Tỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm…
Chương 800: Bỏ đi
Bác Sĩ Nguy HiểmTác giả: Vô Ưu 95Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… Kỳ thật, cái Trần Thương đưa cho Ngô Ngọc Thụ chỉ là một sợi dây dẫn hổ.Trong lòng Đào Mật đối với chuyện này sớm đã không thoải mái.Ngoại khoa tim đích thị là hệ thống khoa ngoại, mà bác sĩ khoa ngoại nhiều khi năng lực chẩn đoán còn chính xác hơn bác sĩ nội khoa.Đây là sự thật.Nhưng mà khi thấy nguyên đám các báo sĩ nội khoa ngay cả ống nghe bác sĩ cũng không mang theo, 'Đào Mật có chút tức giận.Lời nói của Đào Mật vẫn rất có ảnh hưởng, ít nhất là nguyên đám đều chạy lấy ống nghe bác sĩ đeo vào, bây giờ họ mới giống dáng vẻ bác sĩ.Đừng tưởng rằng người lớn tuổi nhất định mạnh sợ với học sinh, kiến thức y khoa rất nhiều và cực kỳ phức tạp, nếu bạn không thực hành thường xuyên, bạn vẫn quên mất nó.Vì lẽ đó, nhất định phải tăng cường năng lực chẩn đoán bệnh của báo sĩ, các người không phải robot phẫu thuật, càng không phải dựa vào máy móc, thiết bị để xem bệnh, các người là chân chính bác sĩ nha........Cuộc sống của Trần Thương bây giờ vốn là hai điểm tạo thành một đường thẳng, nhưng bây giờ lại có nhiều thêm một nhiệm vụ, cứ mỗi đêm nhất định phải cùng cô bạn gái dễ thương Tân Duyệt đi dạo, thuận tiện gia tăng tình cảm của hai người.Cũng giống như lúc này: [ Đinh! Đi tản bộ thành công, độ thiện cảm của Tân Duyệt +1 ]Chà, hẹn hò có thể tăng thêm độ thiện cảm, cái này thật tuyệt vờiĐiều duy nhất không hợp lý chính là, vì sao độ thiện cảm giữa anh và viện trưởng Tân lại giảm đ*[ Đinh! Độ thiện cảm của Tân Hiếu Uyên -0.5]Trần Thương nhịn không được mà thở dài.Bỏ đi, bỏ đi!Anh có Tần Duyệt, còn sợ trị không được ông ta sao?Trần Thương lắc đầu, không chút nào căng thẳng, cho thấy anh không có áp lực gì. Bên cạnh Tỉnh Nhị viện có một cái công viên, vào mùa hè mỗi buổi tối, nơi này rất náo nhiệt, nghe đám cô chú nhảy múa Tần Duyệt cũng ngẫu hứng chạy vào nhảy một lúc.Tâm khoảng mười giờ, Trần Thương đưa Tần Duyệt đến dưới lầu, nhìn cô vui vẻ đi lên lầu tâm trạng của Trần Thương cũng khá đi nhiều.Về đến nhà, anh mới phát hiện có cuộc gọi nhỡ của chủ nhiệm Đào.Trần Thương vội vàng cầm điện thoại gọi lại:- Chủ nhiệm Đào, ông tìm tôi có chuyện gì à? Vừa rồi tôi không nghe thấy điện thoại reo.Đào Mật nhịn không được chửi thầm một câu, tuy nhiên ông vẫn giả vờ cười ha ha n- Cái này, ngày mai Ngô Ngọc Thụ sẽ phẫu thuật, ông ta dù gì cũng là bệnh nhân mà cậu đưa đến, ngày mai tôi sẽ tự mình làm phẫu thuật, nếu như cậu có thời gian thì hãy đến giúp tôi một tay đi!Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Kỳ thật, cái Trần Thương đưa cho Ngô Ngọc Thụ chỉ là một sợi dây dẫn hổ.
Trong lòng Đào Mật đối với chuyện này sớm đã không thoải mái.
Ngoại khoa tim đích thị là hệ thống khoa ngoại, mà bác sĩ khoa ngoại nhiều khi năng lực chẩn đoán còn chính xác hơn bác sĩ nội khoa.
Đây là sự thật.
Nhưng mà khi thấy nguyên đám các báo sĩ nội khoa ngay cả ống nghe bác sĩ cũng không mang theo, 'Đào Mật có chút tức giận.
Lời nói của Đào Mật vẫn rất có ảnh hưởng, ít nhất là nguyên đám đều chạy lấy ống nghe bác sĩ đeo vào, bây giờ họ mới giống dáng vẻ bác sĩ.
Đừng tưởng rằng người lớn tuổi nhất định mạnh sợ với học sinh, kiến thức y khoa rất nhiều và cực kỳ phức tạp, nếu bạn không thực hành thường xuyên, bạn vẫn quên mất nó.
Vì lẽ đó, nhất định phải tăng cường năng lực chẩn đoán bệnh của báo sĩ, các người không phải robot phẫu thuật, càng không phải dựa vào máy móc, thiết bị để xem bệnh, các người là chân chính bác sĩ nha.
...
....
Cuộc sống của Trần Thương bây giờ vốn là hai điểm tạo thành một đường thẳng, nhưng bây giờ lại có nhiều thêm một nhiệm vụ, cứ mỗi đêm nhất định phải cùng cô bạn gái dễ thương Tân Duyệt đi dạo, thuận tiện gia tăng tình cảm của hai người.
Cũng giống như lúc này: [ Đinh! Đi tản bộ thành công, độ thiện cảm của Tân Duyệt +1 ]
Chà, hẹn hò có thể tăng thêm độ thiện cảm, cái này thật tuyệt vời
Điều duy nhất không hợp lý chính là, vì sao độ thiện cảm giữa anh và viện trưởng Tân lại giảm đ*
[ Đinh! Độ thiện cảm của Tân Hiếu Uyên -0.5]
Trần Thương nhịn không được mà thở dài.
Bỏ đi, bỏ đi!
Anh có Tần Duyệt, còn sợ trị không được ông ta sao?
Trần Thương lắc đầu, không chút nào căng thẳng, cho thấy anh không có áp lực gì.
Bên cạnh Tỉnh Nhị viện có một cái công viên, vào mùa hè mỗi buổi tối, nơi này rất náo nhiệt, nghe đám cô chú nhảy múa Tần Duyệt cũng ngẫu hứng chạy vào nhảy một lúc.
Tâm khoảng mười giờ, Trần Thương đưa Tần Duyệt đến dưới lầu, nhìn cô vui vẻ đi lên lầu tâm trạng của Trần Thương cũng khá đi nhiều.
Về đến nhà, anh mới phát hiện có cuộc gọi nhỡ của chủ nhiệm Đào.
Trần Thương vội vàng cầm điện thoại gọi lại:
- Chủ nhiệm Đào, ông tìm tôi có chuyện gì à? Vừa rồi tôi không nghe thấy điện thoại reo.
Đào Mật nhịn không được chửi thầm một câu, tuy nhiên ông vẫn giả vờ cười ha ha n
- Cái này, ngày mai Ngô Ngọc Thụ sẽ phẫu thuật, ông ta dù gì cũng là bệnh nhân mà cậu đưa đến, ngày mai tôi sẽ tự mình làm phẫu thuật, nếu như cậu có thời gian thì hãy đến giúp tôi một tay đi!
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Bác Sĩ Nguy HiểmTác giả: Vô Ưu 95Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… Kỳ thật, cái Trần Thương đưa cho Ngô Ngọc Thụ chỉ là một sợi dây dẫn hổ.Trong lòng Đào Mật đối với chuyện này sớm đã không thoải mái.Ngoại khoa tim đích thị là hệ thống khoa ngoại, mà bác sĩ khoa ngoại nhiều khi năng lực chẩn đoán còn chính xác hơn bác sĩ nội khoa.Đây là sự thật.Nhưng mà khi thấy nguyên đám các báo sĩ nội khoa ngay cả ống nghe bác sĩ cũng không mang theo, 'Đào Mật có chút tức giận.Lời nói của Đào Mật vẫn rất có ảnh hưởng, ít nhất là nguyên đám đều chạy lấy ống nghe bác sĩ đeo vào, bây giờ họ mới giống dáng vẻ bác sĩ.Đừng tưởng rằng người lớn tuổi nhất định mạnh sợ với học sinh, kiến thức y khoa rất nhiều và cực kỳ phức tạp, nếu bạn không thực hành thường xuyên, bạn vẫn quên mất nó.Vì lẽ đó, nhất định phải tăng cường năng lực chẩn đoán bệnh của báo sĩ, các người không phải robot phẫu thuật, càng không phải dựa vào máy móc, thiết bị để xem bệnh, các người là chân chính bác sĩ nha........Cuộc sống của Trần Thương bây giờ vốn là hai điểm tạo thành một đường thẳng, nhưng bây giờ lại có nhiều thêm một nhiệm vụ, cứ mỗi đêm nhất định phải cùng cô bạn gái dễ thương Tân Duyệt đi dạo, thuận tiện gia tăng tình cảm của hai người.Cũng giống như lúc này: [ Đinh! Đi tản bộ thành công, độ thiện cảm của Tân Duyệt +1 ]Chà, hẹn hò có thể tăng thêm độ thiện cảm, cái này thật tuyệt vờiĐiều duy nhất không hợp lý chính là, vì sao độ thiện cảm giữa anh và viện trưởng Tân lại giảm đ*[ Đinh! Độ thiện cảm của Tân Hiếu Uyên -0.5]Trần Thương nhịn không được mà thở dài.Bỏ đi, bỏ đi!Anh có Tần Duyệt, còn sợ trị không được ông ta sao?Trần Thương lắc đầu, không chút nào căng thẳng, cho thấy anh không có áp lực gì. Bên cạnh Tỉnh Nhị viện có một cái công viên, vào mùa hè mỗi buổi tối, nơi này rất náo nhiệt, nghe đám cô chú nhảy múa Tần Duyệt cũng ngẫu hứng chạy vào nhảy một lúc.Tâm khoảng mười giờ, Trần Thương đưa Tần Duyệt đến dưới lầu, nhìn cô vui vẻ đi lên lầu tâm trạng của Trần Thương cũng khá đi nhiều.Về đến nhà, anh mới phát hiện có cuộc gọi nhỡ của chủ nhiệm Đào.Trần Thương vội vàng cầm điện thoại gọi lại:- Chủ nhiệm Đào, ông tìm tôi có chuyện gì à? Vừa rồi tôi không nghe thấy điện thoại reo.Đào Mật nhịn không được chửi thầm một câu, tuy nhiên ông vẫn giả vờ cười ha ha n- Cái này, ngày mai Ngô Ngọc Thụ sẽ phẫu thuật, ông ta dù gì cũng là bệnh nhân mà cậu đưa đến, ngày mai tôi sẽ tự mình làm phẫu thuật, nếu như cậu có thời gian thì hãy đến giúp tôi một tay đi!Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!