Tác giả:

[Vị diện 1] Trong đầu ẩn ẩn cơn đau nhức hỗn loạn, bỗng có một thanh âm xa lạ vang lên. "Dù sao Từ Từ cũng là em gái con." Ngay sau đó giọng nói hơi mang theo quạnh quẽ tự phụ chậm rãi nói. "Tôi và Sở tiểu thư đều không có mối thân duyên quan hệ nào, vốn là người bị bệnh tim đừng nên tức giận sinh khí, đây là lẽ thường, Sở tiểu thư không yêu quý mạng của mình, cũng không liên quan đến tôi." Là ai? Sở Từ giãy giụa suy nghĩ muốn mở to đôi mắt, vài tia sáng lập tức xông đến. Cơ thể vô cùng đau nhức, ngực cũng có phần ẩn đau, làm một động tác nhỏ như vậy cũng cảm thấy khó khăn. "Ta biết con có khả năng hận chúng ta, chúng ta cũng sẽ bồi thường cho con, nhưng rốt cuộc Từ Từ ở bên chúng ta nhiều năm như vậy, con tại sao lại không thể chấp nhận con bé..." "Tôi nghĩ Sở phu nhân có lẽ đang hiểu lầm, tôi cùng với Sở tiểu thư đều không thích nhau, tôi và Sở phu nhân đều là người trưởng thành rồi, hy vọng Sở phu nhân về sau đừng nói loại lời này nữa." Rốt cuộc là đang nói cái gì? Sở Từ "ưm" một…

Chương 14: Ca ca hắn là y quan cầm thú (14)

Quỷ Súc Nam Thần, Sủng Lên Trời!Tác giả: Quân KhuynhTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Mạt Thế, Truyện Sủng [Vị diện 1] Trong đầu ẩn ẩn cơn đau nhức hỗn loạn, bỗng có một thanh âm xa lạ vang lên. "Dù sao Từ Từ cũng là em gái con." Ngay sau đó giọng nói hơi mang theo quạnh quẽ tự phụ chậm rãi nói. "Tôi và Sở tiểu thư đều không có mối thân duyên quan hệ nào, vốn là người bị bệnh tim đừng nên tức giận sinh khí, đây là lẽ thường, Sở tiểu thư không yêu quý mạng của mình, cũng không liên quan đến tôi." Là ai? Sở Từ giãy giụa suy nghĩ muốn mở to đôi mắt, vài tia sáng lập tức xông đến. Cơ thể vô cùng đau nhức, ngực cũng có phần ẩn đau, làm một động tác nhỏ như vậy cũng cảm thấy khó khăn. "Ta biết con có khả năng hận chúng ta, chúng ta cũng sẽ bồi thường cho con, nhưng rốt cuộc Từ Từ ở bên chúng ta nhiều năm như vậy, con tại sao lại không thể chấp nhận con bé..." "Tôi nghĩ Sở phu nhân có lẽ đang hiểu lầm, tôi cùng với Sở tiểu thư đều không thích nhau, tôi và Sở phu nhân đều là người trưởng thành rồi, hy vọng Sở phu nhân về sau đừng nói loại lời này nữa." Rốt cuộc là đang nói cái gì? Sở Từ "ưm" một… Biểu tình mờ mịt thực vô tội, mày hơi nhăn lại, tựa hồ như không biết nơi này là nơi nào.Nguyên bản, tay cầm đai an toàn hơi siết.Âm thanh Trà Bạch điên cuồng vang lên, [Từ Từ, chúng ta là manh muội tử, manh muội tử, manh muội tử...]Ặc.... Manh muội tử.Trà Bạch nghi ngờ, nếu không nhờ nó kịp thời làm Sở Từ tỉnh táo lại, nói không chừng đai an toàn đã bị cô siết vỡ.Nó nhất định phải gia hạn năng lượng của Sở Từ!!Sở Từ lúc này mới phản ứng lại, xoay đầu nhìn nói, "Cảm ơn anh trai, anh có muốn đi ăn trưa cùng em không?" Nhìn bộ dáng đơn thuần của tiểu cô nương, Lục Tấn không trả lời, đáy mắt ngày càng thâm trầm.Nghĩ lại, gần đây Sở Từ luôn mang bộ dáng ngoan ngoãn lấy lòng, nhưng trước kia cô lại là bộ dạng kiêu căng ngạo mạn, tuy ngoài mặt hắn vô cùng bình tĩnh, nhưng trong lòng giờ đây lại có chút không hiểu.Rốt cuộc Sở Từ đang muốn làm cái gì?Bất quá, cô rốt cuộc muốn thứ gì từ hắn?Con ngươi Lục Tấn hơi ám, bỏi vì suy nghĩ này mà cảm thấy hơi bực bội, nhìn tiểu cô nương đã cởi đai an toàn, hắn đè lại tay Sở Từ, hơi dùng sức đóng lại dây an toàn.Một tay hắn đặt ở dây an toàn, tay kia chống cạnh đầu Sở Từ, hoàn toàn khống chế cô trong lồng ngực mình.Đôi mắt âm trầm mang theo tìm tòi nghiên cứu nhìn Sở Từ, khóe môi chậm rãi cong lên, thanh âm lược nhẹ mang theo một loại hương vị không nói lên lời.Mùi sát trùng trên người hắn lập tức xộc tới."Cô tốt nhất nên ngoan ngoãn an phận một chút, mặc kệ cô đang giả vờ cũng được, mặt khác thế nào cũng được, sự kiên nhẫn của tôi có giới hạn, đây là lần cuối tôi cho cô biết, cô sở hữu được mọi thứ, đối với tôi đều không liên quan."Những thứ cô muốn, đối với hắn mà nói đó đều không phải là thứ hắn cần, nếu cô vẫn muốn lặp đi lặp lại nhiều lần sẽ khiến hắn cảm thấy bực bội, nếu cô biết hắn cũng sẽ không để ý, rốt cuộc phải xử lí việc ra sao mới là vấn đề làm nhân tâm phiền loạn.Khóe môi Lục Tấn mang theo tia lương bạc tàn nhẫn, con ngươi thâm trầm không biết ấp ủ thứ gì, ẩn ẩn làm người ta có chút bất an.Sở Từ chớp đôi mắt, nhìn khuôn mặt tuấn tú gần trong gang tấc, bên tai nghe Trà Bạch không ngừng hô to gọi nhỏ độ nguy hiểm của Lục Tấn ngày càng gia tăng, sau đó không hề để ý tới ý tứ, lập tức hôn một cái.Lục Tấn sửng sốt, con ngươi trợn tròn, hai giây sau mới phản ứng lại, cảm nhận được xúc cảm mềm mại ở môi là cái gì.Trà Bạch:....Ha? A?Ngay trong thời khắc nguy hiểm như vậy, ký chủ nhà mình sao lại thân một cái rồi???Trong lòng Trà Bạch cũng không ngờ rằng sẽ có trường hợp này xảy ra.Lục Tấn hiển nhiên không biết Sở Từ đang bị chạm vào thanh kỳ mạch não nào, theo bản năng đứng dậy, lập tức đem khoảng cách hai người cách xa.Không khí lạnh lẽo xung quanh lập tức tiêu tán, Sở Từ nghiêm túc cởi dây an toàn, hơi l**m khóe môi, vẻ mặt ngoan ngoãn, "Em thực thích anh trai, trước kia là do em ngu muội, về sau hứa sẽ không gây cho anh thêm nhiều phiền toái nữa, nếu bây giờ anh vội thì liền về làm việc đi, hôm nào rảnh cho anh nếm thử tay nghề của em được không?"Sở Từ: Không sai, chính là mãng!...Tác giả có lời muốn nói: Đổi mới thời gian: Miễn phí kỳ muốn tách ra phát tích cóp nhân khí, tạm đúng giờ gian sớm 6 giờ, ngọ 12 giờ, vãn 6 giờ, vãn 8 giờ các phát một chương, ngày mai bắt đầu, năm sao, phiếu phiếu, nhắn lại ~【 ngoan ngoãn duỗi tay 】 ái các ngươi bút tâmEditor có lời muốn nói: Có nên edit luôn lời tác giả để cho dễ hiểu hơn không?

Biểu tình mờ mịt thực vô tội, mày hơi nhăn lại, tựa hồ như không biết nơi này là nơi nào.

Nguyên bản, tay cầm đai an toàn hơi siết.

Âm thanh Trà Bạch điên cuồng vang lên, [Từ Từ, chúng ta là manh muội tử, manh muội tử, manh muội tử...]

Ặc.... Manh muội tử.

Trà Bạch nghi ngờ, nếu không nhờ nó kịp thời làm Sở Từ tỉnh táo lại, nói không chừng đai an toàn đã bị cô siết vỡ.

Nó nhất định phải gia hạn năng lượng của Sở Từ!!

Sở Từ lúc này mới phản ứng lại, xoay đầu nhìn nói, "Cảm ơn anh trai, anh có muốn đi ăn trưa cùng em không?" 

Nhìn bộ dáng đơn thuần của tiểu cô nương, Lục Tấn không trả lời, đáy mắt ngày càng thâm trầm.

Nghĩ lại, gần đây Sở Từ luôn mang bộ dáng ngoan ngoãn lấy lòng, nhưng trước kia cô lại là bộ dạng kiêu căng ngạo mạn, tuy ngoài mặt hắn vô cùng bình tĩnh, nhưng trong lòng giờ đây lại có chút không hiểu.

Rốt cuộc Sở Từ đang muốn làm cái gì?

Bất quá, cô rốt cuộc muốn thứ gì từ hắn?

Con ngươi Lục Tấn hơi ám, bỏi vì suy nghĩ này mà cảm thấy hơi bực bội, nhìn tiểu cô nương đã cởi đai an toàn, hắn đè lại tay Sở Từ, hơi dùng sức đóng lại dây an toàn.

Một tay hắn đặt ở dây an toàn, tay kia chống cạnh đầu Sở Từ, hoàn toàn khống chế cô trong lồng ngực mình.

Đôi mắt âm trầm mang theo tìm tòi nghiên cứu nhìn Sở Từ, khóe môi chậm rãi cong lên, thanh âm lược nhẹ mang theo một loại hương vị không nói lên lời.

Mùi sát trùng trên người hắn lập tức xộc tới.

"Cô tốt nhất nên ngoan ngoãn an phận một chút, mặc kệ cô đang giả vờ cũng được, mặt khác thế nào cũng được, sự kiên nhẫn của tôi có giới hạn, đây là lần cuối tôi cho cô biết, cô sở hữu được mọi thứ, đối với tôi đều không liên quan."

Những thứ cô muốn, đối với hắn mà nói đó đều không phải là thứ hắn cần, nếu cô vẫn muốn lặp đi lặp lại nhiều lần sẽ khiến hắn cảm thấy bực bội, nếu cô biết hắn cũng sẽ không để ý, rốt cuộc phải xử lí việc ra sao mới là vấn đề làm nhân tâm phiền loạn.

Khóe môi Lục Tấn mang theo tia lương bạc tàn nhẫn, con ngươi thâm trầm không biết ấp ủ thứ gì, ẩn ẩn làm người ta có chút bất an.

Sở Từ chớp đôi mắt, nhìn khuôn mặt tuấn tú gần trong gang tấc, bên tai nghe Trà Bạch không ngừng hô to gọi nhỏ độ nguy hiểm của Lục Tấn ngày càng gia tăng, sau đó không hề để ý tới ý tứ, lập tức hôn một cái.

Lục Tấn sửng sốt, con ngươi trợn tròn, hai giây sau mới phản ứng lại, cảm nhận được xúc cảm mềm mại ở môi là cái gì.

Trà Bạch:....Ha? A?

Ngay trong thời khắc nguy hiểm như vậy, ký chủ nhà mình sao lại thân một cái rồi???

Trong lòng Trà Bạch cũng không ngờ rằng sẽ có trường hợp này xảy ra.

Lục Tấn hiển nhiên không biết Sở Từ đang bị chạm vào thanh kỳ mạch não nào, theo bản năng đứng dậy, lập tức đem khoảng cách hai người cách xa.

Không khí lạnh lẽo xung quanh lập tức tiêu tán, Sở Từ nghiêm túc cởi dây an toàn, hơi l**m khóe môi, vẻ mặt ngoan ngoãn, "Em thực thích anh trai, trước kia là do em ngu muội, về sau hứa sẽ không gây cho anh thêm nhiều phiền toái nữa, nếu bây giờ anh vội thì liền về làm việc đi, hôm nào rảnh cho anh nếm thử tay nghề của em được không?"

Sở Từ: Không sai, chính là mãng!

...

Tác giả có lời muốn nói: Đổi mới thời gian: Miễn phí kỳ muốn tách ra phát tích cóp nhân khí, tạm đúng giờ gian sớm 6 giờ, ngọ 12 giờ, vãn 6 giờ, vãn 8 giờ các phát một chương, ngày mai bắt đầu, năm sao, phiếu phiếu, nhắn lại ~【 ngoan ngoãn duỗi tay 】 ái các ngươi bút tâm

Editor có lời muốn nói: Có nên edit luôn lời tác giả để cho dễ hiểu hơn không?

Quỷ Súc Nam Thần, Sủng Lên Trời!Tác giả: Quân KhuynhTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Mạt Thế, Truyện Sủng [Vị diện 1] Trong đầu ẩn ẩn cơn đau nhức hỗn loạn, bỗng có một thanh âm xa lạ vang lên. "Dù sao Từ Từ cũng là em gái con." Ngay sau đó giọng nói hơi mang theo quạnh quẽ tự phụ chậm rãi nói. "Tôi và Sở tiểu thư đều không có mối thân duyên quan hệ nào, vốn là người bị bệnh tim đừng nên tức giận sinh khí, đây là lẽ thường, Sở tiểu thư không yêu quý mạng của mình, cũng không liên quan đến tôi." Là ai? Sở Từ giãy giụa suy nghĩ muốn mở to đôi mắt, vài tia sáng lập tức xông đến. Cơ thể vô cùng đau nhức, ngực cũng có phần ẩn đau, làm một động tác nhỏ như vậy cũng cảm thấy khó khăn. "Ta biết con có khả năng hận chúng ta, chúng ta cũng sẽ bồi thường cho con, nhưng rốt cuộc Từ Từ ở bên chúng ta nhiều năm như vậy, con tại sao lại không thể chấp nhận con bé..." "Tôi nghĩ Sở phu nhân có lẽ đang hiểu lầm, tôi cùng với Sở tiểu thư đều không thích nhau, tôi và Sở phu nhân đều là người trưởng thành rồi, hy vọng Sở phu nhân về sau đừng nói loại lời này nữa." Rốt cuộc là đang nói cái gì? Sở Từ "ưm" một… Biểu tình mờ mịt thực vô tội, mày hơi nhăn lại, tựa hồ như không biết nơi này là nơi nào.Nguyên bản, tay cầm đai an toàn hơi siết.Âm thanh Trà Bạch điên cuồng vang lên, [Từ Từ, chúng ta là manh muội tử, manh muội tử, manh muội tử...]Ặc.... Manh muội tử.Trà Bạch nghi ngờ, nếu không nhờ nó kịp thời làm Sở Từ tỉnh táo lại, nói không chừng đai an toàn đã bị cô siết vỡ.Nó nhất định phải gia hạn năng lượng của Sở Từ!!Sở Từ lúc này mới phản ứng lại, xoay đầu nhìn nói, "Cảm ơn anh trai, anh có muốn đi ăn trưa cùng em không?" Nhìn bộ dáng đơn thuần của tiểu cô nương, Lục Tấn không trả lời, đáy mắt ngày càng thâm trầm.Nghĩ lại, gần đây Sở Từ luôn mang bộ dáng ngoan ngoãn lấy lòng, nhưng trước kia cô lại là bộ dạng kiêu căng ngạo mạn, tuy ngoài mặt hắn vô cùng bình tĩnh, nhưng trong lòng giờ đây lại có chút không hiểu.Rốt cuộc Sở Từ đang muốn làm cái gì?Bất quá, cô rốt cuộc muốn thứ gì từ hắn?Con ngươi Lục Tấn hơi ám, bỏi vì suy nghĩ này mà cảm thấy hơi bực bội, nhìn tiểu cô nương đã cởi đai an toàn, hắn đè lại tay Sở Từ, hơi dùng sức đóng lại dây an toàn.Một tay hắn đặt ở dây an toàn, tay kia chống cạnh đầu Sở Từ, hoàn toàn khống chế cô trong lồng ngực mình.Đôi mắt âm trầm mang theo tìm tòi nghiên cứu nhìn Sở Từ, khóe môi chậm rãi cong lên, thanh âm lược nhẹ mang theo một loại hương vị không nói lên lời.Mùi sát trùng trên người hắn lập tức xộc tới."Cô tốt nhất nên ngoan ngoãn an phận một chút, mặc kệ cô đang giả vờ cũng được, mặt khác thế nào cũng được, sự kiên nhẫn của tôi có giới hạn, đây là lần cuối tôi cho cô biết, cô sở hữu được mọi thứ, đối với tôi đều không liên quan."Những thứ cô muốn, đối với hắn mà nói đó đều không phải là thứ hắn cần, nếu cô vẫn muốn lặp đi lặp lại nhiều lần sẽ khiến hắn cảm thấy bực bội, nếu cô biết hắn cũng sẽ không để ý, rốt cuộc phải xử lí việc ra sao mới là vấn đề làm nhân tâm phiền loạn.Khóe môi Lục Tấn mang theo tia lương bạc tàn nhẫn, con ngươi thâm trầm không biết ấp ủ thứ gì, ẩn ẩn làm người ta có chút bất an.Sở Từ chớp đôi mắt, nhìn khuôn mặt tuấn tú gần trong gang tấc, bên tai nghe Trà Bạch không ngừng hô to gọi nhỏ độ nguy hiểm của Lục Tấn ngày càng gia tăng, sau đó không hề để ý tới ý tứ, lập tức hôn một cái.Lục Tấn sửng sốt, con ngươi trợn tròn, hai giây sau mới phản ứng lại, cảm nhận được xúc cảm mềm mại ở môi là cái gì.Trà Bạch:....Ha? A?Ngay trong thời khắc nguy hiểm như vậy, ký chủ nhà mình sao lại thân một cái rồi???Trong lòng Trà Bạch cũng không ngờ rằng sẽ có trường hợp này xảy ra.Lục Tấn hiển nhiên không biết Sở Từ đang bị chạm vào thanh kỳ mạch não nào, theo bản năng đứng dậy, lập tức đem khoảng cách hai người cách xa.Không khí lạnh lẽo xung quanh lập tức tiêu tán, Sở Từ nghiêm túc cởi dây an toàn, hơi l**m khóe môi, vẻ mặt ngoan ngoãn, "Em thực thích anh trai, trước kia là do em ngu muội, về sau hứa sẽ không gây cho anh thêm nhiều phiền toái nữa, nếu bây giờ anh vội thì liền về làm việc đi, hôm nào rảnh cho anh nếm thử tay nghề của em được không?"Sở Từ: Không sai, chính là mãng!...Tác giả có lời muốn nói: Đổi mới thời gian: Miễn phí kỳ muốn tách ra phát tích cóp nhân khí, tạm đúng giờ gian sớm 6 giờ, ngọ 12 giờ, vãn 6 giờ, vãn 8 giờ các phát một chương, ngày mai bắt đầu, năm sao, phiếu phiếu, nhắn lại ~【 ngoan ngoãn duỗi tay 】 ái các ngươi bút tâmEditor có lời muốn nói: Có nên edit luôn lời tác giả để cho dễ hiểu hơn không?

Chương 14: Ca ca hắn là y quan cầm thú (14)