Tác giả:

Tỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm…

Chương 875: Thế này thì quá mức rồi

Bác Sĩ Nguy HiểmTác giả: Vô Ưu 95Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… Từ lão sư chỗ bệnh viện Tích Thủy Đàm cùng đại học Khoa Học Tự Nhiên ở Kinh Đô cùng nhau hợp tác, kinh phí cao tới hơn ba ngàn vạn.Dạng đầu đề này, Trần Thương lại có thể làm cố vấn?Hơn nữa... Xếp hạng thứ ba!Đầu tiên chính là lão sư mình, thứ hai là giáo sư. đại học Khoa Học Tự Nhiên ở Kinh Đô, thứ ba chính là Trần Thương!Cái này sao có thể?Thế này thì quá mức rồi!Nghĩ tới đây, An Tĩnh nhịn không được trầm mặc.........- Mẹ em muốn gặp anh!Sau khi nhận được tin nhẫn của Tẩn Duyệt, tâm trạng của Trần Thương từ lo lắng đến bất an rồi chuyển sang căng thẳng, tăm tối, những sự thay đổi đó của Trăn Thương chỉ dùng vén vẹn có ba giây đồng hồ. Đối với Trần Thương ba giây đông hồ này là quá dài!Dài đủ để anh nghĩ khi mà gặp mặt thì nên gọi là dì, hay là dứt khoát gọi một tiếng mẹtĐủ dài để anh nghĩ có phải nên đối lấy một môn võ lâm tuyệt học “làm thế nào cùng với mẹ vợ nói chuyện vui vẻ”, và sau đó học tập để trở nên thành thạo.Với lại về sau, con của anh nên để cho mẹ vợ giữ hay là đưa cho mẹ anh giữ.Tâm trạng một mỏi...Ba giây đồng hồ sau, Trần Thương mới cầm điện thoại, vẫn không biết nên trả lời thế nào!Chỉ có thể đợi tâm trạng hết thấp thỏm lo lắng thôi.Tân Duyệt đã ở trên ghế salon cười suốt mười phút.Cô thừa biết trong đầu của Trần Thương đang suy nghĩ cái gì.Nghĩ đến vẻ mặt ngơ ngác của Trần Thương, Tần Duyệt nhịn không được mà cười.Ký Như Vân nhìn con gái cười trên ghế salon giống như người điên, bà nhịn không được mà thở dài, cái con bé điên rõ này cuối cùng cũng có người rước, bà thật muốn gặp thẳng bé kia, phải an ủi người ta thật tốt, đừng nói là mua nhà, ngay cả xe bà mua đều được!Thế nhưng vẽ sau lỡ có kết hôn, Duyệt Duyệt lộ ra bản tính thật của mình, tiểu Trần sẽ không hối hận đi!Lỡ như người ta trả hàng.... thì thật mất mặt lắm!Nghĩ tới đây, Ký Như Vân nhẹ nhàng quát một tiếng:- Tần Duyệt, ngồi đàng hoàng đi! Con thật giống mấy người điên... Con nhìn lại tóc con đi, đến cả tổ chim còn dễ nhìn hơn đó.Tân Duyệt không cảm thấy gì, nói:- Không sao, không sao đâu mẹtKý Như Vân liếc một cái:- Bộ con không sợ tiểu Trần người ta nhìn thấy bộ dạng này của con, về sau không còn yêu con nữa!Tần Duyệt lập tức ngây ngẩn cả người, bắt đầu suy nghĩ lại, cô hừ một tiếng:- Anh ta dám!Nhưng mà âm lượng rõ ràng không tự tin như hồi nãy, thậm chí có điểm nhỏ dần, do dự một lát, vẻ mặt cô bỗng nhiên lo lắng cầm điện thoại lên, nhắn một dòng tin nhắn- Trong nhà, người có quyền quyết định mọi việc là ai?Lúc giờ Trần Thương đang tìm kiếm trên Baidu cách có thế làm cho mẹ vợ vui vẻ hài lòng, đột nhiên lát sau lại nhận được tin nhẳn của cô, anh sửng sốt một chút.Cái tin này là có ý gì?Không lẽ là... Mẹ vợ đang cầm điện thoại nhẫn cho anh?Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website

Từ lão sư chỗ bệnh viện Tích Thủy Đàm cùng đại học Khoa Học Tự Nhiên ở Kinh Đô cùng nhau hợp tác, kinh phí cao tới hơn ba ngàn vạn.

Dạng đầu đề này, Trần Thương lại có thể làm cố vấn?

Hơn nữa... Xếp hạng thứ ba!

Đầu tiên chính là lão sư mình, thứ hai là giáo sư. đại học Khoa Học Tự Nhiên ở Kinh Đô, thứ ba chính là Trần Thương!

Cái này sao có thể?

Thế này thì quá mức rồi!

Nghĩ tới đây, An Tĩnh nhịn không được trầm mặc...

...

...

- Mẹ em muốn gặp anh!

Sau khi nhận được tin nhẫn của Tẩn Duyệt, tâm trạng của Trần Thương từ lo lắng đến bất an rồi chuyển sang căng thẳng, tăm tối, những sự thay đổi đó của Trăn Thương chỉ dùng vén vẹn có ba giây đồng hồ. 

Đối với Trần Thương ba giây đông hồ này là quá dài!

Dài đủ để anh nghĩ khi mà gặp mặt thì nên gọi là dì, hay là dứt khoát gọi một tiếng mẹt

Đủ dài để anh nghĩ có phải nên đối lấy một môn võ lâm tuyệt học “làm thế nào cùng với mẹ vợ nói chuyện vui vẻ”, và sau đó học tập để trở nên thành thạo.

Với lại về sau, con của anh nên để cho mẹ vợ giữ hay là đưa cho mẹ anh giữ.

Tâm trạng một mỏi...

Ba giây đồng hồ sau, Trần Thương mới cầm điện thoại, vẫn không biết nên trả lời thế nào!

Chỉ có thể đợi tâm trạng hết thấp thỏm lo lắng thôi.

Tân Duyệt đã ở trên ghế salon cười suốt mười phút.

Cô thừa biết trong đầu của Trần Thương đang suy nghĩ cái gì.

Nghĩ đến vẻ mặt ngơ ngác của Trần Thương, Tần Duyệt nhịn không được mà cười.

Ký Như Vân nhìn con gái cười trên ghế salon giống như người điên, bà nhịn không được mà thở dài, cái con bé điên rõ này cuối cùng cũng có người rước, bà thật muốn gặp thẳng bé kia, phải an ủi người ta thật tốt, đừng nói là mua nhà, ngay cả xe bà mua đều được!

Thế nhưng vẽ sau lỡ có kết hôn, Duyệt Duyệt lộ ra bản tính thật của mình, tiểu Trần sẽ không hối hận đi!

Lỡ như người ta trả hàng.... thì thật mất mặt lắm!

Nghĩ tới đây, Ký Như Vân nhẹ nhàng quát một tiếng:

- Tần Duyệt, ngồi đàng hoàng đi! Con thật giống mấy người điên... Con nhìn lại tóc con đi, đến cả tổ chim còn dễ nhìn hơn đó.

Tân Duyệt không cảm thấy gì, nói:

- Không sao, không sao đâu mẹt

Ký Như Vân liếc một cái:

- Bộ con không sợ tiểu Trần người ta nhìn thấy bộ dạng này của con, về sau không còn yêu con nữa!

Tần Duyệt lập tức ngây ngẩn cả người, bắt đầu suy nghĩ lại, cô hừ một tiếng:

- Anh ta dám!

Nhưng mà âm lượng rõ ràng không tự tin như hồi nãy, thậm chí có điểm nhỏ dần, do dự một lát, vẻ mặt cô bỗng nhiên lo lắng cầm điện thoại lên, nhắn một dòng tin nhắn

- Trong nhà, người có quyền quyết định mọi việc là ai?

Lúc giờ Trần Thương đang tìm kiếm trên Baidu cách có thế làm cho mẹ vợ vui vẻ hài lòng, đột nhiên lát sau lại nhận được tin nhẳn của cô, anh sửng sốt một chút.

Cái tin này là có ý gì?

Không lẽ là... Mẹ vợ đang cầm điện thoại nhẫn cho anh?

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website

Bác Sĩ Nguy HiểmTác giả: Vô Ưu 95Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… Từ lão sư chỗ bệnh viện Tích Thủy Đàm cùng đại học Khoa Học Tự Nhiên ở Kinh Đô cùng nhau hợp tác, kinh phí cao tới hơn ba ngàn vạn.Dạng đầu đề này, Trần Thương lại có thể làm cố vấn?Hơn nữa... Xếp hạng thứ ba!Đầu tiên chính là lão sư mình, thứ hai là giáo sư. đại học Khoa Học Tự Nhiên ở Kinh Đô, thứ ba chính là Trần Thương!Cái này sao có thể?Thế này thì quá mức rồi!Nghĩ tới đây, An Tĩnh nhịn không được trầm mặc.........- Mẹ em muốn gặp anh!Sau khi nhận được tin nhẫn của Tẩn Duyệt, tâm trạng của Trần Thương từ lo lắng đến bất an rồi chuyển sang căng thẳng, tăm tối, những sự thay đổi đó của Trăn Thương chỉ dùng vén vẹn có ba giây đồng hồ. Đối với Trần Thương ba giây đông hồ này là quá dài!Dài đủ để anh nghĩ khi mà gặp mặt thì nên gọi là dì, hay là dứt khoát gọi một tiếng mẹtĐủ dài để anh nghĩ có phải nên đối lấy một môn võ lâm tuyệt học “làm thế nào cùng với mẹ vợ nói chuyện vui vẻ”, và sau đó học tập để trở nên thành thạo.Với lại về sau, con của anh nên để cho mẹ vợ giữ hay là đưa cho mẹ anh giữ.Tâm trạng một mỏi...Ba giây đồng hồ sau, Trần Thương mới cầm điện thoại, vẫn không biết nên trả lời thế nào!Chỉ có thể đợi tâm trạng hết thấp thỏm lo lắng thôi.Tân Duyệt đã ở trên ghế salon cười suốt mười phút.Cô thừa biết trong đầu của Trần Thương đang suy nghĩ cái gì.Nghĩ đến vẻ mặt ngơ ngác của Trần Thương, Tần Duyệt nhịn không được mà cười.Ký Như Vân nhìn con gái cười trên ghế salon giống như người điên, bà nhịn không được mà thở dài, cái con bé điên rõ này cuối cùng cũng có người rước, bà thật muốn gặp thẳng bé kia, phải an ủi người ta thật tốt, đừng nói là mua nhà, ngay cả xe bà mua đều được!Thế nhưng vẽ sau lỡ có kết hôn, Duyệt Duyệt lộ ra bản tính thật của mình, tiểu Trần sẽ không hối hận đi!Lỡ như người ta trả hàng.... thì thật mất mặt lắm!Nghĩ tới đây, Ký Như Vân nhẹ nhàng quát một tiếng:- Tần Duyệt, ngồi đàng hoàng đi! Con thật giống mấy người điên... Con nhìn lại tóc con đi, đến cả tổ chim còn dễ nhìn hơn đó.Tân Duyệt không cảm thấy gì, nói:- Không sao, không sao đâu mẹtKý Như Vân liếc một cái:- Bộ con không sợ tiểu Trần người ta nhìn thấy bộ dạng này của con, về sau không còn yêu con nữa!Tần Duyệt lập tức ngây ngẩn cả người, bắt đầu suy nghĩ lại, cô hừ một tiếng:- Anh ta dám!Nhưng mà âm lượng rõ ràng không tự tin như hồi nãy, thậm chí có điểm nhỏ dần, do dự một lát, vẻ mặt cô bỗng nhiên lo lắng cầm điện thoại lên, nhắn một dòng tin nhắn- Trong nhà, người có quyền quyết định mọi việc là ai?Lúc giờ Trần Thương đang tìm kiếm trên Baidu cách có thế làm cho mẹ vợ vui vẻ hài lòng, đột nhiên lát sau lại nhận được tin nhẳn của cô, anh sửng sốt một chút.Cái tin này là có ý gì?Không lẽ là... Mẹ vợ đang cầm điện thoại nhẫn cho anh?Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website

Chương 875: Thế này thì quá mức rồi