Tỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm…
Chương 994: Càng sớm càng tốt.
Bác Sĩ Nguy HiểmTác giả: Vô Ưu 95Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… Mà Tần Hiếu Uyên đứng ở gần bên nghe thấy câu nói này hai mắt lập tức co rụt lại!Tên họ Chu, không có ý tốt...Không được không được, phải tranh thủ thời gian đính hôn, càng sớm càng tốt.Nghĩ tới đây, Tân Hiếu Uyên như đang gặp đại địch, nhiệt tình đưa Chu Hoành Quang điSau khi đám người rời đi, Tần Duyệt đối quần áo chạy tới, một mặt vui vẻ hỏi- Ba ba, ma ma, sao hai người lại tới đây.Trong lòng Tân Hiếu Uyên nói thầm một câu: Nếu như tôi không đến, tôi có thể biết cái “tên trộm” nhỏ này mang quần áo đi giặt cho người khác mặc à? Chẳng lẽ còn nói với cha, đây là đang phơi quần áo?Tân Hiếu Uyên liếc một cái, Ký Như Vân cười nói:- Hôm nay mẹ và cha ở nhà nhàm chán, đi đến đây thăm các con một chút.Sau khi nói xong, Ký Như Vân đánh giá Trần Thương:- Tiểu Trần, cháu thật là tốt, quá ưu tú. Trần Thương nghe đến đó, cười xấu hổ, anh vẫn giữ ý định thắng thần với Viện trưởng Tân, ăn ngay nói thật.- Cảm ơn dì đã khích lệ.- Viện trưởng Tân, tôi có chuyện muốn xin lỗi ngài.Tần Hiếu Uyên nghe xong, lập tức sững sờ, tiểu tử này đến cùng đã làm chuyện gì có lỗi với ta?Tần Hiếu Uyên nhìn Trần Thương, cười rất thân thiết:-Ồ? Cậu nói thứ xem.Trần Thương thấy Tân viện trưởng không có tức giận, nói ra- Tôi cũng chỉ có một bộ đồ vét, hôm qua tại lúc cấp cứu cho người bệnh, trên người tất cả đầu là máu, không thể mặc, tối hôm qua cũng không kịp mua, vì lẽ đó... Mượn y phục của ngài mặc, cái kia... Ngài yên tâm, tôi chút nữa khi trở vẽ sẽ đưa đến ngay tiệm giặt quần áo giặt sạch sẽ.Tần Hiếu Uyên nghe thấy Trần Thương nói như vậy, nhịn không được nở nụ cười.Tân Hiếu Uyên tức giận không tính, nhiều nhất là hơi không thể nói nên lời! Hơn nữa ông không thể lớn tiếng chính là con gái của mình, không hơi quan hệ nào với Trần Thương.Tần Hiếu Uyên biết rõ Trần Thương không làm được chuyện này, cũng tuyệt đối sẽ không có ý đồ với mình.Sở dĩ Trần Thương nói như vậy, khẳng định là muốn cống rồi cho Tân Duyệt!Nghĩ tới đây, Tần Hiếu Uyên chẳng những không có tức giận, ngược lại nhịn không được bắt đầu vui vẻ.Dù sao điều này cũng nói lên Trần Thương tất có trách nhiệm, dám đảm nhận, dám che chở cho Tân Duyệt.Đàn ông như này!Làm cha mẹ còn không hiểu rõ con gái của mình?Ký Như Vân nhìn Trần Thương cũng là nhịn không được cười cười.Thằng nhóc này, thật sự càng nhìn càng không hợp mắt, không chỉ có thể lực, nhân phẩm cũng tốt.Nhưng, chồng bà cuồng bao che Tân Duyệt nghe xong không vui, vội vàng nói:- Ba, mẹ, đây không phải là chủ ý của Trần Thương, hai ngươi không nên trách Trần Thương!
Mà Tần Hiếu Uyên đứng ở gần bên nghe thấy câu nói này hai mắt lập tức co rụt lại!
Tên họ Chu, không có ý tốt...
Không được không được, phải tranh thủ thời gian đính hôn, càng sớm càng tốt.
Nghĩ tới đây, Tân Hiếu Uyên như đang gặp đại địch, nhiệt tình đưa Chu Hoành Quang đi
Sau khi đám người rời đi, Tần Duyệt đối quần áo chạy tới, một mặt vui vẻ hỏi
- Ba ba, ma ma, sao hai người lại tới đây.
Trong lòng Tân Hiếu Uyên nói thầm một câu: Nếu như tôi không đến, tôi có thể biết cái “tên trộm” nhỏ này mang quần áo đi giặt cho người khác mặc à? Chẳng lẽ còn nói với cha, đây là đang phơi quần áo?
Tân Hiếu Uyên liếc một cái, Ký Như Vân cười nói:
- Hôm nay mẹ và cha ở nhà nhàm chán, đi đến đây thăm các con một chút.
Sau khi nói xong, Ký Như Vân đánh giá Trần Thương:
- Tiểu Trần, cháu thật là tốt, quá ưu tú.
Trần Thương nghe đến đó, cười xấu hổ, anh vẫn giữ ý định thắng thần với Viện trưởng Tân, ăn ngay nói thật.
- Cảm ơn dì đã khích lệ.
- Viện trưởng Tân, tôi có chuyện muốn xin lỗi ngài.
Tần Hiếu Uyên nghe xong, lập tức sững sờ, tiểu tử này đến cùng đã làm chuyện gì có lỗi với ta?
Tần Hiếu Uyên nhìn Trần Thương, cười rất thân thiết:
-Ồ? Cậu nói thứ xem.
Trần Thương thấy Tân viện trưởng không có tức giận, nói ra
- Tôi cũng chỉ có một bộ đồ vét, hôm qua tại lúc cấp cứu cho người bệnh, trên người tất cả đầu là máu, không thể mặc, tối hôm qua cũng không kịp mua, vì lẽ đó... Mượn y phục của ngài mặc, cái kia... Ngài yên tâm, tôi chút nữa khi trở vẽ sẽ đưa đến ngay tiệm giặt quần áo giặt sạch sẽ.
Tần Hiếu Uyên nghe thấy Trần Thương nói như vậy, nhịn không được nở nụ cười.
Tân Hiếu Uyên tức giận không tính, nhiều nhất là hơi không thể nói nên lời!
Hơn nữa ông không thể lớn tiếng chính là con gái của mình, không hơi quan hệ nào với Trần Thương.
Tần Hiếu Uyên biết rõ Trần Thương không làm được chuyện này, cũng tuyệt đối sẽ không có ý đồ với mình.
Sở dĩ Trần Thương nói như vậy, khẳng định là muốn cống rồi cho Tân Duyệt!
Nghĩ tới đây, Tần Hiếu Uyên chẳng những không có tức giận, ngược lại nhịn không được bắt đầu vui vẻ.
Dù sao điều này cũng nói lên Trần Thương tất có trách nhiệm, dám đảm nhận, dám che chở cho Tân Duyệt.
Đàn ông như này!
Làm cha mẹ còn không hiểu rõ con gái của mình?
Ký Như Vân nhìn Trần Thương cũng là nhịn không được cười cười.
Thằng nhóc này, thật sự càng nhìn càng không hợp mắt, không chỉ có thể lực, nhân phẩm cũng tốt.
Nhưng, chồng bà cuồng bao che Tân Duyệt nghe xong không vui, vội vàng nói:
- Ba, mẹ, đây không phải là chủ ý của Trần Thương, hai ngươi không nên trách Trần Thương!
Bác Sĩ Nguy HiểmTác giả: Vô Ưu 95Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… Mà Tần Hiếu Uyên đứng ở gần bên nghe thấy câu nói này hai mắt lập tức co rụt lại!Tên họ Chu, không có ý tốt...Không được không được, phải tranh thủ thời gian đính hôn, càng sớm càng tốt.Nghĩ tới đây, Tân Hiếu Uyên như đang gặp đại địch, nhiệt tình đưa Chu Hoành Quang điSau khi đám người rời đi, Tần Duyệt đối quần áo chạy tới, một mặt vui vẻ hỏi- Ba ba, ma ma, sao hai người lại tới đây.Trong lòng Tân Hiếu Uyên nói thầm một câu: Nếu như tôi không đến, tôi có thể biết cái “tên trộm” nhỏ này mang quần áo đi giặt cho người khác mặc à? Chẳng lẽ còn nói với cha, đây là đang phơi quần áo?Tân Hiếu Uyên liếc một cái, Ký Như Vân cười nói:- Hôm nay mẹ và cha ở nhà nhàm chán, đi đến đây thăm các con một chút.Sau khi nói xong, Ký Như Vân đánh giá Trần Thương:- Tiểu Trần, cháu thật là tốt, quá ưu tú. Trần Thương nghe đến đó, cười xấu hổ, anh vẫn giữ ý định thắng thần với Viện trưởng Tân, ăn ngay nói thật.- Cảm ơn dì đã khích lệ.- Viện trưởng Tân, tôi có chuyện muốn xin lỗi ngài.Tần Hiếu Uyên nghe xong, lập tức sững sờ, tiểu tử này đến cùng đã làm chuyện gì có lỗi với ta?Tần Hiếu Uyên nhìn Trần Thương, cười rất thân thiết:-Ồ? Cậu nói thứ xem.Trần Thương thấy Tân viện trưởng không có tức giận, nói ra- Tôi cũng chỉ có một bộ đồ vét, hôm qua tại lúc cấp cứu cho người bệnh, trên người tất cả đầu là máu, không thể mặc, tối hôm qua cũng không kịp mua, vì lẽ đó... Mượn y phục của ngài mặc, cái kia... Ngài yên tâm, tôi chút nữa khi trở vẽ sẽ đưa đến ngay tiệm giặt quần áo giặt sạch sẽ.Tần Hiếu Uyên nghe thấy Trần Thương nói như vậy, nhịn không được nở nụ cười.Tân Hiếu Uyên tức giận không tính, nhiều nhất là hơi không thể nói nên lời! Hơn nữa ông không thể lớn tiếng chính là con gái của mình, không hơi quan hệ nào với Trần Thương.Tần Hiếu Uyên biết rõ Trần Thương không làm được chuyện này, cũng tuyệt đối sẽ không có ý đồ với mình.Sở dĩ Trần Thương nói như vậy, khẳng định là muốn cống rồi cho Tân Duyệt!Nghĩ tới đây, Tần Hiếu Uyên chẳng những không có tức giận, ngược lại nhịn không được bắt đầu vui vẻ.Dù sao điều này cũng nói lên Trần Thương tất có trách nhiệm, dám đảm nhận, dám che chở cho Tân Duyệt.Đàn ông như này!Làm cha mẹ còn không hiểu rõ con gái của mình?Ký Như Vân nhìn Trần Thương cũng là nhịn không được cười cười.Thằng nhóc này, thật sự càng nhìn càng không hợp mắt, không chỉ có thể lực, nhân phẩm cũng tốt.Nhưng, chồng bà cuồng bao che Tân Duyệt nghe xong không vui, vội vàng nói:- Ba, mẹ, đây không phải là chủ ý của Trần Thương, hai ngươi không nên trách Trần Thương!