Tác giả:

Tỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm…

Chương 1015: Lột xác

Bác Sĩ Nguy HiểmTác giả: Vô Ưu 95Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… Trong phòng thay quần áo của phòng phẫu thuật, Mạnh Hi đang thay đồ, có chút mong chờ ca phẫu thuật tiếp theo!Nhưng bù lại hai ngày nay cô phẫu thuật màng tim, ngày nghỉ cũng không được nghỉ ngơi, cuối cùng không chịu nổi, để dành hôm nay làm cho Trần Thương giật mình.Cho anh biết sư phụ lợi hại!Thật ra, ban đầu làm thầy Mạnh Hi cũng không biết làm lão sư là thế nào.Cô từ nhỏ đã tiếp nhận quan niệm phương tây cũng không có thói quen tiếp nhận suy nghĩ kiểu một ngày làm thầy cả đời là thầy.Cô ta thích kiểu quan hệ vừa làm thầy vừa làm bạn với Trần Thương hơn!Nhưng... Nói như thế nào mình cũng là lão sư, cũng không thể kém hơn học sinh?Nghĩ tới đây, tốc độ mặc quần áo của Mạnh Hi tăng lên rất nhiều!Đáng tiếc là quần áo vẫn quá nhỏ, rất chật. Đổi thành kích thước to, cổ áo lại tương đối rộng, nhớ đến lần trước khi rửa tay, Trần Thương bối rối, Mạnh Hi không nhịn được cười.Mạnh Hi nghĩ tới đây, bỗng nhiên cười cười, trực tiếp đổi quần áo, đổi thành một bộ rộng hơn!Quoa, quả nhiên dễ chịu hơn nhiều!......Khi rửa tay, Trần Thương không nhúc nhích, con mắt trừng trừng nhìn chấm chấm hai tay mình, nhìn không chớp mắt, làm cho Mạnh Hi nhịn không được bật cườiNghe thấy tiếng cười của Mạnh Hi, tự nhiên Trần Thương ghi hận trong lòng, chờ đấy một hồi lúc phẫu thuật, nhất định phải nhận xét thật tốt!Đây là một người không nghe lời lão sư!Nghĩ tới đây, Trần Thương nghiến răng nghiến lợi, đặt quyết tâm, nhất định phải làm như vậy!Bắt đầu phẫu thuật, từ góc độ Mạnh Hi rạch ra buồng tim lập tức khiến cho Trần Thương có chút kinh ngạc!Một góc độ rất không tệ, rất lợi hại! Nhìn qua vị trí phẫu thuật này, vừa vặn có thể tìm đến nơi cần phẫu thuật, rất không tệ.Trần Thương nhịn không được khen ngợi một tiếng:- Đường rạch này rất ổn!Mạnh Hi im lặng nở nụ cười, giả vờ dáng vẻ như, một người đầy kinh nghiệm.Nhưng, Trần Thương cười lạnh một tiếng, còn chưa là gì đâu?Suy nghĩ của cô ta đã bán cô ta![ Đinh! Độ thiện cảm của Mạnh Hi + 1! ]Đây là cao hứng?Còn rất bình tĩnh như không có việc gì.Ngây thơ!Trần Thương nhịn không được trái tim nhảy lên.Anh hình như lại tìm được một con đường phát tài khác, với Mạnh lão sư, hẳn là trước kiềm chế rồi lại nịnh nọt sau!Trước chèn ép, tiếp đó khích lệ, kiểu người này mang tới ban thưởng dường như càng thêm phong phú một chút. Nhưng, Mạnh Hi tiếp tục cuộc phẫu thuật khiến cho Trần Thương có chút kinh ngạc.Hôm nay Mạnh Hi cùng trước kia hình như hoàn toàn không giống nhau, tiến bộ rất nhiều, quan trọng nhất vẫn luôn nằm rõ các chi tiết.Giống như cô ta đã bước ra khỏi sự sợ hãi trước kia của bản thân!

Trong phòng thay quần áo của phòng phẫu thuật, Mạnh Hi đang thay đồ, có chút mong chờ ca phẫu thuật tiếp theo!

Nhưng bù lại hai ngày nay cô phẫu thuật màng tim, ngày nghỉ cũng không được nghỉ ngơi, cuối cùng không chịu nổi, để dành hôm nay làm cho Trần Thương giật mình.

Cho anh biết sư phụ lợi hại!

Thật ra, ban đầu làm thầy Mạnh Hi cũng không biết làm lão sư là thế nào.

Cô từ nhỏ đã tiếp nhận quan niệm phương tây cũng không có thói quen tiếp nhận suy nghĩ kiểu một ngày làm thầy cả đời là thầy.

Cô ta thích kiểu quan hệ vừa làm thầy vừa làm bạn với Trần Thương hơn!

Nhưng... Nói như thế nào mình cũng là lão sư, cũng không thể kém hơn học sinh?

Nghĩ tới đây, tốc độ mặc quần áo của Mạnh Hi tăng lên rất nhiều!

Đáng tiếc là quần áo vẫn quá nhỏ, rất chật. 

Đổi thành kích thước to, cổ áo lại tương đối rộng, nhớ đến lần trước khi rửa tay, Trần Thương bối rối, Mạnh Hi không nhịn được cười.

Mạnh Hi nghĩ tới đây, bỗng nhiên cười cười, trực tiếp đổi quần áo, đổi thành một bộ rộng hơn!

Quoa, quả nhiên dễ chịu hơn nhiều!

...

...

Khi rửa tay, Trần Thương không nhúc nhích, con mắt trừng trừng nhìn chấm chấm hai tay mình, nhìn không chớp mắt, làm cho Mạnh Hi nhịn không được bật cười

Nghe thấy tiếng cười của Mạnh Hi, tự nhiên Trần Thương ghi hận trong lòng, chờ đấy một hồi lúc phẫu thuật, nhất định phải nhận xét thật tốt!

Đây là một người không nghe lời lão sư!

Nghĩ tới đây, Trần Thương nghiến răng nghiến lợi, đặt quyết tâm, nhất định phải làm như vậy!

Bắt đầu phẫu thuật, từ góc độ Mạnh Hi rạch ra buồng tim lập tức khiến cho Trần Thương có chút kinh ngạc!

Một góc độ rất không tệ, rất lợi hại! 

Nhìn qua vị trí phẫu thuật này, vừa vặn có thể tìm đến nơi cần phẫu thuật, rất không tệ.

Trần Thương nhịn không được khen ngợi một tiếng:

- Đường rạch này rất ổn!

Mạnh Hi im lặng nở nụ cười, giả vờ dáng vẻ như, một người đầy kinh nghiệm.

Nhưng, Trần Thương cười lạnh một tiếng, còn chưa là gì đâu?

Suy nghĩ của cô ta đã bán cô ta!

[ Đinh! Độ thiện cảm của Mạnh Hi + 1! ]

Đây là cao hứng?

Còn rất bình tĩnh như không có việc gì.

Ngây thơ!

Trần Thương nhịn không được trái tim nhảy lên.

Anh hình như lại tìm được một con đường phát tài khác, với Mạnh lão sư, hẳn là trước kiềm chế rồi lại nịnh nọt sau!

Trước chèn ép, tiếp đó khích lệ, kiểu người này mang tới ban thưởng dường như càng thêm phong phú một chút. 

Nhưng, Mạnh Hi tiếp tục cuộc phẫu thuật khiến cho Trần Thương có chút kinh ngạc.

Hôm nay Mạnh Hi cùng trước kia hình như hoàn toàn không giống nhau, tiến bộ rất nhiều, quan trọng nhất vẫn luôn nằm rõ các chi tiết.

Giống như cô ta đã bước ra khỏi sự sợ hãi trước kia của bản thân!

Bác Sĩ Nguy HiểmTác giả: Vô Ưu 95Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… Trong phòng thay quần áo của phòng phẫu thuật, Mạnh Hi đang thay đồ, có chút mong chờ ca phẫu thuật tiếp theo!Nhưng bù lại hai ngày nay cô phẫu thuật màng tim, ngày nghỉ cũng không được nghỉ ngơi, cuối cùng không chịu nổi, để dành hôm nay làm cho Trần Thương giật mình.Cho anh biết sư phụ lợi hại!Thật ra, ban đầu làm thầy Mạnh Hi cũng không biết làm lão sư là thế nào.Cô từ nhỏ đã tiếp nhận quan niệm phương tây cũng không có thói quen tiếp nhận suy nghĩ kiểu một ngày làm thầy cả đời là thầy.Cô ta thích kiểu quan hệ vừa làm thầy vừa làm bạn với Trần Thương hơn!Nhưng... Nói như thế nào mình cũng là lão sư, cũng không thể kém hơn học sinh?Nghĩ tới đây, tốc độ mặc quần áo của Mạnh Hi tăng lên rất nhiều!Đáng tiếc là quần áo vẫn quá nhỏ, rất chật. Đổi thành kích thước to, cổ áo lại tương đối rộng, nhớ đến lần trước khi rửa tay, Trần Thương bối rối, Mạnh Hi không nhịn được cười.Mạnh Hi nghĩ tới đây, bỗng nhiên cười cười, trực tiếp đổi quần áo, đổi thành một bộ rộng hơn!Quoa, quả nhiên dễ chịu hơn nhiều!......Khi rửa tay, Trần Thương không nhúc nhích, con mắt trừng trừng nhìn chấm chấm hai tay mình, nhìn không chớp mắt, làm cho Mạnh Hi nhịn không được bật cườiNghe thấy tiếng cười của Mạnh Hi, tự nhiên Trần Thương ghi hận trong lòng, chờ đấy một hồi lúc phẫu thuật, nhất định phải nhận xét thật tốt!Đây là một người không nghe lời lão sư!Nghĩ tới đây, Trần Thương nghiến răng nghiến lợi, đặt quyết tâm, nhất định phải làm như vậy!Bắt đầu phẫu thuật, từ góc độ Mạnh Hi rạch ra buồng tim lập tức khiến cho Trần Thương có chút kinh ngạc!Một góc độ rất không tệ, rất lợi hại! Nhìn qua vị trí phẫu thuật này, vừa vặn có thể tìm đến nơi cần phẫu thuật, rất không tệ.Trần Thương nhịn không được khen ngợi một tiếng:- Đường rạch này rất ổn!Mạnh Hi im lặng nở nụ cười, giả vờ dáng vẻ như, một người đầy kinh nghiệm.Nhưng, Trần Thương cười lạnh một tiếng, còn chưa là gì đâu?Suy nghĩ của cô ta đã bán cô ta![ Đinh! Độ thiện cảm của Mạnh Hi + 1! ]Đây là cao hứng?Còn rất bình tĩnh như không có việc gì.Ngây thơ!Trần Thương nhịn không được trái tim nhảy lên.Anh hình như lại tìm được một con đường phát tài khác, với Mạnh lão sư, hẳn là trước kiềm chế rồi lại nịnh nọt sau!Trước chèn ép, tiếp đó khích lệ, kiểu người này mang tới ban thưởng dường như càng thêm phong phú một chút. Nhưng, Mạnh Hi tiếp tục cuộc phẫu thuật khiến cho Trần Thương có chút kinh ngạc.Hôm nay Mạnh Hi cùng trước kia hình như hoàn toàn không giống nhau, tiến bộ rất nhiều, quan trọng nhất vẫn luôn nằm rõ các chi tiết.Giống như cô ta đã bước ra khỏi sự sợ hãi trước kia của bản thân!

Chương 1015: Lột xác