Tác giả:

Tỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm…

Chương 863: Độ thiện cảm

Bác Sĩ Nguy HiểmTác giả: Vô Ưu 95Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… - Tôi sẽ thay con gái tận mắt nhìn cái tên cầm thú kia nhận sự trừng phạt của pháp luật!......Nam tử nói rất nhiều, Trần Thương gật đầu.Sau khi Lý Bảo Sơn đến, cân nhắc nửa ngày, cũng đồng ý yêu cầu của người đàn ông, Trần Thương ký tên một loạt các giấy tờ cảm kết sau khi phẫu thuật, cho phép xuất viện.Sau đó.Một tháng sau, trong thời gian theo dõi giai đoạn sau của căn bệnh, Trần Thương biết gia đình của cô gái đã chuyển đến Trùng Khánh, thông qua ảnh chụp có thể nhìn thấy, cô gái cười rất vui vẻ.Khi nhìn thấy tin tức, Trần Thương cũng nhìn thấy người bị hiềm nghỉ phạm tội Tôn Mỗ bị phán án hình, chỉ là... Khi đang ngồi tù, bị bệnh tâm thần, sau đó cũng không biết rõ nữa.Tận đến vài chục năm sau, cô gái lần nữa trở về nơi này, mang theo một bé trai, cực kỳ giống cô.Chỉ là lúc này, Trần Thương đã không có ở bệnh viện Tỉnh Nhị Viện tiếp đãi cô. Khi đó Vương Dũng đã trở thành phó chủ nhiệm khoa cấp cứu.Cô gái dùng điện thoại của Vương Dũng gọi cho. Trần Thương, nói Trần Thương một tiếng cám ơn, trí nhớ của cô đã khôi phục, nhưng cô cũng đã thoát khỏi.Cô có một gia đình hạnh phúc, có một người chồng yêu cô, và có một cậu con trai rất đáng yêu...Sau khi Trần Thương biết chuyện của người phụ nữ, rồi mỉm cười.......Buổi sáng thứ bảy, hôm nay "bệnh viện chỉnh hình Chí Tân” đã hẹn xong phẫu thuật, có năm tiểu cô nương muốn biến thành đại cô nương, vì thế Trần Thương đi tới bệnh viện rất sớm.Hai tháng này, cơ sở thiết bị của không có quá nhiều thay đổi, nhưng bên trong cũng đã có một chút ít biến hóa,Hiện tại, “Chuyên gia Trần giúp người trở nên xinh đẹp” đã xây dựng trở thành đại cương tuyên truyền chủ yếu của bệnh viện chỉnh hình Chí Tân, Trần Thương ở bên trong phạm vị một triệu chuyên gia chỉnh hình này kia cũng có chút danh tiếng.Thành phố An Dương, phạm vi chỉnh hình không lớn, lúc này Trần Thương nhanh chóng nổi lên, nháy mắt đã lọt vào tầm mắt rất nhiều người- Bác sĩ Trần đến sớm vậy!- Bác sĩ Trần buổi sáng tốt lành!- Bác sĩ Trần bữa sáng của ngài.Trần Thương vừa đến bệnh viện chỉnh hình, một dàn nữ tiếp tân xinh đẹp hòa mình cùng đứng trước sảnh cúi đầu chào, hormone thanh xuân tự nhiên bốc cháy không kiêng nể gì cả.Trần Thương cười cười với mọi người, nói một tiếng buổi sáng tốt lành.Hiện tại Trần Thương, sớm đã xưa đâu bằng nay, là người đứng đầu bảng của toàn bộ bệnh viện chỉnh hình Chí Tân.Từ Nhu như thế nào cũng không nghĩ tới, mấy tháng trước kia Trần Thương còn bình thường ngây ngô, dễ dàng thẹn thùng đỏ mặt, sẽ trưởng thành đến nước này. Nhìn thấy Trần Thương đến, Từ Nhu đưa áo blouse trắng tới:- Bác sĩ Trần, áo blouse trắng của anh, tôi đã giúp anh giặt sạch rồi.Trần Thương cười cười, một tiếng nói:- Cảm ơn.[ Đinh! Độ thiện cảm của Từ Nhu + 5! ]Trần Thương nghe thấy âm thanh hệ thống nhắc nhở, nhịn không được cười.Đời người, đúng là hiện thực như vậy.Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

- Tôi sẽ thay con gái tận mắt nhìn cái tên cầm thú kia nhận sự trừng phạt của pháp luật!

...

...

Nam tử nói rất nhiều, Trần Thương gật đầu.

Sau khi Lý Bảo Sơn đến, cân nhắc nửa ngày, cũng đồng ý yêu cầu của người đàn ông, Trần Thương ký tên một loạt các giấy tờ cảm kết sau khi phẫu thuật, cho phép xuất viện.

Sau đó.

Một tháng sau, trong thời gian theo dõi giai đoạn sau của căn bệnh, Trần Thương biết gia đình của cô gái đã chuyển đến Trùng Khánh, thông qua ảnh chụp có thể nhìn thấy, cô gái cười rất vui vẻ.

Khi nhìn thấy tin tức, Trần Thương cũng nhìn thấy người bị hiềm nghỉ phạm tội Tôn Mỗ bị phán án hình, chỉ là... Khi đang ngồi tù, bị bệnh tâm thần, sau đó cũng không biết rõ nữa.

Tận đến vài chục năm sau, cô gái lần nữa trở về nơi này, mang theo một bé trai, cực kỳ giống cô.

Chỉ là lúc này, Trần Thương đã không có ở bệnh viện Tỉnh Nhị Viện tiếp đãi cô. 

Khi đó Vương Dũng đã trở thành phó chủ nhiệm khoa cấp cứu.

Cô gái dùng điện thoại của Vương Dũng gọi cho. Trần Thương, nói Trần Thương một tiếng cám ơn, trí nhớ của cô đã khôi phục, nhưng cô cũng đã thoát khỏi.

Cô có một gia đình hạnh phúc, có một người chồng yêu cô, và có một cậu con trai rất đáng yêu...

Sau khi Trần Thương biết chuyện của người phụ nữ, rồi mỉm cười.

...

...

Buổi sáng thứ bảy, hôm nay "bệnh viện chỉnh hình Chí Tân” đã hẹn xong phẫu thuật, có năm tiểu cô nương muốn biến thành đại cô nương, vì thế Trần Thương đi tới bệnh viện rất sớm.

Hai tháng này, cơ sở thiết bị của không có quá nhiều thay đổi, nhưng bên trong cũng đã có một chút ít biến hóa,

Hiện tại, “Chuyên gia Trần giúp người trở nên xinh đẹp” đã xây dựng trở thành đại cương tuyên truyền chủ yếu của bệnh viện chỉnh hình Chí Tân, Trần Thương ở bên trong phạm vị một triệu chuyên gia chỉnh hình này kia cũng có chút danh tiếng.

Thành phố An Dương, phạm vi chỉnh hình không lớn, lúc này Trần Thương nhanh chóng nổi lên, nháy mắt đã lọt vào tầm mắt rất nhiều người

- Bác sĩ Trần đến sớm vậy!

- Bác sĩ Trần buổi sáng tốt lành!

- Bác sĩ Trần bữa sáng của ngài.

Trần Thương vừa đến bệnh viện chỉnh hình, một dàn nữ tiếp tân xinh đẹp hòa mình cùng đứng trước sảnh cúi đầu chào, hormone thanh xuân tự nhiên bốc cháy không kiêng nể gì cả.

Trần Thương cười cười với mọi người, nói một tiếng buổi sáng tốt lành.

Hiện tại Trần Thương, sớm đã xưa đâu bằng nay, là người đứng đầu bảng của toàn bộ bệnh viện chỉnh hình Chí Tân.

Từ Nhu như thế nào cũng không nghĩ tới, mấy tháng trước kia Trần Thương còn bình thường ngây ngô, dễ dàng thẹn thùng đỏ mặt, sẽ trưởng thành đến nước này. 

Nhìn thấy Trần Thương đến, Từ Nhu đưa áo blouse trắng tới:

- Bác sĩ Trần, áo blouse trắng của anh, tôi đã giúp anh giặt sạch rồi.

Trần Thương cười cười, một tiếng nói:

- Cảm ơn.

[ Đinh! Độ thiện cảm của Từ Nhu + 5! ]

Trần Thương nghe thấy âm thanh hệ thống nhắc nhở, nhịn không được cười.

Đời người, đúng là hiện thực như vậy.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Bác Sĩ Nguy HiểmTác giả: Vô Ưu 95Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… - Tôi sẽ thay con gái tận mắt nhìn cái tên cầm thú kia nhận sự trừng phạt của pháp luật!......Nam tử nói rất nhiều, Trần Thương gật đầu.Sau khi Lý Bảo Sơn đến, cân nhắc nửa ngày, cũng đồng ý yêu cầu của người đàn ông, Trần Thương ký tên một loạt các giấy tờ cảm kết sau khi phẫu thuật, cho phép xuất viện.Sau đó.Một tháng sau, trong thời gian theo dõi giai đoạn sau của căn bệnh, Trần Thương biết gia đình của cô gái đã chuyển đến Trùng Khánh, thông qua ảnh chụp có thể nhìn thấy, cô gái cười rất vui vẻ.Khi nhìn thấy tin tức, Trần Thương cũng nhìn thấy người bị hiềm nghỉ phạm tội Tôn Mỗ bị phán án hình, chỉ là... Khi đang ngồi tù, bị bệnh tâm thần, sau đó cũng không biết rõ nữa.Tận đến vài chục năm sau, cô gái lần nữa trở về nơi này, mang theo một bé trai, cực kỳ giống cô.Chỉ là lúc này, Trần Thương đã không có ở bệnh viện Tỉnh Nhị Viện tiếp đãi cô. Khi đó Vương Dũng đã trở thành phó chủ nhiệm khoa cấp cứu.Cô gái dùng điện thoại của Vương Dũng gọi cho. Trần Thương, nói Trần Thương một tiếng cám ơn, trí nhớ của cô đã khôi phục, nhưng cô cũng đã thoát khỏi.Cô có một gia đình hạnh phúc, có một người chồng yêu cô, và có một cậu con trai rất đáng yêu...Sau khi Trần Thương biết chuyện của người phụ nữ, rồi mỉm cười.......Buổi sáng thứ bảy, hôm nay "bệnh viện chỉnh hình Chí Tân” đã hẹn xong phẫu thuật, có năm tiểu cô nương muốn biến thành đại cô nương, vì thế Trần Thương đi tới bệnh viện rất sớm.Hai tháng này, cơ sở thiết bị của không có quá nhiều thay đổi, nhưng bên trong cũng đã có một chút ít biến hóa,Hiện tại, “Chuyên gia Trần giúp người trở nên xinh đẹp” đã xây dựng trở thành đại cương tuyên truyền chủ yếu của bệnh viện chỉnh hình Chí Tân, Trần Thương ở bên trong phạm vị một triệu chuyên gia chỉnh hình này kia cũng có chút danh tiếng.Thành phố An Dương, phạm vi chỉnh hình không lớn, lúc này Trần Thương nhanh chóng nổi lên, nháy mắt đã lọt vào tầm mắt rất nhiều người- Bác sĩ Trần đến sớm vậy!- Bác sĩ Trần buổi sáng tốt lành!- Bác sĩ Trần bữa sáng của ngài.Trần Thương vừa đến bệnh viện chỉnh hình, một dàn nữ tiếp tân xinh đẹp hòa mình cùng đứng trước sảnh cúi đầu chào, hormone thanh xuân tự nhiên bốc cháy không kiêng nể gì cả.Trần Thương cười cười với mọi người, nói một tiếng buổi sáng tốt lành.Hiện tại Trần Thương, sớm đã xưa đâu bằng nay, là người đứng đầu bảng của toàn bộ bệnh viện chỉnh hình Chí Tân.Từ Nhu như thế nào cũng không nghĩ tới, mấy tháng trước kia Trần Thương còn bình thường ngây ngô, dễ dàng thẹn thùng đỏ mặt, sẽ trưởng thành đến nước này. Nhìn thấy Trần Thương đến, Từ Nhu đưa áo blouse trắng tới:- Bác sĩ Trần, áo blouse trắng của anh, tôi đã giúp anh giặt sạch rồi.Trần Thương cười cười, một tiếng nói:- Cảm ơn.[ Đinh! Độ thiện cảm của Từ Nhu + 5! ]Trần Thương nghe thấy âm thanh hệ thống nhắc nhở, nhịn không được cười.Đời người, đúng là hiện thực như vậy.Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 863: Độ thiện cảm