Tác giả:

Tỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm…

Chương 848: Ảnh hưởng quá lớn

Bác Sĩ Nguy HiểmTác giả: Vô Ưu 95Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… Trương Chí Tân nói một câu “Đánh rắm” khiến cả phòng phẫu thuật lâm vào một bầu không khí xấu hổ cùng cục diện bất đắc dĩ.Nhưng mà còn tốt, so với căng thẳng lo nghĩ khủng hoảng vừa nãy đã tốt hơn nhiều.Ít nhất, người bệnh trên bàn phẫu thuật không có xây ra vấn đề gì!Mọi người nhịn không được chậm rãi thở dài, tiếp đó lại hít một hơi dài...Nhưng mà nghĩ đến Trương Chí Tân, một hơi này quả thực là hít tới một nửa đã bị đánh gãy!Thực sự là hít vào không nổi!Ngay cả chủ nhiệm khoa gây tê cũng không nhịn được khụ khụ một tiếng, lén lút ra cửa sau hít thở thông khí!Mẹ nhà nó quá thối!Mùi thối giống bệnh tắc ruột.Sáng nay ông ăn cái gì vậy? Có thể ăn ra cái mùi này.Nghĩ tới đây, ngay lập tức một trận tâm tắc. Mấy tiểu y tá muốn cười mà không dám cười chỉ có thể kìm nén.Mấy người Trương Hữu Phúc ngược lại là tốt hơn nhiều, đối với mùi thối, bọn họ ngửi nhiều, cũng không thèm để ý chút mùi vị đấy.Mấu chốt là, cái đánh rắm này... ảnh hưởng quá lớn.Phải biết, trên bàn phẫu thuật, bất kỳ đồ vật gì đều là thông tin phản hồi.Thông qua mùi đã có thể biết rõ rất nhiều thứ.Trương Hữu Phúc hung tợn trừng mắt Trương Chí Tân, Trương Chí Tân ngượng ngùng cười một tiếng.Nếu ông có hệ thống, lúc này tuyệt đối là có một mảng lớn tin tức [ độ thiện cảm -n ]Trần Thương rốt cục nhẹ nhàng thở ra, không khí khẩn trương được hóa giải triệt  để.Thì ra không phải mắt anh xảy ra vấn đề!........Phẫu thuật tiến hành như thường lệ, công việc của Trần Thương là thắt nút bắt ngoéo, dù sao hai bác sĩ chủ trị lớn tuổi còn đứng bên cạnh, căn bản không tới phiên anh làm.Ba người đều có kinh nghiệm phong phú, kỹ thuật thành thạo.Ca phẫu thuật, có kinh ngạc nhưng không nguy hiểm, kết thúc mỹ mãn.Sóng gió nhỏ duy nhất cũng là do Trương Chí Tân gây nên,Trần Thương cực kỳ lo lẳng... Cái đánh rắm này có thể ảnh hưởng đến việc khép lại vết thương cùng với sự hồi phục của người bệnh hay không?Sẽ không khiến cho ổ bụng nhiễm khuẩn chứ?Nghĩ tới đây, nhịn không được lắc đầu....Sau khi phẫu thuật, ba người Trần Thương vô cùng tự giác kéo dãn khoảng cách với Trương Chí Tân, sợ ông lại đánh rằm một cái nữa.Dù sao tất cả mọi người đều là bác sĩ, biết rõ một vấn đề, đó chính là có thể thả ra một cái đánh rắm thối như thế, tuyệt đối là sẽ thả ra cái thứ hai, cần phải kịp thời kéo dãn khoảng cách.Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Trương Chí Tân nói một câu “Đánh rắm” khiến cả phòng phẫu thuật lâm vào một bầu không khí xấu hổ cùng cục diện bất đắc dĩ.

Nhưng mà còn tốt, so với căng thẳng lo nghĩ khủng hoảng vừa nãy đã tốt hơn nhiều.

Ít nhất, người bệnh trên bàn phẫu thuật không có xây ra vấn đề gì!

Mọi người nhịn không được chậm rãi thở dài, tiếp đó lại hít một hơi dài...

Nhưng mà nghĩ đến Trương Chí Tân, một hơi này quả thực là hít tới một nửa đã bị đánh gãy!

Thực sự là hít vào không nổi!

Ngay cả chủ nhiệm khoa gây tê cũng không nhịn được khụ khụ một tiếng, lén lút ra cửa sau hít thở thông khí!

Mẹ nhà nó quá thối!

Mùi thối giống bệnh tắc ruột.

Sáng nay ông ăn cái gì vậy? Có thể ăn ra cái mùi này.

Nghĩ tới đây, ngay lập tức một trận tâm tắc. 

Mấy tiểu y tá muốn cười mà không dám cười chỉ có thể kìm nén.

Mấy người Trương Hữu Phúc ngược lại là tốt hơn nhiều, đối với mùi thối, bọn họ ngửi nhiều, cũng không thèm để ý chút mùi vị đấy.

Mấu chốt là, cái đánh rắm này... ảnh hưởng quá lớn.

Phải biết, trên bàn phẫu thuật, bất kỳ đồ vật gì đều là thông tin phản hồi.

Thông qua mùi đã có thể biết rõ rất nhiều thứ.

Trương Hữu Phúc hung tợn trừng mắt Trương Chí Tân, Trương Chí Tân ngượng ngùng cười một tiếng.

Nếu ông có hệ thống, lúc này tuyệt đối là có một mảng lớn tin tức [ độ thiện cảm -n ]

Trần Thương rốt cục nhẹ nhàng thở ra, không khí khẩn trương được hóa giải triệt  để.

Thì ra không phải mắt anh xảy ra vấn đề!

....

....

Phẫu thuật tiến hành như thường lệ, công việc của Trần Thương là thắt nút bắt ngoéo, dù sao hai bác sĩ chủ trị lớn tuổi còn đứng bên cạnh, căn bản không tới phiên anh làm.

Ba người đều có kinh nghiệm phong phú, kỹ thuật thành thạo.

Ca phẫu thuật, có kinh ngạc nhưng không nguy hiểm, kết thúc mỹ mãn.

Sóng gió nhỏ duy nhất cũng là do Trương Chí Tân gây nên,

Trần Thương cực kỳ lo lẳng... Cái đánh rắm này có thể ảnh hưởng đến việc khép lại vết thương cùng với sự hồi phục của người bệnh hay không?

Sẽ không khiến cho ổ bụng nhiễm khuẩn chứ?

Nghĩ tới đây, nhịn không được lắc đầu....

Sau khi phẫu thuật, ba người Trần Thương vô cùng tự giác kéo dãn khoảng cách với Trương Chí Tân, sợ ông lại đánh rằm một cái nữa.

Dù sao tất cả mọi người đều là bác sĩ, biết rõ một vấn đề, đó chính là có thể thả ra một cái đánh rắm thối như thế, tuyệt đối là sẽ thả ra cái thứ hai, cần phải kịp thời kéo dãn khoảng cách.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Bác Sĩ Nguy HiểmTác giả: Vô Ưu 95Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… Trương Chí Tân nói một câu “Đánh rắm” khiến cả phòng phẫu thuật lâm vào một bầu không khí xấu hổ cùng cục diện bất đắc dĩ.Nhưng mà còn tốt, so với căng thẳng lo nghĩ khủng hoảng vừa nãy đã tốt hơn nhiều.Ít nhất, người bệnh trên bàn phẫu thuật không có xây ra vấn đề gì!Mọi người nhịn không được chậm rãi thở dài, tiếp đó lại hít một hơi dài...Nhưng mà nghĩ đến Trương Chí Tân, một hơi này quả thực là hít tới một nửa đã bị đánh gãy!Thực sự là hít vào không nổi!Ngay cả chủ nhiệm khoa gây tê cũng không nhịn được khụ khụ một tiếng, lén lút ra cửa sau hít thở thông khí!Mẹ nhà nó quá thối!Mùi thối giống bệnh tắc ruột.Sáng nay ông ăn cái gì vậy? Có thể ăn ra cái mùi này.Nghĩ tới đây, ngay lập tức một trận tâm tắc. Mấy tiểu y tá muốn cười mà không dám cười chỉ có thể kìm nén.Mấy người Trương Hữu Phúc ngược lại là tốt hơn nhiều, đối với mùi thối, bọn họ ngửi nhiều, cũng không thèm để ý chút mùi vị đấy.Mấu chốt là, cái đánh rắm này... ảnh hưởng quá lớn.Phải biết, trên bàn phẫu thuật, bất kỳ đồ vật gì đều là thông tin phản hồi.Thông qua mùi đã có thể biết rõ rất nhiều thứ.Trương Hữu Phúc hung tợn trừng mắt Trương Chí Tân, Trương Chí Tân ngượng ngùng cười một tiếng.Nếu ông có hệ thống, lúc này tuyệt đối là có một mảng lớn tin tức [ độ thiện cảm -n ]Trần Thương rốt cục nhẹ nhàng thở ra, không khí khẩn trương được hóa giải triệt  để.Thì ra không phải mắt anh xảy ra vấn đề!........Phẫu thuật tiến hành như thường lệ, công việc của Trần Thương là thắt nút bắt ngoéo, dù sao hai bác sĩ chủ trị lớn tuổi còn đứng bên cạnh, căn bản không tới phiên anh làm.Ba người đều có kinh nghiệm phong phú, kỹ thuật thành thạo.Ca phẫu thuật, có kinh ngạc nhưng không nguy hiểm, kết thúc mỹ mãn.Sóng gió nhỏ duy nhất cũng là do Trương Chí Tân gây nên,Trần Thương cực kỳ lo lẳng... Cái đánh rắm này có thể ảnh hưởng đến việc khép lại vết thương cùng với sự hồi phục của người bệnh hay không?Sẽ không khiến cho ổ bụng nhiễm khuẩn chứ?Nghĩ tới đây, nhịn không được lắc đầu....Sau khi phẫu thuật, ba người Trần Thương vô cùng tự giác kéo dãn khoảng cách với Trương Chí Tân, sợ ông lại đánh rằm một cái nữa.Dù sao tất cả mọi người đều là bác sĩ, biết rõ một vấn đề, đó chính là có thể thả ra một cái đánh rắm thối như thế, tuyệt đối là sẽ thả ra cái thứ hai, cần phải kịp thời kéo dãn khoảng cách.Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 848: Ảnh hưởng quá lớn