Edit: Quàng Thượng Mỗi thế giới đều không thiếu thiên tài. Thiên tài có ở mọi nơi nhưng con cưng của Thiên đạo lại chỉ có một người. Cho nên phần lớn thiên tài đều trở thành đá kê chân cho nam chủ con cưng của Thiên đạo. Rất không may, ca ca của Lăng Hiểu là Lăng Tiêu chính là một minh chứng sống. Lăng Tiêu thân là đại sư huynh của Tử Trúc Lâm, sau khi gia nhập Tử Trúc Lâm thì hắn chỉ chuyên tâm vào tu luyện, vốn dĩ nên có một lần thành tựu đến kinh động trời đất. Nam chủ đại nhân Sở Phàm vào lúc này lại ngang nhiên xuất hiện, hơn nữa còn gia nhập vào một môn phái đối đầu với Tử Trúc Lâm-- Ngọc Đan Môn Hai tông môn ta tranh ngươi đoạt, vì cướp đoạt vị trí đệ nhất ở liên minh Bách Tông mà không tiếc tay lập giấy sinh tử. Mà người quyết đấu cuối cùng lại chính là Lăng Tiêu cùng Sở Phàm. Rất nhiều kịch bản nam chủ đã cho chúng ta thấy, thiên tài dù lợi hại tới đâu cũng không đánh thắng nổi một cái bug. Đối mặt với nam chủ bàn tay vàng, mở bug, có quang hoàn thì cuối cùng Lăng Tiêu cũng…
Chương 363
[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên NhanhTác giả: Muội Chỉ Ái Cật NhụcTruyện Hài Hước, Truyện Hệ ThốngEdit: Quàng Thượng Mỗi thế giới đều không thiếu thiên tài. Thiên tài có ở mọi nơi nhưng con cưng của Thiên đạo lại chỉ có một người. Cho nên phần lớn thiên tài đều trở thành đá kê chân cho nam chủ con cưng của Thiên đạo. Rất không may, ca ca của Lăng Hiểu là Lăng Tiêu chính là một minh chứng sống. Lăng Tiêu thân là đại sư huynh của Tử Trúc Lâm, sau khi gia nhập Tử Trúc Lâm thì hắn chỉ chuyên tâm vào tu luyện, vốn dĩ nên có một lần thành tựu đến kinh động trời đất. Nam chủ đại nhân Sở Phàm vào lúc này lại ngang nhiên xuất hiện, hơn nữa còn gia nhập vào một môn phái đối đầu với Tử Trúc Lâm-- Ngọc Đan Môn Hai tông môn ta tranh ngươi đoạt, vì cướp đoạt vị trí đệ nhất ở liên minh Bách Tông mà không tiếc tay lập giấy sinh tử. Mà người quyết đấu cuối cùng lại chính là Lăng Tiêu cùng Sở Phàm. Rất nhiều kịch bản nam chủ đã cho chúng ta thấy, thiên tài dù lợi hại tới đâu cũng không đánh thắng nổi một cái bug. Đối mặt với nam chủ bàn tay vàng, mở bug, có quang hoàn thì cuối cùng Lăng Tiêu cũng… Edit: cầm thúMỗi cái học viện võ đạo đều chú trọng tu luyện võ kỹ, tăng cường khí lực, văn hóa chỉ là một môn phụ trợ có cũng được không có cũng không sao.Lăng Hiểu nhìn chương trình dạy của mình, trong vòng một năm, tổng cộng chỉ có ba khóa.Cũng được, mỗi khóa chỉ cần tới trường ba lần, thời gian khác... chính là tự do rồi.Chẳng trách Lăng Vệ Chu muốn Lăng Hiểu làm giáo viên ngành này, công việc quá thoải mái rồi?Giống như một thể loại dưỡng già vậy!"Một, ba, năm, một tiết một chương, bây giờ vừa hay là thứ hai."Lăng Hiểu nhìn đồng hồ một chút, hiện tại khóa chương 1 còn chưa xong, mà một tiết duy nhất của cô vào buổi sáng dạy chương 3, dạy lớp một năm nhất.Ừm, nếu như nhớ không nhầm, học sinh mới năm nay của học viện võ đạo phương đường chỉ gom đủ một lớp.Qủa là...Quá thảm.Ngồi không cũng chán, Lăng Hiểu ngồi trên ghế xem giáo trình."Này, uống nước đi."Lúc này, một giáo sư lớn tuổi ở cùng văn phòng cười tít mắt rót cho Lăng Hiểu một ly nước: "Trong nước có bỏ một chút dược liệu thanh cổ mát họng, cô uống đi, lát nữa còn có sức quát mấy đứa nhóc kia."Giáo sư có kinh nghiệm chia sẻ.Lăng Hiểu:...Chỗ này muốn dạy học đều phải la hét sao?"Cám ơn giáo sư Trương." Mặc dù Lăng Hiểu có chút mơ hồ, nhưng vẫn mỉm cười cám ơn, hơn nữa còn uống một ngụm, nước ngọt thanh mát, uống khá ngon.Chớp mắt, đã qua khóa chương 2 rồi.Rốt cuộc...Rốt cuộc cũng tới tiết dạy đầu tiên trong cuộc đời!Lăng Hiểu có chút căng thẳng, từ trên ghế đứng dậy, hít sâu một hơi."Giáo sư Lăng, đừng căng thẳng."Nhìn thấy bộ dáng của Lăng Hiểu, Dương Thư vừa mới trở về, khàn giọng an ủi một câu."Cổ họng của chị..." Lăng Hiểu kinh ngạc nhìn Dương Thư."À..., không có gì, mấy đứa nhóc kia ồn ào quá, chị phải la hét nhiều, vấn đề không lớn, này, giáo sư Trương, cho em xin ly nước thanh cổ mát họng bí truyền đi!"Dương Thư, vỗ vỗ bả vai Lăng Hiểu: "Em làm quen một chút là được rồi, đám nhóc kia không có ác ý gì đâu, chỉ là... hơi ồn ào một chút."Được rồi.Lăng Hiểu còn chưa bắt đầu dạy học, nhưng đã rất tò mò về học sinh lớp mình.......Chỗ dạy học sinh và phòng làm việc của giáo viên ở lầu khác nhau.Lăng Hiểu rời khỏi phòng làm việc đi vài phút, mới tới phòng học.Lớp một năm nhất khá dễ tìm, ngay tại lầu hai kế bên cầu thang, Lăng Hiểu xác nhận đã tới giờ vào lớp, lúc này mới chậm rãi đẩy cửa ra.Ngay lập tức, tiếng ồn ào vang đầy bên tai.Ách.Phòng học này cách âm thật tốt, bên ngoài không nghe thấy bất cứ tiếng động nào.Trong phòng học đếm tất cả chưa tới 30 người, đây là tất cả võ giả mới của Phương Đường thị rồi."Vào lớp rồi, mọi người im lặng nào."Lăng Hiểu cầm giáo trình đi lên bục giảng, cực kì nhẹ nhàng nói một câu.Đúng, làm giáo viên phải có khí chất của giáo viên.Nhưng mà.Tiếng ồn trong phòng học vẫn không dừng lại, thậm chí còn có người tập võ kỹ ở dưới lớp.Các em, nơi này là phòng học, không phải cái chợ! Càng không phải chỗ để các em mãi nghệ luyện võ đâu!Lăng Hiểu có chút tức giận.Cô im lặng đặt giáo trình xuống, sau đó không chút do dự...Lâu lắm rồi mới lấy cục gạch ra.
Edit: cầm thú
Mỗi cái học viện võ đạo đều chú trọng tu luyện võ kỹ, tăng cường khí lực, văn hóa chỉ là một môn phụ trợ có cũng được không có cũng không sao.
Lăng Hiểu nhìn chương trình dạy của mình, trong vòng một năm, tổng cộng chỉ có ba khóa.
Cũng được, mỗi khóa chỉ cần tới trường ba lần, thời gian khác... chính là tự do rồi.
Chẳng trách Lăng Vệ Chu muốn Lăng Hiểu làm giáo viên ngành này, công việc quá thoải mái rồi?
Giống như một thể loại dưỡng già vậy!
"Một, ba, năm, một tiết một chương, bây giờ vừa hay là thứ hai."
Lăng Hiểu nhìn đồng hồ một chút, hiện tại khóa chương 1 còn chưa xong, mà một tiết duy nhất của cô vào buổi sáng dạy chương 3, dạy lớp một năm nhất.
Ừm, nếu như nhớ không nhầm, học sinh mới năm nay của học viện võ đạo phương đường chỉ gom đủ một lớp.
Qủa là...
Quá thảm.
Ngồi không cũng chán, Lăng Hiểu ngồi trên ghế xem giáo trình.
"Này, uống nước đi."
Lúc này, một giáo sư lớn tuổi ở cùng văn phòng cười tít mắt rót cho Lăng Hiểu một ly nước: "Trong nước có bỏ một chút dược liệu thanh cổ mát họng, cô uống đi, lát nữa còn có sức quát mấy đứa nhóc kia."
Giáo sư có kinh nghiệm chia sẻ.
Lăng Hiểu:...
Chỗ này muốn dạy học đều phải la hét sao?
"Cám ơn giáo sư Trương." Mặc dù Lăng Hiểu có chút mơ hồ, nhưng vẫn mỉm cười cám ơn, hơn nữa còn uống một ngụm, nước ngọt thanh mát, uống khá ngon.
Chớp mắt, đã qua khóa chương 2 rồi.
Rốt cuộc...
Rốt cuộc cũng tới tiết dạy đầu tiên trong cuộc đời!
Lăng Hiểu có chút căng thẳng, từ trên ghế đứng dậy, hít sâu một hơi.
"Giáo sư Lăng, đừng căng thẳng."
Nhìn thấy bộ dáng của Lăng Hiểu, Dương Thư vừa mới trở về, khàn giọng an ủi một câu.
"Cổ họng của chị..." Lăng Hiểu kinh ngạc nhìn Dương Thư.
"À..., không có gì, mấy đứa nhóc kia ồn ào quá, chị phải la hét nhiều, vấn đề không lớn, này, giáo sư Trương, cho em xin ly nước thanh cổ mát họng bí truyền đi!"
Dương Thư, vỗ vỗ bả vai Lăng Hiểu: "Em làm quen một chút là được rồi, đám nhóc kia không có ác ý gì đâu, chỉ là... hơi ồn ào một chút."
Được rồi.
Lăng Hiểu còn chưa bắt đầu dạy học, nhưng đã rất tò mò về học sinh lớp mình.
......
Chỗ dạy học sinh và phòng làm việc của giáo viên ở lầu khác nhau.
Lăng Hiểu rời khỏi phòng làm việc đi vài phút, mới tới phòng học.
Lớp một năm nhất khá dễ tìm, ngay tại lầu hai kế bên cầu thang, Lăng Hiểu xác nhận đã tới giờ vào lớp, lúc này mới chậm rãi đẩy cửa ra.
Ngay lập tức, tiếng ồn ào vang đầy bên tai.
Ách.
Phòng học này cách âm thật tốt, bên ngoài không nghe thấy bất cứ tiếng động nào.
Trong phòng học đếm tất cả chưa tới 30 người, đây là tất cả võ giả mới của Phương Đường thị rồi.
"Vào lớp rồi, mọi người im lặng nào."
Lăng Hiểu cầm giáo trình đi lên bục giảng, cực kì nhẹ nhàng nói một câu.
Đúng, làm giáo viên phải có khí chất của giáo viên.
Nhưng mà.
Tiếng ồn trong phòng học vẫn không dừng lại, thậm chí còn có người tập võ kỹ ở dưới lớp.
Các em, nơi này là phòng học, không phải cái chợ! Càng không phải chỗ để các em mãi nghệ luyện võ đâu!
Lăng Hiểu có chút tức giận.
Cô im lặng đặt giáo trình xuống, sau đó không chút do dự...
Lâu lắm rồi mới lấy cục gạch ra.
[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên NhanhTác giả: Muội Chỉ Ái Cật NhụcTruyện Hài Hước, Truyện Hệ ThốngEdit: Quàng Thượng Mỗi thế giới đều không thiếu thiên tài. Thiên tài có ở mọi nơi nhưng con cưng của Thiên đạo lại chỉ có một người. Cho nên phần lớn thiên tài đều trở thành đá kê chân cho nam chủ con cưng của Thiên đạo. Rất không may, ca ca của Lăng Hiểu là Lăng Tiêu chính là một minh chứng sống. Lăng Tiêu thân là đại sư huynh của Tử Trúc Lâm, sau khi gia nhập Tử Trúc Lâm thì hắn chỉ chuyên tâm vào tu luyện, vốn dĩ nên có một lần thành tựu đến kinh động trời đất. Nam chủ đại nhân Sở Phàm vào lúc này lại ngang nhiên xuất hiện, hơn nữa còn gia nhập vào một môn phái đối đầu với Tử Trúc Lâm-- Ngọc Đan Môn Hai tông môn ta tranh ngươi đoạt, vì cướp đoạt vị trí đệ nhất ở liên minh Bách Tông mà không tiếc tay lập giấy sinh tử. Mà người quyết đấu cuối cùng lại chính là Lăng Tiêu cùng Sở Phàm. Rất nhiều kịch bản nam chủ đã cho chúng ta thấy, thiên tài dù lợi hại tới đâu cũng không đánh thắng nổi một cái bug. Đối mặt với nam chủ bàn tay vàng, mở bug, có quang hoàn thì cuối cùng Lăng Tiêu cũng… Edit: cầm thúMỗi cái học viện võ đạo đều chú trọng tu luyện võ kỹ, tăng cường khí lực, văn hóa chỉ là một môn phụ trợ có cũng được không có cũng không sao.Lăng Hiểu nhìn chương trình dạy của mình, trong vòng một năm, tổng cộng chỉ có ba khóa.Cũng được, mỗi khóa chỉ cần tới trường ba lần, thời gian khác... chính là tự do rồi.Chẳng trách Lăng Vệ Chu muốn Lăng Hiểu làm giáo viên ngành này, công việc quá thoải mái rồi?Giống như một thể loại dưỡng già vậy!"Một, ba, năm, một tiết một chương, bây giờ vừa hay là thứ hai."Lăng Hiểu nhìn đồng hồ một chút, hiện tại khóa chương 1 còn chưa xong, mà một tiết duy nhất của cô vào buổi sáng dạy chương 3, dạy lớp một năm nhất.Ừm, nếu như nhớ không nhầm, học sinh mới năm nay của học viện võ đạo phương đường chỉ gom đủ một lớp.Qủa là...Quá thảm.Ngồi không cũng chán, Lăng Hiểu ngồi trên ghế xem giáo trình."Này, uống nước đi."Lúc này, một giáo sư lớn tuổi ở cùng văn phòng cười tít mắt rót cho Lăng Hiểu một ly nước: "Trong nước có bỏ một chút dược liệu thanh cổ mát họng, cô uống đi, lát nữa còn có sức quát mấy đứa nhóc kia."Giáo sư có kinh nghiệm chia sẻ.Lăng Hiểu:...Chỗ này muốn dạy học đều phải la hét sao?"Cám ơn giáo sư Trương." Mặc dù Lăng Hiểu có chút mơ hồ, nhưng vẫn mỉm cười cám ơn, hơn nữa còn uống một ngụm, nước ngọt thanh mát, uống khá ngon.Chớp mắt, đã qua khóa chương 2 rồi.Rốt cuộc...Rốt cuộc cũng tới tiết dạy đầu tiên trong cuộc đời!Lăng Hiểu có chút căng thẳng, từ trên ghế đứng dậy, hít sâu một hơi."Giáo sư Lăng, đừng căng thẳng."Nhìn thấy bộ dáng của Lăng Hiểu, Dương Thư vừa mới trở về, khàn giọng an ủi một câu."Cổ họng của chị..." Lăng Hiểu kinh ngạc nhìn Dương Thư."À..., không có gì, mấy đứa nhóc kia ồn ào quá, chị phải la hét nhiều, vấn đề không lớn, này, giáo sư Trương, cho em xin ly nước thanh cổ mát họng bí truyền đi!"Dương Thư, vỗ vỗ bả vai Lăng Hiểu: "Em làm quen một chút là được rồi, đám nhóc kia không có ác ý gì đâu, chỉ là... hơi ồn ào một chút."Được rồi.Lăng Hiểu còn chưa bắt đầu dạy học, nhưng đã rất tò mò về học sinh lớp mình.......Chỗ dạy học sinh và phòng làm việc của giáo viên ở lầu khác nhau.Lăng Hiểu rời khỏi phòng làm việc đi vài phút, mới tới phòng học.Lớp một năm nhất khá dễ tìm, ngay tại lầu hai kế bên cầu thang, Lăng Hiểu xác nhận đã tới giờ vào lớp, lúc này mới chậm rãi đẩy cửa ra.Ngay lập tức, tiếng ồn ào vang đầy bên tai.Ách.Phòng học này cách âm thật tốt, bên ngoài không nghe thấy bất cứ tiếng động nào.Trong phòng học đếm tất cả chưa tới 30 người, đây là tất cả võ giả mới của Phương Đường thị rồi."Vào lớp rồi, mọi người im lặng nào."Lăng Hiểu cầm giáo trình đi lên bục giảng, cực kì nhẹ nhàng nói một câu.Đúng, làm giáo viên phải có khí chất của giáo viên.Nhưng mà.Tiếng ồn trong phòng học vẫn không dừng lại, thậm chí còn có người tập võ kỹ ở dưới lớp.Các em, nơi này là phòng học, không phải cái chợ! Càng không phải chỗ để các em mãi nghệ luyện võ đâu!Lăng Hiểu có chút tức giận.Cô im lặng đặt giáo trình xuống, sau đó không chút do dự...Lâu lắm rồi mới lấy cục gạch ra.