[Vị diện 1] Trong đầu ẩn ẩn cơn đau nhức hỗn loạn, bỗng có một thanh âm xa lạ vang lên. "Dù sao Từ Từ cũng là em gái con." Ngay sau đó giọng nói hơi mang theo quạnh quẽ tự phụ chậm rãi nói. "Tôi và Sở tiểu thư đều không có mối thân duyên quan hệ nào, vốn là người bị bệnh tim đừng nên tức giận sinh khí, đây là lẽ thường, Sở tiểu thư không yêu quý mạng của mình, cũng không liên quan đến tôi." Là ai? Sở Từ giãy giụa suy nghĩ muốn mở to đôi mắt, vài tia sáng lập tức xông đến. Cơ thể vô cùng đau nhức, ngực cũng có phần ẩn đau, làm một động tác nhỏ như vậy cũng cảm thấy khó khăn. "Ta biết con có khả năng hận chúng ta, chúng ta cũng sẽ bồi thường cho con, nhưng rốt cuộc Từ Từ ở bên chúng ta nhiều năm như vậy, con tại sao lại không thể chấp nhận con bé..." "Tôi nghĩ Sở phu nhân có lẽ đang hiểu lầm, tôi cùng với Sở tiểu thư đều không thích nhau, tôi và Sở phu nhân đều là người trưởng thành rồi, hy vọng Sở phu nhân về sau đừng nói loại lời này nữa." Rốt cuộc là đang nói cái gì? Sở Từ "ưm" một…
Chương 41: Ca ca hắn là y quan cầm thú (41)
Quỷ Súc Nam Thần, Sủng Lên Trời!Tác giả: Quân KhuynhTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Mạt Thế, Truyện Sủng [Vị diện 1] Trong đầu ẩn ẩn cơn đau nhức hỗn loạn, bỗng có một thanh âm xa lạ vang lên. "Dù sao Từ Từ cũng là em gái con." Ngay sau đó giọng nói hơi mang theo quạnh quẽ tự phụ chậm rãi nói. "Tôi và Sở tiểu thư đều không có mối thân duyên quan hệ nào, vốn là người bị bệnh tim đừng nên tức giận sinh khí, đây là lẽ thường, Sở tiểu thư không yêu quý mạng của mình, cũng không liên quan đến tôi." Là ai? Sở Từ giãy giụa suy nghĩ muốn mở to đôi mắt, vài tia sáng lập tức xông đến. Cơ thể vô cùng đau nhức, ngực cũng có phần ẩn đau, làm một động tác nhỏ như vậy cũng cảm thấy khó khăn. "Ta biết con có khả năng hận chúng ta, chúng ta cũng sẽ bồi thường cho con, nhưng rốt cuộc Từ Từ ở bên chúng ta nhiều năm như vậy, con tại sao lại không thể chấp nhận con bé..." "Tôi nghĩ Sở phu nhân có lẽ đang hiểu lầm, tôi cùng với Sở tiểu thư đều không thích nhau, tôi và Sở phu nhân đều là người trưởng thành rồi, hy vọng Sở phu nhân về sau đừng nói loại lời này nữa." Rốt cuộc là đang nói cái gì? Sở Từ "ưm" một… Hắn mặc tất xám, ấu trĩ đi chọc eo tiểu cô nương.Bị chọc, Sở Từ hơi sửng sốt một chút, ngẩng đầu nhìn người đang lười biếng nằm trên sô pha."Anh." Đáy mắt Sở Từ tràn đầy bất mãn nói, "Anh đang làm phiền em học đấy."Lục Tấn cười khẽ một tiếng, nghiêng thân mình qua, cầm lấy quyển sách của Sở Từ.Đối với việc tiểu cô nương nhiệt tình học tập, Lục Tấn cũng có chút kinh ngạc, bất quá nhìn Sở Từ nghiêm túc đọc sách, hơn nữa còn là bộ dáng hứng thú, vậy nên hắn cũng không quản nhiều.Ai ngờ được tiểu cô nương chấp nhất như vậy, đã vất vả thi xong, không nghỉ ngơi thì thôi, lại còn suốt ngày ôm sách học.Sở Từ nhìn quyển sách trong tay bị giựt đi, mà tên đầu sỏ gây tội mái tóc hơi hỗn độn, đôi mắt hẹp dài hơi híp lại, ẩn sau mắt kính mơ hồ thấy một tia bất mãn, giơ quyển sách lên cao.Lại lấy chiều cao của cô ra để khi dễ!Quá đáng!Cực kỳ quá đáng!Thấy Sở Từ có ý định dùng sức để kéo tay Lục Tấn xuống, ngay lập tức Trà Bạch liền cảnh báo, [Nhuyễn muội tử, nhuyễn muội tử, nhuyễn muội tử tay trói gà không chặt, nhuyễn muội tử, nhuyễn muội tử...]Tay của Sở Từ hơi thả lỏng.Đau đầu a.Tay trói gà không chặt cái con khỉ, cô đây không những có thể trói gà, mà còn có thể đánh được quái vật!Trà Bạch:...Nhuyễn muội tử, nhuyễn muội tử, nhuyễn muội tử!!Được được, nhuyễn muội tử.Có đôi khi lời nói dối nhắc mãi nhiều, liền có cảm giác biến thành sự thật.Sở Từ cảm thấy đầu não mình đau, đôi mắt thanh triệt mang theo một tia bất mãn, nhìn khuôn mặt tuấn tú của Lục Tấn đều không vừa mắt.Tiểu cô nương lập tức xông tới.Lục Tấn theo bản năng giơ tay đỡ lấy tiểu cô nương, do trong khoảng thời gian dài được Lục Tấn dưỡng thịt nên thân mình Sở Từ đều mềm mụp đầy đặn hơn trước, nhưng đối với hắn vẫn còn quá nhẹ, một bàn tay liền có thể khống chế được, ôm tiểu cô nương vào lồng ngực.Mày Lục Tấn hơi nhướng, đang định hỏi Sở Từ đây là muốn làm gì, khuôn mặt đáng yêu thanh lệ liền ngẩng lên, hung tợn cắn chóp mũi hắn....Tác giả có lời muốn nói: Tấu chương xong.
Hắn mặc tất xám, ấu trĩ đi chọc eo tiểu cô nương.
Bị chọc, Sở Từ hơi sửng sốt một chút, ngẩng đầu nhìn người đang lười biếng nằm trên sô pha.
"Anh." Đáy mắt Sở Từ tràn đầy bất mãn nói, "Anh đang làm phiền em học đấy."
Lục Tấn cười khẽ một tiếng, nghiêng thân mình qua, cầm lấy quyển sách của Sở Từ.
Đối với việc tiểu cô nương nhiệt tình học tập, Lục Tấn cũng có chút kinh ngạc, bất quá nhìn Sở Từ nghiêm túc đọc sách, hơn nữa còn là bộ dáng hứng thú, vậy nên hắn cũng không quản nhiều.
Ai ngờ được tiểu cô nương chấp nhất như vậy, đã vất vả thi xong, không nghỉ ngơi thì thôi, lại còn suốt ngày ôm sách học.
Sở Từ nhìn quyển sách trong tay bị giựt đi, mà tên đầu sỏ gây tội mái tóc hơi hỗn độn, đôi mắt hẹp dài hơi híp lại, ẩn sau mắt kính mơ hồ thấy một tia bất mãn, giơ quyển sách lên cao.
Lại lấy chiều cao của cô ra để khi dễ!
Quá đáng!
Cực kỳ quá đáng!
Thấy Sở Từ có ý định dùng sức để kéo tay Lục Tấn xuống, ngay lập tức Trà Bạch liền cảnh báo, [Nhuyễn muội tử, nhuyễn muội tử, nhuyễn muội tử tay trói gà không chặt, nhuyễn muội tử, nhuyễn muội tử...]
Tay của Sở Từ hơi thả lỏng.
Đau đầu a.
Tay trói gà không chặt cái con khỉ, cô đây không những có thể trói gà, mà còn có thể đánh được quái vật!
Trà Bạch:...Nhuyễn muội tử, nhuyễn muội tử, nhuyễn muội tử!!
Được được, nhuyễn muội tử.
Có đôi khi lời nói dối nhắc mãi nhiều, liền có cảm giác biến thành sự thật.
Sở Từ cảm thấy đầu não mình đau, đôi mắt thanh triệt mang theo một tia bất mãn, nhìn khuôn mặt tuấn tú của Lục Tấn đều không vừa mắt.
Tiểu cô nương lập tức xông tới.
Lục Tấn theo bản năng giơ tay đỡ lấy tiểu cô nương, do trong khoảng thời gian dài được Lục Tấn dưỡng thịt nên thân mình Sở Từ đều mềm mụp đầy đặn hơn trước, nhưng đối với hắn vẫn còn quá nhẹ, một bàn tay liền có thể khống chế được, ôm tiểu cô nương vào lồng ngực.
Mày Lục Tấn hơi nhướng, đang định hỏi Sở Từ đây là muốn làm gì, khuôn mặt đáng yêu thanh lệ liền ngẩng lên, hung tợn cắn chóp mũi hắn.
...
Tác giả có lời muốn nói: Tấu chương xong.
Quỷ Súc Nam Thần, Sủng Lên Trời!Tác giả: Quân KhuynhTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Mạt Thế, Truyện Sủng [Vị diện 1] Trong đầu ẩn ẩn cơn đau nhức hỗn loạn, bỗng có một thanh âm xa lạ vang lên. "Dù sao Từ Từ cũng là em gái con." Ngay sau đó giọng nói hơi mang theo quạnh quẽ tự phụ chậm rãi nói. "Tôi và Sở tiểu thư đều không có mối thân duyên quan hệ nào, vốn là người bị bệnh tim đừng nên tức giận sinh khí, đây là lẽ thường, Sở tiểu thư không yêu quý mạng của mình, cũng không liên quan đến tôi." Là ai? Sở Từ giãy giụa suy nghĩ muốn mở to đôi mắt, vài tia sáng lập tức xông đến. Cơ thể vô cùng đau nhức, ngực cũng có phần ẩn đau, làm một động tác nhỏ như vậy cũng cảm thấy khó khăn. "Ta biết con có khả năng hận chúng ta, chúng ta cũng sẽ bồi thường cho con, nhưng rốt cuộc Từ Từ ở bên chúng ta nhiều năm như vậy, con tại sao lại không thể chấp nhận con bé..." "Tôi nghĩ Sở phu nhân có lẽ đang hiểu lầm, tôi cùng với Sở tiểu thư đều không thích nhau, tôi và Sở phu nhân đều là người trưởng thành rồi, hy vọng Sở phu nhân về sau đừng nói loại lời này nữa." Rốt cuộc là đang nói cái gì? Sở Từ "ưm" một… Hắn mặc tất xám, ấu trĩ đi chọc eo tiểu cô nương.Bị chọc, Sở Từ hơi sửng sốt một chút, ngẩng đầu nhìn người đang lười biếng nằm trên sô pha."Anh." Đáy mắt Sở Từ tràn đầy bất mãn nói, "Anh đang làm phiền em học đấy."Lục Tấn cười khẽ một tiếng, nghiêng thân mình qua, cầm lấy quyển sách của Sở Từ.Đối với việc tiểu cô nương nhiệt tình học tập, Lục Tấn cũng có chút kinh ngạc, bất quá nhìn Sở Từ nghiêm túc đọc sách, hơn nữa còn là bộ dáng hứng thú, vậy nên hắn cũng không quản nhiều.Ai ngờ được tiểu cô nương chấp nhất như vậy, đã vất vả thi xong, không nghỉ ngơi thì thôi, lại còn suốt ngày ôm sách học.Sở Từ nhìn quyển sách trong tay bị giựt đi, mà tên đầu sỏ gây tội mái tóc hơi hỗn độn, đôi mắt hẹp dài hơi híp lại, ẩn sau mắt kính mơ hồ thấy một tia bất mãn, giơ quyển sách lên cao.Lại lấy chiều cao của cô ra để khi dễ!Quá đáng!Cực kỳ quá đáng!Thấy Sở Từ có ý định dùng sức để kéo tay Lục Tấn xuống, ngay lập tức Trà Bạch liền cảnh báo, [Nhuyễn muội tử, nhuyễn muội tử, nhuyễn muội tử tay trói gà không chặt, nhuyễn muội tử, nhuyễn muội tử...]Tay của Sở Từ hơi thả lỏng.Đau đầu a.Tay trói gà không chặt cái con khỉ, cô đây không những có thể trói gà, mà còn có thể đánh được quái vật!Trà Bạch:...Nhuyễn muội tử, nhuyễn muội tử, nhuyễn muội tử!!Được được, nhuyễn muội tử.Có đôi khi lời nói dối nhắc mãi nhiều, liền có cảm giác biến thành sự thật.Sở Từ cảm thấy đầu não mình đau, đôi mắt thanh triệt mang theo một tia bất mãn, nhìn khuôn mặt tuấn tú của Lục Tấn đều không vừa mắt.Tiểu cô nương lập tức xông tới.Lục Tấn theo bản năng giơ tay đỡ lấy tiểu cô nương, do trong khoảng thời gian dài được Lục Tấn dưỡng thịt nên thân mình Sở Từ đều mềm mụp đầy đặn hơn trước, nhưng đối với hắn vẫn còn quá nhẹ, một bàn tay liền có thể khống chế được, ôm tiểu cô nương vào lồng ngực.Mày Lục Tấn hơi nhướng, đang định hỏi Sở Từ đây là muốn làm gì, khuôn mặt đáng yêu thanh lệ liền ngẩng lên, hung tợn cắn chóp mũi hắn....Tác giả có lời muốn nói: Tấu chương xong.