[Vị diện 1] Trong đầu ẩn ẩn cơn đau nhức hỗn loạn, bỗng có một thanh âm xa lạ vang lên. "Dù sao Từ Từ cũng là em gái con." Ngay sau đó giọng nói hơi mang theo quạnh quẽ tự phụ chậm rãi nói. "Tôi và Sở tiểu thư đều không có mối thân duyên quan hệ nào, vốn là người bị bệnh tim đừng nên tức giận sinh khí, đây là lẽ thường, Sở tiểu thư không yêu quý mạng của mình, cũng không liên quan đến tôi." Là ai? Sở Từ giãy giụa suy nghĩ muốn mở to đôi mắt, vài tia sáng lập tức xông đến. Cơ thể vô cùng đau nhức, ngực cũng có phần ẩn đau, làm một động tác nhỏ như vậy cũng cảm thấy khó khăn. "Ta biết con có khả năng hận chúng ta, chúng ta cũng sẽ bồi thường cho con, nhưng rốt cuộc Từ Từ ở bên chúng ta nhiều năm như vậy, con tại sao lại không thể chấp nhận con bé..." "Tôi nghĩ Sở phu nhân có lẽ đang hiểu lầm, tôi cùng với Sở tiểu thư đều không thích nhau, tôi và Sở phu nhân đều là người trưởng thành rồi, hy vọng Sở phu nhân về sau đừng nói loại lời này nữa." Rốt cuộc là đang nói cái gì? Sở Từ "ưm" một…
Chương 87: Người khác tu tiên, ta dưỡng thú (34)
Quỷ Súc Nam Thần, Sủng Lên Trời!Tác giả: Quân KhuynhTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Mạt Thế, Truyện Sủng [Vị diện 1] Trong đầu ẩn ẩn cơn đau nhức hỗn loạn, bỗng có một thanh âm xa lạ vang lên. "Dù sao Từ Từ cũng là em gái con." Ngay sau đó giọng nói hơi mang theo quạnh quẽ tự phụ chậm rãi nói. "Tôi và Sở tiểu thư đều không có mối thân duyên quan hệ nào, vốn là người bị bệnh tim đừng nên tức giận sinh khí, đây là lẽ thường, Sở tiểu thư không yêu quý mạng của mình, cũng không liên quan đến tôi." Là ai? Sở Từ giãy giụa suy nghĩ muốn mở to đôi mắt, vài tia sáng lập tức xông đến. Cơ thể vô cùng đau nhức, ngực cũng có phần ẩn đau, làm một động tác nhỏ như vậy cũng cảm thấy khó khăn. "Ta biết con có khả năng hận chúng ta, chúng ta cũng sẽ bồi thường cho con, nhưng rốt cuộc Từ Từ ở bên chúng ta nhiều năm như vậy, con tại sao lại không thể chấp nhận con bé..." "Tôi nghĩ Sở phu nhân có lẽ đang hiểu lầm, tôi cùng với Sở tiểu thư đều không thích nhau, tôi và Sở phu nhân đều là người trưởng thành rồi, hy vọng Sở phu nhân về sau đừng nói loại lời này nữa." Rốt cuộc là đang nói cái gì? Sở Từ "ưm" một… Tiểu cô nương lại bắt đầu nháo.Văn Cảnh cười nhạo một tiếng.Hắn tùy ý vứt giày lên mặt đất, đưa tay gom vạt áo của mình lại, lười biếng ngồi trên giường hướng mắt nhìn tiểu cô nương, nếu hỏi so với lúc trước có điểm gì khác nhau, thì chính là thiếu cái đuôi to luôn phe phẩy phía sau.Đôi mắt hắn hơi híp lại, ánh mắt luân chuyển theo từng động tác của Sở Từ.Mắt thấy Sở Từ khoa tay múa chân tìm được một kiện quần áo màu lam nhạt, trong tay cầm lấy y phục chớp chớp con mắt, không biết nghĩ tới cái gì liền quay đầu nhìn qua, lập tức đối diện với con người của Văn Cảnh."Làm sao vậy?" Văn Cảnh hơi nhíu mày, đưa mắt đánh giá quần áo trong tay Sở Từ, "Nếu không thích thì ta mang ngươi đi mua cái mới."Một bộ dáng đại gia tiêu tiền như nước.Nhưng chủ yếu không phải vấn đề này.Sở Từ xoa cằm, hạ giọng nói, "Ngươi quay sang chỗ khác."Văn Cảnh suy nghĩ, mày kiếm nhíu chặt nói, "Không cần."Người xấu.Khóe môi Sở Từ hơi giật giật, bước nhanh đến mép giường, trừng mắt nhìn hắn, gằn từng chữ một, "Lão! Lưu! Manh!"Lão lưu manh??Đáy mắt Văn Cảnh tối sầm lại, nhìn tiểu cô nương trước mắt không biết trời cao đất rộng nhe răng tạc mao khiêu khích hắn.Giơ tay giữ chặt tiểu cô nương vào lòng ngực mình, sau đó cả bàn tay đáp xuống khuôn mặt nhỏ của nàng, hung hăng nhéo."Tê ——" Sở Từ hít ngược một ngụm khí lạnh, trừng mắt to nhìn hắn, cuối cùng cả hai nháo thành một đoàn, tiểu cô nương suy nghĩ muốn thoát khỏi lòng ngực Văn Cảnh.Bất quá đâu có đơn giản như vậy, mới vừa định rời khỏi lồng ngực Văn Cảnh thì đã nhanh chóng bị hắn xách cổ áo túm lại.Tiểu cô nương mềm mại ghé vào ngực hắn, quần áo trên người vì đùa giỡn mà có phần hỗn độn, khuôn mặt nhỏ thoại nhìn trắng nõn kiều khí, đôi mắt to tròn mang theo một tầng hơi nước.Nhìn bộ dáng vô tội của tiểu cô nương, trong lòng Văn Cảnh theo bản năng nổi lên dự cảm không lành, quả nhiên ngay sau đó liền thấy Sở Từ túm lấy y phục, đôi mắt thủy nhuận nhìn chằm chằm hắn, khóe môi hơi cong lên lộ ra lúm đồng tiền, "Văn Cảnh, ta muốn ôm tiểu mao đoàn, được không?"Chính là yêu thích nguyên hình của hắn đến không buông tay.".... Không được."Tiểu cô nương chớp mắt, hai bàn tay trắng nõn chụm vào nhau, "Được không?"Lại bắt đầu làm nũng.Cuối cùng, tiểu mao đoàn lông xù bị Sở Từ ôm chặt vào trong lòng ngực, thở dài tùy ý cho tiểu cô nương bóp nắn.Quả thực chính là bị ôm gắt gao.Văn Cảnh thở dài suy nghĩ, đột nhiên cảm thấy thân mình nhẹ bẫng, hắn còn chưa kịp phản ứng lại đây đang xảy ra sự tình gì, chung quanh lập tức đen thui, lăn hai cái, sau đó mới nhận ra mình bị bọc trong quần áo.Tiểu cô nương bên ngoài thuần lương, trên thực tế là tâm nhãn tặc hư.Văn Cảnh tiểu thân mình lăn ra khỏi đống quần áo, đầu nhỏ thò ra nhìn, thấy tiểu cô nương đã đem áo ngoài mặc vào đang ở khâu nút thắt.
Tiểu cô nương lại bắt đầu nháo.
Văn Cảnh cười nhạo một tiếng.
Hắn tùy ý vứt giày lên mặt đất, đưa tay gom vạt áo của mình lại, lười biếng ngồi trên giường hướng mắt nhìn tiểu cô nương, nếu hỏi so với lúc trước có điểm gì khác nhau, thì chính là thiếu cái đuôi to luôn phe phẩy phía sau.
Đôi mắt hắn hơi híp lại, ánh mắt luân chuyển theo từng động tác của Sở Từ.
Mắt thấy Sở Từ khoa tay múa chân tìm được một kiện quần áo màu lam nhạt, trong tay cầm lấy y phục chớp chớp con mắt, không biết nghĩ tới cái gì liền quay đầu nhìn qua, lập tức đối diện với con người của Văn Cảnh.
"Làm sao vậy?" Văn Cảnh hơi nhíu mày, đưa mắt đánh giá quần áo trong tay Sở Từ, "Nếu không thích thì ta mang ngươi đi mua cái mới."
Một bộ dáng đại gia tiêu tiền như nước.
Nhưng chủ yếu không phải vấn đề này.
Sở Từ xoa cằm, hạ giọng nói, "Ngươi quay sang chỗ khác."
Văn Cảnh suy nghĩ, mày kiếm nhíu chặt nói, "Không cần."
Người xấu.
Khóe môi Sở Từ hơi giật giật, bước nhanh đến mép giường, trừng mắt nhìn hắn, gằn từng chữ một, "Lão! Lưu! Manh!"
Lão lưu manh??
Đáy mắt Văn Cảnh tối sầm lại, nhìn tiểu cô nương trước mắt không biết trời cao đất rộng nhe răng tạc mao khiêu khích hắn.
Giơ tay giữ chặt tiểu cô nương vào lòng ngực mình, sau đó cả bàn tay đáp xuống khuôn mặt nhỏ của nàng, hung hăng nhéo.
"Tê ——" Sở Từ hít ngược một ngụm khí lạnh, trừng mắt to nhìn hắn, cuối cùng cả hai nháo thành một đoàn, tiểu cô nương suy nghĩ muốn thoát khỏi lòng ngực Văn Cảnh.
Bất quá đâu có đơn giản như vậy, mới vừa định rời khỏi lồng ngực Văn Cảnh thì đã nhanh chóng bị hắn xách cổ áo túm lại.
Tiểu cô nương mềm mại ghé vào ngực hắn, quần áo trên người vì đùa giỡn mà có phần hỗn độn, khuôn mặt nhỏ thoại nhìn trắng nõn kiều khí, đôi mắt to tròn mang theo một tầng hơi nước.
Nhìn bộ dáng vô tội của tiểu cô nương, trong lòng Văn Cảnh theo bản năng nổi lên dự cảm không lành, quả nhiên ngay sau đó liền thấy Sở Từ túm lấy y phục, đôi mắt thủy nhuận nhìn chằm chằm hắn, khóe môi hơi cong lên lộ ra lúm đồng tiền, "Văn Cảnh, ta muốn ôm tiểu mao đoàn, được không?"
Chính là yêu thích nguyên hình của hắn đến không buông tay.
".... Không được."
Tiểu cô nương chớp mắt, hai bàn tay trắng nõn chụm vào nhau, "Được không?"
Lại bắt đầu làm nũng.
Cuối cùng, tiểu mao đoàn lông xù bị Sở Từ ôm chặt vào trong lòng ngực, thở dài tùy ý cho tiểu cô nương bóp nắn.
Quả thực chính là bị ôm gắt gao.
Văn Cảnh thở dài suy nghĩ, đột nhiên cảm thấy thân mình nhẹ bẫng, hắn còn chưa kịp phản ứng lại đây đang xảy ra sự tình gì, chung quanh lập tức đen thui, lăn hai cái, sau đó mới nhận ra mình bị bọc trong quần áo.
Tiểu cô nương bên ngoài thuần lương, trên thực tế là tâm nhãn tặc hư.
Văn Cảnh tiểu thân mình lăn ra khỏi đống quần áo, đầu nhỏ thò ra nhìn, thấy tiểu cô nương đã đem áo ngoài mặc vào đang ở khâu nút thắt.
Quỷ Súc Nam Thần, Sủng Lên Trời!Tác giả: Quân KhuynhTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Mạt Thế, Truyện Sủng [Vị diện 1] Trong đầu ẩn ẩn cơn đau nhức hỗn loạn, bỗng có một thanh âm xa lạ vang lên. "Dù sao Từ Từ cũng là em gái con." Ngay sau đó giọng nói hơi mang theo quạnh quẽ tự phụ chậm rãi nói. "Tôi và Sở tiểu thư đều không có mối thân duyên quan hệ nào, vốn là người bị bệnh tim đừng nên tức giận sinh khí, đây là lẽ thường, Sở tiểu thư không yêu quý mạng của mình, cũng không liên quan đến tôi." Là ai? Sở Từ giãy giụa suy nghĩ muốn mở to đôi mắt, vài tia sáng lập tức xông đến. Cơ thể vô cùng đau nhức, ngực cũng có phần ẩn đau, làm một động tác nhỏ như vậy cũng cảm thấy khó khăn. "Ta biết con có khả năng hận chúng ta, chúng ta cũng sẽ bồi thường cho con, nhưng rốt cuộc Từ Từ ở bên chúng ta nhiều năm như vậy, con tại sao lại không thể chấp nhận con bé..." "Tôi nghĩ Sở phu nhân có lẽ đang hiểu lầm, tôi cùng với Sở tiểu thư đều không thích nhau, tôi và Sở phu nhân đều là người trưởng thành rồi, hy vọng Sở phu nhân về sau đừng nói loại lời này nữa." Rốt cuộc là đang nói cái gì? Sở Từ "ưm" một… Tiểu cô nương lại bắt đầu nháo.Văn Cảnh cười nhạo một tiếng.Hắn tùy ý vứt giày lên mặt đất, đưa tay gom vạt áo của mình lại, lười biếng ngồi trên giường hướng mắt nhìn tiểu cô nương, nếu hỏi so với lúc trước có điểm gì khác nhau, thì chính là thiếu cái đuôi to luôn phe phẩy phía sau.Đôi mắt hắn hơi híp lại, ánh mắt luân chuyển theo từng động tác của Sở Từ.Mắt thấy Sở Từ khoa tay múa chân tìm được một kiện quần áo màu lam nhạt, trong tay cầm lấy y phục chớp chớp con mắt, không biết nghĩ tới cái gì liền quay đầu nhìn qua, lập tức đối diện với con người của Văn Cảnh."Làm sao vậy?" Văn Cảnh hơi nhíu mày, đưa mắt đánh giá quần áo trong tay Sở Từ, "Nếu không thích thì ta mang ngươi đi mua cái mới."Một bộ dáng đại gia tiêu tiền như nước.Nhưng chủ yếu không phải vấn đề này.Sở Từ xoa cằm, hạ giọng nói, "Ngươi quay sang chỗ khác."Văn Cảnh suy nghĩ, mày kiếm nhíu chặt nói, "Không cần."Người xấu.Khóe môi Sở Từ hơi giật giật, bước nhanh đến mép giường, trừng mắt nhìn hắn, gằn từng chữ một, "Lão! Lưu! Manh!"Lão lưu manh??Đáy mắt Văn Cảnh tối sầm lại, nhìn tiểu cô nương trước mắt không biết trời cao đất rộng nhe răng tạc mao khiêu khích hắn.Giơ tay giữ chặt tiểu cô nương vào lòng ngực mình, sau đó cả bàn tay đáp xuống khuôn mặt nhỏ của nàng, hung hăng nhéo."Tê ——" Sở Từ hít ngược một ngụm khí lạnh, trừng mắt to nhìn hắn, cuối cùng cả hai nháo thành một đoàn, tiểu cô nương suy nghĩ muốn thoát khỏi lòng ngực Văn Cảnh.Bất quá đâu có đơn giản như vậy, mới vừa định rời khỏi lồng ngực Văn Cảnh thì đã nhanh chóng bị hắn xách cổ áo túm lại.Tiểu cô nương mềm mại ghé vào ngực hắn, quần áo trên người vì đùa giỡn mà có phần hỗn độn, khuôn mặt nhỏ thoại nhìn trắng nõn kiều khí, đôi mắt to tròn mang theo một tầng hơi nước.Nhìn bộ dáng vô tội của tiểu cô nương, trong lòng Văn Cảnh theo bản năng nổi lên dự cảm không lành, quả nhiên ngay sau đó liền thấy Sở Từ túm lấy y phục, đôi mắt thủy nhuận nhìn chằm chằm hắn, khóe môi hơi cong lên lộ ra lúm đồng tiền, "Văn Cảnh, ta muốn ôm tiểu mao đoàn, được không?"Chính là yêu thích nguyên hình của hắn đến không buông tay.".... Không được."Tiểu cô nương chớp mắt, hai bàn tay trắng nõn chụm vào nhau, "Được không?"Lại bắt đầu làm nũng.Cuối cùng, tiểu mao đoàn lông xù bị Sở Từ ôm chặt vào trong lòng ngực, thở dài tùy ý cho tiểu cô nương bóp nắn.Quả thực chính là bị ôm gắt gao.Văn Cảnh thở dài suy nghĩ, đột nhiên cảm thấy thân mình nhẹ bẫng, hắn còn chưa kịp phản ứng lại đây đang xảy ra sự tình gì, chung quanh lập tức đen thui, lăn hai cái, sau đó mới nhận ra mình bị bọc trong quần áo.Tiểu cô nương bên ngoài thuần lương, trên thực tế là tâm nhãn tặc hư.Văn Cảnh tiểu thân mình lăn ra khỏi đống quần áo, đầu nhỏ thò ra nhìn, thấy tiểu cô nương đã đem áo ngoài mặc vào đang ở khâu nút thắt.