"Bọn họ huỷ hoại cuộc đời của tôi, tôi cũng muốn huỷ hoại cuộc đời bọn họ!" Trong một không gian tối đen, duy nhất một chỗ có ánh sáng, một người phụ nữ ngồi ở chỗ đó, vẻ mặt dữ tợn kinh khủng. "Được" một giọng nói nghe không rõ là nam hay là nữ quanh quẩn ở nơi đây. - - Trường cấp ba Thịnh Thế có một lớp học, vượt qua lớp năm ba, lớp này gọi là ban mười tám. Bọn họ tự tạo thành phái, bọn họ đều là thiên tài, bọn họ không thích giáo viên! Bọn họ trốn học trèo tường, bọn họ học tập siêu tốt. Sau khi đuổi đi mười bảy vị giáo viên bọn họ lại nghênh đón một vị giáo viên mới. "Cộp, cộp, cộp" Tiếng giày cao gót vang lên trên hành lang yên tĩnh, cửa phòng ban mười tám khép hờ, lớp một mảnh an tĩnh. Một người phụ nữ mặc váy liền áo màu lam, diện mạo thanh tú chậm rãi đi đến ban mười tám. Trong lòng ngực ôm một con hồ ly màu đỏ, hồ ly nhắm mắt lại, hình như là đang ngủ. Trong ánh mắt mong đợi của học sinh trong ban mười tám, cửa phòng học bị đẩy ra, một cái thùng nước từ trên cửa rớt xuống…
Chương 16: Để cho tình yêu chơi cùng bạn[2]
Tra Nữ Tiến CôngTác giả: Ngữ Nhiên ÁTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Mạt Thế, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên Không"Bọn họ huỷ hoại cuộc đời của tôi, tôi cũng muốn huỷ hoại cuộc đời bọn họ!" Trong một không gian tối đen, duy nhất một chỗ có ánh sáng, một người phụ nữ ngồi ở chỗ đó, vẻ mặt dữ tợn kinh khủng. "Được" một giọng nói nghe không rõ là nam hay là nữ quanh quẩn ở nơi đây. - - Trường cấp ba Thịnh Thế có một lớp học, vượt qua lớp năm ba, lớp này gọi là ban mười tám. Bọn họ tự tạo thành phái, bọn họ đều là thiên tài, bọn họ không thích giáo viên! Bọn họ trốn học trèo tường, bọn họ học tập siêu tốt. Sau khi đuổi đi mười bảy vị giáo viên bọn họ lại nghênh đón một vị giáo viên mới. "Cộp, cộp, cộp" Tiếng giày cao gót vang lên trên hành lang yên tĩnh, cửa phòng ban mười tám khép hờ, lớp một mảnh an tĩnh. Một người phụ nữ mặc váy liền áo màu lam, diện mạo thanh tú chậm rãi đi đến ban mười tám. Trong lòng ngực ôm một con hồ ly màu đỏ, hồ ly nhắm mắt lại, hình như là đang ngủ. Trong ánh mắt mong đợi của học sinh trong ban mười tám, cửa phòng học bị đẩy ra, một cái thùng nước từ trên cửa rớt xuống… Giản Diệp Hoa dừng xe ở một chỗ cách cổng trường không xa, nếu để xe ngừng ở trước cổng trường rất có khả năng sẽ chắn đường người khác.Làm một người có giáo dục, Giản Diệp Hoa đương nhiên là sẽ không làm như vậy.Niệm Mị cười mở cửa xe, mở miệng cảm ơn Giản Diệp Hoa."Cảm ơn daddy! Con gái đi tới trường học báo danh trước đây!"Giản Diệp Hoa cười gật gật đầu."Đi thôi! Có yêu cầu gì thì gọi điện thoại cho daddy!"Niệm Mị gật gật đầu, tỏ vẻ chính mình đã biết.Đi tới trước cửa trường Đại học Hoa Thành, hai chữ Hoa Thành thật to màu vàng óng sừng sững trên tấm biển trước cửa.Niệm Mị nhìn thoáng qua liền nhấc chân đi vào.Lễ khai giảng vào 9 giờ sẽ cử hành, hiện tại là 8 giờ rưỡi, vẫn còn nửa tiếng nữa.Vì vậy Niệm Mị đi vòng vòng ở trong trường học.Vì để phù hợp với diện mạo của mình, Niệm Mị đã sớm thu lại nụ cười, bày ra một bộ mặt than, khí lạnh toàn bộ tràn ra.Phảng phất trong nháy mắt, ngũ quan vốn dĩ bị nhu hóa của cô trở nên sâu sắc hơn, có có quyến rũ lạ.Lấy tay c*m v** trong túi quần, bước chân của Niệm Mị nhàn nhã dạo trên đường, tạo thành một phong cảnh xinh đẹp.Đại học Hoa Thành là một trường học quý tộc đương nhiên sẽ không yêu cầu học sinh nhất định phải trọ ở trường, cho dù có trọ ở trường cũng là giống như ký túc xá trong chung cư hai phòng một sảnh, một bếp bên. Đồ vật bên trong đầy đủ mọi thứ, căn bản không cần mang cái gì.Cho dù nếu thiếu một ít đồ vật, thì trường học cũng có thể mua được.Nhà Giản Diệp Ni cách trường học cũng không xa, nhưng mà Niệm Mị lại muốn trọ ở trường!Ký túc xá Đại học Hoa thành là hai người một phòng, mà bạn cùng phòng đó là mục tiêu nhiệm vụ thứ nhất của cô, Mộc Duyệt Nhi!Là cháu gái của hiệu trưởng trường học này, làm chút chuyện mờ ám gì đó thật quá đơn giản!Niệm Mị đặc biệt chọn một đường ít người đi, đi một hồi thì một bóng hình cúi đầu ôm một đống tư liệu vội vàng đi về phía Giản Diệp Ni."Phanh."Hai người đụng vào nhau, Niệm Mị bình yên vô sự.Người đâm vào cô lại lùi về sau một bước, ngã ngồi trên trên mặt đất, tư liệu trong tay cũng rải đầy đất.Nữ sinh ngẩng đầu, có chút hoảng sợ nhìn về phía Niệm Mị.Niệm Mị mím môi nói: "Thật xin lỗi!"Nói xong ngồi xổm xuống bắt đầu nhặt tư liệu trên mặt đất lên.Nữ sinh vội bò dậy nói: "Thật xin lỗi! Thật xin lỗi! Tớ không phải cố ý!"Nói xong nhanh chóng nhặt tư liệu trên mặt đất lên.Sau khi nhặt tư liệu xong, Niệm Mị đứng lên đem tư liệu trong tay đưa cho nữ sinh.Nữ sinh cao trên dưới một mét sáu, đứng ở trước người Niệm Mị có vẻ nhỏ xinh lạ thường."Thật xin lỗi, thật sự rất xin lỗi!"Nữ sinh cúc một cung, cúi đầu không dám nhìn Niệm Mị."Không có gì! Hẳn là để tôi nói xin lỗi mới đúng, là tôi không cẩn thận!" Niệm Mị nhàn nhạt nói một câu.Nữ sinh sau khi nghe thấy ngẩng đầu liếc nhìn Niệm Mị."Tớ gọi là Mộc Duyệt Nhi, về sau nếu có duyên, tớ mời cậu ăn cơm, cảm ơn cậu có thể tha lỗi cho tớ!"Mộc Duyệt Nhi nói xong liền xoay người, vội vàng chạy.Niệm Mị đứng tại chỗ cong cong khóe miệng, tươi cười dịu dàng mê hoặc.Mộc Duyệt Nhi, Thủ khoa thi Đại học năm nay. Lấy thành tích cao nhất cả nước thi vào Đại học Hoa Thành, cũng là đại biểu cho tân sinh năm nay.Giản Diệp Ni có một vị hôn phu tên là Lăng Dịch, là con quan chức.Đây là chuyện xưa cẩu huyết của cô bé lọ lem, nhưng mà Mộc Duyệt Nhi lại thật sự là cô bé lọ lem, cô là con gái ruột của Mộc gia Trung Quốc, khi còn nhỏ bởi vì ngoài ý muốn mà mất tích.Mộc gia là quan chức có quyền thế ở Trung Quốc, so với Lăng gia chỉ có hơn chứ không kém.Lăng Trạch biết được tin tức, Mộc Duyệt Nhi chính là con gái Mộc gia đã mất tích mười lăm năm trước.Nếu Lăng gia nghe được tin tức, như vậy Mộc gia khẳng định cũng rất nhanh sẽ biết được tin tức.
Giản Diệp Hoa dừng xe ở một chỗ cách cổng trường không xa, nếu để xe ngừng ở trước cổng trường rất có khả năng sẽ chắn đường người khác.
Làm một người có giáo dục, Giản Diệp Hoa đương nhiên là sẽ không làm như vậy.
Niệm Mị cười mở cửa xe, mở miệng cảm ơn Giản Diệp Hoa.
"Cảm ơn daddy! Con gái đi tới trường học báo danh trước đây!"
Giản Diệp Hoa cười gật gật đầu.
"Đi thôi! Có yêu cầu gì thì gọi điện thoại cho daddy!"
Niệm Mị gật gật đầu, tỏ vẻ chính mình đã biết.
Đi tới trước cửa trường Đại học Hoa Thành, hai chữ Hoa Thành thật to màu vàng óng sừng sững trên tấm biển trước cửa.
Niệm Mị nhìn thoáng qua liền nhấc chân đi vào.
Lễ khai giảng vào 9 giờ sẽ cử hành, hiện tại là 8 giờ rưỡi, vẫn còn nửa tiếng nữa.
Vì vậy Niệm Mị đi vòng vòng ở trong trường học.
Vì để phù hợp với diện mạo của mình, Niệm Mị đã sớm thu lại nụ cười, bày ra một bộ mặt than, khí lạnh toàn bộ tràn ra.
Phảng phất trong nháy mắt, ngũ quan vốn dĩ bị nhu hóa của cô trở nên sâu sắc hơn, có có quyến rũ lạ.
Lấy tay c*m v** trong túi quần, bước chân của Niệm Mị nhàn nhã dạo trên đường, tạo thành một phong cảnh xinh đẹp.
Đại học Hoa Thành là một trường học quý tộc đương nhiên sẽ không yêu cầu học sinh nhất định phải trọ ở trường, cho dù có trọ ở trường cũng là giống như ký túc xá trong chung cư hai phòng một sảnh, một bếp bên. Đồ vật bên trong đầy đủ mọi thứ, căn bản không cần mang cái gì.
Cho dù nếu thiếu một ít đồ vật, thì trường học cũng có thể mua được.
Nhà Giản Diệp Ni cách trường học cũng không xa, nhưng mà Niệm Mị lại muốn trọ ở trường!
Ký túc xá Đại học Hoa thành là hai người một phòng, mà bạn cùng phòng đó là mục tiêu nhiệm vụ thứ nhất của cô, Mộc Duyệt Nhi!
Là cháu gái của hiệu trưởng trường học này, làm chút chuyện mờ ám gì đó thật quá đơn giản!
Niệm Mị đặc biệt chọn một đường ít người đi, đi một hồi thì một bóng hình cúi đầu ôm một đống tư liệu vội vàng đi về phía Giản Diệp Ni.
"Phanh."
Hai người đụng vào nhau, Niệm Mị bình yên vô sự.
Người đâm vào cô lại lùi về sau một bước, ngã ngồi trên trên mặt đất, tư liệu trong tay cũng rải đầy đất.
Nữ sinh ngẩng đầu, có chút hoảng sợ nhìn về phía Niệm Mị.
Niệm Mị mím môi nói: "Thật xin lỗi!"
Nói xong ngồi xổm xuống bắt đầu nhặt tư liệu trên mặt đất lên.
Nữ sinh vội bò dậy nói: "Thật xin lỗi! Thật xin lỗi! Tớ không phải cố ý!"
Nói xong nhanh chóng nhặt tư liệu trên mặt đất lên.
Sau khi nhặt tư liệu xong, Niệm Mị đứng lên đem tư liệu trong tay đưa cho nữ sinh.
Nữ sinh cao trên dưới một mét sáu, đứng ở trước người Niệm Mị có vẻ nhỏ xinh lạ thường.
"Thật xin lỗi, thật sự rất xin lỗi!"
Nữ sinh cúc một cung, cúi đầu không dám nhìn Niệm Mị.
"Không có gì! Hẳn là để tôi nói xin lỗi mới đúng, là tôi không cẩn thận!" Niệm Mị nhàn nhạt nói một câu.
Nữ sinh sau khi nghe thấy ngẩng đầu liếc nhìn Niệm Mị.
"Tớ gọi là Mộc Duyệt Nhi, về sau nếu có duyên, tớ mời cậu ăn cơm, cảm ơn cậu có thể tha lỗi cho tớ!"
Mộc Duyệt Nhi nói xong liền xoay người, vội vàng chạy.
Niệm Mị đứng tại chỗ cong cong khóe miệng, tươi cười dịu dàng mê hoặc.
Mộc Duyệt Nhi, Thủ khoa thi Đại học năm nay. Lấy thành tích cao nhất cả nước thi vào Đại học Hoa Thành, cũng là đại biểu cho tân sinh năm nay.
Giản Diệp Ni có một vị hôn phu tên là Lăng Dịch, là con quan chức.
Đây là chuyện xưa cẩu huyết của cô bé lọ lem, nhưng mà Mộc Duyệt Nhi lại thật sự là cô bé lọ lem, cô là con gái ruột của Mộc gia Trung Quốc, khi còn nhỏ bởi vì ngoài ý muốn mà mất tích.
Mộc gia là quan chức có quyền thế ở Trung Quốc, so với Lăng gia chỉ có hơn chứ không kém.
Lăng Trạch biết được tin tức, Mộc Duyệt Nhi chính là con gái Mộc gia đã mất tích mười lăm năm trước.
Nếu Lăng gia nghe được tin tức, như vậy Mộc gia khẳng định cũng rất nhanh sẽ biết được tin tức.
Tra Nữ Tiến CôngTác giả: Ngữ Nhiên ÁTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Mạt Thế, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên Không"Bọn họ huỷ hoại cuộc đời của tôi, tôi cũng muốn huỷ hoại cuộc đời bọn họ!" Trong một không gian tối đen, duy nhất một chỗ có ánh sáng, một người phụ nữ ngồi ở chỗ đó, vẻ mặt dữ tợn kinh khủng. "Được" một giọng nói nghe không rõ là nam hay là nữ quanh quẩn ở nơi đây. - - Trường cấp ba Thịnh Thế có một lớp học, vượt qua lớp năm ba, lớp này gọi là ban mười tám. Bọn họ tự tạo thành phái, bọn họ đều là thiên tài, bọn họ không thích giáo viên! Bọn họ trốn học trèo tường, bọn họ học tập siêu tốt. Sau khi đuổi đi mười bảy vị giáo viên bọn họ lại nghênh đón một vị giáo viên mới. "Cộp, cộp, cộp" Tiếng giày cao gót vang lên trên hành lang yên tĩnh, cửa phòng ban mười tám khép hờ, lớp một mảnh an tĩnh. Một người phụ nữ mặc váy liền áo màu lam, diện mạo thanh tú chậm rãi đi đến ban mười tám. Trong lòng ngực ôm một con hồ ly màu đỏ, hồ ly nhắm mắt lại, hình như là đang ngủ. Trong ánh mắt mong đợi của học sinh trong ban mười tám, cửa phòng học bị đẩy ra, một cái thùng nước từ trên cửa rớt xuống… Giản Diệp Hoa dừng xe ở một chỗ cách cổng trường không xa, nếu để xe ngừng ở trước cổng trường rất có khả năng sẽ chắn đường người khác.Làm một người có giáo dục, Giản Diệp Hoa đương nhiên là sẽ không làm như vậy.Niệm Mị cười mở cửa xe, mở miệng cảm ơn Giản Diệp Hoa."Cảm ơn daddy! Con gái đi tới trường học báo danh trước đây!"Giản Diệp Hoa cười gật gật đầu."Đi thôi! Có yêu cầu gì thì gọi điện thoại cho daddy!"Niệm Mị gật gật đầu, tỏ vẻ chính mình đã biết.Đi tới trước cửa trường Đại học Hoa Thành, hai chữ Hoa Thành thật to màu vàng óng sừng sững trên tấm biển trước cửa.Niệm Mị nhìn thoáng qua liền nhấc chân đi vào.Lễ khai giảng vào 9 giờ sẽ cử hành, hiện tại là 8 giờ rưỡi, vẫn còn nửa tiếng nữa.Vì vậy Niệm Mị đi vòng vòng ở trong trường học.Vì để phù hợp với diện mạo của mình, Niệm Mị đã sớm thu lại nụ cười, bày ra một bộ mặt than, khí lạnh toàn bộ tràn ra.Phảng phất trong nháy mắt, ngũ quan vốn dĩ bị nhu hóa của cô trở nên sâu sắc hơn, có có quyến rũ lạ.Lấy tay c*m v** trong túi quần, bước chân của Niệm Mị nhàn nhã dạo trên đường, tạo thành một phong cảnh xinh đẹp.Đại học Hoa Thành là một trường học quý tộc đương nhiên sẽ không yêu cầu học sinh nhất định phải trọ ở trường, cho dù có trọ ở trường cũng là giống như ký túc xá trong chung cư hai phòng một sảnh, một bếp bên. Đồ vật bên trong đầy đủ mọi thứ, căn bản không cần mang cái gì.Cho dù nếu thiếu một ít đồ vật, thì trường học cũng có thể mua được.Nhà Giản Diệp Ni cách trường học cũng không xa, nhưng mà Niệm Mị lại muốn trọ ở trường!Ký túc xá Đại học Hoa thành là hai người một phòng, mà bạn cùng phòng đó là mục tiêu nhiệm vụ thứ nhất của cô, Mộc Duyệt Nhi!Là cháu gái của hiệu trưởng trường học này, làm chút chuyện mờ ám gì đó thật quá đơn giản!Niệm Mị đặc biệt chọn một đường ít người đi, đi một hồi thì một bóng hình cúi đầu ôm một đống tư liệu vội vàng đi về phía Giản Diệp Ni."Phanh."Hai người đụng vào nhau, Niệm Mị bình yên vô sự.Người đâm vào cô lại lùi về sau một bước, ngã ngồi trên trên mặt đất, tư liệu trong tay cũng rải đầy đất.Nữ sinh ngẩng đầu, có chút hoảng sợ nhìn về phía Niệm Mị.Niệm Mị mím môi nói: "Thật xin lỗi!"Nói xong ngồi xổm xuống bắt đầu nhặt tư liệu trên mặt đất lên.Nữ sinh vội bò dậy nói: "Thật xin lỗi! Thật xin lỗi! Tớ không phải cố ý!"Nói xong nhanh chóng nhặt tư liệu trên mặt đất lên.Sau khi nhặt tư liệu xong, Niệm Mị đứng lên đem tư liệu trong tay đưa cho nữ sinh.Nữ sinh cao trên dưới một mét sáu, đứng ở trước người Niệm Mị có vẻ nhỏ xinh lạ thường."Thật xin lỗi, thật sự rất xin lỗi!"Nữ sinh cúc một cung, cúi đầu không dám nhìn Niệm Mị."Không có gì! Hẳn là để tôi nói xin lỗi mới đúng, là tôi không cẩn thận!" Niệm Mị nhàn nhạt nói một câu.Nữ sinh sau khi nghe thấy ngẩng đầu liếc nhìn Niệm Mị."Tớ gọi là Mộc Duyệt Nhi, về sau nếu có duyên, tớ mời cậu ăn cơm, cảm ơn cậu có thể tha lỗi cho tớ!"Mộc Duyệt Nhi nói xong liền xoay người, vội vàng chạy.Niệm Mị đứng tại chỗ cong cong khóe miệng, tươi cười dịu dàng mê hoặc.Mộc Duyệt Nhi, Thủ khoa thi Đại học năm nay. Lấy thành tích cao nhất cả nước thi vào Đại học Hoa Thành, cũng là đại biểu cho tân sinh năm nay.Giản Diệp Ni có một vị hôn phu tên là Lăng Dịch, là con quan chức.Đây là chuyện xưa cẩu huyết của cô bé lọ lem, nhưng mà Mộc Duyệt Nhi lại thật sự là cô bé lọ lem, cô là con gái ruột của Mộc gia Trung Quốc, khi còn nhỏ bởi vì ngoài ý muốn mà mất tích.Mộc gia là quan chức có quyền thế ở Trung Quốc, so với Lăng gia chỉ có hơn chứ không kém.Lăng Trạch biết được tin tức, Mộc Duyệt Nhi chính là con gái Mộc gia đã mất tích mười lăm năm trước.Nếu Lăng gia nghe được tin tức, như vậy Mộc gia khẳng định cũng rất nhanh sẽ biết được tin tức.