Tác giả:

[Vị diện 1] Trong đầu ẩn ẩn cơn đau nhức hỗn loạn, bỗng có một thanh âm xa lạ vang lên. "Dù sao Từ Từ cũng là em gái con." Ngay sau đó giọng nói hơi mang theo quạnh quẽ tự phụ chậm rãi nói. "Tôi và Sở tiểu thư đều không có mối thân duyên quan hệ nào, vốn là người bị bệnh tim đừng nên tức giận sinh khí, đây là lẽ thường, Sở tiểu thư không yêu quý mạng của mình, cũng không liên quan đến tôi." Là ai? Sở Từ giãy giụa suy nghĩ muốn mở to đôi mắt, vài tia sáng lập tức xông đến. Cơ thể vô cùng đau nhức, ngực cũng có phần ẩn đau, làm một động tác nhỏ như vậy cũng cảm thấy khó khăn. "Ta biết con có khả năng hận chúng ta, chúng ta cũng sẽ bồi thường cho con, nhưng rốt cuộc Từ Từ ở bên chúng ta nhiều năm như vậy, con tại sao lại không thể chấp nhận con bé..." "Tôi nghĩ Sở phu nhân có lẽ đang hiểu lầm, tôi cùng với Sở tiểu thư đều không thích nhau, tôi và Sở phu nhân đều là người trưởng thành rồi, hy vọng Sở phu nhân về sau đừng nói loại lời này nữa." Rốt cuộc là đang nói cái gì? Sở Từ "ưm" một…

Chương 144: Đội trưởng phải cùng ta đánh ba nhi (47)

Quỷ Súc Nam Thần, Sủng Lên Trời!Tác giả: Quân KhuynhTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Mạt Thế, Truyện Sủng [Vị diện 1] Trong đầu ẩn ẩn cơn đau nhức hỗn loạn, bỗng có một thanh âm xa lạ vang lên. "Dù sao Từ Từ cũng là em gái con." Ngay sau đó giọng nói hơi mang theo quạnh quẽ tự phụ chậm rãi nói. "Tôi và Sở tiểu thư đều không có mối thân duyên quan hệ nào, vốn là người bị bệnh tim đừng nên tức giận sinh khí, đây là lẽ thường, Sở tiểu thư không yêu quý mạng của mình, cũng không liên quan đến tôi." Là ai? Sở Từ giãy giụa suy nghĩ muốn mở to đôi mắt, vài tia sáng lập tức xông đến. Cơ thể vô cùng đau nhức, ngực cũng có phần ẩn đau, làm một động tác nhỏ như vậy cũng cảm thấy khó khăn. "Ta biết con có khả năng hận chúng ta, chúng ta cũng sẽ bồi thường cho con, nhưng rốt cuộc Từ Từ ở bên chúng ta nhiều năm như vậy, con tại sao lại không thể chấp nhận con bé..." "Tôi nghĩ Sở phu nhân có lẽ đang hiểu lầm, tôi cùng với Sở tiểu thư đều không thích nhau, tôi và Sở phu nhân đều là người trưởng thành rồi, hy vọng Sở phu nhân về sau đừng nói loại lời này nữa." Rốt cuộc là đang nói cái gì? Sở Từ "ưm" một… Edit: meohuyenmeoBeta: Du DuSở Từ có lẽ vẫn còn đang ngủ, gõ một hồi lâu mới đến mở cửa.Mái tóc có phần rối loạn, đôi mắt mọng nước to tròn, khuôn mặt nhỏ ngáp ngủ, đại khái vẫn chưa tỉnh hẳn, mang theo vài tia bất mãn.Thoạt nhìn rất mềm, sờ lên chắc cũng mềm, đối diện với khuôn mặt ngọt ngào của cô, liền rất muốn đưa tay lên xoa đầu nhỏ, đem cô xoa thành một quả bóng nhỏ, chắc sẽ rất thoải mái.Sở Từ còn chưa kịp phản ứng, đã bị anh xách lên ôm giống như một đứa nhỏ.Cô trừng mắt lớn, theo bản năng giơ tay đánh lên lồng ngực của anh một cái, "Anh làm gì đó?"Cố Tầm Xuyên lần này bị cô đánh hít một ngụm khí lạnh, ôm cô gái nhỏ hai ba bước đặt trên giường.Nhìn cô gái nhỏ mềm mại còn có chút ngốc ngốc, anh đưa tay xoa lồng ngực vừa bị đánh một cái có chút đau.Nhìn nhỏ như vậy sao lại khoẻ thế chứ, lúc nãy thi đấu mạnh mẽ như vậy, bây giờ ở đây cũng hung dữ như vậy.Sức lực ở đâu ra vậy?Rũ con mắt nhìn Sở Từ, cô hình như cũng ý thức được mình vừa rồi dùng sức lực hơi lớn, chớp chớp mắt, cuối cùng ngẩng đầu nhìn anh, một bộ dáng vô tội.Cố Tầm Xuyên nhướng mày, vươn tay nhéo nhéo chóp mũi cô, hỏi lại, "Tôi có thể làm gì em chứ?"Không biết xấu hổ!Động tác phồng má của Sở Từ hơi dừng lại, liền nghe anh tiếp tục nói."Từ Bảo còn nhỏ như vậy, đội trưởng cũng chỉ có thể muốn ôm một cái." Nói xong liền nhướng mày, nhích lại một chút, còn thuận tiện ôm ôm.Đột nhiên không kịp phòng bị bị đè lại, Sở Từ đờ người ra, một đôi mắt to chớp nhìn anh, dừng một lát mới lên tiếng, "Đội trưởng, em phát hiện da mặt của anh càng ngày càng dày."Cô gái nhỏ mái tóc xù xù, một đôi mắt mơ hồ còn mang theo hơi nước, liền như vậy phồng má lên nhìn anh, nghiêm túc mở miệng, giống như một cái kẹo ngọt mềm, nhìn liền muốn cắn một cái.Cố Tầm Xuyên nghĩ.Sau đó anh cũng làm như vậy, răng nanh ở trên mặt cô gái nhỏ cắn cắn, nghe vậy cười nói, "Không có gì, đội trưởng còn rất nhiều phẩm chất tốt đẹp, Từ Bảo nhà ta có thể từ từ tìm hiểu."Da mặt dày không chịu được.Sở Từ bất mãn trừng mắt liếc anh một cái, sau đó đứng dậy ở trên chóp mũi anh cắn lại một ngụm, dùng sức rất lớn, dường như nháy mắt liền đem chóp mũi Cố Tầm Xuyên cắn đỏ."Tê —" Cố Tầm Xuyên ngửa đầu về sau, giơ tay sờ chóp mũi của mình, chóp mũi ửng đỏ, khuôn mặt thiếu đánh thoạt nhìn có chút hài hước, nhướng mày cười mắng, "Em còn dám cắn lại."Không chỉ vậy.Sở Từ nhìn anh, khuôn mặt nhỏ vô tội không chịu được.Cô gái nhỏ trước mắt lúc nào cũng giả vờ ngoan ngoãn, rõ ràng là một bụng ý nghĩ xấu, một chút mệt đều không muốn ăn.Vừa ngoan vừa mềm, ngọt không chịu được."Tới đây, bôi thuốc cho em lần nữa."Rõ ràng anh vừa vào cửa liền đè cô lên giường, hiện tại lại làm như cô gây rối?Sở Từ lẩm bẩm, nhưng rồi cũng thành thật ngồi dậy, Cố Tầm Xuyên đứng dậy sửa sang lại quần áo cho cô, liền lấy một ít thuốc mỡ, giúp cô xoa bóp một chút.Sau đó mới rũ mắt không chút để ý lên tiếng, "Bây giờ trên mạng nói cái gì cũng đừng xem."...Thực sự cảm ơn cô @user79119656 đã giúp tui edit các chương vừa rồi, đồng thời vẫn luôn ủng hộ tui, iu cô

Edit: meohuyenmeo

Beta: Du Du

Sở Từ có lẽ vẫn còn đang ngủ, gõ một hồi lâu mới đến mở cửa.

Mái tóc có phần rối loạn, đôi mắt mọng nước to tròn, khuôn mặt nhỏ ngáp ngủ, đại khái vẫn chưa tỉnh hẳn, mang theo vài tia bất mãn.

Thoạt nhìn rất mềm, sờ lên chắc cũng mềm, đối diện với khuôn mặt ngọt ngào của cô, liền rất muốn đưa tay lên xoa đầu nhỏ, đem cô xoa thành một quả bóng nhỏ, chắc sẽ rất thoải mái.

Sở Từ còn chưa kịp phản ứng, đã bị anh xách lên ôm giống như một đứa nhỏ.

Cô trừng mắt lớn, theo bản năng giơ tay đánh lên lồng ngực của anh một cái, "Anh làm gì đó?"

Cố Tầm Xuyên lần này bị cô đánh hít một ngụm khí lạnh, ôm cô gái nhỏ hai ba bước đặt trên giường.

Nhìn cô gái nhỏ mềm mại còn có chút ngốc ngốc, anh đưa tay xoa lồng ngực vừa bị đánh một cái có chút đau.

Nhìn nhỏ như vậy sao lại khoẻ thế chứ, lúc nãy thi đấu mạnh mẽ như vậy, bây giờ ở đây cũng hung dữ như vậy.

Sức lực ở đâu ra vậy?

Rũ con mắt nhìn Sở Từ, cô hình như cũng ý thức được mình vừa rồi dùng sức lực hơi lớn, chớp chớp mắt, cuối cùng ngẩng đầu nhìn anh, một bộ dáng vô tội.

Cố Tầm Xuyên nhướng mày, vươn tay nhéo nhéo chóp mũi cô, hỏi lại, "Tôi có thể làm gì em chứ?"

Không biết xấu hổ!

Động tác phồng má của Sở Từ hơi dừng lại, liền nghe anh tiếp tục nói.

"Từ Bảo còn nhỏ như vậy, đội trưởng cũng chỉ có thể muốn ôm một cái." Nói xong liền nhướng mày, nhích lại một chút, còn thuận tiện ôm ôm.

Đột nhiên không kịp phòng bị bị đè lại, Sở Từ đờ người ra, một đôi mắt to chớp nhìn anh, dừng một lát mới lên tiếng, "Đội trưởng, em phát hiện da mặt của anh càng ngày càng dày."

Cô gái nhỏ mái tóc xù xù, một đôi mắt mơ hồ còn mang theo hơi nước, liền như vậy phồng má lên nhìn anh, nghiêm túc mở miệng, giống như một cái kẹo ngọt mềm, nhìn liền muốn cắn một cái.

Cố Tầm Xuyên nghĩ.

Sau đó anh cũng làm như vậy, răng nanh ở trên mặt cô gái nhỏ cắn cắn, nghe vậy cười nói, "Không có gì, đội trưởng còn rất nhiều phẩm chất tốt đẹp, Từ Bảo nhà ta có thể từ từ tìm hiểu."

Da mặt dày không chịu được.

Sở Từ bất mãn trừng mắt liếc anh một cái, sau đó đứng dậy ở trên chóp mũi anh cắn lại một ngụm, dùng sức rất lớn, dường như nháy mắt liền đem chóp mũi Cố Tầm Xuyên cắn đỏ.

"Tê —" Cố Tầm Xuyên ngửa đầu về sau, giơ tay sờ chóp mũi của mình, chóp mũi ửng đỏ, khuôn mặt thiếu đánh thoạt nhìn có chút hài hước, nhướng mày cười mắng, "Em còn dám cắn lại."

Không chỉ vậy.

Sở Từ nhìn anh, khuôn mặt nhỏ vô tội không chịu được.

Cô gái nhỏ trước mắt lúc nào cũng giả vờ ngoan ngoãn, rõ ràng là một bụng ý nghĩ xấu, một chút mệt đều không muốn ăn.

Vừa ngoan vừa mềm, ngọt không chịu được.

"Tới đây, bôi thuốc cho em lần nữa."

Rõ ràng anh vừa vào cửa liền đè cô lên giường, hiện tại lại làm như cô gây rối?

Sở Từ lẩm bẩm, nhưng rồi cũng thành thật ngồi dậy, Cố Tầm Xuyên đứng dậy sửa sang lại quần áo cho cô, liền lấy một ít thuốc mỡ, giúp cô xoa bóp một chút.

Sau đó mới rũ mắt không chút để ý lên tiếng, "Bây giờ trên mạng nói cái gì cũng đừng xem."

...

Thực sự cảm ơn cô @user79119656 đã giúp tui edit các chương vừa rồi, đồng thời vẫn luôn ủng hộ tui, iu cô

Quỷ Súc Nam Thần, Sủng Lên Trời!Tác giả: Quân KhuynhTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Mạt Thế, Truyện Sủng [Vị diện 1] Trong đầu ẩn ẩn cơn đau nhức hỗn loạn, bỗng có một thanh âm xa lạ vang lên. "Dù sao Từ Từ cũng là em gái con." Ngay sau đó giọng nói hơi mang theo quạnh quẽ tự phụ chậm rãi nói. "Tôi và Sở tiểu thư đều không có mối thân duyên quan hệ nào, vốn là người bị bệnh tim đừng nên tức giận sinh khí, đây là lẽ thường, Sở tiểu thư không yêu quý mạng của mình, cũng không liên quan đến tôi." Là ai? Sở Từ giãy giụa suy nghĩ muốn mở to đôi mắt, vài tia sáng lập tức xông đến. Cơ thể vô cùng đau nhức, ngực cũng có phần ẩn đau, làm một động tác nhỏ như vậy cũng cảm thấy khó khăn. "Ta biết con có khả năng hận chúng ta, chúng ta cũng sẽ bồi thường cho con, nhưng rốt cuộc Từ Từ ở bên chúng ta nhiều năm như vậy, con tại sao lại không thể chấp nhận con bé..." "Tôi nghĩ Sở phu nhân có lẽ đang hiểu lầm, tôi cùng với Sở tiểu thư đều không thích nhau, tôi và Sở phu nhân đều là người trưởng thành rồi, hy vọng Sở phu nhân về sau đừng nói loại lời này nữa." Rốt cuộc là đang nói cái gì? Sở Từ "ưm" một… Edit: meohuyenmeoBeta: Du DuSở Từ có lẽ vẫn còn đang ngủ, gõ một hồi lâu mới đến mở cửa.Mái tóc có phần rối loạn, đôi mắt mọng nước to tròn, khuôn mặt nhỏ ngáp ngủ, đại khái vẫn chưa tỉnh hẳn, mang theo vài tia bất mãn.Thoạt nhìn rất mềm, sờ lên chắc cũng mềm, đối diện với khuôn mặt ngọt ngào của cô, liền rất muốn đưa tay lên xoa đầu nhỏ, đem cô xoa thành một quả bóng nhỏ, chắc sẽ rất thoải mái.Sở Từ còn chưa kịp phản ứng, đã bị anh xách lên ôm giống như một đứa nhỏ.Cô trừng mắt lớn, theo bản năng giơ tay đánh lên lồng ngực của anh một cái, "Anh làm gì đó?"Cố Tầm Xuyên lần này bị cô đánh hít một ngụm khí lạnh, ôm cô gái nhỏ hai ba bước đặt trên giường.Nhìn cô gái nhỏ mềm mại còn có chút ngốc ngốc, anh đưa tay xoa lồng ngực vừa bị đánh một cái có chút đau.Nhìn nhỏ như vậy sao lại khoẻ thế chứ, lúc nãy thi đấu mạnh mẽ như vậy, bây giờ ở đây cũng hung dữ như vậy.Sức lực ở đâu ra vậy?Rũ con mắt nhìn Sở Từ, cô hình như cũng ý thức được mình vừa rồi dùng sức lực hơi lớn, chớp chớp mắt, cuối cùng ngẩng đầu nhìn anh, một bộ dáng vô tội.Cố Tầm Xuyên nhướng mày, vươn tay nhéo nhéo chóp mũi cô, hỏi lại, "Tôi có thể làm gì em chứ?"Không biết xấu hổ!Động tác phồng má của Sở Từ hơi dừng lại, liền nghe anh tiếp tục nói."Từ Bảo còn nhỏ như vậy, đội trưởng cũng chỉ có thể muốn ôm một cái." Nói xong liền nhướng mày, nhích lại một chút, còn thuận tiện ôm ôm.Đột nhiên không kịp phòng bị bị đè lại, Sở Từ đờ người ra, một đôi mắt to chớp nhìn anh, dừng một lát mới lên tiếng, "Đội trưởng, em phát hiện da mặt của anh càng ngày càng dày."Cô gái nhỏ mái tóc xù xù, một đôi mắt mơ hồ còn mang theo hơi nước, liền như vậy phồng má lên nhìn anh, nghiêm túc mở miệng, giống như một cái kẹo ngọt mềm, nhìn liền muốn cắn một cái.Cố Tầm Xuyên nghĩ.Sau đó anh cũng làm như vậy, răng nanh ở trên mặt cô gái nhỏ cắn cắn, nghe vậy cười nói, "Không có gì, đội trưởng còn rất nhiều phẩm chất tốt đẹp, Từ Bảo nhà ta có thể từ từ tìm hiểu."Da mặt dày không chịu được.Sở Từ bất mãn trừng mắt liếc anh một cái, sau đó đứng dậy ở trên chóp mũi anh cắn lại một ngụm, dùng sức rất lớn, dường như nháy mắt liền đem chóp mũi Cố Tầm Xuyên cắn đỏ."Tê —" Cố Tầm Xuyên ngửa đầu về sau, giơ tay sờ chóp mũi của mình, chóp mũi ửng đỏ, khuôn mặt thiếu đánh thoạt nhìn có chút hài hước, nhướng mày cười mắng, "Em còn dám cắn lại."Không chỉ vậy.Sở Từ nhìn anh, khuôn mặt nhỏ vô tội không chịu được.Cô gái nhỏ trước mắt lúc nào cũng giả vờ ngoan ngoãn, rõ ràng là một bụng ý nghĩ xấu, một chút mệt đều không muốn ăn.Vừa ngoan vừa mềm, ngọt không chịu được."Tới đây, bôi thuốc cho em lần nữa."Rõ ràng anh vừa vào cửa liền đè cô lên giường, hiện tại lại làm như cô gây rối?Sở Từ lẩm bẩm, nhưng rồi cũng thành thật ngồi dậy, Cố Tầm Xuyên đứng dậy sửa sang lại quần áo cho cô, liền lấy một ít thuốc mỡ, giúp cô xoa bóp một chút.Sau đó mới rũ mắt không chút để ý lên tiếng, "Bây giờ trên mạng nói cái gì cũng đừng xem."...Thực sự cảm ơn cô @user79119656 đã giúp tui edit các chương vừa rồi, đồng thời vẫn luôn ủng hộ tui, iu cô

Chương 144: Đội trưởng phải cùng ta đánh ba nhi (47)