Edit: Quàng Thượng Mỗi thế giới đều không thiếu thiên tài. Thiên tài có ở mọi nơi nhưng con cưng của Thiên đạo lại chỉ có một người. Cho nên phần lớn thiên tài đều trở thành đá kê chân cho nam chủ con cưng của Thiên đạo. Rất không may, ca ca của Lăng Hiểu là Lăng Tiêu chính là một minh chứng sống. Lăng Tiêu thân là đại sư huynh của Tử Trúc Lâm, sau khi gia nhập Tử Trúc Lâm thì hắn chỉ chuyên tâm vào tu luyện, vốn dĩ nên có một lần thành tựu đến kinh động trời đất. Nam chủ đại nhân Sở Phàm vào lúc này lại ngang nhiên xuất hiện, hơn nữa còn gia nhập vào một môn phái đối đầu với Tử Trúc Lâm-- Ngọc Đan Môn Hai tông môn ta tranh ngươi đoạt, vì cướp đoạt vị trí đệ nhất ở liên minh Bách Tông mà không tiếc tay lập giấy sinh tử. Mà người quyết đấu cuối cùng lại chính là Lăng Tiêu cùng Sở Phàm. Rất nhiều kịch bản nam chủ đã cho chúng ta thấy, thiên tài dù lợi hại tới đâu cũng không đánh thắng nổi một cái bug. Đối mặt với nam chủ bàn tay vàng, mở bug, có quang hoàn thì cuối cùng Lăng Tiêu cũng…

Chương 356

[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên NhanhTác giả: Muội Chỉ Ái Cật NhụcTruyện Hài Hước, Truyện Hệ ThốngEdit: Quàng Thượng Mỗi thế giới đều không thiếu thiên tài. Thiên tài có ở mọi nơi nhưng con cưng của Thiên đạo lại chỉ có một người. Cho nên phần lớn thiên tài đều trở thành đá kê chân cho nam chủ con cưng của Thiên đạo. Rất không may, ca ca của Lăng Hiểu là Lăng Tiêu chính là một minh chứng sống. Lăng Tiêu thân là đại sư huynh của Tử Trúc Lâm, sau khi gia nhập Tử Trúc Lâm thì hắn chỉ chuyên tâm vào tu luyện, vốn dĩ nên có một lần thành tựu đến kinh động trời đất. Nam chủ đại nhân Sở Phàm vào lúc này lại ngang nhiên xuất hiện, hơn nữa còn gia nhập vào một môn phái đối đầu với Tử Trúc Lâm-- Ngọc Đan Môn Hai tông môn ta tranh ngươi đoạt, vì cướp đoạt vị trí đệ nhất ở liên minh Bách Tông mà không tiếc tay lập giấy sinh tử. Mà người quyết đấu cuối cùng lại chính là Lăng Tiêu cùng Sở Phàm. Rất nhiều kịch bản nam chủ đã cho chúng ta thấy, thiên tài dù lợi hại tới đâu cũng không đánh thắng nổi một cái bug. Đối mặt với nam chủ bàn tay vàng, mở bug, có quang hoàn thì cuối cùng Lăng Tiêu cũng… Edit: cầm thú"Em không sao, em rất can đảm đó. Đúng rồi, chị gái xinh đẹp xưng hô thế nào?"Lúc này vẻ mặt Lăng Hiểu đã khôi phục bình thường, quay đầu hỏi cô gái một câu."Chị tên là Trương Ngưng."Trương Ngưng nhỏ giọng nói một câu."Vậy thì gọi là chị Ngưng đi, chị cũng là người của Kinh Vũ? Là giáo sư hay là..." Thái độ của Lăng Hiểu đối với Trương Ngưng rất tốt, tất nhiên, chuyện cô quan tâm nhất là vấn đề của Lăng Xuyên ở Kinh Vũ.Dù sao Lăng Xuyên rất ít kể chuyện của hắn ở trường, Lăng Hiểu chỉ biết Lăng Xuyên chính là...Học bá.Đồ ngốc.Yêu ma đào hố em gái.Lại còn... không hiểu chuyện tình cảm, cẩu độc thân cả đời.Tất nhiên, hắn cũng rất mạnh, thân là anh ruột Lăng Hiểu, có thể không lợi hại sao?"Chị đã tốt nghiệp Kinh Vũ, lớn hơn hiệu trưởng Lăng hai tuổi!"Không biết suy nghĩ cái gì hai mắt Trương Ngưng lấp lánh."Chị là học tỷ của anh em?" Lăng Hiểu hét lên một câu."Ừm, đúng vậy, khi đó trong học viện chị cũng được coi là kiêu nữ đi, cảm thấy bản thân rất lợi hại, thậm chí còn thành lập một nhóm riêng, nhưng mà sau này...""Sau này thế nào?" Lăng Hiểu vội vàng truy hỏi.Chắc chắn có chuyện xưa nha!Trương Ngưng cười cười: "Sau này một học viên mới có xung đột với nhóm của chị, chị vốn muốn tìm một chỗ vắng giải quyết với hắn, nhưng sinh viên kia rất can đảm, một mình xông vào cửa chỗ nhóm của chị, cuối cùng ở trên sàn đấu, ba chiêu đánh bại chị rồi."Chuyện này, Trương Ngưng vĩnh viễn không thể quên.Thanh niên tên Lăng Xuyên kia, cũng chính là vào năm ấy, khoảnh khắc đó, bước vào cuộc sống của cô..."Về sau thế nào? Về sao thì thế nào?" Lăng Hiểu đã đoán được người trong câu chuyện của Trương Ngưng chính là anh trai không hiểu phong tình của mình, cô vẻ mặt chờ mong phần tiếp theo."Về sau?"Trương Ngưng thở dài: "Về sau, làm gì còn về sau nữa!"Lăng Xuyên phát triển quá nhanh, cho dù Trương Ngưng truy đuổi như thế nào cũng không theo kịp bước chân của hắn.Hiện giờ, chỉ có thể đứng nhìn hắn ở đằng xa."Thật đáng tiếc."Lăng Hiểu không nhịn được thở dài: "Em đoán có lẽ anh trai em không lấy vợ được rồi!"Trương Ngưng:...Giọng nói ghét bỏ này của em là sao? Em có biết ở Kinh Vũ có bao nhiêu cô gái nằm mơ cũng muốn gả cho anh trai em không?Lăng Hiểu: Vậy mấy chị ấy có gả được không?Trương Ngưng: Không, không được.Lăng Hiểu:Vậy chẳng phải anh em không lấy được vợ sao?Trương Ngưng:...Vậy mà không phản bác được!......Hai người chậm rãi mà đi, vô tình đi tới cửa Lăng gia rồi."Ba em còn đang bế quan, chị có muốn em giới thiệu chị với ông ấy không?"Ấn tượng đầu tiên của Lăng Hiểu với Trương Ngưng rất tốt, hơn nữa chủ yếu là bộ dáng Trương Ngưng xinh xắn, dáng người cũng chuẩn, mà còn đối xử tốt với Lăng Hiểu."Không cần đâu. Nhiệm vụ của chị là âm thầm bảo vệ em, không nên lộ diện nhiều."Trương Ngưng từ chối đề nghị của Lăng Hiểu, lập tức từ biệt rời đi.Nhìn bóng lưng Trương Ngưng rời đi, Lăng Hiểu cảm thấy một tầng áp lực vô hình.Làm em gái học bá áp lực rất lớn.Hiện tại, cô còn trở thành em gái nam chủ...Không biết anh trai có bao nhiêu kẻ thù?Không biết có kẻ nào còn lợi hại hơn không?Lăng Hiểu cứ như vậy, trong lòng mang "áp lực" to lớn bắt đầu cuộc sống của năm mới.Một năm rồi lại một năm.Thời gian giống như gió bay, càng bay càng nhanh.Chớp mắt, Lăng Hiểu đã tốt nghiệp đại học rồi.Mà Lăng Xuyên... trong mùa thu năm đó, rốt cuộc cũng quay về rồi!"Con về rồi!"Không có gì cảm động hay sâu sắc, cũng không có tình huống gì quá đặc biệt.Buổi sáng một ngày mùa thu, Lăng Xuyên đột nhiên xuất hiện trước cửa, vẻ mặt hiền lành nhìn Lăng Vệ Chu và Lăng Hiểu, nhẹ nhàng mở miệng: "Làm bữa sáng chưa? Con đói bụng rồi."

Edit: cầm thú

"Em không sao, em rất can đảm đó. Đúng rồi, chị gái xinh đẹp xưng hô thế nào?"

Lúc này vẻ mặt Lăng Hiểu đã khôi phục bình thường, quay đầu hỏi cô gái một câu.

"Chị tên là Trương Ngưng."

Trương Ngưng nhỏ giọng nói một câu.

"Vậy thì gọi là chị Ngưng đi, chị cũng là người của Kinh Vũ? Là giáo sư hay là..." Thái độ của Lăng Hiểu đối với Trương Ngưng rất tốt, tất nhiên, chuyện cô quan tâm nhất là vấn đề của Lăng Xuyên ở Kinh Vũ.

Dù sao Lăng Xuyên rất ít kể chuyện của hắn ở trường, Lăng Hiểu chỉ biết Lăng Xuyên chính là...

Học bá.

Đồ ngốc.

Yêu ma đào hố em gái.

Lại còn... không hiểu chuyện tình cảm, cẩu độc thân cả đời.

Tất nhiên, hắn cũng rất mạnh, thân là anh ruột Lăng Hiểu, có thể không lợi hại sao?

"Chị đã tốt nghiệp Kinh Vũ, lớn hơn hiệu trưởng Lăng hai tuổi!"

Không biết suy nghĩ cái gì hai mắt Trương Ngưng lấp lánh.

"Chị là học tỷ của anh em?" Lăng Hiểu hét lên một câu.

"Ừm, đúng vậy, khi đó trong học viện chị cũng được coi là kiêu nữ đi, cảm thấy bản thân rất lợi hại, thậm chí còn thành lập một nhóm riêng, nhưng mà sau này..."

"Sau này thế nào?" Lăng Hiểu vội vàng truy hỏi.

Chắc chắn có chuyện xưa nha!

Trương Ngưng cười cười: "Sau này một học viên mới có xung đột với nhóm của chị, chị vốn muốn tìm một chỗ vắng giải quyết với hắn, nhưng sinh viên kia rất can đảm, một mình xông vào cửa chỗ nhóm của chị, cuối cùng ở trên sàn đấu, ba chiêu đánh bại chị rồi."

Chuyện này, Trương Ngưng vĩnh viễn không thể quên.

Thanh niên tên Lăng Xuyên kia, cũng chính là vào năm ấy, khoảnh khắc đó, bước vào cuộc sống của cô...

"Về sau thế nào? Về sao thì thế nào?" Lăng Hiểu đã đoán được người trong câu chuyện của Trương Ngưng chính là anh trai không hiểu phong tình của mình, cô vẻ mặt chờ mong phần tiếp theo.

"Về sau?"

Trương Ngưng thở dài: "Về sau, làm gì còn về sau nữa!"

Lăng Xuyên phát triển quá nhanh, cho dù Trương Ngưng truy đuổi như thế nào cũng không theo kịp bước chân của hắn.

Hiện giờ, chỉ có thể đứng nhìn hắn ở đằng xa.

"Thật đáng tiếc."

Lăng Hiểu không nhịn được thở dài: "Em đoán có lẽ anh trai em không lấy vợ được rồi!"

Trương Ngưng:...

Giọng nói ghét bỏ này của em là sao? Em có biết ở Kinh Vũ có bao nhiêu cô gái nằm mơ cũng muốn gả cho anh trai em không?

Lăng Hiểu: Vậy mấy chị ấy có gả được không?

Trương Ngưng: Không, không được.

Lăng Hiểu:Vậy chẳng phải anh em không lấy được vợ sao?

Trương Ngưng:...

Vậy mà không phản bác được!

......

Hai người chậm rãi mà đi, vô tình đi tới cửa Lăng gia rồi.

"Ba em còn đang bế quan, chị có muốn em giới thiệu chị với ông ấy không?"

Ấn tượng đầu tiên của Lăng Hiểu với Trương Ngưng rất tốt, hơn nữa chủ yếu là bộ dáng Trương Ngưng xinh xắn, dáng người cũng chuẩn, mà còn đối xử tốt với Lăng Hiểu.

"Không cần đâu. Nhiệm vụ của chị là âm thầm bảo vệ em, không nên lộ diện nhiều."

Trương Ngưng từ chối đề nghị của Lăng Hiểu, lập tức từ biệt rời đi.

Nhìn bóng lưng Trương Ngưng rời đi, Lăng Hiểu cảm thấy một tầng áp lực vô hình.

Làm em gái học bá áp lực rất lớn.

Hiện tại, cô còn trở thành em gái nam chủ...

Không biết anh trai có bao nhiêu kẻ thù?

Không biết có kẻ nào còn lợi hại hơn không?

Lăng Hiểu cứ như vậy, trong lòng mang "áp lực" to lớn bắt đầu cuộc sống của năm mới.

Một năm rồi lại một năm.

Thời gian giống như gió bay, càng bay càng nhanh.

Chớp mắt, Lăng Hiểu đã tốt nghiệp đại học rồi.

Mà Lăng Xuyên... trong mùa thu năm đó, rốt cuộc cũng quay về rồi!

"Con về rồi!"

Không có gì cảm động hay sâu sắc, cũng không có tình huống gì quá đặc biệt.

Buổi sáng một ngày mùa thu, Lăng Xuyên đột nhiên xuất hiện trước cửa, vẻ mặt hiền lành nhìn Lăng Vệ Chu và Lăng Hiểu, nhẹ nhàng mở miệng: "Làm bữa sáng chưa? Con đói bụng rồi."

[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên NhanhTác giả: Muội Chỉ Ái Cật NhụcTruyện Hài Hước, Truyện Hệ ThốngEdit: Quàng Thượng Mỗi thế giới đều không thiếu thiên tài. Thiên tài có ở mọi nơi nhưng con cưng của Thiên đạo lại chỉ có một người. Cho nên phần lớn thiên tài đều trở thành đá kê chân cho nam chủ con cưng của Thiên đạo. Rất không may, ca ca của Lăng Hiểu là Lăng Tiêu chính là một minh chứng sống. Lăng Tiêu thân là đại sư huynh của Tử Trúc Lâm, sau khi gia nhập Tử Trúc Lâm thì hắn chỉ chuyên tâm vào tu luyện, vốn dĩ nên có một lần thành tựu đến kinh động trời đất. Nam chủ đại nhân Sở Phàm vào lúc này lại ngang nhiên xuất hiện, hơn nữa còn gia nhập vào một môn phái đối đầu với Tử Trúc Lâm-- Ngọc Đan Môn Hai tông môn ta tranh ngươi đoạt, vì cướp đoạt vị trí đệ nhất ở liên minh Bách Tông mà không tiếc tay lập giấy sinh tử. Mà người quyết đấu cuối cùng lại chính là Lăng Tiêu cùng Sở Phàm. Rất nhiều kịch bản nam chủ đã cho chúng ta thấy, thiên tài dù lợi hại tới đâu cũng không đánh thắng nổi một cái bug. Đối mặt với nam chủ bàn tay vàng, mở bug, có quang hoàn thì cuối cùng Lăng Tiêu cũng… Edit: cầm thú"Em không sao, em rất can đảm đó. Đúng rồi, chị gái xinh đẹp xưng hô thế nào?"Lúc này vẻ mặt Lăng Hiểu đã khôi phục bình thường, quay đầu hỏi cô gái một câu."Chị tên là Trương Ngưng."Trương Ngưng nhỏ giọng nói một câu."Vậy thì gọi là chị Ngưng đi, chị cũng là người của Kinh Vũ? Là giáo sư hay là..." Thái độ của Lăng Hiểu đối với Trương Ngưng rất tốt, tất nhiên, chuyện cô quan tâm nhất là vấn đề của Lăng Xuyên ở Kinh Vũ.Dù sao Lăng Xuyên rất ít kể chuyện của hắn ở trường, Lăng Hiểu chỉ biết Lăng Xuyên chính là...Học bá.Đồ ngốc.Yêu ma đào hố em gái.Lại còn... không hiểu chuyện tình cảm, cẩu độc thân cả đời.Tất nhiên, hắn cũng rất mạnh, thân là anh ruột Lăng Hiểu, có thể không lợi hại sao?"Chị đã tốt nghiệp Kinh Vũ, lớn hơn hiệu trưởng Lăng hai tuổi!"Không biết suy nghĩ cái gì hai mắt Trương Ngưng lấp lánh."Chị là học tỷ của anh em?" Lăng Hiểu hét lên một câu."Ừm, đúng vậy, khi đó trong học viện chị cũng được coi là kiêu nữ đi, cảm thấy bản thân rất lợi hại, thậm chí còn thành lập một nhóm riêng, nhưng mà sau này...""Sau này thế nào?" Lăng Hiểu vội vàng truy hỏi.Chắc chắn có chuyện xưa nha!Trương Ngưng cười cười: "Sau này một học viên mới có xung đột với nhóm của chị, chị vốn muốn tìm một chỗ vắng giải quyết với hắn, nhưng sinh viên kia rất can đảm, một mình xông vào cửa chỗ nhóm của chị, cuối cùng ở trên sàn đấu, ba chiêu đánh bại chị rồi."Chuyện này, Trương Ngưng vĩnh viễn không thể quên.Thanh niên tên Lăng Xuyên kia, cũng chính là vào năm ấy, khoảnh khắc đó, bước vào cuộc sống của cô..."Về sau thế nào? Về sao thì thế nào?" Lăng Hiểu đã đoán được người trong câu chuyện của Trương Ngưng chính là anh trai không hiểu phong tình của mình, cô vẻ mặt chờ mong phần tiếp theo."Về sau?"Trương Ngưng thở dài: "Về sau, làm gì còn về sau nữa!"Lăng Xuyên phát triển quá nhanh, cho dù Trương Ngưng truy đuổi như thế nào cũng không theo kịp bước chân của hắn.Hiện giờ, chỉ có thể đứng nhìn hắn ở đằng xa."Thật đáng tiếc."Lăng Hiểu không nhịn được thở dài: "Em đoán có lẽ anh trai em không lấy vợ được rồi!"Trương Ngưng:...Giọng nói ghét bỏ này của em là sao? Em có biết ở Kinh Vũ có bao nhiêu cô gái nằm mơ cũng muốn gả cho anh trai em không?Lăng Hiểu: Vậy mấy chị ấy có gả được không?Trương Ngưng: Không, không được.Lăng Hiểu:Vậy chẳng phải anh em không lấy được vợ sao?Trương Ngưng:...Vậy mà không phản bác được!......Hai người chậm rãi mà đi, vô tình đi tới cửa Lăng gia rồi."Ba em còn đang bế quan, chị có muốn em giới thiệu chị với ông ấy không?"Ấn tượng đầu tiên của Lăng Hiểu với Trương Ngưng rất tốt, hơn nữa chủ yếu là bộ dáng Trương Ngưng xinh xắn, dáng người cũng chuẩn, mà còn đối xử tốt với Lăng Hiểu."Không cần đâu. Nhiệm vụ của chị là âm thầm bảo vệ em, không nên lộ diện nhiều."Trương Ngưng từ chối đề nghị của Lăng Hiểu, lập tức từ biệt rời đi.Nhìn bóng lưng Trương Ngưng rời đi, Lăng Hiểu cảm thấy một tầng áp lực vô hình.Làm em gái học bá áp lực rất lớn.Hiện tại, cô còn trở thành em gái nam chủ...Không biết anh trai có bao nhiêu kẻ thù?Không biết có kẻ nào còn lợi hại hơn không?Lăng Hiểu cứ như vậy, trong lòng mang "áp lực" to lớn bắt đầu cuộc sống của năm mới.Một năm rồi lại một năm.Thời gian giống như gió bay, càng bay càng nhanh.Chớp mắt, Lăng Hiểu đã tốt nghiệp đại học rồi.Mà Lăng Xuyên... trong mùa thu năm đó, rốt cuộc cũng quay về rồi!"Con về rồi!"Không có gì cảm động hay sâu sắc, cũng không có tình huống gì quá đặc biệt.Buổi sáng một ngày mùa thu, Lăng Xuyên đột nhiên xuất hiện trước cửa, vẻ mặt hiền lành nhìn Lăng Vệ Chu và Lăng Hiểu, nhẹ nhàng mở miệng: "Làm bữa sáng chưa? Con đói bụng rồi."

Chương 356