[Vị diện 1] Trong đầu ẩn ẩn cơn đau nhức hỗn loạn, bỗng có một thanh âm xa lạ vang lên. "Dù sao Từ Từ cũng là em gái con." Ngay sau đó giọng nói hơi mang theo quạnh quẽ tự phụ chậm rãi nói. "Tôi và Sở tiểu thư đều không có mối thân duyên quan hệ nào, vốn là người bị bệnh tim đừng nên tức giận sinh khí, đây là lẽ thường, Sở tiểu thư không yêu quý mạng của mình, cũng không liên quan đến tôi." Là ai? Sở Từ giãy giụa suy nghĩ muốn mở to đôi mắt, vài tia sáng lập tức xông đến. Cơ thể vô cùng đau nhức, ngực cũng có phần ẩn đau, làm một động tác nhỏ như vậy cũng cảm thấy khó khăn. "Ta biết con có khả năng hận chúng ta, chúng ta cũng sẽ bồi thường cho con, nhưng rốt cuộc Từ Từ ở bên chúng ta nhiều năm như vậy, con tại sao lại không thể chấp nhận con bé..." "Tôi nghĩ Sở phu nhân có lẽ đang hiểu lầm, tôi cùng với Sở tiểu thư đều không thích nhau, tôi và Sở phu nhân đều là người trưởng thành rồi, hy vọng Sở phu nhân về sau đừng nói loại lời này nữa." Rốt cuộc là đang nói cái gì? Sở Từ "ưm" một…
Chương 51: Ca ca hắn là y quan cầm thú (51)
Quỷ Súc Nam Thần, Sủng Lên Trời!Tác giả: Quân KhuynhTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Mạt Thế, Truyện Sủng [Vị diện 1] Trong đầu ẩn ẩn cơn đau nhức hỗn loạn, bỗng có một thanh âm xa lạ vang lên. "Dù sao Từ Từ cũng là em gái con." Ngay sau đó giọng nói hơi mang theo quạnh quẽ tự phụ chậm rãi nói. "Tôi và Sở tiểu thư đều không có mối thân duyên quan hệ nào, vốn là người bị bệnh tim đừng nên tức giận sinh khí, đây là lẽ thường, Sở tiểu thư không yêu quý mạng của mình, cũng không liên quan đến tôi." Là ai? Sở Từ giãy giụa suy nghĩ muốn mở to đôi mắt, vài tia sáng lập tức xông đến. Cơ thể vô cùng đau nhức, ngực cũng có phần ẩn đau, làm một động tác nhỏ như vậy cũng cảm thấy khó khăn. "Ta biết con có khả năng hận chúng ta, chúng ta cũng sẽ bồi thường cho con, nhưng rốt cuộc Từ Từ ở bên chúng ta nhiều năm như vậy, con tại sao lại không thể chấp nhận con bé..." "Tôi nghĩ Sở phu nhân có lẽ đang hiểu lầm, tôi cùng với Sở tiểu thư đều không thích nhau, tôi và Sở phu nhân đều là người trưởng thành rồi, hy vọng Sở phu nhân về sau đừng nói loại lời này nữa." Rốt cuộc là đang nói cái gì? Sở Từ "ưm" một… Tuy rằng là phòng VIP, nhưng rốt cuộc đây là phòng đơn, giường bệnh mặc dù thoải mái nhưng vẫn hơi bé, vốn dĩ một mình Sở Từ nằm rất thoải mái, nhưng lại có thêm Lục Tấn liền cảm thấy có chút chật chội.Lục Tấn cố tình nằm lên cũng cảm nhận được cảm giác này, vùi đầu vào cổ Sở Từ, ủy khuất cuộn tròn đôi chân dài, ôm lấy cô nhắm mắt lại.Sở Từ chớp mắt, thân thể hơi cứng, phát hiện chính mình bị người này ôm lấy hoàn toàn không thể nhúc nhích được, hắn còn giơ tay nhéo hông cô một cái, Sở Từ da đầu tê dại, thiếu chút nữa trực tiếp ném Lục Tấn đang ăn vạ trên người mình ném xuống.Bất quá tốt xấu gì đối hắn trên người hơi thở cũng quen thuộc, hơn nữa không thể không nói, trình độ tẩy não của Trà Bạch rất giỏi, làm nhuyễn muội tử, Sở Từ hơi mím môi, cũng không làm cái gì khác chỉ ôm hắn.Lại nghe thanh âm của người nào đó vang lên bên tai, "Từ Bảo cũng biết ý tứ của ca ca là gì đi?"Âm thanh hắn cực nhẹ, mang theo chút chút nguy hiểm rồi lại văn nhã, nếu Sở Từ nói không biết, chỉ sợ ngay sau đó hắn liền lột bỏ vẻ ngoài văn nhã ấy, lộ ra bộ dáng cầm thú.Vững vàng ổn định trước mặt người dạ thú, nga, không đúng, nhìn Lục Tấn mặc áo blouse trắng, cô hơi nhướng mày, là tên bác sĩ cầm thú."Ca ca mau nghỉ ngơi đi." Sở Từ điều chỉnh tư thế, chủ động cúi đầu chạm vào khóe môi Lục Tấn, thanh âm mềm mại làm nũng, "Em ở đây."Cô ở đây.Vẫn luôn ở đây.[Giá trị yêu thích Lục Tấn +2, hiện tại 94.]Lục Tấn rốt cuộc không chống lại ba từ làm cho người an tâm, chậm rãi nhắm mắt ngủ.Mái tóc hỗn độn, sắc mặt tái nhợt, râu ria xồm xàm làm Sở Từ có chút không thoải mái, hô hấp Lục Tấn trầm ổn thanh thiển, giống như rất mệt, mặc dù cô làm gì, hắn một chút cũng không tỉnh dậy.Cuối cùng Sở Từ lăn lộn mệt nỏi, cũng ngáp một cái, trực tiếp nằm ngủ.Chờ đến lúc Lục Tấn thần thái sáng láng tỉnh dậy, liền cảm giác trong ngực mềm mại, một cỗ hương vị ngọt ngào có như không quẩn quanh chóp mũi.Lục Tấn cúi đầu nhìn.Tiểu cô nương gối vào ngực hắn, vẫn còn ngủ, mềm mại, thanh âm phảng phất bên tai vang vọng."Em ở đây..."Đúng vậy, thật là ở đây, cũng đúng là vì cô ở đây cho nên những âm u trong lòng hắn mới có thể thu liễm..."Tiểu ngọt bao." Lục Tấn rũ mắt cười khẽ, lúc này mới đứng dậy sửa sang lại chính mình.Tình trạng Sở Từ tương đối nghiêm trọng, tuy nhiên không giống như lúc trước ở lại lâu trong bệnh viện, bởi vì Lục Tấn này đây trực tiếp tiếp nhận, đem Sở Từ quay về chung cư của mình, thuận đường đem toàn bộ đồ của Sở Từ mang qua, giống như muốn cô chuyển luôn đi vậy.Hơn nữa Sở phụ Sở mẫu đều đã biết, Lục Tấn cũng không muốn che dấu, trực tiếp kéo tiểu cô nương mang về địa bàn của mình, hơn nữa kéo vào tới liền không chạy ra được.Bởi vì bệnh tim, cô liền bị Lục Tấn cưỡng chế ở nhà tĩnh dưỡng.
Tuy rằng là phòng VIP, nhưng rốt cuộc đây là phòng đơn, giường bệnh mặc dù thoải mái nhưng vẫn hơi bé, vốn dĩ một mình Sở Từ nằm rất thoải mái, nhưng lại có thêm Lục Tấn liền cảm thấy có chút chật chội.
Lục Tấn cố tình nằm lên cũng cảm nhận được cảm giác này, vùi đầu vào cổ Sở Từ, ủy khuất cuộn tròn đôi chân dài, ôm lấy cô nhắm mắt lại.
Sở Từ chớp mắt, thân thể hơi cứng, phát hiện chính mình bị người này ôm lấy hoàn toàn không thể nhúc nhích được, hắn còn giơ tay nhéo hông cô một cái, Sở Từ da đầu tê dại, thiếu chút nữa trực tiếp ném Lục Tấn đang ăn vạ trên người mình ném xuống.
Bất quá tốt xấu gì đối hắn trên người hơi thở cũng quen thuộc, hơn nữa không thể không nói, trình độ tẩy não của Trà Bạch rất giỏi, làm nhuyễn muội tử, Sở Từ hơi mím môi, cũng không làm cái gì khác chỉ ôm hắn.
Lại nghe thanh âm của người nào đó vang lên bên tai, "Từ Bảo cũng biết ý tứ của ca ca là gì đi?"
Âm thanh hắn cực nhẹ, mang theo chút chút nguy hiểm rồi lại văn nhã, nếu Sở Từ nói không biết, chỉ sợ ngay sau đó hắn liền lột bỏ vẻ ngoài văn nhã ấy, lộ ra bộ dáng cầm thú.
Vững vàng ổn định trước mặt người dạ thú, nga, không đúng, nhìn Lục Tấn mặc áo blouse trắng, cô hơi nhướng mày, là tên bác sĩ cầm thú.
"Ca ca mau nghỉ ngơi đi." Sở Từ điều chỉnh tư thế, chủ động cúi đầu chạm vào khóe môi Lục Tấn, thanh âm mềm mại làm nũng, "Em ở đây."
Cô ở đây.
Vẫn luôn ở đây.
[Giá trị yêu thích Lục Tấn +2, hiện tại 94.]
Lục Tấn rốt cuộc không chống lại ba từ làm cho người an tâm, chậm rãi nhắm mắt ngủ.
Mái tóc hỗn độn, sắc mặt tái nhợt, râu ria xồm xàm làm Sở Từ có chút không thoải mái, hô hấp Lục Tấn trầm ổn thanh thiển, giống như rất mệt, mặc dù cô làm gì, hắn một chút cũng không tỉnh dậy.
Cuối cùng Sở Từ lăn lộn mệt nỏi, cũng ngáp một cái, trực tiếp nằm ngủ.
Chờ đến lúc Lục Tấn thần thái sáng láng tỉnh dậy, liền cảm giác trong ngực mềm mại, một cỗ hương vị ngọt ngào có như không quẩn quanh chóp mũi.
Lục Tấn cúi đầu nhìn.
Tiểu cô nương gối vào ngực hắn, vẫn còn ngủ, mềm mại, thanh âm phảng phất bên tai vang vọng.
"Em ở đây..."
Đúng vậy, thật là ở đây, cũng đúng là vì cô ở đây cho nên những âm u trong lòng hắn mới có thể thu liễm...
"Tiểu ngọt bao." Lục Tấn rũ mắt cười khẽ, lúc này mới đứng dậy sửa sang lại chính mình.
Tình trạng Sở Từ tương đối nghiêm trọng, tuy nhiên không giống như lúc trước ở lại lâu trong bệnh viện, bởi vì Lục Tấn này đây trực tiếp tiếp nhận, đem Sở Từ quay về chung cư của mình, thuận đường đem toàn bộ đồ của Sở Từ mang qua, giống như muốn cô chuyển luôn đi vậy.
Hơn nữa Sở phụ Sở mẫu đều đã biết, Lục Tấn cũng không muốn che dấu, trực tiếp kéo tiểu cô nương mang về địa bàn của mình, hơn nữa kéo vào tới liền không chạy ra được.
Bởi vì bệnh tim, cô liền bị Lục Tấn cưỡng chế ở nhà tĩnh dưỡng.
Quỷ Súc Nam Thần, Sủng Lên Trời!Tác giả: Quân KhuynhTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Mạt Thế, Truyện Sủng [Vị diện 1] Trong đầu ẩn ẩn cơn đau nhức hỗn loạn, bỗng có một thanh âm xa lạ vang lên. "Dù sao Từ Từ cũng là em gái con." Ngay sau đó giọng nói hơi mang theo quạnh quẽ tự phụ chậm rãi nói. "Tôi và Sở tiểu thư đều không có mối thân duyên quan hệ nào, vốn là người bị bệnh tim đừng nên tức giận sinh khí, đây là lẽ thường, Sở tiểu thư không yêu quý mạng của mình, cũng không liên quan đến tôi." Là ai? Sở Từ giãy giụa suy nghĩ muốn mở to đôi mắt, vài tia sáng lập tức xông đến. Cơ thể vô cùng đau nhức, ngực cũng có phần ẩn đau, làm một động tác nhỏ như vậy cũng cảm thấy khó khăn. "Ta biết con có khả năng hận chúng ta, chúng ta cũng sẽ bồi thường cho con, nhưng rốt cuộc Từ Từ ở bên chúng ta nhiều năm như vậy, con tại sao lại không thể chấp nhận con bé..." "Tôi nghĩ Sở phu nhân có lẽ đang hiểu lầm, tôi cùng với Sở tiểu thư đều không thích nhau, tôi và Sở phu nhân đều là người trưởng thành rồi, hy vọng Sở phu nhân về sau đừng nói loại lời này nữa." Rốt cuộc là đang nói cái gì? Sở Từ "ưm" một… Tuy rằng là phòng VIP, nhưng rốt cuộc đây là phòng đơn, giường bệnh mặc dù thoải mái nhưng vẫn hơi bé, vốn dĩ một mình Sở Từ nằm rất thoải mái, nhưng lại có thêm Lục Tấn liền cảm thấy có chút chật chội.Lục Tấn cố tình nằm lên cũng cảm nhận được cảm giác này, vùi đầu vào cổ Sở Từ, ủy khuất cuộn tròn đôi chân dài, ôm lấy cô nhắm mắt lại.Sở Từ chớp mắt, thân thể hơi cứng, phát hiện chính mình bị người này ôm lấy hoàn toàn không thể nhúc nhích được, hắn còn giơ tay nhéo hông cô một cái, Sở Từ da đầu tê dại, thiếu chút nữa trực tiếp ném Lục Tấn đang ăn vạ trên người mình ném xuống.Bất quá tốt xấu gì đối hắn trên người hơi thở cũng quen thuộc, hơn nữa không thể không nói, trình độ tẩy não của Trà Bạch rất giỏi, làm nhuyễn muội tử, Sở Từ hơi mím môi, cũng không làm cái gì khác chỉ ôm hắn.Lại nghe thanh âm của người nào đó vang lên bên tai, "Từ Bảo cũng biết ý tứ của ca ca là gì đi?"Âm thanh hắn cực nhẹ, mang theo chút chút nguy hiểm rồi lại văn nhã, nếu Sở Từ nói không biết, chỉ sợ ngay sau đó hắn liền lột bỏ vẻ ngoài văn nhã ấy, lộ ra bộ dáng cầm thú.Vững vàng ổn định trước mặt người dạ thú, nga, không đúng, nhìn Lục Tấn mặc áo blouse trắng, cô hơi nhướng mày, là tên bác sĩ cầm thú."Ca ca mau nghỉ ngơi đi." Sở Từ điều chỉnh tư thế, chủ động cúi đầu chạm vào khóe môi Lục Tấn, thanh âm mềm mại làm nũng, "Em ở đây."Cô ở đây.Vẫn luôn ở đây.[Giá trị yêu thích Lục Tấn +2, hiện tại 94.]Lục Tấn rốt cuộc không chống lại ba từ làm cho người an tâm, chậm rãi nhắm mắt ngủ.Mái tóc hỗn độn, sắc mặt tái nhợt, râu ria xồm xàm làm Sở Từ có chút không thoải mái, hô hấp Lục Tấn trầm ổn thanh thiển, giống như rất mệt, mặc dù cô làm gì, hắn một chút cũng không tỉnh dậy.Cuối cùng Sở Từ lăn lộn mệt nỏi, cũng ngáp một cái, trực tiếp nằm ngủ.Chờ đến lúc Lục Tấn thần thái sáng láng tỉnh dậy, liền cảm giác trong ngực mềm mại, một cỗ hương vị ngọt ngào có như không quẩn quanh chóp mũi.Lục Tấn cúi đầu nhìn.Tiểu cô nương gối vào ngực hắn, vẫn còn ngủ, mềm mại, thanh âm phảng phất bên tai vang vọng."Em ở đây..."Đúng vậy, thật là ở đây, cũng đúng là vì cô ở đây cho nên những âm u trong lòng hắn mới có thể thu liễm..."Tiểu ngọt bao." Lục Tấn rũ mắt cười khẽ, lúc này mới đứng dậy sửa sang lại chính mình.Tình trạng Sở Từ tương đối nghiêm trọng, tuy nhiên không giống như lúc trước ở lại lâu trong bệnh viện, bởi vì Lục Tấn này đây trực tiếp tiếp nhận, đem Sở Từ quay về chung cư của mình, thuận đường đem toàn bộ đồ của Sở Từ mang qua, giống như muốn cô chuyển luôn đi vậy.Hơn nữa Sở phụ Sở mẫu đều đã biết, Lục Tấn cũng không muốn che dấu, trực tiếp kéo tiểu cô nương mang về địa bàn của mình, hơn nữa kéo vào tới liền không chạy ra được.Bởi vì bệnh tim, cô liền bị Lục Tấn cưỡng chế ở nhà tĩnh dưỡng.