Tác giả:

[Vị diện 1] Trong đầu ẩn ẩn cơn đau nhức hỗn loạn, bỗng có một thanh âm xa lạ vang lên. "Dù sao Từ Từ cũng là em gái con." Ngay sau đó giọng nói hơi mang theo quạnh quẽ tự phụ chậm rãi nói. "Tôi và Sở tiểu thư đều không có mối thân duyên quan hệ nào, vốn là người bị bệnh tim đừng nên tức giận sinh khí, đây là lẽ thường, Sở tiểu thư không yêu quý mạng của mình, cũng không liên quan đến tôi." Là ai? Sở Từ giãy giụa suy nghĩ muốn mở to đôi mắt, vài tia sáng lập tức xông đến. Cơ thể vô cùng đau nhức, ngực cũng có phần ẩn đau, làm một động tác nhỏ như vậy cũng cảm thấy khó khăn. "Ta biết con có khả năng hận chúng ta, chúng ta cũng sẽ bồi thường cho con, nhưng rốt cuộc Từ Từ ở bên chúng ta nhiều năm như vậy, con tại sao lại không thể chấp nhận con bé..." "Tôi nghĩ Sở phu nhân có lẽ đang hiểu lầm, tôi cùng với Sở tiểu thư đều không thích nhau, tôi và Sở phu nhân đều là người trưởng thành rồi, hy vọng Sở phu nhân về sau đừng nói loại lời này nữa." Rốt cuộc là đang nói cái gì? Sở Từ "ưm" một…

Chương 59: Người khác tu tiên, ta dưỡng thú (6)

Quỷ Súc Nam Thần, Sủng Lên Trời!Tác giả: Quân KhuynhTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Mạt Thế, Truyện Sủng [Vị diện 1] Trong đầu ẩn ẩn cơn đau nhức hỗn loạn, bỗng có một thanh âm xa lạ vang lên. "Dù sao Từ Từ cũng là em gái con." Ngay sau đó giọng nói hơi mang theo quạnh quẽ tự phụ chậm rãi nói. "Tôi và Sở tiểu thư đều không có mối thân duyên quan hệ nào, vốn là người bị bệnh tim đừng nên tức giận sinh khí, đây là lẽ thường, Sở tiểu thư không yêu quý mạng của mình, cũng không liên quan đến tôi." Là ai? Sở Từ giãy giụa suy nghĩ muốn mở to đôi mắt, vài tia sáng lập tức xông đến. Cơ thể vô cùng đau nhức, ngực cũng có phần ẩn đau, làm một động tác nhỏ như vậy cũng cảm thấy khó khăn. "Ta biết con có khả năng hận chúng ta, chúng ta cũng sẽ bồi thường cho con, nhưng rốt cuộc Từ Từ ở bên chúng ta nhiều năm như vậy, con tại sao lại không thể chấp nhận con bé..." "Tôi nghĩ Sở phu nhân có lẽ đang hiểu lầm, tôi cùng với Sở tiểu thư đều không thích nhau, tôi và Sở phu nhân đều là người trưởng thành rồi, hy vọng Sở phu nhân về sau đừng nói loại lời này nữa." Rốt cuộc là đang nói cái gì? Sở Từ "ưm" một… Mới đi chưa được hai bước, phía sau liền truyền đến một đạo âm thanh ngang ngược kiêu ngạo."Đợi chút? Đây không phải là Sở sư muội sao? Tại sao lại chật vật như vậy?"Bước chân Sở Từ hơi dừng lại, quay đầu nhìn thoáng qua người vừa lên tiếng, tuổi nàng ta không lớn hơn nguyên chủ là bao, mặt mày trương dương, cả người mang theo hơi thở ngạo nghễ.Văn Cảnh ở trong lòng ngực Sở Từ nghe được thanh âm này liền ngóc đầu nhỏ lên dò xét, liếc nhìn nàng ta một cái, sau đó đem ánh mắt không hứng thú thu trở về.Chỉ là mấy tên tiểu bối tu vi không cao mà thôi, không cần thiết đi so đo với bọn họ.Sở Từ cúi đầu nhìn Văn Cảnh, thấy tai hắn hơi run rẩy, tay có điểm ngứa.Đưa tay s* s**ng đầu Văn Cảnh một phen, thân mình hắn run lên, con ngươi đầy tức giận nhìn lại, Sở Từ chớp mắt, một bộ dáng ta không làm gì, hướng mắt nhìn mấy người kia.Hồng y Sở Từ bị dính bụi bẩn, có mấy chỗ bị nhánh cây quẹt rách, cả người nhìn vô cùng chật vật, nhưng con ngươi thanh triệt sáng ngời, phảng phất không hề đặt mấy người bọn họ vào trong mắt.Loại ánh mắt này làm thiếu nữ kia hơi ngừng lại, mày nhăn lại, chú ý tới trong tay Sở Từ một tiểu đoàn hồng, cơ hồ có thể cảm nhận được linh khí từ tiểu động vật đó.Là một con linh thú... Xem cái hình thể kia, khả năng vẫn là một con linh thú ấu tể.Linh thú cũng không thường thấy, đặc biệt là rất nhiều linh thú đều không có thân nhân, có thể tìm được một con linh thú ấu tể đối với người tu tiên mà nói, liền có thê nhiều một đạo cường đại bảo đảm, rốt cuộc đem linh thú ấu tể nuôi dưỡng từ nhỏ, rất có khả năng khi lớn, linh thú kia sẽ lưu lại cạnh ngươi bảo hộ ngươi."Ngươi trộm linh thú của Bất Lạc Sơn chúng ta?" Thiếu nữ cũng không suy nghĩ, trực tiếp lạnh giọng nói, đi tới phía trước, con ngươi nhìn chằm chằm vào Văn Cảnh đang nằm trong lồng ngực Sở Từ."Trộm?" Sở Từ hơi nhướng mày, nhìn thoáng qua  hướng sau núi, không cảm xúc nói, "Đó là địa phương của ta, liền tính hiện tại ngươi là đệ tử Bất Lạc Sơn, nhưng có lệnh bài thân phận của ta, sau núi ngươi cũng không vào được."Huống chi nói là trộm của các ngươi.Sở Từ chỉ đơn thuần nói ra sự thật, nhưng những lời này vào trong tai thiếu nữ liền không phải là như vậy.Điểm này cũng khiến bọn họ tức giận, rõ ràng Bất Lạc Sơn là ngọn núi của bọn họ, nhưng các loại tài nguyên phong phú như sau núi lại bị chưởng môn thiết trí kết giới cho Sở Từ, trừ phi nàng cho phép, bằng không bất luận là ai cũng không thể vào được, bao gồm cả sư phó của bọn họ.Dùng tài nguyên nội môn đệ tử, được tông môn chiếu cố như vậy, còn chiếm được sau núi Bất Lạc Sơn, bất quá cũng chỉ là một cái đê tử ngoại môn Tam Linh Căn, Sở Từ không nhìn thấy những thứ đó không hề xứng với nàng sao?"Tinh Nguyện, sư phó còn chờ chúng ta trở về phục mệnh* đó."*phục mệnh:  Vâng mệnh làm xong việc rồi trở về báo cáo.Thiếu nữ đứng đầu đại khái khoảng mười bảy mười tám tuổi, nàng ta nhìn thoáng qua Sở Từ, sau đó nói.Liếc mắt một cái, mang theo cảm xúc khinh miệt, đại để là cảm thấy tu vi Sở Từ như vậy, mặc dù có tìm được một con linh thú ấu tể cũng không mạnh lên được.Tu hành Tam Linh Căn còn chậm như vậy, cuối cùng có thể có cái gì đại tiền đồ.Hứa Tinh Nguyện Văn ngôn hừ lạnh một tiếng, "Phong Dụ sư tỷ, ta còn có chuyện muốn cùng Sở sư muội tán gẫu một chút, tỷ dẫn những đệ tử khác về phục mệnh, ta sẽ đi sau."

Mới đi chưa được hai bước, phía sau liền truyền đến một đạo âm thanh ngang ngược kiêu ngạo.

"Đợi chút? Đây không phải là Sở sư muội sao? Tại sao lại chật vật như vậy?"

Bước chân Sở Từ hơi dừng lại, quay đầu nhìn thoáng qua người vừa lên tiếng, tuổi nàng ta không lớn hơn nguyên chủ là bao, mặt mày trương dương, cả người mang theo hơi thở ngạo nghễ.

Văn Cảnh ở trong lòng ngực Sở Từ nghe được thanh âm này liền ngóc đầu nhỏ lên dò xét, liếc nhìn nàng ta một cái, sau đó đem ánh mắt không hứng thú thu trở về.

Chỉ là mấy tên tiểu bối tu vi không cao mà thôi, không cần thiết đi so đo với bọn họ.

Sở Từ cúi đầu nhìn Văn Cảnh, thấy tai hắn hơi run rẩy, tay có điểm ngứa.

Đưa tay s* s**ng đầu Văn Cảnh một phen, thân mình hắn run lên, con ngươi đầy tức giận nhìn lại, Sở Từ chớp mắt, một bộ dáng ta không làm gì, hướng mắt nhìn mấy người kia.

Hồng y Sở Từ bị dính bụi bẩn, có mấy chỗ bị nhánh cây quẹt rách, cả người nhìn vô cùng chật vật, nhưng con ngươi thanh triệt sáng ngời, phảng phất không hề đặt mấy người bọn họ vào trong mắt.

Loại ánh mắt này làm thiếu nữ kia hơi ngừng lại, mày nhăn lại, chú ý tới trong tay Sở Từ một tiểu đoàn hồng, cơ hồ có thể cảm nhận được linh khí từ tiểu động vật đó.

Là một con linh thú... Xem cái hình thể kia, khả năng vẫn là một con linh thú ấu tể.

Linh thú cũng không thường thấy, đặc biệt là rất nhiều linh thú đều không có thân nhân, có thể tìm được một con linh thú ấu tể đối với người tu tiên mà nói, liền có thê nhiều một đạo cường đại bảo đảm, rốt cuộc đem linh thú ấu tể nuôi dưỡng từ nhỏ, rất có khả năng khi lớn, linh thú kia sẽ lưu lại cạnh ngươi bảo hộ ngươi.

"Ngươi trộm linh thú của Bất Lạc Sơn chúng ta?" Thiếu nữ cũng không suy nghĩ, trực tiếp lạnh giọng nói, đi tới phía trước, con ngươi nhìn chằm chằm vào Văn Cảnh đang nằm trong lồng ngực Sở Từ.

"Trộm?" Sở Từ hơi nhướng mày, nhìn thoáng qua  hướng sau núi, không cảm xúc nói, "Đó là địa phương của ta, liền tính hiện tại ngươi là đệ tử Bất Lạc Sơn, nhưng có lệnh bài thân phận của ta, sau núi ngươi cũng không vào được."

Huống chi nói là trộm của các ngươi.

Sở Từ chỉ đơn thuần nói ra sự thật, nhưng những lời này vào trong tai thiếu nữ liền không phải là như vậy.

Điểm này cũng khiến bọn họ tức giận, rõ ràng Bất Lạc Sơn là ngọn núi của bọn họ, nhưng các loại tài nguyên phong phú như sau núi lại bị chưởng môn thiết trí kết giới cho Sở Từ, trừ phi nàng cho phép, bằng không bất luận là ai cũng không thể vào được, bao gồm cả sư phó của bọn họ.

Dùng tài nguyên nội môn đệ tử, được tông môn chiếu cố như vậy, còn chiếm được sau núi Bất Lạc Sơn, bất quá cũng chỉ là một cái đê tử ngoại môn Tam Linh Căn, Sở Từ không nhìn thấy những thứ đó không hề xứng với nàng sao?

"Tinh Nguyện, sư phó còn chờ chúng ta trở về phục mệnh* đó."

*phục mệnh:  Vâng mệnh làm xong việc rồi trở về báo cáo.

Thiếu nữ đứng đầu đại khái khoảng mười bảy mười tám tuổi, nàng ta nhìn thoáng qua Sở Từ, sau đó nói.

Liếc mắt một cái, mang theo cảm xúc khinh miệt, đại để là cảm thấy tu vi Sở Từ như vậy, mặc dù có tìm được một con linh thú ấu tể cũng không mạnh lên được.

Tu hành Tam Linh Căn còn chậm như vậy, cuối cùng có thể có cái gì đại tiền đồ.

Hứa Tinh Nguyện Văn ngôn hừ lạnh một tiếng, "Phong Dụ sư tỷ, ta còn có chuyện muốn cùng Sở sư muội tán gẫu một chút, tỷ dẫn những đệ tử khác về phục mệnh, ta sẽ đi sau."

Quỷ Súc Nam Thần, Sủng Lên Trời!Tác giả: Quân KhuynhTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Mạt Thế, Truyện Sủng [Vị diện 1] Trong đầu ẩn ẩn cơn đau nhức hỗn loạn, bỗng có một thanh âm xa lạ vang lên. "Dù sao Từ Từ cũng là em gái con." Ngay sau đó giọng nói hơi mang theo quạnh quẽ tự phụ chậm rãi nói. "Tôi và Sở tiểu thư đều không có mối thân duyên quan hệ nào, vốn là người bị bệnh tim đừng nên tức giận sinh khí, đây là lẽ thường, Sở tiểu thư không yêu quý mạng của mình, cũng không liên quan đến tôi." Là ai? Sở Từ giãy giụa suy nghĩ muốn mở to đôi mắt, vài tia sáng lập tức xông đến. Cơ thể vô cùng đau nhức, ngực cũng có phần ẩn đau, làm một động tác nhỏ như vậy cũng cảm thấy khó khăn. "Ta biết con có khả năng hận chúng ta, chúng ta cũng sẽ bồi thường cho con, nhưng rốt cuộc Từ Từ ở bên chúng ta nhiều năm như vậy, con tại sao lại không thể chấp nhận con bé..." "Tôi nghĩ Sở phu nhân có lẽ đang hiểu lầm, tôi cùng với Sở tiểu thư đều không thích nhau, tôi và Sở phu nhân đều là người trưởng thành rồi, hy vọng Sở phu nhân về sau đừng nói loại lời này nữa." Rốt cuộc là đang nói cái gì? Sở Từ "ưm" một… Mới đi chưa được hai bước, phía sau liền truyền đến một đạo âm thanh ngang ngược kiêu ngạo."Đợi chút? Đây không phải là Sở sư muội sao? Tại sao lại chật vật như vậy?"Bước chân Sở Từ hơi dừng lại, quay đầu nhìn thoáng qua người vừa lên tiếng, tuổi nàng ta không lớn hơn nguyên chủ là bao, mặt mày trương dương, cả người mang theo hơi thở ngạo nghễ.Văn Cảnh ở trong lòng ngực Sở Từ nghe được thanh âm này liền ngóc đầu nhỏ lên dò xét, liếc nhìn nàng ta một cái, sau đó đem ánh mắt không hứng thú thu trở về.Chỉ là mấy tên tiểu bối tu vi không cao mà thôi, không cần thiết đi so đo với bọn họ.Sở Từ cúi đầu nhìn Văn Cảnh, thấy tai hắn hơi run rẩy, tay có điểm ngứa.Đưa tay s* s**ng đầu Văn Cảnh một phen, thân mình hắn run lên, con ngươi đầy tức giận nhìn lại, Sở Từ chớp mắt, một bộ dáng ta không làm gì, hướng mắt nhìn mấy người kia.Hồng y Sở Từ bị dính bụi bẩn, có mấy chỗ bị nhánh cây quẹt rách, cả người nhìn vô cùng chật vật, nhưng con ngươi thanh triệt sáng ngời, phảng phất không hề đặt mấy người bọn họ vào trong mắt.Loại ánh mắt này làm thiếu nữ kia hơi ngừng lại, mày nhăn lại, chú ý tới trong tay Sở Từ một tiểu đoàn hồng, cơ hồ có thể cảm nhận được linh khí từ tiểu động vật đó.Là một con linh thú... Xem cái hình thể kia, khả năng vẫn là một con linh thú ấu tể.Linh thú cũng không thường thấy, đặc biệt là rất nhiều linh thú đều không có thân nhân, có thể tìm được một con linh thú ấu tể đối với người tu tiên mà nói, liền có thê nhiều một đạo cường đại bảo đảm, rốt cuộc đem linh thú ấu tể nuôi dưỡng từ nhỏ, rất có khả năng khi lớn, linh thú kia sẽ lưu lại cạnh ngươi bảo hộ ngươi."Ngươi trộm linh thú của Bất Lạc Sơn chúng ta?" Thiếu nữ cũng không suy nghĩ, trực tiếp lạnh giọng nói, đi tới phía trước, con ngươi nhìn chằm chằm vào Văn Cảnh đang nằm trong lồng ngực Sở Từ."Trộm?" Sở Từ hơi nhướng mày, nhìn thoáng qua  hướng sau núi, không cảm xúc nói, "Đó là địa phương của ta, liền tính hiện tại ngươi là đệ tử Bất Lạc Sơn, nhưng có lệnh bài thân phận của ta, sau núi ngươi cũng không vào được."Huống chi nói là trộm của các ngươi.Sở Từ chỉ đơn thuần nói ra sự thật, nhưng những lời này vào trong tai thiếu nữ liền không phải là như vậy.Điểm này cũng khiến bọn họ tức giận, rõ ràng Bất Lạc Sơn là ngọn núi của bọn họ, nhưng các loại tài nguyên phong phú như sau núi lại bị chưởng môn thiết trí kết giới cho Sở Từ, trừ phi nàng cho phép, bằng không bất luận là ai cũng không thể vào được, bao gồm cả sư phó của bọn họ.Dùng tài nguyên nội môn đệ tử, được tông môn chiếu cố như vậy, còn chiếm được sau núi Bất Lạc Sơn, bất quá cũng chỉ là một cái đê tử ngoại môn Tam Linh Căn, Sở Từ không nhìn thấy những thứ đó không hề xứng với nàng sao?"Tinh Nguyện, sư phó còn chờ chúng ta trở về phục mệnh* đó."*phục mệnh:  Vâng mệnh làm xong việc rồi trở về báo cáo.Thiếu nữ đứng đầu đại khái khoảng mười bảy mười tám tuổi, nàng ta nhìn thoáng qua Sở Từ, sau đó nói.Liếc mắt một cái, mang theo cảm xúc khinh miệt, đại để là cảm thấy tu vi Sở Từ như vậy, mặc dù có tìm được một con linh thú ấu tể cũng không mạnh lên được.Tu hành Tam Linh Căn còn chậm như vậy, cuối cùng có thể có cái gì đại tiền đồ.Hứa Tinh Nguyện Văn ngôn hừ lạnh một tiếng, "Phong Dụ sư tỷ, ta còn có chuyện muốn cùng Sở sư muội tán gẫu một chút, tỷ dẫn những đệ tử khác về phục mệnh, ta sẽ đi sau."

Chương 59: Người khác tu tiên, ta dưỡng thú (6)