Tỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm…
Chương 824: Họ muốn làm gì vậy
Bác Sĩ Nguy HiểmTác giả: Vô Ưu 95Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… Lúc này, người bệnh cũng được đấy tiến đến, trông thấy ở đây nhiều như thế ngưu nhân bác sĩ, lập tức bị dọa đến không nhẹ.Họ muốn làm gì vậy?Nhiều bác sĩ như thế.Trước giờ anh đã gặp tình cảnh lớn như vậy lần nào đâu!Dựa theo suy nghĩ của người bệnh, đây chỉ là một ca tiểu phẫu dễ giải quyết, nhưng... Mười người mặc áo phẫu thuật xanh mơn mởn đứng ở chỗ này, trông rất kh ủng bố,- Chủ nhiệm Hạ... Đây là... Đây là làm gì vậy? Sao. có nhiều bác sĩ như thế?Người bệnh có chút thấp thỏm, vội vàng hỏi Hạ Cao Phong cười nói ra:- Hôm qua không phải đã nói với anh rồi à? Chúng tôi mời chủ nhiệm Đào từ tỉnh Nhị viện tới làm phẫu thuật cho anh, những người còn lại đến học tập!Người đàn ông nghe vậy, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, trong lòng cũng an tâm rất nhiều. Sau khi chuẩn bị đầy đủ, gây tê thành công, phẫu thuật bắt đầu!Hạ Cao Phong nhịn không được căn dặn một câu:- Chủ nhiệm Đào, người bệnh hiện tại khu vực bị dính liền khá rộng, cho nên chúng ta cần phải cắt một vết cắt đủ rộng để quan sát rõ ràng! Vì vậy... Vết cắt...Mà Đào Mật mỉm cười!Lần trước Trần Thương đã dạy qua ông, như thế nào cải tiến mở dọc xương ức, không nghĩ tới nhanh như vậy đã phải dùng tới!Nghĩ tới đây, Đào Mật căm lấy dao phẫu thuật, bất đầu ra tay!Một dao kia, làm cho người chung quanh lập tức khẽ nhíu mày.Đây mở miệng kiểu gì?Nhìn vết cắt của Đào Mật, tất cả mọi người đều trợn tròn mắt!Ngay cả Hạ Cao Phong cũng không nhịn đượcĐây là cái phương pháp cắt gì?Sao mình lại chưa từng nghe nói qua? Nghĩ tới đây, Hạ Cao Phong lập tức nhíu mày.Thế nhưng khi rạch vết cắt, sau khi màng tim hiện rõ, Hạ Cao Phong lập tức trợn tròn mắt!Mẹ nó?Còn có thể như vậy!Đây là cái thao tác gì?Bởi vì Hạ Cao Phong kinh ngạc phát hiện, mình đứng ở vị trí phụ trợ, tầm nhìn đối với buồng tim cũng rõ ràng hơn.Bình thường mà nói, tầm nhìn hữu hiệu khi phẫu thuật là có hạn, đặc biệt là phẫu thuật trong lĩnh vực ngoại khoa tim, bởi vì vị trí ở tìm rất đặc biệt, vì vậy tầm nhìn phẫu thuật chỉ có thể tận khả năng thoả mãn bác sĩ chính, đối với phụ trợ một và hai mà nói, có thể có một tầm nhìn tương đối thì cũng không tệ rồi!Thế nhưng lúc này, Hạ Cao Phong kinh ngạc phát hiện, kiểu mở miệng vết thương này, không chỉ đối với bác sĩ mổ chính là Đào Mật rất hoàn mỹ, mà đối với ông cũng là như thế!Đang lúc khi ông chuẩn bị tần thưởng, bỗng nhiên nhìn sang góc bên, quá sợ hãi!Bởi vì ông phát hiện, tầm nhìn ngược lại không phải là ưu điểm lớn nhất!Cái này còn không phải chỗ mấu chốt nhất.Mấu chốt ở đây chính là!Loại vết cắt này, giống như “Một vết rạch ngang trước ngực” cực kỳ tỉnh diệu, tránh những tốn thương không cần thiết đối với tế bào ở phổi, cái này thật lợi hại!Hạ Cao Phong càng nghĩ càng cảm thấy loại vết cắt này là thật sự vô cùng tinh diệu.Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Lúc này, người bệnh cũng được đấy tiến đến, trông thấy ở đây nhiều như thế ngưu nhân bác sĩ, lập tức bị dọa đến không nhẹ.
Họ muốn làm gì vậy?
Nhiều bác sĩ như thế.
Trước giờ anh đã gặp tình cảnh lớn như vậy lần nào đâu!
Dựa theo suy nghĩ của người bệnh, đây chỉ là một ca tiểu phẫu dễ giải quyết, nhưng... Mười người mặc áo phẫu thuật xanh mơn mởn đứng ở chỗ này, trông rất kh ủng bố,
- Chủ nhiệm Hạ... Đây là... Đây là làm gì vậy? Sao. có nhiều bác sĩ như thế?
Người bệnh có chút thấp thỏm, vội vàng hỏi Hạ Cao Phong cười nói ra:
- Hôm qua không phải đã nói với anh rồi à? Chúng tôi mời chủ nhiệm Đào từ tỉnh Nhị viện tới làm phẫu thuật cho anh, những người còn lại đến học tập!
Người đàn ông nghe vậy, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, trong lòng cũng an tâm rất nhiều.
Sau khi chuẩn bị đầy đủ, gây tê thành công, phẫu thuật bắt đầu!
Hạ Cao Phong nhịn không được căn dặn một câu:
- Chủ nhiệm Đào, người bệnh hiện tại khu vực bị dính liền khá rộng, cho nên chúng ta cần phải cắt một vết cắt đủ rộng để quan sát rõ ràng! Vì vậy... Vết cắt...
Mà Đào Mật mỉm cười!
Lần trước Trần Thương đã dạy qua ông, như thế nào cải tiến mở dọc xương ức, không nghĩ tới nhanh như vậy đã phải dùng tới!
Nghĩ tới đây, Đào Mật căm lấy dao phẫu thuật, bất đầu ra tay!
Một dao kia, làm cho người chung quanh lập tức khẽ nhíu mày.
Đây mở miệng kiểu gì?
Nhìn vết cắt của Đào Mật, tất cả mọi người đều trợn tròn mắt!
Ngay cả Hạ Cao Phong cũng không nhịn được
Đây là cái phương pháp cắt gì?
Sao mình lại chưa từng nghe nói qua?
Nghĩ tới đây, Hạ Cao Phong lập tức nhíu mày.
Thế nhưng khi rạch vết cắt, sau khi màng tim hiện rõ, Hạ Cao Phong lập tức trợn tròn mắt!
Mẹ nó?
Còn có thể như vậy!
Đây là cái thao tác gì?
Bởi vì Hạ Cao Phong kinh ngạc phát hiện, mình đứng ở vị trí phụ trợ, tầm nhìn đối với buồng tim cũng rõ ràng hơn.
Bình thường mà nói, tầm nhìn hữu hiệu khi phẫu thuật là có hạn, đặc biệt là phẫu thuật trong lĩnh vực ngoại khoa tim, bởi vì vị trí ở tìm rất đặc biệt, vì vậy tầm nhìn phẫu thuật chỉ có thể tận khả năng thoả mãn bác sĩ chính, đối với phụ trợ một và hai mà nói, có thể có một tầm nhìn tương đối thì cũng không tệ rồi!
Thế nhưng lúc này, Hạ Cao Phong kinh ngạc phát hiện, kiểu mở miệng vết thương này, không chỉ đối với bác sĩ mổ chính là Đào Mật rất hoàn mỹ, mà đối với ông cũng là như thế!
Đang lúc khi ông chuẩn bị tần thưởng, bỗng nhiên nhìn sang góc bên, quá sợ hãi!
Bởi vì ông phát hiện, tầm nhìn ngược lại không phải là ưu điểm lớn nhất!
Cái này còn không phải chỗ mấu chốt nhất.
Mấu chốt ở đây chính là!
Loại vết cắt này, giống như “Một vết rạch ngang trước ngực” cực kỳ tỉnh diệu, tránh những tốn thương không cần thiết đối với tế bào ở phổi, cái này thật lợi hại!
Hạ Cao Phong càng nghĩ càng cảm thấy loại vết cắt này là thật sự vô cùng tinh diệu.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Bác Sĩ Nguy HiểmTác giả: Vô Ưu 95Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… Lúc này, người bệnh cũng được đấy tiến đến, trông thấy ở đây nhiều như thế ngưu nhân bác sĩ, lập tức bị dọa đến không nhẹ.Họ muốn làm gì vậy?Nhiều bác sĩ như thế.Trước giờ anh đã gặp tình cảnh lớn như vậy lần nào đâu!Dựa theo suy nghĩ của người bệnh, đây chỉ là một ca tiểu phẫu dễ giải quyết, nhưng... Mười người mặc áo phẫu thuật xanh mơn mởn đứng ở chỗ này, trông rất kh ủng bố,- Chủ nhiệm Hạ... Đây là... Đây là làm gì vậy? Sao. có nhiều bác sĩ như thế?Người bệnh có chút thấp thỏm, vội vàng hỏi Hạ Cao Phong cười nói ra:- Hôm qua không phải đã nói với anh rồi à? Chúng tôi mời chủ nhiệm Đào từ tỉnh Nhị viện tới làm phẫu thuật cho anh, những người còn lại đến học tập!Người đàn ông nghe vậy, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, trong lòng cũng an tâm rất nhiều. Sau khi chuẩn bị đầy đủ, gây tê thành công, phẫu thuật bắt đầu!Hạ Cao Phong nhịn không được căn dặn một câu:- Chủ nhiệm Đào, người bệnh hiện tại khu vực bị dính liền khá rộng, cho nên chúng ta cần phải cắt một vết cắt đủ rộng để quan sát rõ ràng! Vì vậy... Vết cắt...Mà Đào Mật mỉm cười!Lần trước Trần Thương đã dạy qua ông, như thế nào cải tiến mở dọc xương ức, không nghĩ tới nhanh như vậy đã phải dùng tới!Nghĩ tới đây, Đào Mật căm lấy dao phẫu thuật, bất đầu ra tay!Một dao kia, làm cho người chung quanh lập tức khẽ nhíu mày.Đây mở miệng kiểu gì?Nhìn vết cắt của Đào Mật, tất cả mọi người đều trợn tròn mắt!Ngay cả Hạ Cao Phong cũng không nhịn đượcĐây là cái phương pháp cắt gì?Sao mình lại chưa từng nghe nói qua? Nghĩ tới đây, Hạ Cao Phong lập tức nhíu mày.Thế nhưng khi rạch vết cắt, sau khi màng tim hiện rõ, Hạ Cao Phong lập tức trợn tròn mắt!Mẹ nó?Còn có thể như vậy!Đây là cái thao tác gì?Bởi vì Hạ Cao Phong kinh ngạc phát hiện, mình đứng ở vị trí phụ trợ, tầm nhìn đối với buồng tim cũng rõ ràng hơn.Bình thường mà nói, tầm nhìn hữu hiệu khi phẫu thuật là có hạn, đặc biệt là phẫu thuật trong lĩnh vực ngoại khoa tim, bởi vì vị trí ở tìm rất đặc biệt, vì vậy tầm nhìn phẫu thuật chỉ có thể tận khả năng thoả mãn bác sĩ chính, đối với phụ trợ một và hai mà nói, có thể có một tầm nhìn tương đối thì cũng không tệ rồi!Thế nhưng lúc này, Hạ Cao Phong kinh ngạc phát hiện, kiểu mở miệng vết thương này, không chỉ đối với bác sĩ mổ chính là Đào Mật rất hoàn mỹ, mà đối với ông cũng là như thế!Đang lúc khi ông chuẩn bị tần thưởng, bỗng nhiên nhìn sang góc bên, quá sợ hãi!Bởi vì ông phát hiện, tầm nhìn ngược lại không phải là ưu điểm lớn nhất!Cái này còn không phải chỗ mấu chốt nhất.Mấu chốt ở đây chính là!Loại vết cắt này, giống như “Một vết rạch ngang trước ngực” cực kỳ tỉnh diệu, tránh những tốn thương không cần thiết đối với tế bào ở phổi, cái này thật lợi hại!Hạ Cao Phong càng nghĩ càng cảm thấy loại vết cắt này là thật sự vô cùng tinh diệu.Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!