Tỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm…
Chương 893: Nhiệm vụ học hỏi lẫn nhau?
Bác Sĩ Nguy HiểmTác giả: Vô Ưu 95Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… ......Người bệnh trong tay Trần Binh Sinh, có không ít đều qua tay Trần Thương làm phẫu thuật, trông thấy Trần Thương cùng Trần Binh Sinh tiến đến, Mọi người đều vui vẻ, nhao nhao đứng dậy biểu thị cảm tạ.Dù sao phẫu thuật thành công, đây cũng là một sự tình vui mừng.Nhưng hiện tại kiểm tra người bệnh cùng trước kia không giống chính là, Trăn Thương không phải là vai trò "Người qua đường Giáp”, “Thực tập sinh Ất" khi đó.Cho dù là ôm bản bệnh án bộ dạng một điểm không có thay đổi, nhưng thái độ người bệnh cải biến hoàn toàn khác biệtHiện tại, Trần Thương là bác sĩ chính có không ít người bệnh trong bọn họ, mọi người nhìn chỗ khâu của mình, đã cảm thấy hài lòng cực kỳ.- Báo sĩ Trần, nếu như không phải chỗ khâu của tôi còn đau, căn bản tôi không nghĩ ra mình làm phẫu thuật, vết thương kia xử lý thật là tốt!- Đúng vậy, bác sĩ Trần tôi cảm thấy khâu ở chỗ cậu rất nhanh sẽ liền lại!....Nghe thấy người bệnh nói, lão Trần biết rõ, nhất định đây không phải khen mình, tốt nhất đừng nhận lời, bằng không sẽ rất lúng túng.Trần Thương mang theo khẩu trang, cũng nhìn không ra biểu tình gì, hỏi mấy vấn đề, nhìn một chút vết thương, tiếp tục kiểm tra người bệnh trong phòng.Trần Bỉnh Sinh đi ra phòng bệnh, giữ chặt Trần Thương:- Tiểu Trần, chờ một chút... Buổi sáng cậu có chuyện gì không?Trần Thương sững sờ, sáng hôm nay mình thật đúng là không có phẫu thuật- Không có chuyện gì, thế nào lão đại?Trần Binh Sinh trầm ngâm một lát, khụ khụ một tiếng:- Chuyện này, buổi sáng tôi có hai ca phẫu thuật nội soi, cậu dạy tôi một chút nội soi vết thương nhỏ nhất làm sao, tôi thấy nó rất lợi hại[ Đinh! Phát động nhiệm vụ học hỏi lẫn nhau, dạy Trần Bỉnh Sinh xử lý phương pháp nội soi vết thương nhỏ, Trần Binh Sinh báo đáp lại dạy cho anh: Thuật mở miệng thăm dò đường mật. ]Trần Thương hơi sững sờ!Còn có thể có kiểu này nữa à?Nhiệm vụ học hỏi lẫn nhau?Cảm thấy không tệ!Cho dù là không có ban thưởng, Trần Thương cũng sẽ dụng tâm dạy Trần lão đại phẫu thuật nội soi vết thương nhỏ, thuận tiện mình nhận một ban thưởng, chuyện dệt hoa trên gấm này nhất định không thể từ chối.Nghĩ tới đây, Trần Thương vội vàng nói:- Đương nhiên không thành vấn đề.Người với người vẫn là có khác biệt rất lớn.Khi Trần Thương đang nghiên cứu ra phương pháp phẫu thuật nội soi vết thương nhỏ, trong viện vẫn tương đối coi trọng, từng để cho rất nhiều bác sĩ ngoại khoa đến học tập, nhưng đại đa số đều nhìn một lần hai lần đã bỏ đi.Cơ bản rất nhiều người không coi ra gì!Có thể họ cảm thấy đây là chuyện râu ria Dù sao vết thương của nội soi đã rất nhỏ, mọi người cảm thấy đi làm lại cái này không có ý nghĩa, thậm chí rất nhiều người sẽ cảm thấy Trần Thương và Vương Dũng là hai tiểu hậu sinh, cũng có một số người vì mặt mũi tới.Có thể do chủ nhiệm căn dặn, họ đi nhìn một lần coi như đi ngang qua sân khấu, căn bản sẽ không để ý.Thậm chí nhiệm vụ của Trần Thương lúc đó đều bị ngâm nước nóng, không nhận được ban thưởng.Trần Binh Sinh có thể chủ động đưa ra học tập, kỳ thật đã rất đáng quý.Hai người kết bạn đi đến phòng phẫu thuật, vừa vặn Lưu Kiện đi ra, nhìn thấy hai người cười cười.- Ồ, tiếu Trần, lại cùng lão Trần phẫu thuật?Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
...
...
Người bệnh trong tay Trần Binh Sinh, có không ít đều qua tay Trần Thương làm phẫu thuật, trông thấy Trần Thương cùng Trần Binh Sinh tiến đến, Mọi người đều vui vẻ, nhao nhao đứng dậy biểu thị cảm tạ.
Dù sao phẫu thuật thành công, đây cũng là một sự tình vui mừng.
Nhưng hiện tại kiểm tra người bệnh cùng trước kia không giống chính là, Trăn Thương không phải là vai trò "Người qua đường Giáp”, “Thực tập sinh Ất" khi đó.
Cho dù là ôm bản bệnh án bộ dạng một điểm không có thay đổi, nhưng thái độ người bệnh cải biến hoàn toàn khác biệt
Hiện tại, Trần Thương là bác sĩ chính có không ít người bệnh trong bọn họ, mọi người nhìn chỗ khâu của mình, đã cảm thấy hài lòng cực kỳ.
- Báo sĩ Trần, nếu như không phải chỗ khâu của tôi còn đau, căn bản tôi không nghĩ ra mình làm phẫu thuật, vết thương kia xử lý thật là tốt!
- Đúng vậy, bác sĩ Trần tôi cảm thấy khâu ở chỗ cậu rất nhanh sẽ liền lại!
....
Nghe thấy người bệnh nói, lão Trần biết rõ, nhất định đây không phải khen mình, tốt nhất đừng nhận lời, bằng không sẽ rất lúng túng.
Trần Thương mang theo khẩu trang, cũng nhìn không ra biểu tình gì, hỏi mấy vấn đề, nhìn một chút vết thương, tiếp tục kiểm tra người bệnh trong phòng.
Trần Bỉnh Sinh đi ra phòng bệnh, giữ chặt Trần Thương:
- Tiểu Trần, chờ một chút... Buổi sáng cậu có chuyện gì không?
Trần Thương sững sờ, sáng hôm nay mình thật đúng là không có phẫu thuật
- Không có chuyện gì, thế nào lão đại?
Trần Binh Sinh trầm ngâm một lát, khụ khụ một tiếng:
- Chuyện này, buổi sáng tôi có hai ca phẫu thuật nội soi, cậu dạy tôi một chút nội soi vết thương nhỏ nhất làm sao, tôi thấy nó rất lợi hại
[ Đinh! Phát động nhiệm vụ học hỏi lẫn nhau, dạy Trần Bỉnh Sinh xử lý phương pháp nội soi vết thương nhỏ, Trần Binh Sinh báo đáp lại dạy cho anh: Thuật mở miệng thăm dò đường mật. ]
Trần Thương hơi sững sờ!
Còn có thể có kiểu này nữa à?
Nhiệm vụ học hỏi lẫn nhau?
Cảm thấy không tệ!
Cho dù là không có ban thưởng, Trần Thương cũng sẽ dụng tâm dạy Trần lão đại phẫu thuật nội soi vết thương nhỏ, thuận tiện mình nhận một ban thưởng, chuyện dệt hoa trên gấm này nhất định không thể từ chối.
Nghĩ tới đây, Trần Thương vội vàng nói:
- Đương nhiên không thành vấn đề.
Người với người vẫn là có khác biệt rất lớn.
Khi Trần Thương đang nghiên cứu ra phương pháp phẫu thuật nội soi vết thương nhỏ, trong viện vẫn tương đối coi trọng, từng để cho rất nhiều bác sĩ ngoại khoa đến học tập, nhưng đại đa số đều nhìn một lần hai lần đã bỏ đi.
Cơ bản rất nhiều người không coi ra gì!
Có thể họ cảm thấy đây là chuyện râu ria
Dù sao vết thương của nội soi đã rất nhỏ, mọi người cảm thấy đi làm lại cái này không có ý nghĩa, thậm chí rất nhiều người sẽ cảm thấy Trần Thương và Vương Dũng là hai tiểu hậu sinh, cũng có một số người vì mặt mũi tới.
Có thể do chủ nhiệm căn dặn, họ đi nhìn một lần coi như đi ngang qua sân khấu, căn bản sẽ không để ý.
Thậm chí nhiệm vụ của Trần Thương lúc đó đều bị ngâm nước nóng, không nhận được ban thưởng.
Trần Binh Sinh có thể chủ động đưa ra học tập, kỳ thật đã rất đáng quý.
Hai người kết bạn đi đến phòng phẫu thuật, vừa vặn Lưu Kiện đi ra, nhìn thấy hai người cười cười.
- Ồ, tiếu Trần, lại cùng lão Trần phẫu thuật?
Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Bác Sĩ Nguy HiểmTác giả: Vô Ưu 95Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… ......Người bệnh trong tay Trần Binh Sinh, có không ít đều qua tay Trần Thương làm phẫu thuật, trông thấy Trần Thương cùng Trần Binh Sinh tiến đến, Mọi người đều vui vẻ, nhao nhao đứng dậy biểu thị cảm tạ.Dù sao phẫu thuật thành công, đây cũng là một sự tình vui mừng.Nhưng hiện tại kiểm tra người bệnh cùng trước kia không giống chính là, Trăn Thương không phải là vai trò "Người qua đường Giáp”, “Thực tập sinh Ất" khi đó.Cho dù là ôm bản bệnh án bộ dạng một điểm không có thay đổi, nhưng thái độ người bệnh cải biến hoàn toàn khác biệtHiện tại, Trần Thương là bác sĩ chính có không ít người bệnh trong bọn họ, mọi người nhìn chỗ khâu của mình, đã cảm thấy hài lòng cực kỳ.- Báo sĩ Trần, nếu như không phải chỗ khâu của tôi còn đau, căn bản tôi không nghĩ ra mình làm phẫu thuật, vết thương kia xử lý thật là tốt!- Đúng vậy, bác sĩ Trần tôi cảm thấy khâu ở chỗ cậu rất nhanh sẽ liền lại!....Nghe thấy người bệnh nói, lão Trần biết rõ, nhất định đây không phải khen mình, tốt nhất đừng nhận lời, bằng không sẽ rất lúng túng.Trần Thương mang theo khẩu trang, cũng nhìn không ra biểu tình gì, hỏi mấy vấn đề, nhìn một chút vết thương, tiếp tục kiểm tra người bệnh trong phòng.Trần Bỉnh Sinh đi ra phòng bệnh, giữ chặt Trần Thương:- Tiểu Trần, chờ một chút... Buổi sáng cậu có chuyện gì không?Trần Thương sững sờ, sáng hôm nay mình thật đúng là không có phẫu thuật- Không có chuyện gì, thế nào lão đại?Trần Binh Sinh trầm ngâm một lát, khụ khụ một tiếng:- Chuyện này, buổi sáng tôi có hai ca phẫu thuật nội soi, cậu dạy tôi một chút nội soi vết thương nhỏ nhất làm sao, tôi thấy nó rất lợi hại[ Đinh! Phát động nhiệm vụ học hỏi lẫn nhau, dạy Trần Bỉnh Sinh xử lý phương pháp nội soi vết thương nhỏ, Trần Binh Sinh báo đáp lại dạy cho anh: Thuật mở miệng thăm dò đường mật. ]Trần Thương hơi sững sờ!Còn có thể có kiểu này nữa à?Nhiệm vụ học hỏi lẫn nhau?Cảm thấy không tệ!Cho dù là không có ban thưởng, Trần Thương cũng sẽ dụng tâm dạy Trần lão đại phẫu thuật nội soi vết thương nhỏ, thuận tiện mình nhận một ban thưởng, chuyện dệt hoa trên gấm này nhất định không thể từ chối.Nghĩ tới đây, Trần Thương vội vàng nói:- Đương nhiên không thành vấn đề.Người với người vẫn là có khác biệt rất lớn.Khi Trần Thương đang nghiên cứu ra phương pháp phẫu thuật nội soi vết thương nhỏ, trong viện vẫn tương đối coi trọng, từng để cho rất nhiều bác sĩ ngoại khoa đến học tập, nhưng đại đa số đều nhìn một lần hai lần đã bỏ đi.Cơ bản rất nhiều người không coi ra gì!Có thể họ cảm thấy đây là chuyện râu ria Dù sao vết thương của nội soi đã rất nhỏ, mọi người cảm thấy đi làm lại cái này không có ý nghĩa, thậm chí rất nhiều người sẽ cảm thấy Trần Thương và Vương Dũng là hai tiểu hậu sinh, cũng có một số người vì mặt mũi tới.Có thể do chủ nhiệm căn dặn, họ đi nhìn một lần coi như đi ngang qua sân khấu, căn bản sẽ không để ý.Thậm chí nhiệm vụ của Trần Thương lúc đó đều bị ngâm nước nóng, không nhận được ban thưởng.Trần Binh Sinh có thể chủ động đưa ra học tập, kỳ thật đã rất đáng quý.Hai người kết bạn đi đến phòng phẫu thuật, vừa vặn Lưu Kiện đi ra, nhìn thấy hai người cười cười.- Ồ, tiếu Trần, lại cùng lão Trần phẫu thuật?Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!