Tác giả:

[Vị diện 1] Trong đầu ẩn ẩn cơn đau nhức hỗn loạn, bỗng có một thanh âm xa lạ vang lên. "Dù sao Từ Từ cũng là em gái con." Ngay sau đó giọng nói hơi mang theo quạnh quẽ tự phụ chậm rãi nói. "Tôi và Sở tiểu thư đều không có mối thân duyên quan hệ nào, vốn là người bị bệnh tim đừng nên tức giận sinh khí, đây là lẽ thường, Sở tiểu thư không yêu quý mạng của mình, cũng không liên quan đến tôi." Là ai? Sở Từ giãy giụa suy nghĩ muốn mở to đôi mắt, vài tia sáng lập tức xông đến. Cơ thể vô cùng đau nhức, ngực cũng có phần ẩn đau, làm một động tác nhỏ như vậy cũng cảm thấy khó khăn. "Ta biết con có khả năng hận chúng ta, chúng ta cũng sẽ bồi thường cho con, nhưng rốt cuộc Từ Từ ở bên chúng ta nhiều năm như vậy, con tại sao lại không thể chấp nhận con bé..." "Tôi nghĩ Sở phu nhân có lẽ đang hiểu lầm, tôi cùng với Sở tiểu thư đều không thích nhau, tôi và Sở phu nhân đều là người trưởng thành rồi, hy vọng Sở phu nhân về sau đừng nói loại lời này nữa." Rốt cuộc là đang nói cái gì? Sở Từ "ưm" một…

Chương 153: Đội trưởng phải cùng ta đánh ba nhi (56)

Quỷ Súc Nam Thần, Sủng Lên Trời!Tác giả: Quân KhuynhTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Mạt Thế, Truyện Sủng [Vị diện 1] Trong đầu ẩn ẩn cơn đau nhức hỗn loạn, bỗng có một thanh âm xa lạ vang lên. "Dù sao Từ Từ cũng là em gái con." Ngay sau đó giọng nói hơi mang theo quạnh quẽ tự phụ chậm rãi nói. "Tôi và Sở tiểu thư đều không có mối thân duyên quan hệ nào, vốn là người bị bệnh tim đừng nên tức giận sinh khí, đây là lẽ thường, Sở tiểu thư không yêu quý mạng của mình, cũng không liên quan đến tôi." Là ai? Sở Từ giãy giụa suy nghĩ muốn mở to đôi mắt, vài tia sáng lập tức xông đến. Cơ thể vô cùng đau nhức, ngực cũng có phần ẩn đau, làm một động tác nhỏ như vậy cũng cảm thấy khó khăn. "Ta biết con có khả năng hận chúng ta, chúng ta cũng sẽ bồi thường cho con, nhưng rốt cuộc Từ Từ ở bên chúng ta nhiều năm như vậy, con tại sao lại không thể chấp nhận con bé..." "Tôi nghĩ Sở phu nhân có lẽ đang hiểu lầm, tôi cùng với Sở tiểu thư đều không thích nhau, tôi và Sở phu nhân đều là người trưởng thành rồi, hy vọng Sở phu nhân về sau đừng nói loại lời này nữa." Rốt cuộc là đang nói cái gì? Sở Từ "ưm" một… "Bất quá, tôi cũng phải nói..." Câu nói mang theo ý cười, đôi mắt nâu trà toàn là tia sáng, thanh âm có phần trầm khàn, bàn tay bắt đầu không yên phận, "Kỳ thực tôi còn có thể hư một chút nữa đấy."Quả thực đã đạt được tới cảnh giới của vô liêm sỉ."Quay lại vấn đề." Cố Tầm Xuyên nhéo vành tai của cô, "Rốt cuộc chạy tới đó làm cái gì? Có phải bị bắt nạt rồi không?"Sở Từ cho anh một ánh mắt loại người như vậy sao có thể bắt nạt được tôi, sau đó đáp, "Em chỉ ngẫu nhiên gặp được cô ấy, sau đấy mới nói, chỉ có tôi mới được bắt nạt đội trưởng, những người khác thì không thể, tốt nhất là tránh xa đội trưởng nhà tôi ra một chút."Tiểu cô nương nói chuyện mềm mại như bông, hướng nhân tâm của người ta mà chọc.[Giá trị yêu thích của Cố Tầm Xuyên +4, hiện tại 95.]Động tác Cố Tầm Xuyên  hơi khựng lại, không nói gì.Sở Từ nghiêng đầu, nghi hoặc hỏi, "Đội trưởng?"Anh chợt cười một tiếng, càng siết chặt cô vào trong lòng ngực, "Từ Bảo, tôi thật cao hứng."Cao hứng vì được em quan tâm.Có điều...Cố Tầm Xuyên nói xong liền nhướng mày, tiếp tục mở miệng."Từ Bảo nhìn thấy đội trưởng đối xử với cô ta như thế nào?"Cô chỉ gật đầu, sau đó hơi cựa quậy thân mình giãy giụa, ngay sau đấy liền nghe anh nói tiếp, "Biểu hiện của đội trưởng tốt như vậy, em còn cố tình đem lon nước để bẫy đội trưởng?"Giọng nói có điểm ủy khuất, bày ra bộ dạng đáng thương.Sở Từ chớp đôi mắt to, "Lão nam nhân thì ủy khuất cái gì? Lão nam nhân không thể ủy khuất."A.Tiểu phôi đản."Từ Bảo không định bồi thường sao?" Bàn tay Cố Tầm Xuyên v**t v* bên hông Sở Từ."Cái kia... Ôm một cái có tính là khen thưởng không?" Cô suy nghĩ một lúc rồi mới mở miệng."Được, những thứ bồi thường khác tôi tự mình giữ."Anh mở miệng, xong liền cúi đầu hôn lấy môi cô. Tiểu cô nương còn chưa đủ tuổi, vậy nên cũng không tính toán làm điều gì quá phận, chẳng qua nắm tay một chút vẫn là có thể.Rốt cuộc hôm nay thi đấu  giành chiến thắng, coi như khen thưởng chính mình cũng được.Bàn tay Cố Tầm Xuyên kéo đồng phục của cô xuống, hai người chuẩn bị vào cơn mê mang không ai để ý cửa ra vào phát ra âm thanh."Xuyên ca, Từ Từ, bọn tôi mới thương lượng lại rồi, buổi tối chúng ta cùng nhau đi..." Liên hoan.Trương Cẩn xách theo mấy cái hộp cơm bước vào cửa, thân mình chợt trở nên cứng đờ, đôi mắt trừng lớn nhìn một màn trước mắt, "Cái, cái, cái... Ngọa tào?'"Có chuyện gì vậy? Hai người họ không ở đây sao?"Tiểu Tường đi phía sau nhìn thấy động tác kỳ quái của Trường Cẩn, ngay sau đấy cậu ta liền quay người, đôi mắt tràn ngập sự hoảng sợ, bộ dạng hệt như tận thế đã đến.Tiểu Tường ngó đầu nhìn vào trong, những người khác cũng bị chú ý tới tiến lại, cũng nghiêng đầu nhìn vào trong."?!?!""Cố Tầm Xuyên?! Cậu đang làm cái gì vậy?!" Tiểu Tưởng kinh sợ đến giọng nói cũng bị biến đổi.Cố Tầm Xuyên đứng dậy, thấp giọng thầm mắng một câu, đưa tay nhanh chóng sửa sang lại quần áo của cô, nhìn cánh môi thủy nhuận cùng đôi mắt ngập nước của cô, hiện tại anh chỉ muốn đem mấy người phá hỏng chuyện tốt ném văng ra xa.Sự thật chứng minh, không được đắc ý vênh váo, tùy ý làm bậy cũng phải đúng thời gian và địa điểm.Ngươi xem, báo ứng liền tới.

"Bất quá, tôi cũng phải nói..." Câu nói mang theo ý cười, đôi mắt nâu trà toàn là tia sáng, thanh âm có phần trầm khàn, bàn tay bắt đầu không yên phận, "Kỳ thực tôi còn có thể hư một chút nữa đấy."

Quả thực đã đạt được tới cảnh giới của vô liêm sỉ.

"Quay lại vấn đề." Cố Tầm Xuyên nhéo vành tai của cô, "Rốt cuộc chạy tới đó làm cái gì? Có phải bị bắt nạt rồi không?"

Sở Từ cho anh một ánh mắt loại người như vậy sao có thể bắt nạt được tôi, sau đó đáp, "Em chỉ ngẫu nhiên gặp được cô ấy, sau đấy mới nói, chỉ có tôi mới được bắt nạt đội trưởng, những người khác thì không thể, tốt nhất là tránh xa đội trưởng nhà tôi ra một chút."

Tiểu cô nương nói chuyện mềm mại như bông, hướng nhân tâm của người ta mà chọc.

[Giá trị yêu thích của Cố Tầm Xuyên +4, hiện tại 95.]

Động tác Cố Tầm Xuyên  hơi khựng lại, không nói gì.

Sở Từ nghiêng đầu, nghi hoặc hỏi, "Đội trưởng?"

Anh chợt cười một tiếng, càng siết chặt cô vào trong lòng ngực, "Từ Bảo, tôi thật cao hứng."

Cao hứng vì được em quan tâm.

Có điều...

Cố Tầm Xuyên nói xong liền nhướng mày, tiếp tục mở miệng.

"Từ Bảo nhìn thấy đội trưởng đối xử với cô ta như thế nào?"

Cô chỉ gật đầu, sau đó hơi cựa quậy thân mình giãy giụa, ngay sau đấy liền nghe anh nói tiếp, "Biểu hiện của đội trưởng tốt như vậy, em còn cố tình đem lon nước để bẫy đội trưởng?"

Giọng nói có điểm ủy khuất, bày ra bộ dạng đáng thương.

Sở Từ chớp đôi mắt to, "Lão nam nhân thì ủy khuất cái gì? Lão nam nhân không thể ủy khuất."

A.

Tiểu phôi đản.

"Từ Bảo không định bồi thường sao?" Bàn tay Cố Tầm Xuyên v**t v* bên hông Sở Từ.

"Cái kia... Ôm một cái có tính là khen thưởng không?" Cô suy nghĩ một lúc rồi mới mở miệng.

"Được, những thứ bồi thường khác tôi tự mình giữ."

Anh mở miệng, xong liền cúi đầu hôn lấy môi cô. Tiểu cô nương còn chưa đủ tuổi, vậy nên cũng không tính toán làm điều gì quá phận, chẳng qua nắm tay một chút vẫn là có thể.

Rốt cuộc hôm nay thi đấu  giành chiến thắng, coi như khen thưởng chính mình cũng được.

Bàn tay Cố Tầm Xuyên kéo đồng phục của cô xuống, hai người chuẩn bị vào cơn mê mang không ai để ý cửa ra vào phát ra âm thanh.

"Xuyên ca, Từ Từ, bọn tôi mới thương lượng lại rồi, buổi tối chúng ta cùng nhau đi..." Liên hoan.

Trương Cẩn xách theo mấy cái hộp cơm bước vào cửa, thân mình chợt trở nên cứng đờ, đôi mắt trừng lớn nhìn một màn trước mắt, "Cái, cái, cái... Ngọa tào?'

"Có chuyện gì vậy? Hai người họ không ở đây sao?"

Tiểu Tường đi phía sau nhìn thấy động tác kỳ quái của Trường Cẩn, ngay sau đấy cậu ta liền quay người, đôi mắt tràn ngập sự hoảng sợ, bộ dạng hệt như tận thế đã đến.

Tiểu Tường ngó đầu nhìn vào trong, những người khác cũng bị chú ý tới tiến lại, cũng nghiêng đầu nhìn vào trong.

"?!?!"

"Cố Tầm Xuyên?! Cậu đang làm cái gì vậy?!" Tiểu Tưởng kinh sợ đến giọng nói cũng bị biến đổi.

Cố Tầm Xuyên đứng dậy, thấp giọng thầm mắng một câu, đưa tay nhanh chóng sửa sang lại quần áo của cô, nhìn cánh môi thủy nhuận cùng đôi mắt ngập nước của cô, hiện tại anh chỉ muốn đem mấy người phá hỏng chuyện tốt ném văng ra xa.

Sự thật chứng minh, không được đắc ý vênh váo, tùy ý làm bậy cũng phải đúng thời gian và địa điểm.

Ngươi xem, báo ứng liền tới.

Quỷ Súc Nam Thần, Sủng Lên Trời!Tác giả: Quân KhuynhTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Mạt Thế, Truyện Sủng [Vị diện 1] Trong đầu ẩn ẩn cơn đau nhức hỗn loạn, bỗng có một thanh âm xa lạ vang lên. "Dù sao Từ Từ cũng là em gái con." Ngay sau đó giọng nói hơi mang theo quạnh quẽ tự phụ chậm rãi nói. "Tôi và Sở tiểu thư đều không có mối thân duyên quan hệ nào, vốn là người bị bệnh tim đừng nên tức giận sinh khí, đây là lẽ thường, Sở tiểu thư không yêu quý mạng của mình, cũng không liên quan đến tôi." Là ai? Sở Từ giãy giụa suy nghĩ muốn mở to đôi mắt, vài tia sáng lập tức xông đến. Cơ thể vô cùng đau nhức, ngực cũng có phần ẩn đau, làm một động tác nhỏ như vậy cũng cảm thấy khó khăn. "Ta biết con có khả năng hận chúng ta, chúng ta cũng sẽ bồi thường cho con, nhưng rốt cuộc Từ Từ ở bên chúng ta nhiều năm như vậy, con tại sao lại không thể chấp nhận con bé..." "Tôi nghĩ Sở phu nhân có lẽ đang hiểu lầm, tôi cùng với Sở tiểu thư đều không thích nhau, tôi và Sở phu nhân đều là người trưởng thành rồi, hy vọng Sở phu nhân về sau đừng nói loại lời này nữa." Rốt cuộc là đang nói cái gì? Sở Từ "ưm" một… "Bất quá, tôi cũng phải nói..." Câu nói mang theo ý cười, đôi mắt nâu trà toàn là tia sáng, thanh âm có phần trầm khàn, bàn tay bắt đầu không yên phận, "Kỳ thực tôi còn có thể hư một chút nữa đấy."Quả thực đã đạt được tới cảnh giới của vô liêm sỉ."Quay lại vấn đề." Cố Tầm Xuyên nhéo vành tai của cô, "Rốt cuộc chạy tới đó làm cái gì? Có phải bị bắt nạt rồi không?"Sở Từ cho anh một ánh mắt loại người như vậy sao có thể bắt nạt được tôi, sau đó đáp, "Em chỉ ngẫu nhiên gặp được cô ấy, sau đấy mới nói, chỉ có tôi mới được bắt nạt đội trưởng, những người khác thì không thể, tốt nhất là tránh xa đội trưởng nhà tôi ra một chút."Tiểu cô nương nói chuyện mềm mại như bông, hướng nhân tâm của người ta mà chọc.[Giá trị yêu thích của Cố Tầm Xuyên +4, hiện tại 95.]Động tác Cố Tầm Xuyên  hơi khựng lại, không nói gì.Sở Từ nghiêng đầu, nghi hoặc hỏi, "Đội trưởng?"Anh chợt cười một tiếng, càng siết chặt cô vào trong lòng ngực, "Từ Bảo, tôi thật cao hứng."Cao hứng vì được em quan tâm.Có điều...Cố Tầm Xuyên nói xong liền nhướng mày, tiếp tục mở miệng."Từ Bảo nhìn thấy đội trưởng đối xử với cô ta như thế nào?"Cô chỉ gật đầu, sau đó hơi cựa quậy thân mình giãy giụa, ngay sau đấy liền nghe anh nói tiếp, "Biểu hiện của đội trưởng tốt như vậy, em còn cố tình đem lon nước để bẫy đội trưởng?"Giọng nói có điểm ủy khuất, bày ra bộ dạng đáng thương.Sở Từ chớp đôi mắt to, "Lão nam nhân thì ủy khuất cái gì? Lão nam nhân không thể ủy khuất."A.Tiểu phôi đản."Từ Bảo không định bồi thường sao?" Bàn tay Cố Tầm Xuyên v**t v* bên hông Sở Từ."Cái kia... Ôm một cái có tính là khen thưởng không?" Cô suy nghĩ một lúc rồi mới mở miệng."Được, những thứ bồi thường khác tôi tự mình giữ."Anh mở miệng, xong liền cúi đầu hôn lấy môi cô. Tiểu cô nương còn chưa đủ tuổi, vậy nên cũng không tính toán làm điều gì quá phận, chẳng qua nắm tay một chút vẫn là có thể.Rốt cuộc hôm nay thi đấu  giành chiến thắng, coi như khen thưởng chính mình cũng được.Bàn tay Cố Tầm Xuyên kéo đồng phục của cô xuống, hai người chuẩn bị vào cơn mê mang không ai để ý cửa ra vào phát ra âm thanh."Xuyên ca, Từ Từ, bọn tôi mới thương lượng lại rồi, buổi tối chúng ta cùng nhau đi..." Liên hoan.Trương Cẩn xách theo mấy cái hộp cơm bước vào cửa, thân mình chợt trở nên cứng đờ, đôi mắt trừng lớn nhìn một màn trước mắt, "Cái, cái, cái... Ngọa tào?'"Có chuyện gì vậy? Hai người họ không ở đây sao?"Tiểu Tường đi phía sau nhìn thấy động tác kỳ quái của Trường Cẩn, ngay sau đấy cậu ta liền quay người, đôi mắt tràn ngập sự hoảng sợ, bộ dạng hệt như tận thế đã đến.Tiểu Tường ngó đầu nhìn vào trong, những người khác cũng bị chú ý tới tiến lại, cũng nghiêng đầu nhìn vào trong."?!?!""Cố Tầm Xuyên?! Cậu đang làm cái gì vậy?!" Tiểu Tưởng kinh sợ đến giọng nói cũng bị biến đổi.Cố Tầm Xuyên đứng dậy, thấp giọng thầm mắng một câu, đưa tay nhanh chóng sửa sang lại quần áo của cô, nhìn cánh môi thủy nhuận cùng đôi mắt ngập nước của cô, hiện tại anh chỉ muốn đem mấy người phá hỏng chuyện tốt ném văng ra xa.Sự thật chứng minh, không được đắc ý vênh váo, tùy ý làm bậy cũng phải đúng thời gian và địa điểm.Ngươi xem, báo ứng liền tới.

Chương 153: Đội trưởng phải cùng ta đánh ba nhi (56)