Tác giả:

Tỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm…

Chương 1030: Không cần mặt mũi thì nhặt lên!

Bác Sĩ Nguy HiểmTác giả: Vô Ưu 95Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm…  Một câu nói, tiếng vỗ tay của tất cả các người bệnh đột nhiên vang lê- Được!- Chính xác!- Không cần mặt mũi thì nhặt lên!- Tôi!- Rác rưởi!- Giả vờ gì chứ!- Khoa trưởng lợi hại!- Khoa trưởng oai phong!...Nhìn vào đám đông xung quanh, Tân Hữu Uyên hít một hơi thật sâu, đi đến trạm y tá, nhìn tiểu Lâm, và không thể không nói,- Khổ cho cô rồi!Tiểu Lâm thấy trưởng khoa bảo vệ anh ta như thế này, và đột nhiên mũi có tí chua xót, nước mắt chảy xuống.Là một nhân viên, có một trưởng khoa như vậy, mọi thứ đều đáng giá! Người dân xung quanh vỗ tay cho Tân Hữu Uyên.Tân Hữu Uyên quay sang nhìn y tá và nói- Các cô đang làm công việc có ý nghĩa nhất, và không ai có thể thay thế được! Miễn là các cô ở bệnh viện và tuân theo các quy tắc và quy định của bệnh viện, bệnh viện là người chỗ dựa của các cô!Nói tới lúc này, Tân Hữu Uyên nhìn mọi người - Tôi đảm bảo với mọi người rằng bệnh viện sẽ bảo vệ mọi người bất cứ lúc nào!- Bởi vì những gì bạn làm là có giá trị nhất, có ý nghĩa nhất và công việc tuyệt vời nhất.Một vài lời, làm cho một vài y tá cảm thấy ấm áp bên trong, mũi họ đều chua xót, nước mắt cảm kích mà tuôn ra!Các người bệnh xung quanh cũng vỗ tay:~ Vâng! Các bạn thật có ý nghĩa!~ Đứng!Trong lòng Tần Hiếu Uyên tức giận.Có lẽ đứng tại vị trị này, dựa vào thân phận của ông không nên nói như vậy.Dù sao ai cũng muốn có mặt mũi? Nhưng vào giờ phút này, Tân Hiếu Uyên nghe người đàn ông nói như vậy hơi tức giận.Cái gì gọi là công việc của chúng tôi có cũng được mà không có cũng không sao, cái gì gọi là không có ý nghĩa?Ngươi kiếm tiền có ý nghĩa, ông như này không có ý nghĩa?Là đang nói nhảm gì vậy!Vì lẽ đó hôm nay cho dù như thế nào Tân Hiếu Uyên cũng muốn đứng ra nói vài lời, đừng cho ông ta là tai to mặt lớn, hôm nay chẳng cần biết ông là ai, Tần Hiếu Uyên ông nhìn thấy, ông liền phải nói mới được!Ông ta không thể phủ nhận giá trị của chúng tôi!Những cô gái trẻ tăng ca thêm từ tối hôm qua đến bây giờ, họ muốn ông ta nói một tiếng cám ơn chưa?Vì lẽ đó lúc nói chuyện Tần Hiếu Uyên cực kỳ không khách khí, một chút mặt mũi ông cũng không cho.Không sai, Tân Hiếu Uyên là viện trưởng, vẫn phải suy nghĩ toàn diện.Nhưng, Tần Hiếu Uyên cũng là người làm trong ngành y, ông cũng có lòng kiên trì của chính mình.Sau khi nói xong, Tân Hiếu Uyên nhìn mọi người một chút, thản nhiên nói câu:- Làm việc cho tốt đi, có chuyện tìm bệnh viện.Một đám tiểu y tá vội vàng gật đầu, vô cùng cảm kích!Có thể có bao nhiêu viện trưởng có thể làm được như thế này như Tăn Hiếu Uyên?Người nào cũng phải duy tì cân bằng trong vòng, làm trong doanh trại quân đội tình người bạc bẽo, không người nào nguyện ý vì những này tiểu hộ sĩ đắc tội người giàu có hoặc người gọi là “Tăng lớp thượng lưu."Hành động nói chuyện vừa rồi kia của Tân Hiếu Uyên cũng lưu lại ấn tượng sâu sắc trong tâm lý những người bệnh ở xung quanh.Mọi người nhịn không được tán thưởng!Mà một đám thanh niên còn cầm điện thoại quay phim.Nhưng, một chuyện như vậy, cũng tạm thời kết thúc.

 

Một câu nói, tiếng vỗ tay của tất cả các người bệnh đột nhiên vang lê

- Được!

- Chính xác!

- Không cần mặt mũi thì nhặt lên!

- Tôi!

- Rác rưởi!

- Giả vờ gì chứ!

- Khoa trưởng lợi hại!

- Khoa trưởng oai phong!

...

Nhìn vào đám đông xung quanh, Tân Hữu Uyên hít một hơi thật sâu, đi đến trạm y tá, nhìn tiểu Lâm, và không thể không nói,

- Khổ cho cô rồi!

Tiểu Lâm thấy trưởng khoa bảo vệ anh ta như thế này, và đột nhiên mũi có tí chua xót, nước mắt chảy xuống.

Là một nhân viên, có một trưởng khoa như vậy, mọi thứ đều đáng giá! 

Người dân xung quanh vỗ tay cho Tân Hữu Uyên.

Tân Hữu Uyên quay sang nhìn y tá và nói

- Các cô đang làm công việc có ý nghĩa nhất, và không ai có thể thay thế được! Miễn là các cô ở bệnh viện và tuân theo các quy tắc và quy định của bệnh viện, bệnh viện là người chỗ dựa của các cô!

Nói tới lúc này, Tân Hữu Uyên nhìn mọi người - Tôi đảm bảo với mọi người rằng bệnh viện sẽ bảo vệ mọi người bất cứ lúc nào!

- Bởi vì những gì bạn làm là có giá trị nhất, có ý nghĩa nhất và công việc tuyệt vời nhất.

Một vài lời, làm cho một vài y tá cảm thấy ấm áp bên trong, mũi họ đều chua xót, nước mắt cảm kích mà tuôn ra!

Các người bệnh xung quanh cũng vỗ tay:

~ Vâng! Các bạn thật có ý nghĩa!

~ Đứng!

Trong lòng Tần Hiếu Uyên tức giận.

Có lẽ đứng tại vị trị này, dựa vào thân phận của ông không nên nói như vậy.

Dù sao ai cũng muốn có mặt mũi? 

Nhưng vào giờ phút này, Tân Hiếu Uyên nghe người đàn ông nói như vậy hơi tức giận.

Cái gì gọi là công việc của chúng tôi có cũng được mà không có cũng không sao, cái gì gọi là không có ý nghĩa?

Ngươi kiếm tiền có ý nghĩa, ông như này không có ý nghĩa?

Là đang nói nhảm gì vậy!

Vì lẽ đó hôm nay cho dù như thế nào Tân Hiếu Uyên cũng muốn đứng ra nói vài lời, đừng cho ông ta là tai to mặt lớn, hôm nay chẳng cần biết ông là ai, Tần Hiếu Uyên ông nhìn thấy, ông liền phải nói mới được!

Ông ta không thể phủ nhận giá trị của chúng tôi!

Những cô gái trẻ tăng ca thêm từ tối hôm qua đến bây giờ, họ muốn ông ta nói một tiếng cám ơn chưa?

Vì lẽ đó lúc nói chuyện Tần Hiếu Uyên cực kỳ không khách khí, một chút mặt mũi ông cũng không cho.

Không sai, Tân Hiếu Uyên là viện trưởng, vẫn phải suy nghĩ toàn diện.

Nhưng, Tần Hiếu Uyên cũng là người làm trong ngành y, ông cũng có lòng kiên trì của chính mình.

Sau khi nói xong, Tân Hiếu Uyên nhìn mọi người một chút, thản nhiên nói câu:

- Làm việc cho tốt đi, có chuyện tìm bệnh viện.

Một đám tiểu y tá vội vàng gật đầu, vô cùng cảm kích!

Có thể có bao nhiêu viện trưởng có thể làm được như thế này như Tăn Hiếu Uyên?

Người nào cũng phải duy tì cân bằng trong vòng, làm trong doanh trại quân đội tình người bạc bẽo, không người nào nguyện ý vì những này tiểu hộ sĩ đắc tội người giàu có hoặc người gọi là “Tăng lớp thượng lưu."

Hành động nói chuyện vừa rồi kia của Tân Hiếu Uyên cũng lưu lại ấn tượng sâu sắc trong tâm lý những người bệnh ở xung quanh.

Mọi người nhịn không được tán thưởng!

Mà một đám thanh niên còn cầm điện thoại quay phim.

Nhưng, một chuyện như vậy, cũng tạm thời kết thúc.

Bác Sĩ Nguy HiểmTác giả: Vô Ưu 95Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm…  Một câu nói, tiếng vỗ tay của tất cả các người bệnh đột nhiên vang lê- Được!- Chính xác!- Không cần mặt mũi thì nhặt lên!- Tôi!- Rác rưởi!- Giả vờ gì chứ!- Khoa trưởng lợi hại!- Khoa trưởng oai phong!...Nhìn vào đám đông xung quanh, Tân Hữu Uyên hít một hơi thật sâu, đi đến trạm y tá, nhìn tiểu Lâm, và không thể không nói,- Khổ cho cô rồi!Tiểu Lâm thấy trưởng khoa bảo vệ anh ta như thế này, và đột nhiên mũi có tí chua xót, nước mắt chảy xuống.Là một nhân viên, có một trưởng khoa như vậy, mọi thứ đều đáng giá! Người dân xung quanh vỗ tay cho Tân Hữu Uyên.Tân Hữu Uyên quay sang nhìn y tá và nói- Các cô đang làm công việc có ý nghĩa nhất, và không ai có thể thay thế được! Miễn là các cô ở bệnh viện và tuân theo các quy tắc và quy định của bệnh viện, bệnh viện là người chỗ dựa của các cô!Nói tới lúc này, Tân Hữu Uyên nhìn mọi người - Tôi đảm bảo với mọi người rằng bệnh viện sẽ bảo vệ mọi người bất cứ lúc nào!- Bởi vì những gì bạn làm là có giá trị nhất, có ý nghĩa nhất và công việc tuyệt vời nhất.Một vài lời, làm cho một vài y tá cảm thấy ấm áp bên trong, mũi họ đều chua xót, nước mắt cảm kích mà tuôn ra!Các người bệnh xung quanh cũng vỗ tay:~ Vâng! Các bạn thật có ý nghĩa!~ Đứng!Trong lòng Tần Hiếu Uyên tức giận.Có lẽ đứng tại vị trị này, dựa vào thân phận của ông không nên nói như vậy.Dù sao ai cũng muốn có mặt mũi? Nhưng vào giờ phút này, Tân Hiếu Uyên nghe người đàn ông nói như vậy hơi tức giận.Cái gì gọi là công việc của chúng tôi có cũng được mà không có cũng không sao, cái gì gọi là không có ý nghĩa?Ngươi kiếm tiền có ý nghĩa, ông như này không có ý nghĩa?Là đang nói nhảm gì vậy!Vì lẽ đó hôm nay cho dù như thế nào Tân Hiếu Uyên cũng muốn đứng ra nói vài lời, đừng cho ông ta là tai to mặt lớn, hôm nay chẳng cần biết ông là ai, Tần Hiếu Uyên ông nhìn thấy, ông liền phải nói mới được!Ông ta không thể phủ nhận giá trị của chúng tôi!Những cô gái trẻ tăng ca thêm từ tối hôm qua đến bây giờ, họ muốn ông ta nói một tiếng cám ơn chưa?Vì lẽ đó lúc nói chuyện Tần Hiếu Uyên cực kỳ không khách khí, một chút mặt mũi ông cũng không cho.Không sai, Tân Hiếu Uyên là viện trưởng, vẫn phải suy nghĩ toàn diện.Nhưng, Tần Hiếu Uyên cũng là người làm trong ngành y, ông cũng có lòng kiên trì của chính mình.Sau khi nói xong, Tân Hiếu Uyên nhìn mọi người một chút, thản nhiên nói câu:- Làm việc cho tốt đi, có chuyện tìm bệnh viện.Một đám tiểu y tá vội vàng gật đầu, vô cùng cảm kích!Có thể có bao nhiêu viện trưởng có thể làm được như thế này như Tăn Hiếu Uyên?Người nào cũng phải duy tì cân bằng trong vòng, làm trong doanh trại quân đội tình người bạc bẽo, không người nào nguyện ý vì những này tiểu hộ sĩ đắc tội người giàu có hoặc người gọi là “Tăng lớp thượng lưu."Hành động nói chuyện vừa rồi kia của Tân Hiếu Uyên cũng lưu lại ấn tượng sâu sắc trong tâm lý những người bệnh ở xung quanh.Mọi người nhịn không được tán thưởng!Mà một đám thanh niên còn cầm điện thoại quay phim.Nhưng, một chuyện như vậy, cũng tạm thời kết thúc.

Chương 1030: Không cần mặt mũi thì nhặt lên!