vậy mà lúc đá bóng anh ta cũng không nhận ra chân mình bị thương, mà phải đợi tới lúc tắm rửa mới phát hiện.Nghĩ tới đây, Tân Duyệt đứng dậy đi đến bồn rửa tay ở bên cạnh, lấy xà phòng đưa đến.Đưa cho người đàn ông:- Anh cầm lấy rửa đi, xem có thể rửa sạch không.Người đàn ông sững sờ, trợn tròn mắt ngay lập tức:- Ý cô là... Nhạt bớt?Tân Duyệt mỉm cười:- Anh thử rửa xem có nhạt bớt hay không rồi nói tiếp.Người đàn ông nghe xong, cảm thấy điều Tần Duyệt nói rất có khả năng, đứng dậy đến bồn rửa tay bên cạnh, dùng xà phòng chà mạnh lên châm, sau đó dùng nước rửa lại thật sạch.Chờ một chút!Màu sắc trên chân có vẻ đã nhạt đi không ít.Điều này đã làm người đàn ông vui vẻ, và có chút kích động.-Ôi trời, CMN? Nó thật sự nhạt đi?Nói tới đây, người đàn ông cũng bị chính mình làm phì cười, cầm xà phòng chà xát chân bên kia, phát hiện chân bên kia cũng bị phai màu, lập tức cười ha ha một tiếng.- Thật ngại quá, ngại quá, bác sĩ, đã làm phiền đến các anh rồi, chân của tôi có thể phai màu.Sau khi nói xong, người đàn ông lấy từ trong chiếc túi mà anh ta mang theo một đôi tất chân thể thao:- Buổi chiều tôi mang đôi tất này để đá bóng, tôi vừa mới mua đôi tất này!- Tôi nói thật vất vả mới chờ đến hôm nay là ngày cuối tuần, tôi mang đôi tất mới để đi đá bóng, không nghĩ đến đôi tất này có thể phai màu! Cũng lừa người quá đi?Sau khi nói xong, người đàn ông có chút xấu hổ.- Thật sự doạ tôi rồi, Baidu, chính là Baidu, nó nói phải cắt gái chân, lừa người quá đáng!Ba người Trần Thương cùng Tân Duyệt và Vương Dũng, cũng không nhịn không được bật cườiBạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 784: Lừa người quá đáng