Edit: Quàng Thượng Mỗi thế giới đều không thiếu thiên tài. Thiên tài có ở mọi nơi nhưng con cưng của Thiên đạo lại chỉ có một người. Cho nên phần lớn thiên tài đều trở thành đá kê chân cho nam chủ con cưng của Thiên đạo. Rất không may, ca ca của Lăng Hiểu là Lăng Tiêu chính là một minh chứng sống. Lăng Tiêu thân là đại sư huynh của Tử Trúc Lâm, sau khi gia nhập Tử Trúc Lâm thì hắn chỉ chuyên tâm vào tu luyện, vốn dĩ nên có một lần thành tựu đến kinh động trời đất. Nam chủ đại nhân Sở Phàm vào lúc này lại ngang nhiên xuất hiện, hơn nữa còn gia nhập vào một môn phái đối đầu với Tử Trúc Lâm-- Ngọc Đan Môn Hai tông môn ta tranh ngươi đoạt, vì cướp đoạt vị trí đệ nhất ở liên minh Bách Tông mà không tiếc tay lập giấy sinh tử. Mà người quyết đấu cuối cùng lại chính là Lăng Tiêu cùng Sở Phàm. Rất nhiều kịch bản nam chủ đã cho chúng ta thấy, thiên tài dù lợi hại tới đâu cũng không đánh thắng nổi một cái bug. Đối mặt với nam chủ bàn tay vàng, mở bug, có quang hoàn thì cuối cùng Lăng Tiêu cũng…

Chương 283: Thế giới đằng sau cánh cửa, rất kíƈɦ ŧɦíƈɦ.

[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên NhanhTác giả: Muội Chỉ Ái Cật NhụcTruyện Hài Hước, Truyện Hệ ThốngEdit: Quàng Thượng Mỗi thế giới đều không thiếu thiên tài. Thiên tài có ở mọi nơi nhưng con cưng của Thiên đạo lại chỉ có một người. Cho nên phần lớn thiên tài đều trở thành đá kê chân cho nam chủ con cưng của Thiên đạo. Rất không may, ca ca của Lăng Hiểu là Lăng Tiêu chính là một minh chứng sống. Lăng Tiêu thân là đại sư huynh của Tử Trúc Lâm, sau khi gia nhập Tử Trúc Lâm thì hắn chỉ chuyên tâm vào tu luyện, vốn dĩ nên có một lần thành tựu đến kinh động trời đất. Nam chủ đại nhân Sở Phàm vào lúc này lại ngang nhiên xuất hiện, hơn nữa còn gia nhập vào một môn phái đối đầu với Tử Trúc Lâm-- Ngọc Đan Môn Hai tông môn ta tranh ngươi đoạt, vì cướp đoạt vị trí đệ nhất ở liên minh Bách Tông mà không tiếc tay lập giấy sinh tử. Mà người quyết đấu cuối cùng lại chính là Lăng Tiêu cùng Sở Phàm. Rất nhiều kịch bản nam chủ đã cho chúng ta thấy, thiên tài dù lợi hại tới đâu cũng không đánh thắng nổi một cái bug. Đối mặt với nam chủ bàn tay vàng, mở bug, có quang hoàn thì cuối cùng Lăng Tiêu cũng… Edit: Thu HươngTề Vân Phàm lúc này hắn muốn khóc, thật sự rất muốn khóc.Bởi vì....Quá, đau, rồi!Trước khi vào cửa, hắn đã dự liệu trước rằng phía sau cánh cửa này chắc chắn rất kíƈɦ ŧɦíƈɦ.Nhưng mà... Đây cũng quá kíƈɦ ŧɦíƈɦ rồi không phải sao?Một lời không hợp liền vác gạch đánh người!Không lẽ bà chị này có khuynh hướng ưa thích bạo lực?"Chị, chị, chị ruột của em..."Tề Vân Phàm bị đánh đến không đứng dậy được, dứt khoát nằm luôn dưới đất, hai tay ôm chặt lấy đùi Lăng Hiểu.Thật may hôm nay Lăng Hiểu mặc quần dài, nếu không...Hôm nay chúng ta chỉ có thể chia buồn cùng bạn nhỏ Tề Vân Phàm."Chị Lăng, em trai làm sai chỗ nào, em trai sửa có được không?"Tề Vân Phàm mặc dù mê gái thật, nhưng cũng là người rất thức thời.Hắn đâu phải người ngu, cái người tùy thân mang gạch theo, còn thuận tay đến như vậy, đàn bà hung ác như vậy, tuyệt đối không thể chọc vào.Nói không chừng còn là một ả ác độc tàn nhẫn.Cho nên...Kẻ thức thời làm trang tuấn kiệt, tùy theo ý người này mới là đường sống suy nhất của hắn.Phản kháng gì đó...Báo thù gì đó...Không thể nào, không tồn tại!Tề Vân Phàm hắn là người có trí có khí đó sao?... ...Lăng Hiểu nhìn Tề Vân Phàm mặt đầy sợ hãi đang ôm đùi mình, không kiềm được mà đá một cái, đá Tề Vân Phàm sang một bên, sau đó lấy điện thoại di động của mình ra.Một người đàn ông mà lại quỳ dười đất ôm đùi người khác, còn ra thể thống gì chứ!"Cô.... cô muốn làm cái gì?"Tề Vân Phàm ở một bên co lại thành một đoàn.Người đàn bà này, không lẽ đến điện thoại cũng có thể làm thành vũ khí?Tề Vân Phàm đang sợ muốn chết, cuối cùng lại thấy Lăng Hiểu đánh ra một hàng chữ, sau đó giơ điện thoại đến trước mặt hắn---"Cậu đã làm gì Lăng Duyệt rồi?"Hả?Gõ chữ nói chuyện phiếm với hắn? Kỳ quái...Không lẽ...Tề Vân Phàm theo bản năng mà ngẩng đầu nhìn Lăng Hiểu, kết quả nhìn thấy một đôi mắt tràn đầy sát khí.Ma ma, quả nhiên vẫn là rất đáng sợ.Tề Vân Phàm lập tức cụp mắt, khôn khéo hết sức trả lời: "Là mấy ngày trước, em gặp Lăng Duyệt ở quán bar, nhưng mà em... em cái gì cũng không có làm mà! Mặc dù đã từng có lúc, thật sự chỉ có chút xíu xiu ý tưởng, nhưng mà... Chị Lăng, em trong sạch! Em thề với trời, em tuyệt đối chưa làm ra chuyện gì có lỗi với Lăng Duyệt mà!"Tề Vân Phàm cảm thấy mình quá oan uổng.Nếu như hắn thật sự đã làm cái gì đó với Lăng Duyệt, như vậy thì thôi đi.Nhưng vấn đề là...Hắn chỉ là suy nghĩ có một chút, còn chưa có hành động mà!Muốn người đẹp không lẽ cũng phạm pháp sao?"Nghĩ cũng không được nghĩ, nếu không chơi chết cậu."Lúc này, Lăng Hiểu lại đánh ra một hàng chữ, còn cố ý để trước mặt Tề Vân Phàm."Dạ dạ dạ, chị Lăng, em thề, từ bây giờ em tuyệt đối sẽ không có bất cứ ý nghĩ gì với Lăng Duyệt nữa cả!"Tề Vân Phàm chân thành son sắc thề, ánh mắt vô cùng chân thành.Ngoan.Kinh sợ đến cái dạng này.Lăng Hiểu vừa lòng mà gật đầu.Vốn Lăng Hiểu còn nghĩ người này lại không đứng đắn, thì lại đánh hắn thêm mấy cái, coi như luyện luyện lại cơ tay.Ai biết được người này rất nghe lời, phối hợp vô cùng.Ngược lại...Làm cho cô cũng ngượng ngùng không hạ thủ được.Cất điện thoại đi, Lăng Hiểu có chút tiếc nuối lắc đầu, xoay người mở cửa đi ra ngoài.Hành lang có chút tối.Tề Vân Phàm đỡ tay vịn đứng lên, vừa rồi Lăng Hiểu cũng không nương tay, nhưng mà trên người hắn một chút dấu vết cũng không có.Quả nhiên là tay lão luyện.Ách...Đau chết ông đây rồi.Tề Vân Phàm tựa vào tay vịn cầu thang, khó khăn lấy di động ra, bấm bấm một dãy số---"Anh Phàm, có chuyện gì sao?"Đầu dây bên kia truyền tới giọng nói pha chút nịnh nọt.

Edit: Thu Hương

Tề Vân Phàm lúc này hắn muốn khóc, thật sự rất muốn khóc.

Bởi vì....

Quá, đau, rồi!

Trước khi vào cửa, hắn đã dự liệu trước rằng phía sau cánh cửa này chắc chắn rất kíƈɦ ŧɦíƈɦ.

Nhưng mà... Đây cũng quá kíƈɦ ŧɦíƈɦ rồi không phải sao?

Một lời không hợp liền vác gạch đánh người!

Không lẽ bà chị này có khuynh hướng ưa thích bạo lực?

"Chị, chị, chị ruột của em..."

Tề Vân Phàm bị đánh đến không đứng dậy được, dứt khoát nằm luôn dưới đất, hai tay ôm chặt lấy đùi Lăng Hiểu.

Thật may hôm nay Lăng Hiểu mặc quần dài, nếu không...

Hôm nay chúng ta chỉ có thể chia buồn cùng bạn nhỏ Tề Vân Phàm.

"Chị Lăng, em trai làm sai chỗ nào, em trai sửa có được không?"

Tề Vân Phàm mặc dù mê gái thật, nhưng cũng là người rất thức thời.

Hắn đâu phải người ngu, cái người tùy thân mang gạch theo, còn thuận tay đến như vậy, đàn bà hung ác như vậy, tuyệt đối không thể chọc vào.

Nói không chừng còn là một ả ác độc tàn nhẫn.

Cho nên...

Kẻ thức thời làm trang tuấn kiệt, tùy theo ý người này mới là đường sống suy nhất của hắn.

Phản kháng gì đó...

Báo thù gì đó...

Không thể nào, không tồn tại!

Tề Vân Phàm hắn là người có trí có khí đó sao?

... ...

Lăng Hiểu nhìn Tề Vân Phàm mặt đầy sợ hãi đang ôm đùi mình, không kiềm được mà đá một cái, đá Tề Vân Phàm sang một bên, sau đó lấy điện thoại di động của mình ra.

Một người đàn ông mà lại quỳ dười đất ôm đùi người khác, còn ra thể thống gì chứ!

"Cô.... cô muốn làm cái gì?"

Tề Vân Phàm ở một bên co lại thành một đoàn.

Người đàn bà này, không lẽ đến điện thoại cũng có thể làm thành vũ khí?

Tề Vân Phàm đang sợ muốn chết, cuối cùng lại thấy Lăng Hiểu đánh ra một hàng chữ, sau đó giơ điện thoại đến trước mặt hắn---

"Cậu đã làm gì Lăng Duyệt rồi?"

Hả?

Gõ chữ nói chuyện phiếm với hắn? Kỳ quái...

Không lẽ...

Tề Vân Phàm theo bản năng mà ngẩng đầu nhìn Lăng Hiểu, kết quả nhìn thấy một đôi mắt tràn đầy sát khí.

Ma ma, quả nhiên vẫn là rất đáng sợ.

Tề Vân Phàm lập tức cụp mắt, khôn khéo hết sức trả lời: "Là mấy ngày trước, em gặp Lăng Duyệt ở quán bar, nhưng mà em... em cái gì cũng không có làm mà! Mặc dù đã từng có lúc, thật sự chỉ có chút xíu xiu ý tưởng, nhưng mà... Chị Lăng, em trong sạch! Em thề với trời, em tuyệt đối chưa làm ra chuyện gì có lỗi với Lăng Duyệt mà!"

Tề Vân Phàm cảm thấy mình quá oan uổng.

Nếu như hắn thật sự đã làm cái gì đó với Lăng Duyệt, như vậy thì thôi đi.

Nhưng vấn đề là...

Hắn chỉ là suy nghĩ có một chút, còn chưa có hành động mà!

Muốn người đẹp không lẽ cũng phạm pháp sao?

"Nghĩ cũng không được nghĩ, nếu không chơi chết cậu."

Lúc này, Lăng Hiểu lại đánh ra một hàng chữ, còn cố ý để trước mặt Tề Vân Phàm.

"Dạ dạ dạ, chị Lăng, em thề, từ bây giờ em tuyệt đối sẽ không có bất cứ ý nghĩ gì với Lăng Duyệt nữa cả!"

Tề Vân Phàm chân thành son sắc thề, ánh mắt vô cùng chân thành.

Ngoan.

Kinh sợ đến cái dạng này.

Lăng Hiểu vừa lòng mà gật đầu.

Vốn Lăng Hiểu còn nghĩ người này lại không đứng đắn, thì lại đánh hắn thêm mấy cái, coi như luyện luyện lại cơ tay.

Ai biết được người này rất nghe lời, phối hợp vô cùng.

Ngược lại...

Làm cho cô cũng ngượng ngùng không hạ thủ được.

Cất điện thoại đi, Lăng Hiểu có chút tiếc nuối lắc đầu, xoay người mở cửa đi ra ngoài.

Hành lang có chút tối.

Tề Vân Phàm đỡ tay vịn đứng lên, vừa rồi Lăng Hiểu cũng không nương tay, nhưng mà trên người hắn một chút dấu vết cũng không có.

Quả nhiên là tay lão luyện.

Ách...

Đau chết ông đây rồi.

Tề Vân Phàm tựa vào tay vịn cầu thang, khó khăn lấy di động ra, bấm bấm một dãy số---

"Anh Phàm, có chuyện gì sao?"

Đầu dây bên kia truyền tới giọng nói pha chút nịnh nọt.

[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên NhanhTác giả: Muội Chỉ Ái Cật NhụcTruyện Hài Hước, Truyện Hệ ThốngEdit: Quàng Thượng Mỗi thế giới đều không thiếu thiên tài. Thiên tài có ở mọi nơi nhưng con cưng của Thiên đạo lại chỉ có một người. Cho nên phần lớn thiên tài đều trở thành đá kê chân cho nam chủ con cưng của Thiên đạo. Rất không may, ca ca của Lăng Hiểu là Lăng Tiêu chính là một minh chứng sống. Lăng Tiêu thân là đại sư huynh của Tử Trúc Lâm, sau khi gia nhập Tử Trúc Lâm thì hắn chỉ chuyên tâm vào tu luyện, vốn dĩ nên có một lần thành tựu đến kinh động trời đất. Nam chủ đại nhân Sở Phàm vào lúc này lại ngang nhiên xuất hiện, hơn nữa còn gia nhập vào một môn phái đối đầu với Tử Trúc Lâm-- Ngọc Đan Môn Hai tông môn ta tranh ngươi đoạt, vì cướp đoạt vị trí đệ nhất ở liên minh Bách Tông mà không tiếc tay lập giấy sinh tử. Mà người quyết đấu cuối cùng lại chính là Lăng Tiêu cùng Sở Phàm. Rất nhiều kịch bản nam chủ đã cho chúng ta thấy, thiên tài dù lợi hại tới đâu cũng không đánh thắng nổi một cái bug. Đối mặt với nam chủ bàn tay vàng, mở bug, có quang hoàn thì cuối cùng Lăng Tiêu cũng… Edit: Thu HươngTề Vân Phàm lúc này hắn muốn khóc, thật sự rất muốn khóc.Bởi vì....Quá, đau, rồi!Trước khi vào cửa, hắn đã dự liệu trước rằng phía sau cánh cửa này chắc chắn rất kíƈɦ ŧɦíƈɦ.Nhưng mà... Đây cũng quá kíƈɦ ŧɦíƈɦ rồi không phải sao?Một lời không hợp liền vác gạch đánh người!Không lẽ bà chị này có khuynh hướng ưa thích bạo lực?"Chị, chị, chị ruột của em..."Tề Vân Phàm bị đánh đến không đứng dậy được, dứt khoát nằm luôn dưới đất, hai tay ôm chặt lấy đùi Lăng Hiểu.Thật may hôm nay Lăng Hiểu mặc quần dài, nếu không...Hôm nay chúng ta chỉ có thể chia buồn cùng bạn nhỏ Tề Vân Phàm."Chị Lăng, em trai làm sai chỗ nào, em trai sửa có được không?"Tề Vân Phàm mặc dù mê gái thật, nhưng cũng là người rất thức thời.Hắn đâu phải người ngu, cái người tùy thân mang gạch theo, còn thuận tay đến như vậy, đàn bà hung ác như vậy, tuyệt đối không thể chọc vào.Nói không chừng còn là một ả ác độc tàn nhẫn.Cho nên...Kẻ thức thời làm trang tuấn kiệt, tùy theo ý người này mới là đường sống suy nhất của hắn.Phản kháng gì đó...Báo thù gì đó...Không thể nào, không tồn tại!Tề Vân Phàm hắn là người có trí có khí đó sao?... ...Lăng Hiểu nhìn Tề Vân Phàm mặt đầy sợ hãi đang ôm đùi mình, không kiềm được mà đá một cái, đá Tề Vân Phàm sang một bên, sau đó lấy điện thoại di động của mình ra.Một người đàn ông mà lại quỳ dười đất ôm đùi người khác, còn ra thể thống gì chứ!"Cô.... cô muốn làm cái gì?"Tề Vân Phàm ở một bên co lại thành một đoàn.Người đàn bà này, không lẽ đến điện thoại cũng có thể làm thành vũ khí?Tề Vân Phàm đang sợ muốn chết, cuối cùng lại thấy Lăng Hiểu đánh ra một hàng chữ, sau đó giơ điện thoại đến trước mặt hắn---"Cậu đã làm gì Lăng Duyệt rồi?"Hả?Gõ chữ nói chuyện phiếm với hắn? Kỳ quái...Không lẽ...Tề Vân Phàm theo bản năng mà ngẩng đầu nhìn Lăng Hiểu, kết quả nhìn thấy một đôi mắt tràn đầy sát khí.Ma ma, quả nhiên vẫn là rất đáng sợ.Tề Vân Phàm lập tức cụp mắt, khôn khéo hết sức trả lời: "Là mấy ngày trước, em gặp Lăng Duyệt ở quán bar, nhưng mà em... em cái gì cũng không có làm mà! Mặc dù đã từng có lúc, thật sự chỉ có chút xíu xiu ý tưởng, nhưng mà... Chị Lăng, em trong sạch! Em thề với trời, em tuyệt đối chưa làm ra chuyện gì có lỗi với Lăng Duyệt mà!"Tề Vân Phàm cảm thấy mình quá oan uổng.Nếu như hắn thật sự đã làm cái gì đó với Lăng Duyệt, như vậy thì thôi đi.Nhưng vấn đề là...Hắn chỉ là suy nghĩ có một chút, còn chưa có hành động mà!Muốn người đẹp không lẽ cũng phạm pháp sao?"Nghĩ cũng không được nghĩ, nếu không chơi chết cậu."Lúc này, Lăng Hiểu lại đánh ra một hàng chữ, còn cố ý để trước mặt Tề Vân Phàm."Dạ dạ dạ, chị Lăng, em thề, từ bây giờ em tuyệt đối sẽ không có bất cứ ý nghĩ gì với Lăng Duyệt nữa cả!"Tề Vân Phàm chân thành son sắc thề, ánh mắt vô cùng chân thành.Ngoan.Kinh sợ đến cái dạng này.Lăng Hiểu vừa lòng mà gật đầu.Vốn Lăng Hiểu còn nghĩ người này lại không đứng đắn, thì lại đánh hắn thêm mấy cái, coi như luyện luyện lại cơ tay.Ai biết được người này rất nghe lời, phối hợp vô cùng.Ngược lại...Làm cho cô cũng ngượng ngùng không hạ thủ được.Cất điện thoại đi, Lăng Hiểu có chút tiếc nuối lắc đầu, xoay người mở cửa đi ra ngoài.Hành lang có chút tối.Tề Vân Phàm đỡ tay vịn đứng lên, vừa rồi Lăng Hiểu cũng không nương tay, nhưng mà trên người hắn một chút dấu vết cũng không có.Quả nhiên là tay lão luyện.Ách...Đau chết ông đây rồi.Tề Vân Phàm tựa vào tay vịn cầu thang, khó khăn lấy di động ra, bấm bấm một dãy số---"Anh Phàm, có chuyện gì sao?"Đầu dây bên kia truyền tới giọng nói pha chút nịnh nọt.

Chương 283: Thế giới đằng sau cánh cửa, rất kíƈɦ ŧɦíƈɦ.